Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Bẻ Gãy Khế Ước Cổ Đại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù xám đen rò rỉ từ rãnh nứt địa ngục Ouroboros len lỏi qua những khe hở của căn nhà cũ Thẩm gia, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Trên chiếc giường rơm ọp ẹp ở góc phòng, người mẹ Diệp Thu Thủy vẫn chìm trong cơn mê sảng, hơi thở đứt quãng yếu ớt. Diệp Uyển Nhi ngồi bên cạnh, hai tay nắm chặt chăn, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự hoảng sợ nhưng cố không phát ra tiếng khóc.


Trên chiếc bàn gỗ mục nát giữa phòng, chiếc Đồng hồ cát cổ Alistair đang lẳng lặng chảy ngược những hạt cát mịn màu lam nhạt cuối cùng. Thời hạn ba ngày hoãn binh mà Thẩm Vũ giành được từ gã đòi nợ thuê Jax đang đi đến những giây phút cuối cùng.


Thẩm Vũ ngồi xếp bằng trên chiếc ghế gỗ sứt mẻ. Gương mặt anh vẫn nhợt nhạt do linh hồn bị rạn nứt nhẹ từ chuyến thâm nhập hầm mộ tử tù đêm trước, nhưng đôi mắt sau cặp Kính gọng vàng thấu kính thạch anh lại sáng quắc một luồng sáng lý trí lạnh lùng. Cặp kính hiện đại của anh, sau khi được chuộc tạm thời từ hiệu cầm đồ của Grimsby bằng một phần số tiền vàng thế chấp, đã được nâng cấp thấu kính bằng Bột thạch anh tinh khiết mua từ chợ đen Obsidian dưới sự trợ giúp của tàn hồn Alistair. Giờ đây, thấu kính không còn là thủy tinh thông thường, mà lấp lánh những đường vân thạch anh siêu vi, có khả năng lọc bỏ hoàn toàn các nhiễu loạn ma pháp xung quanh để kích hoạt Nhãn quan Thẩm định ở trạng thái hoàn hảo nhất.


"Anh hai..." Uyển Nhi khẽ gọi, giọng run rẩy. "Tiếng xích sắt... Họ tới rồi."


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ vốn đã rách nát của ngôi nhà cũ bị một luồng sức mạnh hắc ám cực mạnh thổi bay, vỡ vụn thành hàng trăm mảnh vụn bắn tung tóe vào vách đất.


Một luồng khí nóng rực lửa lưu huỳnh ập vào phòng, dập tắt ngọn đèn dầu ma pháp yếu ớt. Từ trong làn sương khói đỏ rực, ba bóng người bước vào. Đi đầu là Thẩm Đại Hải, gã bác họ tham lam với khuôn mặt hớn hở, nịnh bợ nhe hàm răng vàng khè. Nhưng kẻ đứng sau gã mới là nguồn cơn của áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên không gian.


Đó là Malphas. Ác quỷ tín dụng cấp thấp chuyên cho vay nặng lãi linh hồn tại vùng biên viễn này xuất hiện trong bộ vest đen rách rưới bám đầy tàn tro địa ngục. Làn da đỏ sẫm đầy nếp nhăn của hắn co rúm lại khi hắn rít một hơi tẩu thuốc, tỏa ra làn khói đỏ lòm bốc mùi xác chết. Đôi sừng nhỏ cong ngược ra sau đầu hắn khẽ rung lên theo mỗi bước đi.


Bên cạnh Malphas là Belial – gã ác quỷ thu hồi nợ tàn bạo nổi tiếng với thân hình khổng lồ xám xịt đầy gai nhọn. Belial kéo lê một sợi xích sắt lớn phát ra lửa đỏ rực rỡ trên nền đất, tiếng kim loại va chạm xèo xèo làm cháy sém những cọng rơm khô dưới sàn. Đi sau cùng là Jax, gã đòi nợ thuê búa sắt với vẻ mặt đầy kiêng dè và hằn học.


"Thẩm Vũ! Thằng ranh con!" Thẩm Đại Hải hét lớn, giọng chua ngoa. "Hôm nay là hạn chót ba ngày! Malphas đại nhân đã đích thân tới đây. Nếu không giao ra đủ một trăm tinh thể linh hồn nợ, cả nhà mày sẽ bị lột da nấu dầu!"


