Lách Luật Phong Tỏa Địa Ngục
Ánh lửa xanh lam từ những sợi xích sắt địa ngục phản chiếu lên gọng kính vàng của Thẩm Vũ, tạo nên những vệt sáng lạnh lẽo, ma mị. Không khí bên trong Văn phòng Luật Khế ước Vô Hình lúc này ngột ngạt đến mức đông cứng. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ các kẽ đá hầm rượu, hòa lẫn với cái lạnh thấu xương phát ra từ cơ thể cao lớn của Phán quan Sammael.
Sammael sừng sững đứng đó như một cột đá đen vĩnh cửu. Chiếc mặt nạ sắt xám xịt của hắn không hề có một chút dao động cảm xúc, chỉ có đôi mắt lam nhạt lấp lánh tia sáng vô cảm khóa chặt lấy Thẩm Vũ. Chiếc búa gỗ phán quyết trên tay hắn thỉnh thoảng lại lóe lên những tia chớp xanh, sẵn sàng giáng xuống để thực thi lệnh trục xuất vĩnh viễn.
Sau lưng Thẩm Vũ, tiểu ác quỷ Pip đang run rẩy đến mức hai hàm răng va vào nhau lập cập. Chú nhóc quỷ lùn co rúm người lại, cố gắng thu nhỏ thân hình cao chưa đầy một mét của mình ra sau chiếc ghế gỗ mun của Thẩm Vũ. Ở góc phòng, nữ quỷ mộng mị Bella đang vịn tay vào cạnh bàn, sắc mặt nhợt nhạt. Làn sương hồng dịu nhẹ từ mị thuật của cô đã bị đánh tan hoàn toàn, để lại một cảm giác bỏng rát nhẹ nơi lõi linh hồn do phản phệ ma lực hắc ám từ búa phán quyết.
Malphas đứng im như pháo đài bị phong tỏa. Dù cơ bắp cuồn cuộn và ngọn lửa hỏa ngục vẫn âm ỉ dưới da, nhưng trước sự chấn nhiếp pháp lý tối cao của một Phán quan địa ngục, gã ác quỷ hoàn lương không dám có bất kỳ cử động thô bạo nào. Hợp đồng lao động bảo vệ giữa gã và Thẩm Vũ tuy ràng buộc sự trung thành, nhưng nó không thể cung cấp cho gã quyền hạn để chống lại một công chức thực thi pháp luật của Ngân hàng Địa ngục.
"Thời gian của ngươi đang trôi đi, phàm nhân dị giới," giọng nói của Sammael vang lên, trầm đục và khô khốc như tiếng hai tấm bia mộ cọ xát vào nhau. "Mười hai giờ. Sau khi cát trong chiếc đồng hồ cổ kia chảy hết, nếu ngươi không đưa ra được giấy phép hoạt động tài chính hợp lệ do Ngân hàng Địa ngục tối cao cấp phát, xích sắt của ta sẽ kéo linh hồn ngươi thẳng xuống Vết nứt địa ngục."
Thẩm Vũ không đáp. Anh chậm rãi đưa tay lên, đẩy nhẹ gọng kính vàng thấu thạch anh. Dưới tác động của thấu kính thạch anh tinh khiết vừa được nâng cấp, Nhãn quan Thẩm định cấp 1 của anh được kích hoạt.
Trong tầm mắt của Thẩm Vũ, thế giới xung quanh bỗng chốc biến đổi. Những sợi xích sắt rực lửa xanh lam quấn quanh các kệ sách không còn là những vật thể vật lý, mà là những chuỗi ký tự chú ngữ đan xen phức tạp, phát ra tần số dao động ma lực màu đỏ sẫm. Đặc biệt, cuộn giấy da dê – Sắc lệnh phong tỏa khẩn cấp đang lơ lửng trên không trung – hiện lên trong mắt anh dưới dạng một ma trận toán học khổng lồ.
Bộ óc phân tích rủi ro tài chính của Thẩm Vũ bắt đầu tăng tốc hoạt động. Anh bóc tách từng biến số, phân tích từng mệnh đề logic của sắc lệnh.
"Sắc lệnh phong tỏa khẩn cấp... ban hành dựa trên Luật địa ngục biên cảnh chương 3, điều 15... áp dụng cho các tổ chức tài chính phi pháp..."
