Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Bản Di Chúc Phục Chế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phiên tòa tranh tụng vĩ mô tại Tòa án Biên Cảnh Ouroboros tạm thời tạm hoãn để bồi thẩm đoàn và Trọng tài tối cao Uriel thẩm định lại toàn bộ chứng từ trốn thuế của gia tộc Vane. Thế nhưng, Thẩm Vũ thừa biết rằng một con dã thú chính trị khi bị dồn vào đường cùng sẽ không bao giờ ngồi yên chờ chết. Chúng sẽ cắn xé bằng những móng vuốt tàn bạo nhất ngoài vòng pháp luật.


Cơn gió lạnh buốt mang theo cát bụi từ hoang mạc biên cảnh thổi thốc qua những con ngõ hẹp của khu ổ chuột Vết Nứt. Thẩm Vũ bước đi trên con đường đất gồ ghề, một tay khẽ vịn vào vai kỵ sĩ Lancelot để giữ thăng bằng. Thể chất phàm nhân của anh đang chịu sự quá tải nghiêm trọng sau phiên đấu trí căng thẳng với Julian. Mắt trái của anh, ẩn sau thấu kính thạch anh đã bị nứt vỡ hơn sáu mươi phần trăm, vẫn âm ỉ đau nhói. Một vệt máu mỏng, tanh ngọt và ấm nóng, khẽ rỉ ra từ khóe mắt, lăn dài qua gò má nhợt nhạt rồi thấm vào cổ áo chiếc suit đen sờn cũ.


"Chủ quản, ngài nên nghỉ ngơi," Lancelot trầm giọng, bàn tay bọc giáp sắt rỉ sét siết chặt chuôi trọng kiếm 'Vũ Điệu Sắt'. Luồng đấu khí hoàng kim trên người vị cựu kỵ sĩ khẽ dao động, tỏa ra một hơi ấm nhẹ che chở cho Thẩm Vũ khỏi cơn gió buốt. "Gia tộc Vane đã mất đi tính chính danh tài chính, nhưng quân đội của chúng vẫn là luật pháp thực tế tại trấn biên thùy này."


"Chúng ta không có thời gian để nghỉ ngơi, Lancelot," Thẩm Vũ khẽ ho khan, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh lùng như những con số trên sổ sách. "Bá tước Vane đã biết về sự tồn tại của mạch đá mana rồng dưới nhà cũ của tôi. Lão sẽ không đợi đến khi Uriel ra phán quyết đóng băng tài sản. Lão sẽ cướp nó ngay lập tức."


Lời nói của Thẩm Vũ vừa dứt, một tiếng ồn ào hỗn loạn từ phía trước ngõ dẫn vào nhà cũ Thẩm gia vang lên. Tiếng xích sắt kéo lê trên đá, tiếng quát tháo của lính gác và tiếng khóc thét sợ hãi của Diệp Uyển Nhi khiến bước chân của Thẩm Vũ đột ngột khựng lại. Anh nghiến răng, phớt lờ cơn đau nhói ở lồng ngực do mất đi Khung xương cơ khí kháng ma bảo mệnh đêm qua, nhanh chóng băng qua góc phố.


Trước mắt anh, căn nhà gỗ rách nát của gia đình tiền chủ đã bị bao vây kín kẽ bởi hơn ba mươi lính gác thành vũ trang đầy đủ, tay cầm thương dài lôi điện phát ra những tiếng xèo xèo đầy đe dọa. Dẫn đầu toán lính gác là Garth, tên đội trưởng gác thành với khuôn mặt đầy vết sẹo tàn nhẫn.


Nhưng kẻ đang đứng ở trung tâm, nghênh ngang chỉ gậy gỗ vào cửa nhà cũ, lại là một lão già mặc áo dài tộc trưởng màu xám sờn cũ, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây khô đầy vẻ sợ hãi và nịnh bợ. Đó chính là Thẩm Đại Dương, Trưởng tộc cũ của Nhánh cũ Thẩm gia biên thùy, kẻ đã ký thỏa thuận bán đứng gia đình Thẩm Vũ cho phủ tổng đốc.