Malphas bước lên một bước, đôi mắt vàng khè như mắt rắn khóa chặt lấy Thẩm Vũ. Hắn cười khặc khặc, giọng nói như tiếng kim loại rỉ sét cọ sát vào nhau: "Phàm nhân dị giới... Jax nói ngươi biết luật hoàng gia? Nhưng ở vùng biên thùy này, khế ước máu của ta mới là luật! Giao linh hồn ra đây, hoặc ta sẽ tự tay rút cạn sinh mệnh lực của đứa em gái ngươi trước!"


Hắn vung bàn tay với những móng vuốt dài sắc nhọn về phía Diệp Uyển Nhi. Lập tức, một sợi xích sắt ảo ảnh màu đỏ máu – Ấn ký khế ước máu trên cổ tay Uyển Nhi – bùng phát hào quang đỏ rực. Cô bé hét lên một tiếng đau đớn, ngã quỵ xuống đất khi luồng sinh mệnh lực màu xanh nhạt bắt đầu bị sợi xích rút ra, chảy ngược về phía cuốn sổ nợ da dê nhiễm độc mà Malphas đang cầm trên tay trái.


"Anh hai! Cứu em! Đau quá..." Uyển Nhi quằn quại, gương mặt nhỏ nhắn co rúm lại.


Belial cười rống lên tàn bạo, vung sợi xích sắt rực lửa định bao vây lấy Thẩm Vũ: "Malphas đại nhân, cần gì nói nhiều với loại phàm nhân rác rưởi này? Để ta đập nát xương chân nó, xem nó còn dám dùng cái miệng rách để nói luật hay không!"


Trước áp lực bạo lực kinh hoàng và tiếng khóc xé lòng của em gái, Thẩm Vũ vẫn ngồi bất động. Gương mặt anh không hề có một chút sợ hãi, chỉ có cặp kính gọng vàng thấu thạch anh phản chiếu ánh lửa đỏ rực của sợi xích.


"Malphas," Thẩm Vũ lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ, hoàn toàn lấn át tiếng cười của Belial. "Ngươi có biết hành vi dùng bạo lực cưỡng chế trong lúc đang đàm phán khế ước sẽ dẫn đến hậu quả gì theo Luật thương mại vạn giới không?"


"Đàm phán?" Malphas khinh bỉ phun ra một ngụm khói độc. "Ngươi lấy cái gì để đàm phán với ta? Khoản nợ một trăm tinh thể linh hồn đã quá hạn vĩnh viễn. Theo khế ước máu, ta có quyền tịch thu toàn bộ tài sản và sinh mệnh của gia tộc ngươi!"


"Ta lấy cái này."


Thẩm Vũ thò tay vào túi áo choàng sờn cũ, rút ra một tấm thẻ bài bằng đồng đen lạnh lẽo và ném mạnh lên mặt bàn gỗ.


"Vút!"


Tấm thẻ bài đồng đen chạm vào bàn, lập tức bùng phát một ngọn lửa màu đồng hắc ám. Một luồng uy áp cổ xưa, trung lập và tuyệt đối vô cảm từ tấm thẻ lan tỏa ra khắp căn phòng, dập tắt hoàn toàn ngọn lửa đỏ rực trên sợi xích của Belial và cưỡng ép cắt đứt luồng sinh mệnh lực đang bị rút khỏi người Uyển Nhi. Cô bé ngã xuống sàn, thở hổn hển nhưng cơn đau đã biến mất.


Malphas nhìn thấy tấm thẻ bài, đôi mắt vàng khè của hắn co rụt lại thành hai đường chỉ nhỏ. Hắn kinh hoàng thốt lên: "Thẻ bài Sứ giả trung lập của Phòng Thương mại Địa ngục?! Làm sao một phàm nhân như ngươi lại có được thứ này?!"


Ngay khi tiếng hét của Malphas chưa dứt, ngọn lửa đồng đen trên bàn bùng lên cao hóa thành một vết rách không gian đứng lơ lửng. Từ trong vết rách, một bóng người bước ra đầy thanh lịch. Đó là Hermes – ác quỷ đưa tin thuộc Phòng Thương mại Địa ngục tối cao. Hắn mặc bộ vest đuôi tôm phẳng phiu màu đỏ sẫm, đội chiếc mũ phớt che khuất đôi sừng nhỏ, tay cầm chiếc gậy ba toong mạ vàng. Thần thái của Hermes toát lên sự lịch lãm của giới quý tộc địa ngục, hoàn toàn đối lập với vẻ bẩn thỉu, thô lỗ của Malphas và Belial.


"Ai đã kích hoạt Thẻ bài Sứ giả trung lập cấp 1?" Hermes quét đôi mắt xám tro lạnh lùng khắp căn phòng, cuối cùng dừng lại ở Thẩm Vũ.