Thẩm Vũ khẽ nhếch môi. Một kẽ hở ngôn từ cực kỳ vi diệu đã lọt vào nhãn quan thẩm định của anh. Sắc lệnh này được thiết kế vô cùng chặt chẽ, nhưng nó lại mang một điểm yếu chí mạng của mọi văn bản pháp lý phong kiến: sự phụ thuộc tuyệt đối vào định nghĩa danh nghĩa.
Để kiểm chứng tính nguyên tắc của Sammael, Thẩm Vũ quyết định thực hiện một phép thử chiến thuật. Anh thò tay vào túi áo âu phục, lấy ra một túi vải nhung nhỏ đựng mười tinh thể linh hồn nợ tỏa ra hào quang đỏ nhạt – số vốn liếng anh vừa tích lũy được từ các giao dịch đầu tiên. Anh đặt nhẹ túi tinh thể lên mặt bàn gỗ mun, đẩy về phía phán quan.
"Phán quan Sammael," Thẩm Vũ điềm tĩnh nói, giọng điệu sòng phẳng như một nhà đàm phán thương mại. "Văn phòng của ta mới khai trương, quy trình thủ tục chưa kịp hoàn thiện. Đây là mười tinh thể linh hồn nợ, coi như khoản phí xử lý hành chính khẩn cấp để Ngân hàng Địa ngục tạm thời đình chỉ sắc lệnh phong tỏa trong vòng ba mươi ngày. Ngươi thấy thế nào?"
Đôi mắt lam nhạt của Sammael lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ. Hắn vung mạnh chiếc búa gỗ phán quyết xuống mặt bàn. Một tiếng "Rầm" chói tai vang lên, những tia chớp xanh lam bắn tung tóe, thiêu rụi chiếc túi vải nhung và hất văng mười viên tinh thể linh hồn xuống sàn đá.
"Hỗn xược!" Sammael gầm lên, uy áp hắc ám bộc phát khiến Bella và Pip phải bịt tai đau đớn. "Phán quan địa ngục thực thi công lý tối cao, không bao giờ nhận hối lộ từ một phàm nhân dị giới dơ bẩn! Quy tắc của Ngân hàng Địa ngục là tuyệt đối! Mọi hành vi dùng tiền bẩn để mua chuộc cán cân nhân quả đều là tội trọng! Ngươi đang tự rút ngắn thời gian sống sót của mình đấy, Thẩm Vũ!"
Trước cơn thịnh nộ của ác quỷ, Thẩm Vũ không hề chớp mắt. Ngược lại, nụ cười trên môi anh càng thêm phần sắc sảo. Anh đã có được câu trả lời mình cần: Sammael là một cỗ máy hành pháp tuyệt đối nguyên tắc, cứng nhắc và không có sự linh hoạt.
Đối với một nhà phân tích tài chính, kẻ đáng sợ nhất là kẻ hành động cảm tính và khó đoán. Còn loại kẻ thù tuyệt đối bám sát văn bản luật như Sammael? Đó chính là mục tiêu dễ bị đánh bại nhất. Bởi vì một cỗ máy chỉ vận hành theo đúng chương trình đã lập sẵn, chỉ cần tìm ra một lỗi logic trong mã nguồn của chương trình đó, cỗ máy sẽ tự động tự hủy.
"Rất tốt. Sự chính trực của ngươi làm ta kính phục, phán quan Sammael," Thẩm Vũ thản nhiên nói, đứng dậy và phủi nhẹ một hạt bụi vô hình trên tay áo bộ âu phục phẳng phiu. "Nếu ngươi đã muốn chơi đúng luật, ta sẽ chơi đúng luật với ngươi đến cùng."
Anh quay sang nhìn chiếc đồng hồ cát cổ Alistair đang treo bên hông. Cát mịn màu đen đang chảy ngược một cách đều đặn. Thời gian còn lại: mười tiếng.
Để bẻ gãy sắc lệnh phong tỏa, Thẩm Vũ cần một văn bản pháp lý có cấp bậc hiệu lực cao hơn Luật địa ngục biên cảnh để đè bẹp quyền tài phán khẩn cấp của Sammael. Và văn bản đó chính là Hiến chương Hoàng gia biên cảnh – bộ luật tối cao do hoàng đế đời trước ký kết, quy định quyền bảo hộ đặc biệt cho các hoạt động phi lợi nhuận.