Đứng cạnh lão là Thẩm Đại Hải, gã bác họ tham lam đang lăm lăm một cuộn giấy da dê đóng dấu đỏ.


"Buông Uyển Nhi ra! Các người không có quyền bắt giữ con bé!" Diệp Thu Thủy, người mẹ gầy gò của tiền chủ, đang cố gắng dùng chút sức tàn của cơ thể suy kiệt để che chở cho đứa em gái nhỏ Diệp Uyển Nhi khỏi bàn tay thô bạo của lính gác. Nhưng một gã lính gác đã thô bạo đẩy bà ngã quỵ xuống vũng bùn đất.


"Mẹ!" Diệp Uyển Nhi khóc thét, cổ tay nhỏ nhắn của cô bé bị Garth nắm chặt, kéo lê về phía chuồng sắt cưỡng chế.


"Dừng tay lại."


Một giọng nói không lớn, nhưng mang theo một sự lạnh lùng và uy nghiêm tuyệt đối của một kẻ nắm giữ luật chơi, vang lên từ đầu ngõ. Đám đông lính gác và người dân khu ổ chuột tự động dạt ra. Thẩm Vũ chậm rãi bước tới, chiếc kính gọng vàng nứt một bên mắt phản chiếu ánh sáng xám xịt của bầu trời biên cảnh. Phong thái lịch lãm, điềm tĩnh của anh trong bộ âu phục phẳng phiu hoàn toàn đối lập với cảnh tượng hỗn loạn xung quanh.


Thẩm Đại Dương nhìn thấy Thẩm Vũ liền giật nảy mình, gậy gỗ trên tay khẽ run rẩy. Nhưng khi nghĩ đến sự hậu thuẫn của Bá tước Vane phía sau, lão lập tức lấy lại vẻ kiêu ngạo, hắng giọng quát:


"Thẩm Vũ! Thằng nghịch tử! Ngươi dám xuất hiện ở đây sao? Ngươi cấu kết với lũ á nhân chợ đen, phản bội lại lợi ích của gia tộc! Hôm nay, ta với danh nghĩa Trưởng tộc Thẩm gia, tuyên bố trục xuất gia đình ngươi khỏi gia phả, tịch thu toàn bộ nhà đất cũ để gán nợ cho gia tộc!"


Thẩm Đại Hải bước lên một bước, giơ cao cuộn giấy da dê đóng dấu đỏ, cười lạnh độc địa: "Nhìn cho kỹ đi! Đây là 'Giấy ủy quyền nợ gia tộc quá hạn' do chính Trưởng tộc ký, và đã được Bá tước Vane phê chuẩn sắc lệnh cưỡng chế tịch thu đất đai khẩn cấp! Ngôi nhà này và mảnh đất này từ nay thuộc về phủ tổng đốc! Lính gác, trục xuất mụ già và con ranh này ra khỏi trấn biên thùy! Kẻ nào chống đối, bắn bỏ tại chỗ!"


"Bắn bỏ?" Thẩm Vũ khẽ lặp lại từ đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Anh không hề sợ hãi, chậm rãi bước đến đỡ Diệp Thu Thủy đứng dậy, phủi sạch bùn đất trên áo bà. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào Thẩm Đại Dương, lạnh lẽo đến mức khiến lão già rùng mình lùi lại nửa bước.


"Thẩm Đại Dương, ông lấy tư cách gì để tịch thu đất đai của cha tôi?" Thẩm Vũ trầm giọng hỏi.


"Tư cách Trưởng tộc Thẩm gia!" Thẩm Đại Dương hét lớn để che giấu sự sợ hãi trong lòng. "Cha ngươi, Thẩm Thành, trước khi chết còn nợ gia tộc năm mươi đồng vàng vương quốc tiền môi giới hầm mỏ! Theo luật gia tộc biên thùy, chi trưởng có quyền tịch thu tài sản của chi thứ để cấn trừ nợ quá hạn!"


