Di Sản Của Kiểm Toán Viên Cổ Đại
Cơn bão cát từ hoang mạc biên cảnh thổi qua những khe nứt của Trấn Biên Thùy Ouroboros, mang theo tiếng rít u uất như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Thẩm Vũ gượng dậy từ nền đất nện ẩm mốc của căn nhà cũ Thẩm gia. Từng thớ cơ trên cơ thể phàm nhân này đình công trong đau đớn, nhưng lồng ngực anh – nơi vòng xiềng xích khế ước màu đỏ máu đang găm sâu – mới là nơi phát ra cơn bỏng rát kinh hoàng nhất. Thời gian hoãn binh ba ngày mà anh giành được từ gã đòi nợ thuê Jax (Cũ) đang đếm ngược từng giây. Anh không có thời gian để nghỉ ngơi.
"Anh hai... anh thực sự phải đi sao?" Diệp Uyển Nhi níu lấy vạt áo sờn cũ của anh, đôi mắt tròn xoe đầy lo sợ. Trên chiếc giường rơm mục nát, người mẹ nuôi Diệp Thu Thủy khẽ rên rỉ trong cơn mê sảng, hơi thở đứt quãng do độc tố linh hồn ăn mòn.
Thẩm Vũ cúi xuống, nhặt từng đồng vàng vương quốc dính máu cát bị Jax đá văng lúc trước. Mười đồng vàng phàm trần này là tất cả vốn liếng còn lại. Anh vỗ nhẹ lên vai Uyển Nhi, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định: "Uyển Nhi, ở nhà khóa chặt cửa. Chăm sóc mẹ bằng nước ấm. Anh hai đi tìm chìa khóa để tháo chiếc xích này ra cho cả gia đình chúng ta. Tin anh."
Bước ra khỏi ngôi nhà rách nát, Thẩm Vũ quấn chặt chiếc áo choàng vải thô che khuất khuôn mặt nhợt nhạt và vệt máu khô dưới mũi. Mục tiêu của anh là Chợ đen Obsidian – trung tâm giao thương phi pháp nằm sâu dưới lòng đất trấn Ouroboros, nơi luật pháp hoàng gia bị vô hiệu hóa và chỉ có kẻ mạnh hoặc kẻ nắm giữ khế ước mới có quyền lên tiếng.
Lối vào chợ đen nằm sau đống đổ nát của một nhà kho khai thác quặng bỏ hoang. Hai gã lính gác Orc cao lớn, giáp sắt rỉ sét gầm gừ chặn anh lại: "Mặt nạ đâu? Lệ phí vào cửa: một đồng xu bạc ma pháp, hoặc gán nợ một ngày thọ mệnh!"
Thẩm Vũ không nói một lời, anh đặt một đồng vàng vương quốc lên lòng bàn tay thô ráp của gã Orc. Một đồng vàng đổi được một trăm đồng bạc, đây là mức phí cắt cổ đối với dân nghèo, nhưng với Thẩm Vũ lúc này, thời gian quý hơn vàng. Gã Orc nhìn đồng vàng ròng lấp lánh, nụ cười tham lam lộ ra chiếc răng nanh gãy. Gã ném cho anh một chiếc mặt nạ da dê xám xịt: "Vào đi, kẻ giàu có câm lặng."
Bước qua ranh giới cổng đá, một thế giới hắc ám hiện ra trước mắt Thẩm Vũ. Chợ đen Obsidian là một mê cung khổng lồ dệt bằng những gian hàng tạm bợ, chiếu sáng bởi những ngọn đèn dầu ma pháp tỏa ra khói xanh lục mờ ảo. Tiếng rao bán nô lệ á nhân, tiếng ngã giá những mảnh vỡ linh hồn oán niệm, và tiếng lách cách của những chiếc bàn tính xương quỷ vang lên khắp nơi. Đây không phải là một khu chợ thông thường; đây là một sàn giao dịch nợ nần khổng lồ, nơi sinh mệnh con người được cân đo đong đếm như những thùng quặng thô.