Nhưng làm thế nào để có được một bản đăng ký hoạt động hợp pháp được đóng dấu đỏ của chính quyền hoàng gia khi văn phòng đang bị niêm phong và Thẩm Vũ bị giam lỏng bên trong?
Đúng lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng và đều đặn từ hành lang tăm tối ngoài cửa vang lên, phá vỡ bầu không khí im lặng của hầm rượu.
Một người đàn ông trung niên gầy gò bước vào văn phòng qua cánh cửa gỗ sồi đang mở toang. Ông mặc một bộ áo choàng công chức màu xám sờn vai, mái tóc đen điểm sương chải chuốt gọn gàng nhưng có vài sợi rối bù. Trên mũi ông đeo một chiếc kính gọng sắt lệch xẹo, và hai tay đang ôm chặt một chồng hồ sơ cao ngất ngưởng.
Người vừa đến chính là Nicholas – Thư ký trưởng của Tòa án Biên Cảnh Ouroboros.
Sammael khẽ nhíu mày, búa phán quyết hơi hạ xuống: "Thư ký Nicholas? Ngươi đến đây làm gì? Nơi này đang bị Ngân hàng Địa ngục phong tỏa cưỡng chế."
Nicholas đẩy nhẹ gọng kính sắt, đưa mắt nhìn quanh căn hầm đầy xích sắt rực lửa xanh, rồi dừng lại trên người Thẩm Vũ. Gương mặt ông lộ rõ vẻ mệt mỏi của một công chức suốt ngày phải vùi đầu vào giấy tờ, nhưng sâu trong đôi mắt xám kia là một sự cẩn trọng và sắc sảo đáng kinh ngạc.
"Ta đến đây để thực hiện cuộc kiểm tra hành chính định kỳ đối với các cơ sở kinh doanh tại chợ đen theo lệnh của Tòa án Biên Cảnh," Nicholas nói bằng giọng điệu lạnh lùng, quan liêu đặc trưng. "Dù Ngân hàng Địa ngục có quyền phong tỏa tài sản, nhưng theo thỏa thuận song phương, chính quyền hoàng gia vẫn có quyền giám sát và kiểm toán các hoạt động dân sự tại địa phương. Phán quan Sammael, ngươi không định ngăn cản một thư ký tòa án thực thi nhiệm vụ hoàng gia chứ?"
Sammael im lặng một lát, rồi khẽ hừ một tiếng, lùi lại một bước, ngầm cho phép Nicholas bước vào. Hắn biết, dù địa ngục có quyền lực tối cao về linh hồn, nhưng trên phàm giới, chúng vẫn phải tôn trọng vỏ bọc pháp lý của vương quốc để tránh các xung đột ngoại giao không đáng có.
Nicholas ôm chồng hồ sơ bước đến trước bàn làm việc của Thẩm Vũ, đặt mạnh chồng giấy tờ xuống khiến bụi bay lên mù mịt. Ông lật mở một tập hồ sơ trống, lấy ra một chiếc con dấu đồng cổ kính mang biểu tượng quốc huy vương quốc – chiếc con dấu 'Thủ Tục Hợp Lệ' phát ra hào quang đồng nhạt.
"Thẩm Vũ," Nicholas nói, giọng nói cực kỳ nhỏ nhưng đủ để Thẩm Vũ nghe rõ. "Ta đã nhận được thông tin về việc văn phòng của ngươi bị phong tỏa. Ngươi có gì để tự bào chữa trước khi ta ghi nhận nơi này là một cơ sở phi pháp vào sổ lưu trữ của tòa án?"
Thẩm Vũ nhìn thẳng vào mắt Nicholas. Nhờ cuốn Sổ sách kế toán da người đã đồng bộ hóa vào linh hồn trước khi bị phong tỏa, anh đã nắm giữ một bí mật động trời về thân phận thực của người đàn ông này. Nicholas thực chất là con trai của một con nợ nghèo khổ đã tự sát bằng cách nhảy xuống hầm mỏ mười năm trước sau khi bị kỵ binh của Bá tước Vane tịch thu toàn bộ nhà đất và linh hồn để trừ nợ. Nicholas ngầm căm ghét sự thối nát của hệ thống tòa án và sự lũng đoạn bóc lột của liên minh Thần - Quỷ.
