Phá Vỡ Bẫy Nợ Lương Thực
Ánh lửa đỏ rực từ lưỡi kiếm Phán Quyết Sắt của Hector Vane quét qua không khí, để lại những vệt khói lưu huỳnh nóng bỏng và những tàn lửa rơi rớt trên nền đá lạnh lẽo của hầm mỏ Ouroboros. Sát khí bộc phát từ một chiến sĩ hệ hỏa cấp trung khiến không gian hang động vốn dĩ đã ngột ngạt vì sương độc nay lại càng thêm khô nóng. Hàng ngàn thợ mỏ Orc đứng phía sau Grog nghiến răng kèn kẹt, những bàn tay hộ pháp siết chặt lấy cuốc sắt, sẵn sàng lao vào một cuộc đồ sát đẫm máu bất chấp họng cung lôi điện của lính gác thành đang chĩa thẳng vào ngực họ.
Lancelot sừng sững như một bức tường thép chắn trước mặt Thẩm Vũ. Thanh trọng kiếm Vũ Điệu Sắt cắm sâu xuống đất, đấu khí hoàng kim rực rỡ bùng lên thành một kết giới hình vòm, chặn đứng luồng hơi nóng đang cuồn cuộn thổi tới.
Thẩm Vũ đứng phía sau lá chắn đấu khí, khuôn mặt nhợt nhạt dưới ánh sáng lam nhạt của quặng đá mana thô. Anh khẽ nheo mắt trái lại—nơi thấu kính thạch anh của chiếc kính gọng vàng đã rạn nứt đến hơn sáu mươi phần trăm, rỉ ra một vệt máu mỏng ấm nóng lăn dài xuống má. Cơn đau nhói từ nhãn cầu truyền thẳng vào đại đại não khi anh cố gắng duy trì Nhãn quan Thẩm định, nhưng phong thái của một nhà phân tích rủi ro tài chính dị giới vẫn lạnh lùng và chuẩn xác đến đáng sợ.
"Hector Vane," Thẩm Vũ chậm rãi bước ra từ sau lưng Lancelot, một tay khẽ chỉnh lại cổ áo suit đen đã bám đầy bụi quặng xám. Giọng nói của anh không lớn, nhưng vang vọng và rõ ràng đến từng âm tiết nhờ trận pháp cộng hưởng của hang đá. "Tôi khuyên cậu nên thu hồi thanh kiếm đó lại trước khi quá muộn. Việc nổ súng hay hành hình bất kỳ thợ mỏ nào ở đây hôm nay sẽ không cứu được ngân quỹ của cha cậu, mà trái lại, sẽ đặt dấu chấm hết vĩnh viễn cho gia tộc Vane."
Hector cười khẩy, ngọn lửa trên lưỡi kiếm càng bùng lên dữ dội: "Một tên phàm nhân dị giới không có nửa điểm ma lực như ngươi lấy tư cách gì để đe dọa ta? Lũ á nhân này là tài sản thế chấp của phủ tổng đốc. Ta có quyền xử lý tài sản của mình theo luật biên cảnh!"
"Luật biên cảnh?" Thẩm Vũ khẽ nhếch môi, ánh mắt phải sau thấu kính nguyên vẹn lóe lên tia sáng sắc lẹm. "Cậu quên rằng phiên tòa kiểm toán thuế của Thẩm định viên hoàng gia Julian chỉ mới tạm hoãn chứ chưa kết thúc sao? Nicholas đã gửi toàn bộ chứng từ trốn thuế hai triệu tinh thể linh hồn nợ của cha cậu về vương đô. Hoàng gia đang tìm kiếm một cái cớ hoàn hảo để tịch thu toàn bộ tài sản và tước bỏ quyền tổng đốc của gia tộc Vane. Nếu cậu tàn sát hàng ngàn thợ mỏ á nhân ngay tại đây, hành vi đó sẽ bị classified—phân loại—vào tội danh 'Phá hoại tài sản thuế hoàng gia' và 'Kích động bạo loạn vũ trang'. Khi đó, quân đội vương đô sẽ tiến vào biên giới không phải để bảo vệ các người, mà là để treo cổ cha con cậu."