"Luật gia tộc biên thùy?" Thẩm Vũ khẽ đẩy nhẹ gọng kính. Anh kích hoạt Nhãn quan Thẩm định cấp 1 thông qua mắt phải. Thấu kính thạch anh lọc bỏ các nhiễu loạn ma lực, phóng đại cuộn giấy da dê trên tay Thẩm Đại Hải.


Trên bề mặt cuộn giấy, những dòng chữ cổ phát sáng đỏ rực của khế ước máu hiện lên. Nhưng dưới nhãn quan thẩm định sắc bén của Thẩm Vũ, anh lập tức phát hiện ra cấu trúc chú ngữ của tờ giấy ủy quyền này bị rỗng ruột. Nét chữ ký của cha anh, Thẩm Thành, được sao chép bằng mực máu quỷ giả mạo, hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo nhân quả thực tế.


"Một bản giấy ủy quyền nợ giả mạo nét chữ ký máu," Thẩm Vũ chậm rãi nói, giọng nói của anh vang lên rõ ràng khắp con ngõ. "Các người đã dùng mực máu quỷ cấp thấp để giả mạo chữ ký của cha tôi khi ông ấy đã qua đời. Thẩm Đại Dương, hành vi làm giả chứng từ khế ước của ông vi phạm nghiêm trọng Điều 42 của Bộ luật Dân sự Hoàng gia về tính trung thực của giao dịch dân sự. Ông muốn bị tước quyền công dân và đày vào hầm mỏ khổ sai sao?"


"Ngươi... ngươi nói bậy!" Thẩm Đại Hải biến sắc, vội vàng giấu cuộn giấy ra sau lưng. Gã quay sang hét lớn với Garth: "Đội trưởng Garth! Đừng nghe nó lừa gạt! Nó chỉ là một tên phàm nhân không có ma lực! Hãy ra lệnh cưỡng chế ngay lập tức!"


Garth nghiến răng, khuôn mặt sẹo vặn vẹo đầy tàn nhẫn. Gã vung tay, ra lệnh cho toán lính gác: "Lính gác! Lên cho ta! Đập nát chân tay tên phàm nhân này, tịch thu ngôi nhà!"


"Keng!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội. Lancelot bước lên một bước, trọng kiếm 'Vũ Điệu Sắt' cắm mạnh xuống nền đất đá trước mặt Thẩm Vũ. Luồng đấu khí hoàng kim rực rỡ bộc phát từ cơ thể vị cựu kỵ sĩ, tạo ra một làn sóng xung kích mạnh mẽ thổi bay ba gã lính gác đi đầu ngã nhào ra đất. Sức mạnh của một Đại kiếm sĩ phục hồi đấu khí hoàng kim khiến toàn bộ toán lính gác thành phải đồng loạt lùi bước trong kinh hãi.


"Kẻ nào dám bước lên một bước, ta sẽ chém đứt đầu kẻ đó," Lancelot lạnh lùng tuyên bố, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm nhìn thẳng vào Garth.


Garth nắm chặt chuôi đại đao, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Gã biết sức mạnh của Lancelot, đấu khí hoàng kim kia là thứ gã không thể chống lại bằng vũ lực thông thường.


"Lancelot, giữ vững vị trí," Thẩm Vũ điềm tĩnh ra lệnh. Anh quay sang nhìn Nicholas, người vừa xuất hiện ở đầu ngõ cùng một nhóm nhân viên tòa án biên cảnh.


Nicholas bước tới, vẻ mặt nghiêm nghị, tay cầm con dấu đồng 'Thủ Tục Hợp Lệ' phát sáng. Sự xuất hiện của thư ký trưởng tòa án dưới sự bảo hộ nhân quả của Uriel khiến Garth và Thẩm Đại Dương không dám manh động.


"Đội trưởng Garth, Trưởng tộc Thẩm Đại Dương," Nicholas dõng dạc tuyên bố. "Tòa án Biên Cảnh Ouroboros đã tiếp nhận đơn kháng nghị khẩn cấp của công dân Thẩm Vũ về quyền sở hữu đất đai. Mọi hành vi cưỡng chế tịch thu vật lý đối với ngôi nhà này đều bị đình chỉ tạm thời cho đến khi tòa án xác minh xong chứng cứ."


