Tái Cấu Trúc Khoản Nợ Của Kỵ Sĩ
Bóng tối dưới tầng hầm của chợ đen Obsidian vẫn mang theo cái lạnh ẩm mốc đặc trưng, nhưng mùi lưu huỳnh nồng nặc từ chuyến viếng thăm của Phán quan Sammael đêm qua đã hoàn toàn tan biến. Thay vào đó là hương thơm thanh nhẹ của trà thảo sâm do tiểu ác quỷ Pip vừa mới pha, thoang thoảng cùng mùi mực ma pháp mới khô trên các cuộn da dê.
Thẩm Vũ ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đen, ngón tay thon dài đẩy nhẹ gọng kính vàng thấu thạch anh. Dưới thấu kính lấp lánh những đường vân thạch anh siêu vi, cuốn Sổ sách kế toán da người đang mở ra, các dòng chảy số liệu màu lam nhạt liên tục cập nhật dòng tiền nợ nần của khu vực biên thùy. Sau lưng anh, tấm Bản đăng ký học thuật cổ văn được Nicholas đóng dấu đỏ rực treo trang trọng trên bức tường đá, tỏa ra một lớp hào quang bảo hộ mỏng nhưng kiên cố, ngăn cách hoàn toàn mọi sự nhòm ngó từ các phán quan địa ngục.
"Kính coong..."
Tiếng chuông đồng ở quầy lễ tân vang lên một nhịp trầm đục, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm. Bella, nữ quỷ mộng mị trong bộ váy công sở bó sát lịch sự, khẽ nghiêng đầu nhìn ra phía cửa hành lang tăm tối. Một luồng gió lạnh ập vào, mang theo tiếng sắt thép va chạm nặng nề và một mùi rỉ sét nồng nặc.
Một bóng người khổng lồ bước qua ngõ cửa.
Đó là một nam tử cao gần hai mét, mái tóc vàng xơ xác như cỏ úa rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy râu quai nón lởm chởm. Hắn mặc một bộ giáp sắt loang lổ vết chém, nhiều chỗ đã rỉ sét đến mức bong tróc từng mảng lớn, để lộ lớp vải thô dính máu khô bên trong. Trên lưng hắn đeo một bọc vải dài quấn chặt bằng những sợi xích sắt xỉn màu. Từng bước đi của hắn nặng nề và mệt mỏi, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp như một cột cờ chống đỡ bầu trời.
"Nơi này... thực sự có thể giải quyết khế ước máu?" Giọng nói của hắn khàn đục, trầm thấp như tiếng đá tảng cọ xát dưới đáy vực.
Bella khéo léo nở nụ cười ngọt ngào quyến rũ, làn sương hồng nhạt từ mị thuật xoa dịu khẽ lan tỏa quanh quầy lễ tân: "Chào mừng quý khách đến với Văn phòng Nghiên cứu Cổ văn Ouroboros. Xin vui lòng ngồi dùng trà, chủ quản của chúng tôi sẽ tiếp đón ngài ngay lập tức."
Người đàn ông tóc vàng khẽ liếc nhìn Bella, rồi dời mắt sang Thẩm Vũ. Ánh mắt hắn đầy vẻ hoài nghi khi nhìn thấy một phàm nhân mảnh khảnh, mặc bộ âu phục hiện đại phẳng phiu và đeo kính gọng vàng, hoàn toàn không có một chút dao động ma lực hay đấu khí nào trên cơ thể.
"Ta là Lancelot," hắn chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế gỗ mun đối diện Thẩm Vũ, tiếng giáp sắt va chạm lách cách. "Cựu kỵ sĩ hoàng gia, hiện tại... là một đấu sĩ lính đánh thuê của đấu trường biên thùy. Người ta nói ngươi đã bẻ gãy khế ước của ác quỷ Malphas. Ta muốn biết, ngươi làm điều đó bằng sức mạnh gì?"
Thẩm Vũ không vội trả lời. Anh nhẹ nhàng đẩy tách trà nóng về phía Lancelot, điềm tĩnh đáp: "Bằng logic, thưa kỵ sĩ. Sức mạnh vật lý hay ma pháp có thể bị phong ấn, nhưng quy luật toán học và kẽ hở của luật hợp đồng thì luôn bất biến. Hãy cho ta xem khế ước của ngài."
Lancelot im lặng một lúc, bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn khẽ run rẩy khi đưa ra sau lưng, tháo bọc vải dài xuống. Khi lớp vải thô tuột ra, một thanh trọng kiếm khổng lồ hiện diện trên mặt bàn gỗ mun. Thanh kiếm mang tên 'Vũ Điệu Sắt', có lõi bằng kim loại rồng quý hiếm, nhưng hiện tại lưỡi kiếm xỉn màu, xám xịt và bị bao phủ bởi những đường vân ma pháp màu đỏ sậm rực cháy.