"Là ta, thưa Sứ giả Hermes tôn kính." Thẩm Vũ đứng dậy, cúi đầu chào theo đúng nghi thức ngoại giao của Phòng Thương mại địa ngục mà Alistair đã truyền dạy. "Ta đã trả chi phí một tinh thể linh hồn nợ để thuê thẻ bài này từ Grimsby, nhằm yêu cầu một phiên đàm phán sòng phẳng dưới sự giám sát của Phòng Thương mại tối cao."


Hermes gật đầu, chiếc gậy ba toong mạ vàng của hắn gõ nhẹ xuống nền đất nện. "Cộc!" Một kết giới ánh sáng màu đồng đen vô hình lập tức bao phủ toàn bộ ngôi nhà cũ.


"Kết giới đàm phán trung lập đã thiết lập." Hermes tuyên bố bằng giọng điệu máy móc vô cảm. "Mọi hành vi bạo lực vật lý hoặc ma pháp từ bất kỳ bên nào trong kết giới này đều bị coi là vi phạm nghiêm trọng luật thương mại địa ngục, hình phạt là tiêu hủy linh hồn tức thời. Ác quỷ Malphas, ác quỷ Belial, các ngươi có dị nghị gì không?"


Belial gầm gừ đầy giận dữ, sợi xích sắt trên tay gã run lên bần bật nhưng gã không dám vung lên. Gã biết rõ luật lệ của Phòng Thương mại tối cao – nơi nắm giữ huyết mạch kinh tế của toàn bộ các tầng địa ngục – không phải là thứ mà những ác quỷ cấp thấp như gã có thể thách thức.


Malphas nuốt nước bọt, sắc mặt đỏ sẫm chuyển sang màu xám ngoét. Hắn cố giữ bình tĩnh, cúi đầu trước Hermes: "Sứ giả tôn kính, ta không có dị nghị. Nhưng tên phàm nhân này thực sự là con nợ của ta. Đây là bản khế ước máu gốc được ký kết bằng Mực máu quỷ giữa ta và cha hắn, Thẩm Thành!"


Hắn run rẩy đặt cuộn da dê cũ kỹ tỏa ra luồng ma lực hắc ám màu đỏ sẫm lên bàn. Cuộn da dê bốc lên mùi máu tanh nồng, những ký tự quỷ cổ đại khắc sâu trên đó phát ra những tia sáng đỏ đầy đe dọa.


"Thẩm Vũ," Hermes quay sang anh. "Đối thủ đã trình diện khế ước máu hợp lệ. Ngươi có chứng cứ hoặc lập luận nào để bác bỏ nghĩa vụ thanh toán khoản nợ một trăm tinh thể linh hồn này không?"


"Có, thưa Sứ giả."


Thẩm Vũ bước lên trước bàn gỗ. Anh khẽ đẩy gọng Kính gọng vàng thấu kính thạch anh lên sống mũi. Dưới tác dụng lọc ma lực của bột thạch anh tinh khiết, toàn bộ luồng sương mù hắc ám màu đỏ sẫm bao phủ cuộn da dê lập tức bị triệt tiêu trong tầm mắt anh. Thay vào đó, cấu trúc chú ngữ của bản khế ước hiện lên rõ ràng dưới dạng những luồng năng lượng đối xứng và các con số sai số lơ lửng.


Anh kích hoạt Nhãn quan Thẩm định cấp sơ cấp. Sổ sách kế toán da người tích hợp trong linh hồn anh bắt đầu rung lên nhè nhẹ, truyền vào tâm trí anh bảng phân tích tần suất ký tự cổ của ngôn ngữ quỷ biên thùy.


"Lập luận thứ nhất của ta," Thẩm Vũ chỉ ngón tay vào dòng chữ đầu tiên của bản khế ước, nơi ghi danh tính của con nợ và chủ nợ. "Bản khế ước này vi phạm nghiêm trọng quy tắc Bất đối xứng thông tin của Luật thương mại tối cao địa ngục."


Malphas cười lạnh: "Bất đối xứng thông tin? Nực cười! Thẩm Thành tự nguyện ký tên bằng máu để vay mượn mười tinh thể linh hồn của ta để mua thuốc giảm đau ma pháp. Ta có ép buộc hắn đâu?"


"Ngươi không ép buộc, nhưng ngươi đã cố tình giấu kín các rủi ro cốt lõi của hợp đồng." Thẩm Vũ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Nhìn vào dòng chữ siêu vi ẩn giấu bằng mực tàng hình hắc ám ở rìa dưới của cuộn da dê đi."