Thẩm Vũ đi xuyên qua đám đông náo loạn, ánh mắt sắc sảo sau cặp kính gọng vàng không ngừng phân tích các bảng giá lơ lửng trên các gian hàng. Anh nhanh chóng tìm đến góc khuất nhất của chợ đen, nơi treo một tấm biển gỗ mục nát khắc hình một chiếc cân lệch: Hiệu cầm đồ hắc ám của Grimsby.
Đẩy cánh cửa gỗ nặng nề phát ra tiếng kẹt rợn người, Thẩm Vũ bước vào không gian nồng nặc mùi giấy da cũ, lưu huỳnh và bụi bặm vạn năm. Đằng sau quầy gỗ mun đen, một lão già mù hai mắt xám đục, làn da nhăn nheo như vỏ cây sồi khô đang ngồi xếp bằng. Lão mặc chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, tay đang vuốt ve chiếc cân đồng cổ mang tên 'Cân Đo Linh Hồn'.
"Một linh hồn dị giới... mang theo tư duy logic lạnh lùng của những con số vĩ mô." Giọng nói của Grimsby khàn khàn, vang lên trong không gian tĩnh mịch khiến Thẩm Vũ khẽ nheo mắt. Lão già mù này chưa từng nhìn thấy anh, nhưng giác quan của một pháp sư ẩn dật cấp cao đã đọc được căn tính dị biệt của anh.
"Lão bản Grimsby," Thẩm Vũ tháo chiếc kính gọng vàng từ thế giới hiện đại của mình đặt lên mặt bàn gỗ mun. "Ta muốn thế chấp vật này để đổi lấy một khoản vốn Đồng vàng vương quốc và chiếc chìa khóa đồng cổ dẫn vào Hầm mộ tử tù Ouroboros."
Grimsby vươn bàn tay gầy guộc như gọng kìm, chạm vào chiếc kính gọng vàng. Đôi mắt mù của lão khẽ giật lên. Lão dùng những ngón tay thô ráp miết nhẹ dọc theo gọng kính kim loại mạ vàng, cảm nhận sự hoàn hảo của thấu kính thạch anh tinh khiết không hề có một chút tỳ vết hay ma lực tạp chất nào.
"Tuyệt mỹ... Không có ma pháp rèn đúc, nhưng độ chính xác lại vượt qua cả những bậc thầy Dwarf tinh vi nhất." Grimsby lầm bầm, sự tham lam hiện rõ trong giọng nói. "Một bảo vật từ dị giới không có ma lực, nhưng mang giá trị sưu tầm tối cao. Ngươi muốn thế chấp nó?"
"Đúng. Nhưng ta có điều kiện." Thẩm Vũ bình tĩnh đàm phán, áp dụng kỹ thuật đàm phán bất đối xứng thông tin. "Chiếc kính này được chế tạo bằng công nghệ nano độc quyền của thế giới ta. Nếu không có phương pháp bảo quản đặc thù, thấu kính sẽ bị mờ đi vĩnh viễn sau ba ngày tiếp xúc với sương độc địa ngục của trấn Ouroboros. Ta cần chiếc chìa khóa đồng cổ và một chiếc nhẫn phong ấn ma lực làm vật bảo chứng tạm thời để ta đi giải quyết khoản nợ gốc. Khi ta quay lại chuộc, ta sẽ giao công thức bảo quản kính."
Grimsby khựng lại. Lão không biết 'công nghệ nano' là gì, nhưng sự biến đổi của thấu kính dưới sương độc địa ngục là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Lão già mù khẽ cười lạnh: "Kẻ lách luật nhỏ tuổi, ngươi dám gài bẫy bảo hiểm với ta? Tốt, ta chấp nhận giao dịch này."
Grimsby vẫy tay, từ không gian túi ma pháp của lão bay ra một chiếc chìa khóa bằng đồng rỉ sét dính vệt máu khô, một túi da đựng năm trăm Đồng vàng vương quốc mới tinh, và một chiếc nhẫn ngọc bích thô xỉn màu – Nhẫn phong ấn ma lực.