Những đường vân đó bò từ chuôi kiếm, quấn chặt lấy lưỡi kiếm như những sợi xích sắt vô hình, rồi găm sâu vào cổ tay của Lancelot dưới dạng một ấn ký khế ước máu phát sáng đỏ rực.
"Đây là khế ước thế chấp trang bị của gia tộc Bá tước Vane," Lancelot thở dài, đặt một cuộn da dê rách nát lên bàn. "Năm xưa, khi ta bị tước danh hiệu kỵ sĩ do một âm mưu hãm hại, ta đã phải thế chấp thanh kiếm gia truyền và bộ giáp này để vay hai trăm đồng vàng hoàng gia mua thuốc chữa trị cho các binh sĩ dưới quyền bị nhiễm độc mỏ đá. Ta đã ký vào khế ước đánh thuê vô thời hạn để trừ nợ dần."
Lancelot siết chặt nắm tay, cố gắng vận chuyển một luồng đấu khí nhỏ trong huyết quản. Ngay lập tức, ấn ký xích sắt trên cổ tay hắn bùng phát hào quang đỏ rực. Những đường vân trên thanh kiếm co rút lại dữ dội, truyền một luồng hỏa ngục ma lực dọc theo cánh tay găm thẳng vào lồng ngực hắn.
"Hự!"
Lancelot groaned đau đớn, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Hắn ngã quỵ xuống một đầu gối, răng nghiến chặt đến mức rỉ máu. Toàn bộ Thần thánh đấu khí (Holy Battle Qi) hoàng kim vừa mới nhen nhóm lập tức bị dập tắt hoàn toàn, cơ thể hắn run lên bần bật dưới sự giày vò của nguyền chú khế ước.
"Đừng cố cưỡng ép vận lực," Thẩm Vũ lạnh lùng cảnh báo, tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Khế ước này liên kết trực tiếp với sinh mệnh lực và ma lực của ngài. Mỗi khi ngài cố gắng giải phóng đấu khí, nó sẽ tự động kích hoạt hình phạt rút cạn linh hồn để cấn trừ vào khoản nợ chưa thanh toán."
Lancelot gượng dậy, ngồi lại lên ghế, ánh mắt lộ rõ vẻ u uất và tuyệt vọng: "Ta đã chiến đấu cho gia tộc Vane suốt năm năm qua tại các vùng chiến sự độc hại nhất biên giới. Ta đã giết hàng trăm quái vật, dâng hiến toàn bộ tiền thưởng thu hoạch được. Nhưng hằng tháng, sở thuế của Bá tước vẫn báo rằng ta chưa trả hết nợ gốc. Khoản nợ ban đầu là hai trăm đồng vàng, giờ đây đã biến thành năm ngàn tinh thể linh hồn nợ! Ta... vĩnh viễn không thể tự do sao? Ta thà chết trận còn hơn phải làm một cỗ máy giết người không công cho chúng!"
Thẩm Vũ không nói gì, anh chậm rãi đeo chiếc kính gọng vàng thấu thạch anh lên. Nhãn quan Thẩm định cấp 1 được kích hoạt.
Trong tầm mắt của anh, cuộn da dê rách nát lơ lửng những chuỗi phương trình toán học phức tạp màu lam nhạt. Dưới thấu kính thạch anh tinh khiết, lớp ngụy trang ma pháp trên khế ước dần tan biến, để lộ những dòng chữ ẩn siêu vi viết bằng mực máu quỷ (mực máu quỷ) li ti nằm xen kẽ giữa các điều khoản thông thường.
"Lãi suất phạt vi phạm: 5% mỗi tuần, áp dụng lãi suất kép (lãi mẹ đẻ lãi con) đối với bất kỳ khoản chậm trả nào do 'trì hoãn nghĩa vụ chiến đấu'."
Thẩm Vũ khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng hiện lên: "Một cái bẫy tài chính hoàn hảo. Lancelot, ngài có biết 'trì hoãn nghĩa vụ chiến đấu' được định nghĩa thế nào trong khế ước này không?"
Lancelot ngơ ngác lắc đầu: "Mỗi khi ta bị thương nặng sau một trận chiến và phải nằm điều trị quá ba ngày, chỉ huy của Bá tước sẽ tuyên bố ta trì hoãn nghĩa vụ."