Lời nói của Thẩm Vũ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Hector. Lưỡi kiếm Phán Quyết Sắt khẽ run rẩy. Garth, tên đội trưởng gác thành đứng bên cạnh, sắc mặt lập tức xám ngoét. Gã lén ghé tai Hector thì thầm: "Thiếu gia... tên phàm nhân này nói đúng. Nicholas đã nộp báo cáo lên tòa án. Nếu chúng ta gây ra bạo loạn đẫm máu ở mỏ đá lúc này, hoàng gia sẽ có lý do chính đáng để can thiệp quân sự trực tiếp."
Hector Vane nghiến răng đến mức phát ra tiếng ken két. Gã nhìn trừng trừng vào Thẩm Vũ, rồi nhìn sang hàng ngàn thợ mỏ Orc đang rực lửa phẫn nộ phía sau Grog. Gã biết, mình đã mất đi tính chính danh để dùng bạo lực cưỡng chế vào lúc này.
"Được... Khá lắm, Thẩm Vũ!" Hector hằn học thu kiếm vào bao, ngọn lửa hắc ám tắt lịm, để lại một mùi khét lẹt. Gã nở một nụ cười vặn vẹo, đầy tàn độc: "Ngươi thắng cuộc bãi công này. Nhưng ngươi nghĩ lũ á nhân này sẽ sống sót được bao lâu nếu không có thức ăn? Cha ta và thương nhân Valerius đã phong tỏa toàn bộ kho lương thực của trấn từ sáng nay. Hãy tận hưởng cuộc bãi công của các người đi... trong khi gặm đá mana mà sống!"
Hector vung tay ra hiệu, toán lính gác thành và kỵ binh cưỡng chế lập tức rút lui khỏi hầm mỏ, để lại tiếng cười man dại của gã vang vọng khắp các ngõ ngách tối tăm.
Tin tức về việc phong tỏa lương thực lập tức dội một gáo nước lạnh vào tinh thần của hàng ngàn thợ mỏ vừa tuyên bố bãi công. Sự im lặng đáng sợ bao trùm khắp hầm mỏ Ouroboros. Những khuôn mặt Orc vốn dĩ kiên cường nay lại lộ rõ vẻ hoang mang, đói khát. Họ có thể chịu đựng sương độc, chịu đựng roi da, nhưng vợ con họ ở khu ổ chuột Vết Nứt không thể nhịn đói quá ba ngày.
Thẩm Vũ quay sang nhìn Reginald và Grog, giọng nói vẫn trầm tĩnh: "Chúng ta rút lui về văn phòng tạm thời ở chợ đen trước. Cuộc chiến này đã chuyển từ hầm mỏ sang thị trường cung ứng."
***
Chiều hôm đó, bầu không khí tại khu ổ chuột Vết Nứt tồi tàn trở nên thê lương hơn bao giờ hết. Những đứa trẻ Orc gầy giơ xương nằm lả bên những vũng nước bẩn, tiếng khóc rấm rứt vì đói vang lên từ những căn lều rách nát.
Bá tước Vane đã bắt tay với Valerius—gã thương nhân béo mập kiểm soát nguồn cung lúa gạo biên giới—để thực hiện một chiến dịch siết nợ vô tiền khoáng hậu. Valerius đã cho đóng khóa toàn bộ mười hai kho lương thực lớn của trấn dưới danh nghĩa "Bảo quản dự trữ khẩn cấp". Đồng thời, phủ tổng đốc ban hành một sắc lệnh bắt buộc: mọi giao dịch mua bán lương thực tại các chợ trấn chỉ được chấp nhận bằng "Tín phiếu ký thác Vane"—một loại tiền giấy lạm phát do Bá tước tự in ấn mà không có bất kỳ bảo chứng vàng hay tinh thể linh hồn nào.
Valerius đã găm hàng, đẩy giá lúa mì thường từ 0.5 đồng vàng lên mức không tưởng: 5 đồng vàng mỗi túi, và chỉ nhận thanh toán bằng Tín phiếu Vane hoặc thế chấp bằng tinh thể linh hồn nợ. Đối với dân nghèo khu ổ chuột, để có được một túi lúa mì cứu mạng, họ buộc phải mang đồng vàng thật hoặc thậm chí là ký khế ước thế chấp quyền sở hữu đất đai vĩnh viễn cho Giáo hội Chén Thánh để đổi lấy những tờ giấy lộn ký thác Vane.
Tại một góc phố ổ chuột, những tu sĩ mặc áo choàng trắng thêu chỉ bạc của Giáo hội đang phân phát những túi "Hạt giống lúa mì biến dị" cho những nông dân đang quỳ lạy khóc lóc.