"Thư ký Nicholas!" Thẩm Đại Dương run rẩy nói. "Mảnh đất này vốn thuộc sở hữu của gia tộc Thẩm gia từ trăm năm nay! Chúng tôi có quyền tịch thu!"


"Ông có quyền sở hữu đất vĩnh viễn sao?" Thẩm Vũ khẽ mỉm cười lạnh lùng. "Nicholas, phiền ngài làm chứng. Tôi xin trình diện chứng cứ pháp lý tối cao của gia đình tôi."


Thẩm Vũ quay người bước vào hầm rượu bên dưới ngôi nhà cũ. Dưới nền gạch ẩm ướt của hầm rượu, vệt sáng lam nhạt của mạch đá mana rồng vẫn đang nhấp nháy nhẹ nhàng, tỏa ra một nguồn năng lượng ấm áp. Thẩm Vũ quỳ xuống, cẩn thận nhấc phiến đá cổ đại lên, lôi từ trong hốc tối ra một chiếc hộp gỗ sồi mục nát bám đầy bụi bặm.


Bên trong chiếc hộp là một cuộn giấy da dê cũ kỹ, mục nát đến mức gần như rã ra thành từng mảnh nhỏ. Đó chính là Bản di chúc đất đai của Thẩm Lập, người ông nội quá cố của anh – một học giả luật pháp biên thùy thế kỷ trước. Bản di chúc này chứa đựng điều khoản quyền sở hữu đất vĩnh viễn được bảo chứng bởi Thống đốc hoàng gia đời trước, nhưng do thời gian trôi qua và độ ẩm của hầm rượu, văn bản đã bị mục nát nghiêm trọng, các liên kết ma pháp trên con dấu hoàng gia cũ hầu như đã biến mất hoàn toàn.


Nếu mang bản di chúc rách nát này ra tòa, Julian và Bá tước Vane sẽ dễ dàng dùng các thuật toán ma pháp để tuyên bố nó vô hiệu do mất đi tính toàn vẹn vật lý.


Thẩm Vũ lấy từ trong túi áo suit ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa một chất lỏng màu lục bảo đậm, tỏa ra hương thơm thanh nhẹ của cỏ sương và cổ thụ ngàn năm. Đó chính là Nhựa cây Elf cổ đại – món quà vô giá mà Trưởng lão Oakhaven đã ban tặng cho anh sau khi anh giúp tộc Elf giải quyết tranh chấp biên giới.


"Alistair, xin hãy giúp tôi," Thẩm Vũ thầm gọi trong lòng.


Tàn hồn của Alistair khẽ hiện lên bên cạnh chiếc đồng hồ cát cổ, hào quang lam nhạt bao quanh đôi bàn tay ảo ảnh của ông.


"Chủ quản, Nhựa cây Elf cổ đại có khả năng phục hồi liên kết vật chất cực mạnh, nhưng nó đòi hỏi một sự tính toán tần số ma lực vô cùng chính xác," Alistair trầm giọng hướng dẫn. "Nếu anh nhỏ quá nhiều, nhựa cây sẽ đông cứng văn bản thành đá; nếu quá ít, các liên kết ma pháp của con dấu hoàng gia cũ sẽ không thể tái thiết lập. Hãy dùng Bàn tính nhân quả để tìm ra sai số."


Thẩm Vũ đặt chiếc Bàn tính nhân quả cơ khí lên đùi. Anh khẽ đẩy gọng kính vàng nứt một bên, tập trung toàn bộ Nhãn quan Thẩm định vào những sợi xơ mục nát của cuộn giấy da dê.


"Lách cách! Lách cách!"


Ngón tay anh gạt nhanh các hạt đồng. Trí óc anh bắt đầu overclock để giải các phương trình sai số ma lực của nhựa cây Elf kết hợp với cấu trúc vật lý của da dê cổ đại. Mắt trái của anh bắt đầu chảy máu nhiều hơn, từng giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống nền đất hầm rượu ẩm ướt, nhưng sự tập trung của anh không hề suy giảm dù chỉ một phần nghìn giây.


