Phiên Tòa Khởi Đầu & Sức Ép Hoàng Gia
Cánh cổng đá xám của Tòa án Biên Cảnh Ouroboros nặng nề khép lại sau lưng Thẩm Vũ, ngăn cách hoàn toàn tiếng reo hò huyên náo của hàng vạn dân nghèo khu ổ chuột bên ngoài. Không gian bên trong tòa án rộng lớn, lạnh lẽo và u tối đến đáng sợ. Những hàng cột đá cẩm thạch xám cao vút đỡ lấy vòm trần đen kịt, nơi những luồng tử khí mờ nhạt từ các rãnh nứt địa ngục rò rỉ vào, tạo nên một lớp sương mù mỏng lạnh buốt xương.
Thẩm Vũ bước đi trên nền đá nhám, tiếng giày da của anh gõ nhịp giòn giã, vang vọng khắp sảnh đường trống trải. Bộ âu phục hiện đại màu đen tuyền phẳng phiu do Hans chuẩn bị ôm sát lấy cơ thể phàm nhân gầy gò của anh. Không còn lớp Khung xương cơ khí kháng ma bảo vệ dưới lớp áo, Thẩm Vũ cảm nhận rõ rệt từng luồng gió lạnh thấu xương đang mơn trớn da thịt. Lồng ngực anh vẫn còn nhói đau âm ỉ – di chứng từ đòn đánh lén chí mạng của sát thủ Stryker đêm qua. Mỗi nhịp thở đều mang theo vị tanh ngọt của máu, nhưng khuôn mặt anh vẫn duy trì một sự trầm tĩnh đến lạnh lùng, đôi mắt sau thấu kính thạch anh nứt vỡ khẽ nheo lại, quét qua toàn bộ chiến trường mới.
Đi ngay bên cạnh anh là Lancelot. Vị cựu kỵ sĩ hoàng gia sừng sững như một ngọn núi thép, bộ giáp sắt loang lổ vết chém giờ đây được bao phủ bởi một luồng đấu khí hoàng kim rực rỡ và kiên cố. Sức mạnh đấu khí hoàng kim phục hồi hoàn toàn khiến Lancelot toát ra một uy áp chấn nhiếp vô song, tay anh không rời khỏi chuôi thanh trọng kiếm 'Vũ Điệu Sắt', ánh mắt sắc lẹm luôn cảnh giác quét qua từng góc tối. Silas, hộ vệ bóng tối của Thẩm Vũ, đã hoàn toàn hòa tan vào những bóng râm của hàng cột đá trên cao, không để lại một chút dao động ma lực nào, sẵn sàng loại bỏ bất kỳ mối đe dọa bắn lén nào.
Ở phía cuối sảnh đường, trên bục phán quyết cao nhất, Thẩm phán hối lộ Corvus đang ngồi uy nghiêm trong bộ áo choàng xám đen rộng thùng thình. Mái tóc giả màu bạc lớn ôm lấy khuôn mặt già nua, nhăn nheo và đầy những nếp nhăn của sự tham lam. Đôi mắt ti hí của lão lấp lánh tia sáng xảo quyệt khi nhìn thấy Thẩm Vũ bước vào. Cánh tay lão gác lên chiếc búa gõ tòa 'Phán Quyết' – một pháp bảo bằng gỗ mun đen tỏa ra những luồng lửa xanh lam lạnh lẽo, sẵn sàng cưỡng chế thi hành án phạt tù linh hồn.
Tại khu vực dành cho bên nguyên đơn, Bá tước Vane ngồi quý phái trên chiếc ghế bọc nhung đỏ. Lão mặc chiếc áo choàng tổng đốc màu đỏ sẫm viền lông thú quý hiếm, ngón tay đeo chiếc nhẫn gia huy bằng vàng ròng lớn khẽ gõ nhịp lên tay vịn. Ánh mắt lão lạnh lùng, tự mãn nhìn Thẩm Vũ như nhìn một kẻ chết rồi. Lão tin chắc rằng Stryker đã hoàn tất vụ ám sát trong đêm, hoặc ít nhất cũng đã phá hủy toàn bộ chứng cứ trong Sổ sách da người của Thẩm Vũ. Sự xuất hiện của Thẩm Vũ tại đây, đối với lão, chỉ là giãy chết trước giờ hành hình.