Thẩm Vũ khẽ mỉm cười, tiến lại gần Nicholas, đứng che khuất tầm nhìn của Sammael. Anh hạ thấp giọng, nói bằng một tần số âm thanh cực nhỏ:
"Nicholas, ta biết cha ngươi đã chết thế nào dưới tay Bá tước Vane. Ta cũng biết ngươi đang giữ chiếc con dấu này để tìm kiếm một cơ hội báo thù. Giúp ta đóng dấu phê duyệt bản đăng ký hoạt động mới này dưới danh nghĩa 'Nơi nghiên cứu học thuật cổ văn Ouroboros' – một cơ sở phi lợi nhuận. Đổi lại, ta sẽ dùng S Sổ sách da người để tìm kiếm và cung cấp cho ngươi toàn bộ hồ sơ mật về các khoản nợ trốn thuế của gia tộc Vane. Chúng ta sẽ cùng nhau hạ bệ gã tổng đốc thối nát đó."
Lời nói của Thẩm Vũ như một luồng sét đánh thẳng vào tâm trí Nicholas. Gương mặt ông biến sắc, đôi mắt xám co rút lại dữ dội. Bàn tay đang cầm chiếc con dấu đồng của ông run rẩy kịch liệt. Nỗi oán hận chôn giấu mười năm qua bùng lên như một ngọn lửa ngầm dưới lớp tro tàn công chức.
Ông nhìn Thẩm Vũ, nhìn bộ âu phục hiện đại lịch lãm và ánh mắt sắc sảo, điềm tĩnh tuyệt đối sau cặp kính gọng vàng. Nicholas biết, đây là một canh bạc điên cuồng. Nếu bị phát hiện, ông sẽ bị khép vào tội phản quốc tối cao và bị thiêu rụi linh hồn. Nhưng nếu thành công, ông sẽ có được vũ khí để trả mối thù giết cha.
"Ngươi... chắc chắn có thể lấy được hồ sơ trốn thuế của Vane?" Nicholas thì thầm, giọng run lên vì xúc động.
"Ta dùng danh dự của một thẩm định viên để bảo chứng," Thẩm Vũ kiên định đáp.
Nicholas hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ lạnh lùng quan liêu thường ngày. Ông nhanh chóng lấy ra một bản mẫu đăng ký hoạt động học thuật từ trong chồng hồ sơ của mình, điền tên Thẩm Vũ và địa chỉ văn phòng vào các mục trống.
"Cạch!"
Tiếng con dấu đồng nện mạnh xuống mặt giấy da dê vang lên giòn giã trong căn hầm yên tĩnh. Một luồng hào quang màu đồng nhạt từ con dấu bùng lên, khắc sâu biểu tượng quốc huy vương quốc và dòng chữ "Phê duyệt hoạt động học thuật phi lợi nhuận vĩnh viễn" lên bản đăng ký.
Nicholas nhanh chóng thu hồi con dấu và chồng hồ sơ, lạnh lùng nói lớn: "Thẩm Vũ, hồ sơ hành chính của ngươi đã được ghi nhận. Tòa án Biên Cảnh sẽ giám sát hoạt động của ngươi theo đúng quy trình."
Nói xong, ông quay người bước nhanh ra khỏi văn phòng, không hề nhìn lại. Thẩm Vũ cầm bản đăng ký còn thơm mùi mực ma pháp trên tay, ánh mắt rực sáng lý trí.
Thời gian đếm ngược của chiếc đồng hồ cát Alistair đã về đến những hạt cát cuối cùng. Sammael bước lên một bước, chiếc búa gỗ phán quyết tỏa ra luồng sét xanh lam cực đại, những sợi xích sắt địa ngục quanh phòng bắt đầu siết chặt, tạo ra những tiếng rạn nứt ghê người trên các kệ sách.
"Thời gian đã hết, Thẩm Vũ!" Sammael tuyên án, giọng nói vang dội như sấm truyền. "Ngươi không thể xuất trình giấy phép hoạt động tài chính của Ngân hàng Địa ngục. Linh hồn ngươi chính thức thuộc về Vết nứt địa ngục. Thực thi sắc lệnh trục xuất!"