"Hãy ký vào khế ước thánh hiến dâng đất đai," một tư tế Giáo hội cất giọng thánh thiện giả tạo. "Thần Nông Nghiệp sẽ ban phước cho hạt giống này sinh trưởng thần tốc trên đất nhiễm độc của các người. Các người sẽ có bánh mì ăn sau ba ngày."
Thẩm Vũ đứng bên rìa con phố, chứng kiến cảnh tượng đó qua thấu kính thạch anh mắt phải. Anh khẽ bấm nhẹ các hạt trên chiếc Bàn tính nhân quả cơ khí đeo bên hông.
"Đó là một cái bẫy nợ kép," Thẩm Vũ trầm giọng nói với Cedric, gã luật sư thất sủng vừa đi cùng anh. "Hạt giống biến dị đó thực chất đã bị Morcar biến đổi ma pháp. Nó sẽ sinh trưởng nhanh ở vụ đầu tiên, nhưng sẽ hút cạn dưỡng chất của đất và khiến đất bị vô sinh hoàn toàn ở vụ sau. Người nông dân sẽ vĩnh viễn không thể trồng lúa mì thường được nữa, buộc phải quay lại thế chấp thêm linh hồn để mua hạt giống mới từ Giáo hội. Đây là một mô hình tạo sự lệ thuộc cung ứng vĩnh viễn."
Cedric thở dài, tay siết chặt bình rượu cũ: "Chúng ta không thể kiện Valerius lên tòa án địa phương được nữa. Sắc lệnh trưng mua và dự trữ khẩn cấp của Bá tước đã hợp thức hóa việc phong tỏa kho lương của gã. Về mặt pháp lý, gã hoàn toàn hợp pháp."
"Hợp pháp về mặt luật pháp địa phương, nhưng bất hợp pháp về quy luật cung cầu," Thẩm Vũ lạnh lùng nói. "Đầu cơ lương thực dựa trên sự khan hiếm nhân tạo. Cách duy nhất để bẻ gãy bong bóng đầu cơ này là phá vỡ thế độc quyền cung ứng của chúng. Chúng ta cần một lượng lương thực khổng lồ, sạch và rẻ hơn để bơm thẳng vào thị trường biên giới."
Anh quay sang nhìn Sổ sách kế toán da người lơ lửng trước mặt, trang sổ tự động cập nhật dòng chảy giao dịch lương thực của trấn.
"Dung lượng thị trường lương thực tối thiểu của trấn Ouroboros là năm mươi tấn lúa mì mỗi tuần," Thẩm Vũ phân tích, ngón tay anh gạt nhanh các hạt đồng trên bàn tính cơ khí. "Valerius đang tích trữ tám mươi tấn trong kho. Nếu chúng ta có thể nhập khẩu ba mươi tấn lúa mì sạch từ bên ngoài với giá gốc 0.5 đồng vàng, bong bóng giá của gã sẽ vỡ tung, và tờ tín phiếu ký thác Vane rỗng ruột kia sẽ trở thành rác thải đúng nghĩa."
"Nhưng lấy đâu ra ba mươi tấn lúa mì sạch ở cái vùng hoang mạc biên viễn này?" Cedric hoài nghi.
"Thánh địa cổ xưa của tộc Elf," Thẩm Vũ khẽ mỉm cười, ánh mắt hướng về phía dãy núi mờ sương ở ranh giới biên giới.
***
Đêm đó, tại Quán trọ Linh Hồn Say ở chợ đen Obsidian, Thẩm Vũ gặp gỡ Borin, hội trưởng Thương hội Thiết Giáp Orc. Gã Orc khổng lồ với làn da xanh lục đậm và đôi răng nanh lớn đang ngồi bên bàn gỗ thô, tay đeo đầy nhẫn vàng thô ráp gõ nhịp liên hồi xuống mặt bàn đầy vết rượu.
"Chủ quản Thẩm Vũ, ngài muốn tôi dùng đội xe bọc thép ma pháp của thương hội để vận chuyển lương thực từ vùng Elf sao?" Borin nheo mắt, giọng nói ồm ồm đầy cảnh giác. "Đó là một nhiệm vụ tự sát. Toàn bộ các tuyến đường biên giới đều bị các trạm thu phí linh hồn của Bá tước Vane và Giáo hội kiểm soát. Họ áp thuế linh hồn nặng nề lên mọi chuyến hàng của tộc Orc chúng tôi. Chi phí vận tải sẽ đẩy giá lúa mì lên cao hơn cả giá của Valerius."