"Tần số cộng hưởng ma lực: 432 Hertz. Tỷ lệ nhựa cây đối ứng: 0.05 mililit trên mỗi centimet vuông," Thẩm Vũ lẩm bẩm tính toán.


Anh cẩn thận mở nắp lọ thủy tinh, dùng chiếc bút lông ngỗng nhỏ thấm từng giọt Nhựa cây Elf cổ đại, nhẹ nhàng quét lên những vết rách nát, mục mục của bản di chúc.


Một cảnh tượng kỳ vĩ diễn ra trước mắt anh.


Khi chất nhựa màu lục bảo chạm vào da dê cổ đại, các sợi xơ mục nát bắt đầu tự động chuyển động, đan xen và kết dính lại với nhau như những sinh vật sống. Vết rách lớn ở giữa bản di chúc biến mất trong tích tắc, bề mặt da dê trở nên mềm mại và kiên cố như mới.


Quan trọng hơn thế, luồng ma lực tự nhiên từ Nhựa cây Elf cổ đại đã kích hoạt lại các ký tự ma pháp ẩn giấu bên trong văn bản. Một luồng hào quang vàng kim rực rỡ đột ngột bùng phát từ giữa cuộn giấy, thêu dệt nên hình ảnh một con rồng thần bảo quốc và con dấu vương quyền của Thống đốc hoàng gia đời trước hiện lên rõ mồn một, phát sáng lấp lánh.


Bản di chúc đất đai của Thẩm Lập đã được phục chế hoàn hảo mười phần mười!


Thẩm Vũ thở phào nhẹ nhõm, lau đi vệt máu trên mắt kính, cầm cuộn di chúc phục chế bước lên khỏi hầm rượu.


Khi anh bước ra ngoài con ngõ, ánh hào quang vàng kim từ bản di chúc rực sáng đến mức khiến Garth và toán lính gác gác thành phải che mắt lại. Thẩm Đại Dương nhìn thấy con dấu hoàng gia phát sáng trên cuộn giấy, hai đầu gối lão lập tức run rẩy, chiếc gậy gỗ trên tay rơi bộp xuống đất.


"Đây... đây là..." Thẩm Đại Dương lắp bắp, khuôn mặt xám ngoét không còn một giọt máu.


"Bản di chúc đất đai của ông nội tôi, Thẩm Lập, được ký xác nhận và bảo chứng bởi Thống đốc hoàng gia đời trước," Thẩm Vũ dõng dạc tuyên bố, giơ cao cuộn di chúc trước mặt Nicholas và bồi thẩm đoàn tòa án. "Bản di chúc này quy định rõ ràng: mảnh đất này và ngôi nhà cũ Thẩm gia được cấp quyền sở hữu vĩnh viễn (Perpetual Ownership) cho dòng họ Thẩm Lập, được miễn trừ hoàn toàn khỏi mọi lệnh tịch thu địa phương và luật gia tộc chi trưởng."


Nicholas bước lên, dùng con dấu đồng 'Thủ Tục Hợp Lệ' quét qua hào quang vàng kim của bản di chúc. Con dấu đồng phát ra một tiếng "Keng" giòn giã, xác nhận tính chính danh tuyệt đối của văn bản.


"Xác nhận con dấu bảo hộ của hoàng gia đời trước là hoàn toàn có thật và có hiệu lực pháp lý tối cao," Nicholas dõng dạc tuyên bố. "Sắc lệnh cưỡng chế tịch thu đất đai của Bá tước Vane và đơn yêu cầu của Trưởng tộc Thẩm Đại Dương vi phạm quyền sở hữu vĩnh viễn được hoàng gia bảo hộ. Tuyên bố vô hiệu hoàn toàn!"


"Rắc!"