"Chậm đã, Phán quan Sammael!"
Giọng nói của Thẩm Vũ vang lên, không hề cao giọng nhưng mang một sức nặng tri thức và sự tự tin tuyệt đối, át đi cả tiếng sấm sét của búa phán quyết. Anh đứng thẳng người, hai tay cầm bản đăng ký hoạt động học thuật vừa được Nicholas đóng dấu, dõng dạc đọc to bản Tuyên bố vô hiệu:
"Ta nhân danh chủ sở hữu hợp pháp của nơi này, tuyên bố Sắc lệnh phong tỏa khẩn cấp của ngươi hoàn toàn vô hiệu pháp lý vĩnh viễn!"
Sammael khựng lại, đôi mắt lam nhạt co rút dưới mặt nạ sắt: "Ngươi dám chống lại sắc lệnh của Ngân hàng Địa ngục? Ngươi lấy tư cách gì?"
Thẩm Vũ giơ cao bản đăng ký hoạt động học thuật phát sáng hào quang màu đồng:
"Ngươi hãy nhìn cho kỹ. Sắc lệnh phong tỏa của ngươi ban hành dựa trên Luật địa ngục biên cảnh chương 3, điều 15, quy định quyền tài phán khẩn cấp đối với các 'tổ chức tài chính phi pháp'. Nhưng nơi đây không phải là một tổ chức tài chính! Nơi đây là 'Nơi nghiên cứu học thuật cổ văn Ouroboros' – một cơ sở phi lợi nhuận đã được Tòa án Biên Cảnh phê duyệt hoạt động hợp pháp dưới sự bảo trợ của chính quyền hoàng gia!"
Sammael gầm lên: "Đây chỉ là trò lách luật rẻ tiền! Các ngươi hoạt động xóa nợ, tư vấn khế ước, đó rõ ràng là hoạt động tài chính!"
"Sai lầm!" Thẩm Vũ phản pháo ngay lập tức, ngón tay chỉ thẳng vào các điều khoản chú ngữ của sắc lệnh phong tỏa. "Theo Hiến chương Hoàng gia biên cảnh điều 42, mọi hoạt động nghiên cứu, dịch thuật và phân tích các văn bản cổ đại – bao gồm cả các khế ước máu cổ – đều được định nghĩa là hoạt động nghiên cứu học thuật lịch sử. Chúng ta không hề thực hiện các giao dịch cho vay, ký gửi hay đầu cơ tinh thể linh hồn nợ. Chúng ta chỉ giải mã cấu trúc ngôn từ của chúng để phục vụ nghiên cứu khoa học!"
Anh bước lên một bước, đối mặt trực diện với phán quan địa ngục, khí thế lý trí áp đảo hoàn toàn uy áp hắc ám:
"Hiến chương Hoàng gia là bộ luật tối cao của vương quốc này, có hiệu lực pháp lý cao hơn Luật địa ngục biên cảnh trong phạm vi phàm giới. Điều 42 của Hiến chương quy định rõ: Mọi cơ sở nghiên cứu học thuật được hoàng gia bảo trợ đều được hưởng quyền miễn trừ tuyệt đối khỏi các sắc lệnh phong tỏa khẩn cấp của thế lực bên ngoài. Sắc lệnh của ngươi đã áp dụng sai đối tượng điều chỉnh, vi phạm nghiêm trọng quy trình tố tụng và thỏa thuận song phương vạn năm giữa Vương quốc và Địa ngục!"
Lời lập luận đanh thép, chuẩn xác đến từng điều khoản của Thẩm Vũ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Sammael.
Phán quan địa ngục đứng chôn chân tại chỗ. Bộ óc cứng nhắc, máy móc của hắn điên cuồng phân tích lập luận của Thẩm Vũ dựa trên các quy tắc luật địa ngục đã được lập trình sẵn. Hắn cố gắng tìm kiếm một điều khoản để bác bỏ, nhưng vô ích. Logic của Thẩm Vũ là hoàn hảo, không một kẽ hở. Bản đăng ký học thuật có con dấu thật của Nicholas là một bằng chứng pháp lý bất khả xâm phạm.