Thẩm Vũ đặt cuốn Sổ sách da người lên bàn, đẩy nhẹ gọng kính vàng:
"Borin, tôi đã phân tích lịch sử nợ thuế vận tải của thương hội ông trong sổ sách hoàng gia. Sáu mươi phần trăm các khoản thuế linh hồn mà các trạm thu phí của Bá tước áp lên ông thực chất là bất hợp pháp dưới Hiến chương Vạn tộc cổ đại. Theo điều khoản miễn trừ vận tải cứu trợ nhân đạo của Hiến chương, mọi chuyến hàng vận chuyển lương thực tự nhiên không mang ma lực để cứu tế á nhân đều được miễn thuế quan hoàn toàn."
Borin trợn tròn đôi mắt ti hí: "Miễn thuế? Nhưng bọn lính gác của Garth không bao giờ chấp nhận điều đó!"
"Chúng sẽ phải chấp nhận nếu chuyến hàng được đóng dấu bảo chứng của Trưởng lão Elf Oakhaven," Thẩm Vũ lạnh lùng nói. "Tôi sẽ đứng ra làm bên thứ ba bảo lãnh pháp lý cho thương hội của ông trước Tòa án Trọng tài Nhân quả nếu có bất kỳ trạm gác nào dám cưỡng chế tịch thu xe. Đổi lại, thương hội Thiết Giáp Orc phải vận chuyển ba mươi tấn lúa mì từ thánh địa Elf về chợ đen Obsidian trong vòng bốn mươi tám giờ. Tôi sẽ trả chi phí vận tải bằng đồng vàng vương quốc thật, thay vì tờ giấy lộn tín phiếu Vane."
Borin nhìn thẳng vào mắt Thẩm Vũ, nhận ra sự quyết đoán và logic thép của phàm nhân này. Gã Orc đập mạnh bàn tay xuống bàn, cười lớn ha hả:
"Thỏa thuận! Tộc Orc chúng tôi thà tin vào bộ óc của ngài còn hơn là tờ giấy lộn của lão Bá tước bẩn thỉu kia. Đội xe bọc thép của tôi sẽ xuất phát ngay trong đêm!"
***
Cuộc vận tải nghẹt thở bắt đầu xuyên qua màn sương mù dày đặc của biên giới hoang dã. Đội xe bọc thép ma pháp của thương hội Orc gầm rú động cơ, những bánh xe khổng lồ nghiền nát đá sỏi hoang mạc, lao thẳng về phía Thánh địa cổ xưa của tộc Elf.
Tại bìa rừng sồi ngàn năm của thánh địa, Trưởng lão Elf Oakhaven đứng uy nghiêm trong bộ áo choàng dệt từ lá cây thánh phát sáng lục nhạt. Lão nhìn Thẩm Vũ bước xuống từ cabin xe bọc thép, ánh mắt thông thái chứa đựng sự dò xét:
"Phàm nhân dị giới mang linh hồn không ma lực, ngươi đến thánh địa của chúng ta để tìm kiếm điều gì? Tộc Elf không tham gia vào các cuộc tranh chấp tài chính của nhân loại."
Thẩm Vũ cúi đầu chào theo nghi thức học giả cổ đại, rồi chậm rãi mở cuộn Hiến chương Vạn tộc (Bản sao cổ) đang tỏa ra hào quang dịu nhẹ:
"Kính thưa Trưởng lão Oakhaven, tôi đến đây không phải để xin cứu trợ miễn phí. Tôi đến để thực hiện một giao dịch thương mại sòng phẳng dựa trên Hiến chương vạn năm. Người dân biên giới đang bị đầu độc bởi hạt giống biến dị của Giáo hội Chén Thánh—thứ hạt giống sẽ vĩnh viễn hủy hoại thổ nhưỡng của lục địa này. Tộc Elf luôn bảo vệ sự cân bằng tự nhiên. Nếu ngài bán cho tôi ba mươi tấn lúa mì tự nhiên sạch, chúng ta không chỉ cứu sống hàng vạn người, mà còn ngăn chặn sự ô nhiễm đất đai lan rộng đến ranh giới thánh địa của các ngài."