Một tiếng nổ ma pháp nhỏ vang lên. Cuộn giấy da dê giả mạo trên tay Thẩm Đại Hải lập tức bốc cháy thành tro bụi đen xì. Vòng xích sắt ma pháp đang quấn quanh cửa nhà cũ tự động rã ra, biến mất vào không trung.


"Không! Không thể như thế được!" Thẩm Đại Dương gào lên đầy tuyệt vọng, lão cố lao lên định cướp lấy bản di chúc trên tay Thẩm Vũ để tiêu hủy vật lý.


Nhưng Lancelot đã nhanh hơn. Thanh trọng kiếm 'Vũ Điệu Sắt' vung lên một đường vòng cung hoàng kim, chém gãy đôi chiếc gậy gỗ của Thẩm Đại Dương, ép lão già ngã quỵ xuống đất trong nhục nhã.


"Nhánh cũ Thẩm gia biên thùy," Thẩm Vũ nhìn xuống Thẩm Đại Dương bằng ánh mắt lạnh lùng, thực dụng. "Hành vi làm giả chứng từ và cố tình cướp đoạt tài sản được hoàng gia bảo hộ của các người đã được ghi nhận vào Sổ sách da người. Tôi sẽ dùng luật thừa kế hoàng gia để khởi kiện tước bỏ hoàn toàn quyền trưởng tộc của ông tại phiên tòa tiếp theo. Chuẩn bị tinh thần đi tù linh hồn đi."


Đám đông người dân khu ổ chuột xung quanh đồng loạt reo hò vang dội. Lần đầu tiên, họ chứng kiến một phàm nhân dùng luật pháp để đè bẹp sự áp bức của giới quý tộc và gia tộc phản bội.


Garth nghiến răng, biết thế trận đã mất, gã hậm hực ra lệnh cho toán lính gác: "Rút quân!"


Nhưng ngay khi toán lính gác vừa quay lưng định rút đi, một cỗ xe ngựa sang trọng bọc thép màu đỏ sẫm, mang theo gia huy phượng hoàng lửa của tổng đốc, đột ngột lao tới từ đầu ngõ. Cửa xe mở ra, Bá tước Vane bước xuống. Khuôn mặt uy nghiêm thường ngày của lão giờ đây hoàn toàn vặn vẹo, đôi mắt hằn lên những tia máu điên cuồng vì giận dữ sau khi nhận được tin tức từ tòa án.


Lão nhìn bản di chúc phát sáng trên tay Thẩm Vũ, rồi lại nhìn đống tro tàn của sắc lệnh tịch thu dưới đất. Sự thất bại pháp lý liên tiếp trước một tên phàm nhân dị giới khiến lòng tự trọng quý tộc của lão hoàn toàn sụp đổ.


"Thẩm Vũ!" Bá tước Vane rít lên qua kẽ răng, giọng nói run rẩy vì giận dữ tột độ. "Ngươi nghĩ ngươi dùng mấy tờ giấy lộn của hoàng gia đời trước là có thể bảo vệ được mạch đá mana rồng này sao? Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao?"


Lão già bước lên một bước, tỏa ra uy áp mạnh mẽ của một chiến sĩ cấp cao, luồng ma lực kim loại lạnh lẽo bao quanh thân thể lão:


"Nếu ta không thể có được mạch đá mana rồng này bằng luật pháp, thì ta sẽ dùng quyền kiểm soát tối cao đối với Khu mỏ Đá Mana Ouroboros để hủy diệt toàn bộ cái trấn này! Từ ngày mai, ta sẽ ban hành sắc lệnh khẩn cấp, tăng gấp ba lần chỉ tiêu khai thác quặng đá mana thô của toàn bộ thợ mỏ! Ta sẽ bắt chúng làm việc hai mươi giờ mỗi ngày dưới sương độc hầm mỏ mà không có bất kỳ thiết bị bảo hộ nào! Ta sẽ vắt kiệt sức lao động và sinh mệnh lực của từng tên thợ mỏ, từng người dân khu ổ chuột này cho đến khi chúng phải tự tay dâng ngôi nhà này cho ta để đổi lấy mạng sống!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!