Nhưng điều khiến Thẩm Vũ chú ý nhất không phải là Bá tước Vane, mà là bóng người trẻ tuổi đang đứng cạnh lão.
Đó là một nam thanh niên khoảng ngoài hai mươi tuổi, mặc bộ áo choàng kế toán hoàng gia thêu chỉ vàng vô cùng sang trọng. Mái tóc vàng óng được chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng tràn ngập vẻ kiêu ngạo của giới tri thức vương đô. Tay gã đeo một chiếc nhẫn ngọc bích phong ấn ma lực phát sáng xanh dịu, và trên bàn làm việc của gã đặt một chiếc bàn tính bằng ngọc phỉ thúy tự động tính toán lãi suất kép ma pháp cực nhanh. Gã chính là Julian – Thẩm định viên hoàng gia được vương đô cử đến để giám sát thuế biên cảnh.
"Thẩm Vũ! Kẻ lừa đảo địa ngục, con nợ phế tài!" Giọng nói khàn đục, vang dội của Thẩm phán Corvus vang lên khắp sảnh đường, cắt đứt sự im lặng. Lão cầm chiếc búa gỗ phán quyết gõ mạnh xuống bàn: "Hôm nay, Tòa án Biên Cảnh Ouroboros mở phiên tòa xét xử vụ án nợ linh hồn của tiền chủ Thẩm Thành. Theo cáo trạng từ nguyên đơn – phủ tổng đốc của Bá tước Vane, khoản nợ gốc và lãi lũy kế của gia đình ngươi đã vượt quá hạn định thanh toán, tổng cộng là năm trăm tinh thể linh hồn nợ. Ngươi có thừa nhận hành vi vi phạm khế ước máu hay không?"
Thẩm Vũ khẽ đẩy gọng kính vàng, vết nứt hình mạng nhện bên thấu kính trái phản chiếu ánh sáng cam mù mờ của ngọn nến ma pháp. Anh bước lên một bước, giọng nói điềm tĩnh, không hề có một chút run rẩy: "Thưa Thẩm phán Corvus, tôi không thừa nhận khoản nợ năm trăm tinh thể linh hồn này. Khoản nợ gốc của cha tôi, Thẩm Thành, ban đầu chỉ là một trăm tinh thể. Con số năm trăm tinh thể hiện tại hoàn toàn là kết quả của một phép tính sai lệch và lừa đảo tài chính do phủ tổng đốc tự ý áp đặt."
"Láo xược!" Bá tước Vane đập bàn đứng dậy, khuôn mặt lão đỏ gay vì tức giận: "Chữ ký máu của cha ngươi trên khế ước gốc rõ ràng như ban ngày! Ngươi dám vu khống phủ tổng đốc lừa đảo trước công đường?"
"Im lặng!" Corvus gõ búa, nhưng ánh mắt lão lại nhìn Thẩm Vũ đầy đe dọa: "Bị cáo Thẩm Vũ, khế ước máu đã được ký kết dưới sự chứng kiến của địa phương là bất khả xâm phạm. Nếu ngươi không thể đưa ra chứng cứ hợp lệ để chứng minh sai số, ta sẽ lập tức tuyên án cưỡng chế tịch thu linh hồn ngươi."
Thẩm Vũ không vội trả lời. Anh khẽ nhắm mắt phải, dồn toàn bộ tinh thần lực còn lại vào mắt trái để kích hoạt Nhãn quan Thẩm định qua thấu kính thạch anh bị nứt.
"Oong..."
Một luồng đau đớn dữ dội như kim châm đâm thẳng vào nhãn cầu trái của anh. Vết nứt trên thấu kính thạch anh khiến dòng chảy ma lực bị nhiễu loạn nghiêm trọng, làm rạn nứt cấu trúc tinh thần lực của Thẩm Vũ. Một vệt máu mỏng bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt trái, lăn dài trên gò má trắng bệch của anh. Nhưng trong tầm mắt của anh, thế giới đã hoàn toàn thay đổi.