Nếu Sammael cưỡng ép thực thi lệnh trục xuất, hắn sẽ vi phạm điều khoản miễn trừ của Hiến chương Hoàng gia, đồng nghĩa với việc tự tay bẻ gãy luật lệ tối cao mà hắn có nghĩa vụ phải bảo vệ. Phản lực nhân quả từ việc vi phạm luật pháp sẽ lập tức giáng xuống hủy diệt linh hồn của chính hắn.
Chiếc búa gỗ phán quyết trên tay Sammael run lên bần bật, những tia chớp xanh lam yếu dần rồi tắt lịm. Đôi mắt lam nhạt của hắn lấp lánh sự bất lực và kinh hãi tột cùng trước trí tuệ lách luật của phàm nhân dị giới trước mặt.
"Ngươi..." Sammael nghiến răng phát ra tiếng rít lạnh người.
"Thu hồi xích sắt phong tỏa của ngươi đi, Sammael. Trừ khi ngươi muốn tự mình gánh chịu hình phạt phản phệ nhân quả tối cao," Thẩm Vũ lạnh lùng ra lệnh.
Sammael hít một hơi thật sâu. Hắn biết mình đã hoàn toàn thất bại trong hiệp đấu trí này. Hắn chậm rãi nâng búa phán quyết lên, gõ nhẹ một tiếng "Cộc" xuống sàn đá.
"Thu hồi phong tỏa!"
"Xoảng! Xoảng! Xoảng!"
Những sợi xích sắt địa ngục rực lửa xanh lam đang quấn quanh các kệ sách và cuốn Sổ sách kế toán da người lập tức rạn nứt rồi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh vụn ánh sáng xanh lam, tiêu biến vào không trung hầm rượu. Toàn bộ ma lực phong tỏa bị dỡ bỏ hoàn toàn. Cuốn sổ da người trên bàn tự động mở ra, các trang giấy lật nhanh xào xạc, phục hồi dòng chảy dữ liệu màu lam nhạt.
Pip và Bella đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, như vừa từ cõi chết trở về. Malphas cũng thu hồi ma lực hỏa ngục, nhìn Thẩm Vũ với ánh mắt sùng bái đến mức cuồng nhiệt. Một phàm nhân không có một chút ma lực chiến đấu, lại có thể dùng ngôn từ và luật pháp để đè bẹp một Phán quan địa ngục tối cao ngay tại sào huyệt của hắn!
Sammael quay người bước về phía cửa ra vào. Nhưng trước khi bước ra khỏi căn hầm rượu, hắn dừng lại, nghiêng đầu, giọng nói dưới mặt nạ sắt tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương:
"Thẩm Vũ, ngươi thắng hiệp này. Ngươi đã lách qua luật phong tỏa của ta bằng một trò hề học thuật. Nhưng hãy nhớ kỹ lời ta..."
Hắn quay lại, đôi mắt lam nhạt khóa chặt lấy Thẩm Vũ:
"Hành động của ngươi tại trấn Ouroboros này đã chặt đứt một phần nguồn thu linh hồn của Bá tước Vane. Gã tổng đốc kiêu ngạo đó đã bắt đầu chú ý đến sự tồn tại của ngươi. Giới quý tộc biên thùy và Ngân hàng Địa ngục sẽ không bao giờ để yên cho một phàm nhân dị giới làm loạn nền kinh tế nợ nần của chúng đâu. Hãy chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ thực sự của họ đi!"
Nói xong, bóng dáng của Sammael và đội lính canh địa ngục hòa vào làn sương mù lưu huỳnh đỏ rực, biến mất hoàn toàn vào bóng tối của hành lang chợ đen Obsidian.
Căn hầm rượu trở lại trạng thái yên tĩnh. Thẩm Vũ khẽ thở ra một hơi dài, cơ thể phàm nhân của anh lúc này cũng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh do áp lực tinh thần cực hạn vừa trải qua. Anh chậm rãi bước lại gần bàn làm việc, đặt bản đăng ký học thuật xuống cạnh cuốn Sổ sách kế toán da người.
Cuộc chiến sinh tồn của anh tại địa ngục mới chỉ thực sự bắt đầu. Bá tước Vane – kẻ thống trị tối cao vùng biên giới – đã chính thức lộ diện trên bàn cờ nhân quả này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!