Oakhaven nhìn vào cuộn Hiến chương cổ, rồi nhìn sang những khay lúa mì vàng óng tinh khiết đang được lưu trữ trong kết giới rừng sâu. Lòng trắc ẩn và nghĩa vụ bảo vệ tự nhiên của vị trưởng lão đã bị thuyết phục bởi lập luận sắc bén của Thẩm Vũ.
"Ngươi nói đúng, phàm nhân," Oakhaven trầm giọng, quyền trượng gỗ sồi của lão khẽ gõ xuống đất. "Sự tham lam của Giáo hội đang hủy hoại đất đai. Ta sẽ bán cho ngươi ba mươi tấn lúa mì sạch với giá gốc 0.5 đồng vàng mỗi túi. Ta sẽ đích thân đóng dấu bảo chứng của tộc Elf lên từng bao lương thực để chứng minh sự tinh khiết của chúng."
***
Ba mươi tấn lúa mì sạch nhanh chóng được bốc xếp lên đội xe bọc thép của Borin. Những chiếc xe gầm rú quay trở về Ouroboros dưới sự bảo vệ pháp lý của Hiến chương Vạn tộc.
Thế nhưng, thương nhân đầu cơ Valerius không phải là kẻ ngu ngốc. Ngay khi nhận được tin tức về đội xe vận tải của tộc Orc đang di chuyển từ vùng Elf, gã lập tức triệu tập các thuộc hạ tại phủ tổng đốc để thực hiện một chiến dịch bôi nhọ truyền thông bẩn thỉu.
Sáng hôm sau, khắp các ngõ ngách của trấn biên thùy và khu ổ chuột Vết Nứt bùng lên những tin đồn ác ý do tay sai của Valerius phát tán:
"Đừng chạm vào lúa mì của tên lừa đảo Thẩm Vũ! Đội xe của tộc Orc đã mang mầm bệnh dịch hạch linh hồn từ những khu rừng cursed—bị nguyền rủa—của tộc Elf về đây! Kẻ nào ăn vào sẽ bị thối rữa linh hồn vĩnh viễn!"
Người dân nghèo khổ đang xếp hàng chờ đợi lương thực lập tức hoảng loạn. Họ nhìn những bao lúa mì vàng óng vừa được dỡ xuống chợ đen Obsidian với ánh mắt đầy sợ hãi và nghi kỵ. Không một ai dám bước lên mua, dù cái đói đang cào xé ruột gan họ hằng giờ.
Valerius đứng trên ban công tòa nhà thương hội của gã gần đó, nhìn xuống cảnh tượng hoang mang của dân chúng mà cười lớn đầy đắc ý. Gã tin rằng, nỗi sợ hãi cái chết sẽ luôn chiến thắng cái đói, và người dân sẽ buộc phải quay lại mua lúa mì giá cắt cổ của gã.
Thẩm Vũ đứng bên cạnh bao lúa mì đầu tiên tại chợ đen. Thấu kính thạch anh mắt trái của anh khẽ giật mạnh, cơn đau nhói truyền đến dữ dội do anh phải liên tục sử dụng Nhãn quan Thẩm định để quét qua đám đông tìm kiếm những kẻ chỉ điểm của Valerius. Anh khẽ lau vệt máu mỏng rỉ ra nơi khóe mắt, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như băng đá.
"Fiona, Barnaby," Thẩm Vũ trầm giọng gọi.
Nữ y sĩ thảo dược Fiona bước lên, mang theo chiếc hộp kim châm cứu bằng bạc có khả năng hút độc tố. Đi bên cạnh cô là cựu tư tế Barnaby, người đang cầm trên tay một bình nước thánh nguyên bản của Giáo hội.
"Hỡi người dân Ouroboros!" Barnaby cất tiếng nói vang dội, thu hút sự chú ý của hàng vạn người đang hoang mang. "Tôi từng là tư tế của Giáo hội Chén Thánh. Tôi biết rõ thế nào là mầm bệnh thực sự. Lúa mì của Valerius và Giáo hội phát cho các người mới chính là thứ chứa độc tố sương mù gây nghiện và hủy hoại linh hồn vĩnh viễn! Còn đây—"
Fiona nhanh nhẹn rạch một bao lúa mì sạch của tộc Elf, bốc một nắm hạt vàng óng đặt dưới ánh sáng của trận pháp ánh sáng nhỏ do Barnaby kích hoạt.