"Nhẫn này có thể hấp thụ toàn bộ dao động linh hồn của ngươi trong vòng một giờ, khiến phán quan địa ngục hay oán hồn cũng không thể định vị." Grimsby đưa những vật phẩm lên bàn. "Nhưng hãy nhớ, nếu quá hạn ba ngày ngươi không quay lại chuộc, chiếc kính này sẽ thuộc về ta vĩnh viễn, và công thức bảo quản của ngươi cũng sẽ bị ta dùng thuật đọc hồn để tước đoạt."
"Giao dịch thành công." Thẩm Vũ đeo chiếc nhẫn ngọc bích vào ngón tay áp út bàn tay trái, cầm lấy chìa khóa đồng cổ và túi tiền, quay người bước thẳng ra ngoài. Luồng năng lượng từ chiếc nhẫn lập tức lan tỏa, bao bọc lấy linh hồn anh, làm dịu đi cơn đau nhói từ vòng xích khế ước đỏ rực trên ngực.
Theo chỉ dẫn bí mật của Grimsby, lối vào Hầm mộ tử tù Ouroboros nằm bên dưới một rãnh nứt sâu ở rìa phía nam chợ đen. Thẩm Vũ lội qua lớp bùn đất đen ngòm bốc mùi hôi thối của rác thải ma pháp, cơ thể phàm nhân mệt mỏi rã rời dưới cái lạnh thấu xương. Trước mắt anh là một cánh cổng đá xám khổng lồ bám đầy rêu độc, xích sắt rỉ sét quấn quanh xích chặt.
Thẩm Vũ tra chiếc chìa khóa đồng cổ vào ổ khóa trung tâm. "Cạch!" Một tiếng động trầm đục vang lên, cánh cổng đá từ từ grinding mở ra, thổi ra một luồng gió lạnh mang theo tử khí nồng nặc và tiếng thì thầm oán hận hằng thế kỷ.
Anh bước xuống những bậc thang đá trơn trượt dẫn sâu vào lòng đất. Không gian tối tăm không một tia sáng. Thẩm Vũ cố gắng đánh lửa một thanh củi khô mang theo để làm đuốc. Nhưng ngọn lửa vừa bùng lên liền lập tức bị hút sạch năng lượng, lụi tàn thành một tia khói xám.
*Thử nghiệm thất bại.* Thẩm Vũ ném thanh củi xuống bùn. Oán khí hắc ám nơi đây quá đậm đặc, ngọn lửa vật lý thông thường không thể tồn tại. Đây là vùng đất của những kẻ chết vì nợ nần, nơi mọi năng lượng ánh sáng đều bị nuốt chửng bởi oán niệm vỡ nợ vĩnh cửu.
Bỗng nhiên, từ trong bóng tối dày đặc của hầm mộ, hàng loạt đốm sáng màu xanh xám lạnh lẽo bùng lên. Những tiếng gào thét rên rỉ xé rách màng nhĩ vang vọng khắp các vách đá. Các oán hồn tử tù nợ nần thức tỉnh. Thân thể chúng chỉ là những làn khói xám hư ảo, nhưng xiềng xích khế ước trên cổ chúng phát ra tiếng lách cách rợn người. Chúng lao về phía Thẩm Vũ, mang theo đòn tấn công tinh thần kinh hoàng, cố gắng kéo linh hồn anh vào vực sâu của sự tuyệt vọng nợ nần mà chúng đã chịu đựng hàng trăm năm.
Cơn đau nhói như hàng ngàn cây kim đâm vào đại não khiến Thẩm Vũ loạng choạng quỵ xuống bùn đất. Chiếc xích khế ước trên ngực anh cộng hưởng với oán khí xung quanh, phát sáng đỏ rực rỡ, đe dọa bóp nghẹt nhịp tim linh hồn anh.