Hermes vươn tay, dùng luồng ma lực xám tro từ chiếc gậy quét qua rìa bản khế ước. Lập tức, một dòng chữ nhỏ li ti viết bằng Mực máu quỷ phát sáng đỏ rực hiện lên trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.


Thẩm Vũ đọc to dòng chữ đó bằng ngôn ngữ quỷ cổ đại chuẩn xác khiến Malphas run bắn người: "'Khoản nợ gốc mười tinh thể linh hồn sẽ tự động áp dụng lãi suất phạt vi phạm gấp đôi mỗi khi con nợ rơi vào trạng thái suy kiệt linh hồn cấp 1 do bệnh lý'."


Căn phòng xôn xao. Cedric, người đang ngầm theo dõi cuộc đàm phán từ cửa sổ bên ngoài, khẽ hít một hơi lạnh.


Thẩm Vũ tiếp tục lập luận bằng tư duy tài chính vĩ mô sắc sảo: "Dịch bệnh suy kiệt linh hồn tại trấn Ouroboros là do nguồn nước bị nhiễm độc ma pháp của mỏ đá – một yếu tố rủi ro hệ thống mà giới quý tộc biên thùy và các ác quỷ cho vay như ngươi đã biết trước từ lâu. Ngươi cố tình giấu kín điều khoản lãi suất phạt liên đới với dịch bệnh này, biến một khoản vay mười tinh thể ban đầu thành một cái bẫy nợ khổng lồ một trăm tinh thể chỉ sau ba năm. Theo quy tắc Bất đối xứng thông tin, khi một bên cố tình che giấu rủi ro hệ thống ngoại cảnh có ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng thanh toán của bên kia, khế ước đó bị coi là có yếu tố lừa dối và có thể bị tuyên bố vô hiệu một phần."


Malphas mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hắn vội vàng hét lên: "Sứ giả! Đừng nghe hắn nói bậy! Dù có bất đối xứng thông tin thì chữ ký máu trên khế ước vẫn là thật! Thẩm Thành đã tự tay nhỏ máu ký tên! Luật địa ngục quy định khế ước máu đã ký là bất khả xâm phạm!"


"Đúng vậy," Hermes gật đầu, đôi mắt xám tro nhìn Thẩm Vũ. "Chữ ký máu là bằng chứng tối cao của sự đồng thuận linh hồn. Nếu chữ ký là thật, khế ước vẫn có hiệu lực cưỡng chế nhất định."


"Vậy thì đây là lập luận thứ hai của ta – lập luận chí mạng nhất."


Thẩm Vũ khẽ nhếch môi, ánh mắt anh lộ ra sự sắc bén tột cùng của một nhà phân tích rủi ro hệ thống. Anh chỉ thẳng vào chữ ký máu mang tên 'Thẩm Thành' ở cuối bản khế ước.


"Hãy nhìn kỹ nét chữ ký này qua thấu kính lọc ma lực thạch anh." Thẩm Vũ nói.


Hermes vung nhẹ gậy, một luồng ánh sáng xám phóng đại chữ ký máu lên lơ lửng giữa không trung.


"Phân tích tần suất ký tự cổ của chữ ký này cho thấy," Thẩm Vũ sử dụng kỹ năng phân tích ký tự cổ của mình, chỉ ra các điểm đứt gãy năng lượng siêu vi trong nét mực máu. "Nét chữ ký có tần số dao động ma lực hoàn toàn trùng khớp với tần số nguyền rủa cưỡng ép của chú thuật hắc ám do pháp sư Lucian chế tạo. Điều này chứng minh chữ ký máu không được thực hiện bằng ý chí tự nguyện của cha ta."


"Ngươi... ngươi nói bậy!" Malphas hét lên, giọng run rẩy dữ dội. Hắn bắt đầu hoảng loạn thực sự.


"Ta không nói bậy. Sổ sách kế toán da người của ta ghi nhận rõ lịch sử y tế của cha ta trước khi chết." Thẩm Vũ nhắm mắt, truy xuất dữ liệu từ cuốn sổ da người tích hợp trong linh hồn anh. "Vào ngày ký bản khế ước này – ngày thứ 14 của vương triều thứ 75, cha ta đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu do tai nạn sập hầm mỏ, hoàn toàn mất đi năng lực hành vi dân sự tối thiểu. Làm sao một người đang hôn mê sâu lại có thể tự nguyện ký một bản khế ước máu phức tạp như thế này?"