Cuộn khế ước da dê đặt trên bàn thư ký tòa án biến thành một mạng lưới các sợi tơ ma pháp màu đỏ rực rỡ. Nhờ Nhãn quan Thẩm định cấp 1, Thẩm Vũ nhìn xuyên qua các lớp ngụy trang ma pháp hắc ám của phủ tổng đốc. Ở góc dưới cùng của khế ước, ẩn sâu dưới lớp mực máu quỷ dày đặc, hiện lên những dòng chữ siêu vi li ti phát sáng đỏ hắc ám.
*"Điều khoản phụ số 14: Trong trường hợp con nợ tử vong trong quá trình lao động, toàn bộ khoản nợ gốc sẽ tự động áp dụng mức phạt vi phạm tích lũy lũy kế mười hai phần trăm mỗi tuần, tính từ thời điểm xảy ra sự cố sập hầm mỏ, bất kể năng lực hành vi dân sự của người thừa kế."*
Thẩm Vũ khẽ nhếch môi cười lạnh. Anh đã tìm thấy kẽ hở chí mạng. Anh lập tức ngắt kích hoạt Nhãn quan Thẩm định để bảo vệ nhãn cầu của mình trước khi thấu thính vỡ vụn hoàn toàn. Anh dùng chiếc khăn tay lụa trắng Hans chuẩn bị nhẹ nhàng lau đi vệt máu nơi khóe mắt, rồi quay sang nhìn thẳng vào Julian.
"Thưa Thẩm phán, và... Thẩm định viên hoàng gia Julian," Thẩm Vũ trầm giọng, hướng ánh mắt về phía thiên tài kế toán vương đô: "Tôi muốn hỏi ngài Julian một câu. Với tư cách là một Thẩm định viên được đào tạo từ học viện tài chính hoàng gia vương đô, ngài đánh giá thế nào về tính hợp pháp của 'Mô hình lãi suất phạt tích lũy lũy kế mười hai phần trăm mỗi tuần' áp đặt lên một người thừa kế không có ý thức hành vi dân sự tại thời điểm ký kết?"
Julian khẽ nhướng mày, gã không ngờ một tên phàm nhân biên thùy lại có thể dùng thuật ngữ tài chính chuyên nghiệp để chất vấn mình. Gã đứng thẳng người, khẽ phủi nhẹ tay áo choàng thêu chỉ vàng, nụ cười trên môi tràn ngập sự khinh miệt:
"Thẩm Vũ, ta đã nghe danh ngươi ở chợ đen biên cảnh – kẻ tự xưng là nhà phân tích khế ước. Nhưng ở trước mặt ta, trò vặt của ngươi chỉ là múa rìu qua mắt thợ." Julian bước ra giữa sảnh đường, tay gạt nhẹ các hạt trên chiếc bàn tính ngọc phỉ thúy, tạo ra những tiếng lách cách thanh giòn mang theo dao động ma lực hệ kim sắc bén: "Mô hình tính toán lãi suất tích lũy của hoàng gia dựa trên nguyên tắc bù đắp rủi ro thanh khoản. Cha ngươi, Thẩm Thành, là một phu mỏ đá mana. Khi ông ta chết trong vụ sập hầm mỏ, phủ tổng đốc đã bị mất đi một nguồn lực lao động tạo ra thặng dư ma lực. Khoản phạt mười hai phần trăm mỗi tuần thực chất là để bù đắp vào 'khoản thâm hụt sản lượng' mà phủ tổng đốc phải gánh chịu do sự ra đi của cha ngươi. Đây là toán học tài chính hoàng gia chính thống, được bảo trợ bởi bộ luật thuế biên cảnh Chapter 3, Section 5. Nó hoàn toàn hợp pháp!"
Đám đông dân nghèo trên gallery nghe đến đây liền xôn xao phẫn nộ. Họ đã hiểu ra cách giới quý tộc dùng các công thức toán học phức tạp để biến những khoản nợ nhỏ thành những chiếc xiềng xích truyền kiếp trói buộc cả gia đình họ.
"Một sự ngụy biện xuất sắc, ngài Julian," Thẩm Vũ không hề nao núng, giọng anh vang lên rõ ràng, đập tan tiếng xầm xì của đám đông: "Nhưng ngài đã cố tình lờ đi một lỗi logic chí mạng trong việc áp dụng mô hình này. Theo Kế toán kép cổ đại và nguyên tắc đối ứng dòng tiền, mọi khoản phạt bù đắp rủi ro chỉ có hiệu lực khi 'rủi ro đó xảy ra ngoài tầm kiểm soát của bên nhận bảo đảm'. Nói cách khác, nếu rủi ro thất thoát lao động bắt nguồn từ chính lỗi vận hành của chủ nợ, thì điều khoản phạt hoàn toàn vô hiệu."