*Nhẫn phong ấn ma lực, kích hoạt!* Thẩm Vũ cắn chặt môi đến bật máu, dùng ý chí tập trung kích hoạt chiếc nhẫn ngọc bích thô trên tay trái.
Một luồng sáng lam nhạt dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc nhẫn, lập tức bao bọc lấy linh hồn Thẩm Vũ, triệt tiêu hoàn toàn dao động linh hồn dị giới của anh. Những oán hồn đang lao tới bỗng chốc khựng lại, chúng láo liên nhìn xung quanh như thể con mồi vừa biến mất vào không khí. Nhẫn phong ấn ma lực đã biến Thẩm Vũ thành một thực thể trung lập vô hình trong mắt chúng.
Tuy nhiên, một oán hồn khổng lồ mang hình dạng một cựu phu mỏ Orc, tay mang theo chiếc búa khai thác rỉ sét hư ảo, vẫn tiến sát về phía Thẩm Vũ. Gã Orc này không dùng thị giác ma pháp, gã cảm nhận được hơi ấm vật lý và tiếng bước chân lội bùn của anh.
"Nợ nần... không lối thoát... Trả bằng máu!" Oán hồn Orc gầm lên, vung chiếc búa hư ảo định nện xuống đầu Thẩm Vũ.
Thẩm Vũ không hề lùi bước. Anh đứng thẳng người, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt phát sáng xanh xám của oán hồn Orc. Anh kích hoạt Nhãn quan Thẩm định cấp sơ cấp. Dưới nhãn quan của anh, vết xăm khế ước máu trên cánh tay hư ảo của oán hồn Orc biến đổi thành những ký tự cổ phát sáng đỏ sẫm.
"Ngươi là thợ mỏ số 412 của mỏ đá mana Ouroboros, chết vào năm vương triều thứ 72, đúng không?" Giọng nói của Thẩm Vũ vang lên, rõ ràng và đầy uy nghiêm của một thẩm định viên chuyên nghiệp, cắt đứt tiếng gào thét của oán hồn.
Oán hồn Orc khựng lại, chiếc búa đá dừng lại cách trán Thẩm Vũ chỉ vài phân. Luồng oán khí xung quanh gã dao động dữ dội.
"Bản khế ước thế chấp sinh mệnh của ngươi..." Thẩm Vũ chỉ tay thẳng vào vết xăm khế ước trên tay gã Orc. "Điều khoản thứ 7 ghi rõ: 'Nếu hầm mỏ bị sập do thiên tai biến động địa tầng, con nợ được miễn trừ 50% nghĩa vụ lao dịch và nợ gốc'. Vụ sập hầm mỏ năm 72 là do rò rỉ vết nứt địa ngục – hoàn toàn thuộc danh mục thiên tai hệ thống. Nhưng chủ mỏ quý tộc của ngươi đã cố tình làm giả hồ sơ kỹ thuật, tuyên bố lỗi do thợ mỏ sơ suất để siết nợ toàn bộ gia đình và con cháu ngươi!"
Oán hồn Orc rống lên một tiếng đau đớn, những ký ức bị phong ấn hằng thế kỷ bùng phát.
"Ngươi không nợ ai cả!" Thẩm Vũ bước lên một bước, giọng nói đanh thép như búa gõ công đường: "Bản khế ước này là một trò lừa đảo tài chính vô hiệu! Kẻ nợ nần thực sự là chủ mỏ quý tộc đã bòn rút sinh mệnh của ngươi mà không chi trả bảo hiểm an toàn lao động tối thiểu! Ta nhân danh logic tối cao của khế ước sáng thế, tuyên bố khoản nợ của ngươi vô hiệu hoàn toàn!"
"Rắc!"