"Chính xác," Thẩm Vũ gõ ngón tay lên trang giấy. "Họ cố tình đưa ngài vào những trận chiến tử địa để ngài bị thương. Mỗi lần ngài nằm viện, khoản nợ gốc lại bị nhân thêm 5% lãi kép h hằng tuần. Theo công thức tính toán lãi suất kép vĩ mô, một khoản nợ hai trăm đồng vàng ban đầu, chỉ sau năm năm với tần suất phạt liên tục, sẽ bùng nổ lên con số năm ngàn tinh thể linh hồn nợ. Đây không phải là khế ước vay mượn, đây là một chương trình nô dịch hóa lao động được ngụy trang dưới danh nghĩa tín dụng đen."
Lancelot nghe xong, toàn thân run lên vì phẫn nộ: "Lũ khốn nạn dối trá! Chúng đã lợi dụng danh dự của một kỵ sĩ để xích ta vào lò nung của chúng!"
"Nhưng khế ước này có một điểm yếu chí mạng," Thẩm Vũ đẩy bản hợp đồng về phía Lancelot, ánh mắt sắc bén lấp lánh lý trí. "Nó được ký kết dưới quyền tài phán của vương quốc hoàng gia, điều đó có nghĩa là nó bắt buộc phải tuân thủ Bộ luật Hoàng gia Biên niên sử. Cedric, gã luật sư thất sủng, đã cung cấp cho ta một bản sao cổ của bộ luật này. Theo Luật bảo hộ lao động tối thiểu hoàng gia chương 5, điều 12: Nghiêm cấm mọi hình thức khế ước lao động cưỡng bức vô thời hạn có áp dụng lãi suất phạt vượt quá 10% một năm đối với các chiến binh thuộc biên chế phòng thủ biên giới."
Lancelot bàng hoàng: "Ta... ta từng là kỵ sĩ hoàng gia, vẫn giữ quân tịch danh dự!"
"Đúng thế," Thẩm Vũ mỉm cười sắc sảo. "Vì vậy, khế ước của Bá tước Vane đã vi phạm nghiêm trọng luật hoàng gia tối cao. Ta sẽ thực hiện Tái cấu trúc nợ (Tái cấu trúc nợ) cho ngài. Ta sẽ chuyển đổi toàn bộ khoản nợ năm ngàn tinh thể phi pháp này thành một khoản nợ lao động hợp pháp có thời hạn, được bảo lãnh bởi chính Văn phòng Luật của ta. Ngài sẽ làm bảo vệ cho ta trong vòng một năm với mức lương sòng phẳng, dùng tiền lương đó để cấn trừ dần vào khoản nợ gốc hai trăm đồng vàng thực tế. Ngài đồng ý chứ?"
Lancelot nhìn Thẩm Vũ, trong đôi mắt xám đục của cựu kỵ sĩ bùng lên một tia hy vọng mãnh liệt: "Nếu ngươi thực sự có thể tháo bỏ chiếc xích này, sinh mạng và thanh kiếm này của ta vĩnh viễn thuộc về ngươi!"
"Rất tốt. Ký vào đây," Thẩm Vũ đẩy bản hợp đồng tái cấu trúc nợ mới – văn bản đã được Thư ký tòa án Nicholas ngầm đóng dấu phê duyệt trước đó – về phía Lancelot.
Ngay khi Lancelot vừa nhỏ một giọt máu lên bản hợp đồng mới, một tiếng chấn động kinh hoàng vang lên từ phía hành lang ngoài cửa văn phòng.
"Rầm!"
Cánh cửa đá bảo mật của hầm rượu bị một luồng lửa đỏ rực thiêu rụi, nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn bắn tung tóe. Mùi lưu huỳnh và khói bụi mù mịt ập vào phòng.
"Bắt giữ tên đào ngũ Lancelot cho ta! Kẻ nào dám cản trở, giết không tha!"
Một giọng nói kiêu ngạo, tàn bạo vang lên. Từ trong làn khói lửa, một thanh niên quý tộc cao lớn bước vào. Hắn mặc một bộ giáp nhẹ mạ bạc sang trọng, khoác áo choàng lông thú màu đỏ rực, tay cầm thanh kiếm 'Phán Quyết Sắt' đang bốc lửa đỏ rực.
Kẻ vừa đến chính là Hector Vane, con trai cả của Bá tước Vane. Đi sau hắn là Garth, Đội trưởng gác thành lực lưỡng mang theo thanh đại đao 'Cưỡng Chế' rỉ sét dính vết máu khô, cùng hàng chục binh lính vũ trang đầy đủ.