Con dấu bảo chứng của Trưởng lão Oakhaven trên bao lương thực lập tức phát ra một luồng hào quang màu xanh lục tinh khiết, dịu nhẹ, lan tỏa một mùi hương thanh nhẹ của cỏ sương hoang dã. Luồng hào quang đi qua đến đâu, sương độc màu xanh lục nhạt trong không khí hầm mỏ xung quanh lập tức bị thanh lọc và tan biến đến đó.
"Nhìn xem!" Fiona dõng dạc nói. "Lúa mì sạch của tộc Elf mang theo năng lượng tự nhiên nguyên bản, có khả năng trung hòa hoàn toàn độc tố sương mù trong cơ thể các người. Đây không phải là mầm bệnh, đây là thuốc giải cứu mạng các người!"
Sự chứng minh y học trực quan và uy tín của cựu tư tế Barnaby lập tức đập tan mọi tin đồn dối trá của Valerius. Nỗi sợ hãi biến mất, thay thế bằng một làn sóng khao khát sinh tồn mãnh liệt.
"Tôi mua! Cho tôi một túi!" Một thợ mỏ Orc già hét lớn, ném đồng vàng vương quốc thật lên bàn.
"Tôi cũng mua! Tôi không muốn dùng tờ giấy lộn tín phiếu Vane nữa!"
Cả khu chợ đen Obsidian bùng nổ. Hàng vạn người dân nghèo khổ, thợ mỏ bãi công đồng loạt tràn lên, tranh nhau mua lúa mì sạch của tộc Elf với giá gốc cực rẻ: chỉ 0.5 đồng vàng mỗi túi.
Cơn sốt mua sắm lương thực sạch lan rộng khắp thị trấn như một đám cháy gặp gió lớn. Chỉ trong vòng sáu giờ, hơn hai mươi tấn lúa mì của Thẩm Vũ đã được tiêu thụ sạch sẽ.
Ngược lại, các cửa hàng lương thực của Valerius hoàn toàn vắng tanh không một bóng người. Bong bóng giá lúa mì 5 đồng vàng của gã sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc, rơi thẳng xuống mức thảm hại: 0.3 đồng vàng nhưng vẫn không ai thèm ngó ngàng tới. Đồng thời, tờ tiền giấy lạm phát "Tín phiếu ký thác Vane" bị người dân đồng loạt ném bỏ ra đường như rác rưởi, mất sạch giá trị thanh khoản thực tế.
***
Tại văn phòng thương hội xa hoa của mình, Valerius nhìn ra ngoài cửa sổ, chứng kiến cảnh tượng những bao lúa mì của gã bị chất đống thối rữa trong kho trong khi tờ tín phiếu Vane bay lả tả ngoài đường phố đầy bụi bặm.
Gã thương nhân béo mập mặt cắt không còn giọt máu. Những chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay gã run rẩy bần bật, gõ vào cạnh bàn gỗ mun phát ra những tiếng lạch cạch hoảng loạn. Gã biết, mình đã vỡ nợ hoàn toàn. Số vốn khổng lồ gã thế chấp cho địa ngục để đầu cơ tích trữ lương thực nay đã biến thành một khoản nợ xấu khổng lồ không thể thanh khoản.
"Thẩm Vũ... tên phàm nhân khốn nạn kia! Ngươi đã hủy hoại ta! Ngươi đã hủy hoại toàn bộ gia tộc Vane!" Valerius điên cuồng gào thét, khuôn mặt mập mạp vặn vẹo vì giận dữ và tuyệt vọng.
Gã điên cuồng vung tay gạt phăng toàn bộ sổ sách trên bàn làm việc xuống đất, rồi giật mạnh chiếc gương truyền tin ma pháp liên lạc trực tiếp với chỉ huy Varus tại biên giới.
"Varus! Nghe lệnh ta!" Valerius hét lên vào chiếc gương, giọng nói khàn đặc đầy sát khí tàn độc. "Tên lách luật Thẩm Vũ đang vận chuyển chuyến hàng lương thực tiếp theo từ biên giới tộc Elf! Ta ra lệnh cho ngươi dẫn đầu toàn bộ kỵ binh thiết giáp, lập tức chặn bắt và tịch thu toàn bộ đội xe vận tải của thương hội Orc tại biên giới! Kẻ nào chống cự... bắn bỏ tại chỗ! Ta sẽ không để một hạt lúa mì nào của chúng lọt vào cái trấn này nữa!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!