Một tiếng nổ giòn giã vang lên. Vòng xích sắt nguyền rủa trên cổ oán hồn Orc tự động rạn nứt rồi vỡ vụn thành những mảnh ánh sáng xám tro biến mất vào không khí. Gương mặt hung tợn của gã Orc dần trở nên thanh thản. Gã nhìn Thẩm Vũ bằng ánh mắt đầy sự kinh ngạc và biết ơn sâu sắc, cúi đầu chào anh rồi hóa thành những hạt cát bụi ánh sáng yên bình bay lên cao.
Hàng trăm oán hồn xung quanh chứng kiến cảnh tượng đó liền đồng loạt im lặng. Chúng không còn tấn công nữa, mà lùi lại tạo thành một lối đi tôn kính dẫn thẳng về phía trung tâm hầm mộ. Thẩm Vũ hít một hơi thật sâu, lau đi vệt máu tươi vừa chảy tràn xuống cằm do phản phệ linh hồn khi bẻ gãy liên kết oán khí. Thể lực anh suy kiệt trầm trọng, nhưng bước chân anh không hề dừng lại.
Đi đến cuối hành lang đá, Thẩm Vũ bước vào một mật thất rộng lớn. Ở trung tâm mật thất, trên một bục đá xám phủ đầy bụi bặm vạn năm, có hai vật phẩm đang lẳng lặng nằm đó, tỏa ra luồng dao động ma lực lam nhạt kỳ bí.
Một cuốn sổ dày cộp bọc bằng lớp da thô ráp có hoa văn nổi hình những khuôn mặt người đang nhắm mắt – Sổ sách kế toán da người.
Bên cạnh nó là một chiếc đồng hồ cát bằng pha lê đen, bên trong chứa những hạt cát mịn màu lam chảy ngược từ dưới lên trên – Đồng hồ cát cổ Alistair.
Ngay khi Thẩm Vũ vươn tay chạm vào trang bìa của cuốn sổ da người, một luồng ánh sáng xanh lam bùng phát rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ mật thất tối tăm. Luồng ánh sáng tụ tụ lại lơ lửng trên bục đá, biến đổi thành bóng hình một hồn ma trung niên uy nghiêm. Hồn ma mặc bộ trang phục kiểm toán hoàng gia thế kỷ trước phẳng phiu, tay đeo nhẫn ngọc bích, phong thái lạnh lùng và kiêu ngạo vô cùng.
Đó chính là Alistair – đại kiểm toán viên hoàng gia thế kỷ trước, người đã bị Bá tước thế hệ trước hãm hại dìm chết dưới hầm mộ này.
"Phàm nhân yếu ớt không có ma lực..." Giọng nói của Alistair vang lên như tiếng chuông ngân, chấn động màng nhĩ Thẩm Vũ. "Ngươi dám thâm nhập vào hầm mộ của ta, dùng logic để giải thoát cho oán hồn của ta. Nhưng liệu ngươi có đủ tư cách để thừa kế di sản kế toán tối cao của ta?"
Alistair nhìn chằm chằm vào Thẩm Vũ, đôi mắt hồn ma phát ra luồng sáng xanh thấu suốt: "Hãy trả lời câu hỏi khảo hạch này của ta: Một vương quốc phát hành một triệu tín phiếu ma pháp dựa trên bảo chứng là một trăm ngàn linh hồn tinh khiết trong ngân khố hoàng gia. Nếu dịch bệnh bùng phát khiến tỷ lệ tử vong linh hồn tăng vọt 20%, nhưng vương quốc muốn giữ nguyên tỷ giá tín phiếu để nhập khẩu vũ khí chiến tranh, họ phải dùng mô hình tài chính nào để không gây lạm phát sụp đổ hệ thống?"
Thẩm Vũ nghe xong câu hỏi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tự tin. Đây là một bài toán kinh điển về khủng hoảng thanh khoản và chính sách tiền tệ bóc lột dưới vỏ bọc siêu nhiên.