Malphas lập tức bước lên chắn trước bàn làm việc của Thẩm Vũ, ngọn lửa hỏa ngục bùng phát quanh cơ bắp cuồn cuộn: "Hector Vane! Nơi này là cơ sở nghiên cứu học thuật được tòa án bảo hộ, ngươi không có quyền tự ý xông vào!"
"Câm miệng, gã ác quỷ hoàn lương hèn nhát!" Hector Vane scoffs, vung thanh kiếm lửa chỉ thẳng vào mặt Malphas. "Cha ta là tổng đốc tối cao vùng biên giới này! Luật pháp ở đây là do gia tộc Vane ta viết ra! Tên phàm nhân dị giới kia, ngươi dám chứa chấp tên nô lệ trốn nợ Lancelot của gia tộc ta sao?"
Thẩm Vũ thản nhiên đứng dậy, chỉnh lại cổ áo âu phục phẳng phiu, hoàn toàn không hề có một chút sợ hãi trước họng kiếm rực lửa của Hector. Anh bước lên một bước, đứng chắn trước Lancelot, đối diện trực tiếp với họng súng quân sự của đối thủ.
"Hector công tử," Thẩm Vũ điềm tĩnh nói, giọng điệu sòng phẳng như một nhà đàm phán thương mại. "Lancelot không phải là đào ngũ, hắn đang thực hiện quyền hợp pháp của mình. Đây là văn bản Tái cấu trúc nợ đã được Thư ký tòa án Nicholas phê duyệt đóng dấu hợp lệ. Khoản nợ của Lancelot đã được chuyển nhượng sang Văn phòng của ta bảo lãnh pháp lý."
"Giấy lộn!" Hector Vane gầm lên, ánh mắt đầy tàn bạo. "Garth! Ra tay cưỡng chế bắt giữ Lancelot cho ta! Tên phàm nhân kia nếu dám cản đường, chém đứt hai tay hắn!"
Đội trưởng gác thành Garth cười gằn, bước lên một bước lớn, vung thanh đại đao 'Cưỡng Chế' khổng lồ chém thẳng xuống bục bàn làm việc của Thẩm Vũ. Đường đao mang theo luồng kình phong xé gió, rít lên chói tai.
Lancelot không hề do dự. Dù ma lực và đấu khí đang bị phong ấn hoàn toàn, bản năng của một kỵ sĩ vẫn khiến hắn lao lên trước. Hắn dùng chính bắp tay bọc thép rỉ sét của mình để đỡ trực diện nhát đao của Garth.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội căn hầm. Bộ giáp sắt rỉ sét trên vai Lancelot vỡ vụn, vết đao chém sâu vào vai hắn khiến máu tươi phun ra xối xả. Lancelot lùi lại một bước, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn, nhưng cơ thể khổng lồ của hắn vẫn đứng vững như một bức tường thép che chở hoàn toàn cho Thẩm Vũ phía sau.
"Chủ quản... tránh ra..." Lancelot nghiến răng thì thầm, máu từ vai chảy dài xuống lưỡi kiếm 'Vũ Điệu Sắt'.
Nhìn thấy vết thương dũng cảm của Lancelot, ánh mắt Thẩm Vũ lạnh đi vài phần. Trí óc phân tích của anh lập tức đưa ra quyết định chiến thuật tối ưu. Anh không lùi lại, mà bước hẳn lên sát cạnh Lancelot, giơ cao bản hợp đồng tái cấu trúc nợ phát sáng lam nhạt, đọc to Luật bảo hộ lao động tối thiểu bằng một giọng nói rõ ràng, vang dội áp đảo tiếng gầm rú của lửa đỏ:
"Ta tuyên bố! Theo Luật bảo hộ lao động tối thiểu hoàng gia chương 5, điều 12: Khế ước thế chấp trang bị của gia tộc Vane đối với kỵ sĩ danh dự Lancelot chính thức vi phạm luật pháp hoàng gia tối cao! Hành vi cưỡng bức lao động quá hạn định hằng ngày mà không có bảo hộ an toàn lao động trong hầm mỏ độc hại của các ngươi là hoàn toàn bất hợp pháp!"
Thẩm Vũ quét ánh mắt sắc lẹm về phía Hector Vane:
"Bản khế ước cũ của các ngươi đã chính thức bị hủy bỏ bởi sự phản phệ của luật pháp tối cao!"
Ngay khi câu nói của Thẩm Vũ vừa dứt, một dị biến kinh hoàng xảy ra.