Thẩm Vũ mở mắt, đôi mắt anh như hai lưỡi dao găm thẳng vào linh hồn Malphas: "Chân tướng thực sự là: Ngươi và Thẩm Đại Hải đã cấu kết với nhau, dùng ma pháp nguyền rủa cưỡng ép để điều khiển bàn tay của cha ta lúc ông đang hôn mê để nhỏ máu ký tên! Đây là hành vi làm giả chữ ký máu và lừa đảo khế ước trắng trợn! Chữ ký lỗi của Thẩm Thành hoàn toàn vô giá trị pháp lý!"


"Cộp!"


Hermes gõ mạnh gậy ba toong xuống đất. Khuôn mặt ác quỷ đưa tin trở nên cực kỳ nghiêm nghị. Hắn vươn tay cầm lấy bản khế ước da dê, đưa lên sát thấu kính một tròng của mình để kiểm tra nét chữ ký máu.


"Xác nhận dao động ma lực cưỡng ép hắc ám tần số 412 hertz." Hermes tuyên bố, giọng điệu lạnh lùng như băng tuyết địa ngục. "Trùng khớp với chú thuật cưỡng chế linh hồn của Lucian. Xác nhận con nợ Thẩm Thành ký khế ước trong trạng thái thiếu năng lực hành vi dân sự."


"Không! Sứ giả đại nhân! Xin hãy nghe ta giải thích!" Malphas quỳ rụp xuống đất, hai tay ôm lấy chân Hermes, khóc lóc van xin thảm thiết. Hắn biết, nếu bản khế ước này bị tuyên bố vô hiệu, hắn không chỉ mất trắng khoản nợ, mà còn phải đối mặt với án phạt cực nặng từ Ngân hàng Địa ngục vì tội làm giả khế ước máu.


Belial đứng bên cạnh, mặt xám xịt lại vì kinh hãi. Gã không ngờ một phàm nhân không có nửa điểm ma lực như Thẩm Vũ lại có thể dùng logic ngôn từ và quy định pháp lý để dồn một ác quỷ cho vay nặng lãi lâu năm vào đường cùng như thế này.


"Nhân danh Phòng Thương mại Địa ngục tối cao," Hermes gạt tay Malphas ra đầy khinh bỉ, giơ cao chiếc gậy ba toong mạ vàng. "Ta tuyên bố: Bản khế ước nợ gốc mang tên Thẩm Thành vi phạm nghiêm trọng luật thương mại địa ngục về tính tự nguyện và tính minh bạch thông tin. Khế ước này hoàn toàn VÔ HIỆU vĩnh viễn!"


"Xoẹt!"


Ngay khi phán quyết của Hermes vừa dứt, bản khế ước da dê trên bàn lập tức tự bốc cháy bằng một ngọn lửa màu đồng hắc ám, biến thành tro bụi xám xịt trong tích tắc.


Cùng lúc đó, sợi xích sắt ảo ảnh màu đỏ máu quấn quanh ngực Thẩm Vũ và cổ tay Diệp Uyển Nhi phát ra những tiếng "Rắc! Rắc!" giòn giã rồi vỡ vụn thành hàng vạn hạt ánh sáng nhỏ, biến mất hoàn toàn vào không khí.


Cơn bỏng rát và đau đớn đè nặng lên linh hồn Thẩm Vũ suốt ba ngày qua lập tức tan biến. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và nhẹ nhõm tột cùng lan tỏa khắp cơ thể phàm nhân của mình.


Diệp Uyển Nhi reo lên một tiếng vui sướng, lao vào ôm chặt lấy hông anh trai: "Anh hai! Sợi xích biến mất rồi! Em không còn đau nữa! Anh hai giỏi quá!"


Thẩm Vũ vỗ nhẹ lên đầu em gái, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Malphas đang quỳ rụp dưới đất, run rẩy như một chiếc lá rụng trước cơn bão.


"Malphas," Thẩm Vũ khẽ nói, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng của kẻ chiến thắng. "Khoản nợ đã bị xóa bỏ. Nhưng hành vi làm giả khế ước và bách hại gia đình ta của ngươi vẫn chưa được giải quyết xong đâu."


Malphas ngẩng đầu lên, khuôn mặt đỏ sẫm giờ đây đầy sự hoảng sợ tột độ. Hắn nhìn Thẩm Vũ như thể đang nhìn một ác quỷ thực sự đến từ tầng sâu nhất của địa ngục.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!