"Họ không cần giảm giá trị tín phiếu trực tiếp." Thẩm Vũ lên tiếng, giọng nói rành mạch chứa đựng tư duy kinh tế học hiện đại. "Họ sẽ tạo ra một 'bẫy nợ tái cấu trúc' có hệ thống. Vương quốc sẽ bắt tay với Giáo hội để phát tán dịch bệnh nhân tạo, sau đó tuyên truyền rằng dịch bệnh là hình phạt của thần linh đối với tội lỗi của phàm nhân. Tiếp theo, Giáo hội sẽ độc quyền bán nước thánh giảm đau dưới dạng các gói 'Sinh mệnh trả góp' mới."
Thẩm Vũ bước lên một bước, ánh mắt sắc sảo khóa chặt lấy hồn ma Alistair: "Để có nước thánh cứu mạng, phàm nhân buộc phải ký khế ước thế chấp thêm sinh mệnh lực tương lai và đất đai của họ cho Giáo hội. Giáo hội thu gom các khế ước nợ mới này chuyển về làm tài sản bảo chứng bổ sung cho ngân khố hoàng gia. Bằng cách đó, vương quốc vừa tăng lượng tài sản bảo chứng thực tế lên gấp đôi mà không tốn một đồng vàng, vừa thu hồi lượng tín phiếu dư thừa ngoài thị trường thông qua việc bán nước thánh. Hệ thống tài chính không những không sụp đổ, mà giới cầm quyền còn thâu tóm toàn bộ tư liệu sản xuất của phàm nhân."
Mật thất rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối.
Hồn ma Alistair đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt xanh lam trợn trừng kinh ngạc. Lập luận của Thẩm Vũ quá brutal, quá tàn nhẫn, nhưng lại chính xác và vĩ mô đến mức hoàn hảo. Nó vượt xa mọi mô hình tài chính phong kiến thô sơ của thế kỷ trước.
"Tư duy tài chính của ngươi... còn tàn nhẫn và sắc bén hơn cả ác quỷ tối cao địa ngục." Alistair lầm bầm, sự kiêu ngạo trên gương mặt hồn ma hoàn toàn sụp đổ, thay thế bằng sự kính phục tột độ.
"Ha ha ha! Thiên tài! Trăm năm qua, ta rốt cuộc đã đợi được người kế thừa xứng đáng!" Alistair cười lớn điên cuồng. Bóng hình hồn ma của ông biến thành một luồng sáng xanh khổng lồ, lao thẳng vào cơ thể Thẩm Vũ.
"Uỳnh!"
Một luồng tri thức kế toán kép cổ đại và các ma trận toán học khổng lồ tràn ngập vào đại não Thẩm Vũ. Cuốn Sổ sách kế toán da người tự động bay lên lơ lửng, một giọt máu từ trán Thẩm Vũ bị hút vào trang bìa, đồng bộ hóa ý thức của anh với bảo vật tối cao này. Chiếc Đồng hồ cát cổ Alistair cũng tự động thu nhỏ, treo lơ lửng bên hông anh.
Khi luồng sáng xanh dần tắt, Thẩm Vũ đứng thẳng người giữa mật thất. Anh cảm nhận được Sổ sách da người đang tự động đồng bộ hóa thông tin, hiển thị sơ đồ dòng chảy năng lượng nợ của toàn bộ Trấn Biên Thùy Ouroboros dưới dạng đồ thị ba chiều lơ lửng trong tâm trí anh.
T tàn hồn của Alistair lẳng lặng hiện lên lần cuối bên trong chiếc đồng hồ cát cổ, khẽ thì thầm bên tai anh:
"Hãy cẩn thận... Bản khế ước nợ của cha ngươi, Thẩm Thành, không đơn giản là nợ tiền. Nó chứa một mật tự quỷ cổ đại do Bá tước Vane dàn dựng... một lỗi logic chí mạng mà chỉ Nhãn quan Thẩm định nâng cấp mới có thể đọc được. Thời gian của ngươi chỉ còn lại hai ngày."
Bóng tối bao phủ hầm mộ một lần nữa, nhưng lúc này, Thẩm Vũ đã nắm giữ chìa khóa bẻ gãy mọi xiềng xích của địa ngục.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!