Bản khế ước da dê rách nát trên bàn bỗng chốc bùng cháy dữ dội bằng một ngọn lửa màu vàng kim rực rỡ – màu của luật pháp hoàng gia tối cao. Ngọn lửa đó không hề thiêu rụi căn phòng, mà men theo các sợi xích sắt ma pháp vô hình, lao thẳng về phía thanh trọng kiếm 'Vũ Điệu Sắt' và cổ tay của Lancelot.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên liên tục. Những đường vân nguyền rủa màu đỏ sậm quấn quanh lưỡi kiếm khổng lồ lập tức bị ngọn lửa vàng kim thiêu rụi, rạn nứt rồi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn ánh sáng đỏ hắc ám tiêu biến vào không trung.
Ấn ký xích sắt nợ nần trên cổ tay Lancelot hoàn toàn biến mất vĩnh viễn.
"Cái gì?!" Hector Vane hoảng hốt kêu lên, thanh kiếm lửa 'Phán Quyết Sắt' trên tay hắn run rẩy kịch liệt. Hắn cảm nhận được luồng ma lực liên kết nợ nần của gia tộc mình đã bị chặt đứt hoàn toàn một cách thô bạo bởi phản lực nhân quả của luật hoàng gia.
Lancelot ngẩng đầu lên, đôi mắt xám đục của hắn trong tích tắc bùng lên hai luồng hào quang vàng kim rực rỡ chưa từng có. Hắn cảm nhận được phong ấn sâu trong lõi linh hồn đã hoàn toàn tan vỡ. Luồng Thần thánh đấu khí (Holy Battle Qi) bị kìm nén năm năm qua như một dòng sông lũ bị vỡ đập, điên cuồng bộc phát, cuộn trào khắp các kinh mạch huyết quản.
"Ầm!"
Một luồng sóng xung kích đấu khí màu vàng kim rực rỡ bùng nổ từ cơ thể Lancelot, hất văng Garth và toán lính gác lùi lại mấy bước. Bộ giáp sắt rỉ sét cũ kỹ trên người hắn hoàn toàn bị nổ tung, để lại cơ thể vạm vỡ, tráng kiện rực rỡ dưới ánh sáng đấu khí hoàng kim.
Lancelot vung mạnh thanh trọng kiếm 'Vũ Điệu Sắt'. Lưỡi kiếm rỉ sét xám xịt trong tích tắc được bao bọc bởi một lớp kiếm khí vàng kim sắc bén vô song, phục hồi lại vẻ kiêu hùng, tráng lệ của một thanh kiếm rồng huyền thoại.
"Ta... đã tự do vĩnh viễn!" Lancelot gầm lên một tiếng vang dội, tiếng gầm mang theo sự kiêu hãnh và danh dự của một kỵ sĩ hoàng gia đã trở lại.
Hắn quỳ rạp một đầu gối trước mặt Thẩm Vũ, hai tay dâng thanh kiếm vàng rực rỡ lên cao, dõng dạc tuyên thệ:
"Kỵ sĩ Lancelot, thề dùng danh dự và thanh kiếm này, trung thành bảo vệ chủ quản Thẩm Vũ đến hơi thở cuối cùng! Kẻ nào dám chạm vào ngài, phải bước qua xác của ta!"
Thẩm Vũ mỉm cười nhạt, khẽ gật đầu: "Đứng lên đi, Lancelot. Nghĩa vụ bảo vệ của ngài chính thức bắt đầu."
Lancelot đứng thẳng dậy, sừng sững như một ngọn núi vàng kim chắn trước Thẩm Vũ, mũi kiếm 'Vũ Điệu Sắt' chỉ thẳng vào mặt Hector Vane.
Hector Vane mặt cắt không còn một giọt máu, lùi lại mấy bước, nhưng sự kiêu ngạo của một quý tộc sa đọa lập tức biến thành sự điên cuồng dữ tợn. Hắn vung mạnh thanh kiếm lửa 'Phán Quyết Sắt', gầm lên điên cuồng:
"Lũ phản loạn dơ bẩn! Các ngươi nghĩ giải phóng được đấu khí là có thể thoát khỏi biên giới này sao? Binh lính gác thành! Bao vây toàn bộ văn phòng này cho ta! Bắn bỏ bất kỳ kẻ nào bước ra khỏi cửa! Ta sẽ biến nơi này thành mồ chôn của các ngươi!"
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng bước chân dồn dập vang dội từ hành lang bên ngoài. Hàng trăm binh lính gác thành vũ trang đầy đủ, mang theo thương dài lôi điện và cung tên ma pháp, lập tức ập đến bao vây kín toàn bộ lối ra vào của Văn phòng Luật Khế ước Vô Hình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!