Thẩm Vũ quay sang nhìn thẳng vào Bá tước Vane, ánh mắt anh sắc lạnh như dao mổ: "Vụ sập hầm mỏ đá mana Ouroboros ba năm trước, khiến cha tôi và hàng chục thợ mỏ khác bị chôn vùi, thực chất là do phủ tổng đốc đã cắt giảm chi phí an toàn lao động, sử dụng các thiết bị bảo hộ rỉ sét không đạt tiêu chuẩn hoàng gia để tối đa hóa lợi nhuận. Sổ sách da người của tôi đã ghi nhận toàn bộ chi phí cắt giảm này của gia tộc Vane. Chính phủ tổng đốc đã gây ra cái chết của cha tôi. Vậy thì làm sao các người có thể bắt gia đình nạn nhân phải trả tiền phạt cho 'sự thất thoát lao động' do chính hành vi phạm pháp của các người gây ra?"
"Cái gì?!" Julian biến sắc, các ngón tay đang gạt bàn tính ngọc bỗng khựng lại. Gã không ngờ Thẩm Vũ lại có thể kết hợp giữa chứng cứ kỹ thuật hầm mỏ và nguyên tắc đối ứng dòng tiền một cách hoàn hảo đến vậy.
Bá tước Vane tức giận đến mức toàn thân run rẩy, lão đập mạnh tay xuống ghế rít lên: "Corvus! Ngươi còn đợi cái gì nữa? Tên phàm nhân này đang bôi nhọ danh dự của ta ngay tại công đường! Hắn không có ma pháp, không có danh hiệu, chứng cứ của hắn hoàn toàn không có giá trị pháp lý trước tòa án hoàng gia!"
Thẩm phán Corvus nhận thấy tình thế bắt đầu vượt ngoài tầm kiểm soát. Lão liếc nhìn Julian, thấy vị thiên tài vương đô đang bối rối, liền lập tức đưa ra quyết định bạo lực. Lão không quan tâm đến logic hay luật pháp đối ứng; lão chỉ quan tâm đến những rương tinh thể linh hồn nợ mà Bá tước Vane đã hứa sẽ chuyển vào tài khoản ngầm của lão tại Ngân hàng Địa ngục.
"Đủ rồi!" Corvus gầm lên, lão đứng bật dậy, cầm chiếc búa gỗ phán quyết 'Phán Quyết' nâng cao lên không trung. Luồng lửa xanh lam lạnh lẽo trên đầu búa bùng phát dữ dội, tỏa ra một áp lực ma lực chấn nhiếp cực mạnh bao trùm lấy toàn bộ sảnh đường, khiến Lancelot phải bước lên một bước, vung trọng kiếm Vũ Điệu Sắt rực rỡ đấu khí hoàng kim để che chở trước mặt Thẩm Vũ.
"Lập luận của bị cáo Thẩm Vũ hoàn toàn là suy đoán vô căn cứ và vi phạm quy trình tố tụng do quá hạn nộp chứng cứ!" Giọng Corvus lạnh lùng, tàn nhẫn vang lên như một bản án tử hình: "Tòa án Biên Cảnh Ouroboros tuyên bố: Khoản nợ năm trăm tinh thể linh hồn của gia đình Thẩm Vũ là hoàn toàn hợp pháp và có hiệu lực thi hành ngay lập tức. Do bị cáo không có khả năng thanh toán tài chính tại chỗ, ta tuyên án: Cưỡng chế trục xuất và tịch thu vĩnh viễn linh hồn của Thẩm Vũ để cống nạp vào lò nung mana hoàng gia!"
Corvus trợn mắt đầy tàn nhẫn, lão vung mạnh cánh tay, chuẩn bị gõ chiếc búa phán quyết xuống bàn gỗ để đóng dấu thi hành án phạt tù linh hồn vĩnh viễn, hoàn toàn tước bỏ mọi cơ hội tự bào chữa cuối cùng của Thẩm Vũ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!