Xuyên Không Vào Xiềng Xích Nợ Nần
Cơn đau buốt nhói xuất phát từ sâu trong lồng ngực kéo Thẩm Vũ ra khỏi bóng tối của ý thức. Anh thở dốc, hai tay vô thức bấu chặt lấy lớp nệm rơm khô mủn nát dưới thân. Không khí xộc vào mũi mang theo mùi rỉ sét nồng nặc xen lẫn hương than đá ẩm ướt – một thứ mùi đặc trưng của những vùng biên viễn tồi tàn.
Khi Thẩm Vũ cố gắng mở mắt, một luồng sáng đỏ rực kỳ dị đập thẳng vào nhãn quan. Ghì chặt trên da thịt trần trụi nơi ngực anh là một vòng xiềng xích hư ảo dệt bằng thứ ánh sáng đỏ quánh như máu. Những mắt xích phát sáng ấy găm sâu vào da thịt, mỗi nhịp thở của anh đều khiến sợi xích siết nhẹ, rút đi một tia sinh mệnh lực mảnh như sợi tơ.
Ký ức xa lạ ập đến như dòng nước lũ cuồn cuộn. Thẩm Vũ – một nhà phân tích rủi ro tài chính xuất sắc ở thế kỷ hai mươi mốt, người từng xử lý những danh mục nợ xấu hàng tỷ đô la – giờ đây đã xuyên không vào thân xác của một kẻ trùng tên trùng họ tại Trấn Biên Thùy Ouroboros. Kẻ này là một kẻ phế tài đúng nghĩa, và tồi tệ hơn, đang mang thân phận đáy cùng của xã hội siêu nhiên này: một Con nợ linh hồn (Soul Debtor).
"Anh hai... Anh hai tỉnh rồi! Mẹ ơi, anh hai tỉnh rồi!"
Một tiếng khóc nghẹn ngào vang lên bên tai. Thẩm Vũ quay đầu, nhìn thấy một cô bé khoảng mười bốn tuổi, gương mặt lấm lem bùn đất và nước mắt, mặc bộ quần áo vải thô vá chằng vá đụp. Đó là Diệp Uyển Nhi, em gái của tiền chủ. Đằng sau cô bé, trên chiếc giường gỗ sồi mục nát ở góc phòng, một người phụ nữ trung niên gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy nến đang run rẩy thở khò khè. Bà chính là Diệp Thu Thủy, người mẹ đang bị căn bệnh suy kiệt linh hồn tàn phá do nguồn nước nhiễm độc ma pháp của trấn.
Chưa kịp định thần để thấu hiểu hết hoàn cảnh, một tiếng "Rầm!" chói tai vang lên. Cánh cửa gỗ mỏng manh của ngôi nhà cũ Thẩm gia bị một lực lượng khổng lồ đá bay, vỡ vụn thành những mảnh gỗ vụn bắn tung tóe.
"Thẩm Vũ! Thằng ranh con trốn nợ kia, hôm nay là hạn chót! Nếu không giao ra đủ một trăm tinh thể linh hồn nợ, tao sẽ dỡ sạch cái nhà nát này!"
Một gã đàn ông trung niên béo múp mạp, bụng phệ vượt mặt bước vào trước. Gã mặc chiếc áo lụa bóng lộn nhưng sờn rách ở tay áo, đôi mắt hí láo liên quét khắp gian phòng đầy bụi bặm. Đây chính là Thẩm Đại Hải, người bác họ tham lam chuyên làm nghề môi giới nợ cho ác quỷ cấp thấp, kẻ đã dụ dỗ người cha quá cố Thẩm Thành ký vào khế ước máu.
Đi ngay sau gã là một gã khổng lồ cao hơn hai mét, da ngăm đen chằng chịt vết sẹo dao chém. Trên vai gã vác một thanh búa sắt rỉ sét nặng hơn năm mươi kg, tỏa ra luồng sát khí xám xịt lạnh lẽo. Gã là Jax (Cũ), kẻ đòi nợ thuê búa sắt khét tiếng của khu ổ chuột Vết Nứt. Đi bên cạnh họ còn có Garth, đội trưởng gác thành tàn nhẫn, tay nắm chặt chuôi đại đao cưỡng chế, đại diện cho cánh tay bạo lực của phủ tổng đốc Bá tước Vane.
Diệp Uyển Nhi hét lên một tiếng sợ hãi, vội vàng dang hai tay chắn trước giường của Thẩm Vũ, đôi vai nhỏ bé run rẩy dữ dội nhưng ánh mắt đầy vẻ kiên cường che chở: "Các người... các người không được đụng vào anh hai tôi! Cha tôi đã chết ở hầm mỏ rồi, các người đã cướp sạch quặng đá mana của nhà tôi rồi!"
"Hừ, câm miệng!" Thẩm Đại Hải nhổ một bãi nước bọt vàng khè xuống đất, cười lạnh lùng: "Cha mày chết là việc của lão, nhưng khoản nợ thế chấp sinh mệnh truyền kiếp thì vẫn còn đó. Trừ phi tụi mày giao ra quyền sở hữu ngôi nhà cũ này, hoặc..."
Gã láo liên nhìn về phía Uyển Nhi, nụ cười càng thêm phần bẩn thỉu: "Hoặc là gán nợ con ranh này cho ác quỷ Malphas. Linh hồn thuần khiết của một thiếu nữ mười bốn tuổi ít nhất cũng đáng giá tám mươi tinh thể linh hồn trên sàn đấu giá chợ đen Obsidian!"
Jax (Cũ) bước lên một bước, nện mạnh chuôi búa sắt xuống nền đất. Một tiếng "Uỳnh" vang lên, mặt đất nứt toác, luồng áp lực vô hình từ gã khiến Diệp Thu Thủy trên giường phun ra một ngụm máu đen, hơi thở càng thêm thoi thóp.
"Đừng lảm nhảm nữa." Giọng nói của Jax (Cũ) ồm ồm như tiếng đá mài: "Thẩm Vũ, một trăm tinh thể linh hồn nợ. Trả bằng tinh thể, hoặc ta sẽ rút xương em gái ngươi ngay tại chỗ."
Thẩm Vũ hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau thắt nơi lồng ngực. Tư duy của một nhà phân tích rủi ro tài chính bắt đầu vận hành điên cuồng. Anh không có sức mạnh ma pháp, cơ thể phàm nhân này yếu ớt đến mức một cái tát của Jax cũng có thể khiến anh mất mạng. Nhưng trong thế giới này, mọi thứ siêu nhiên đều được vận hành dựa trên các quy luật kinh tế học bóp méo và luật khế ước tối cao. Ác quỷ hay quý tộc bạo ngược đến đâu cũng phải tuân thủ logic của những bản hợp đồng bằng máu.
Anh gượng dậy, với tay lấy chiếc hộp gỗ nhỏ giấu dưới gối, đổ ra mười đồng tiền vàng lấp lánh – tài sản cuối cùng mà Diệp Thu Thủy đã tích góp cả đời.
"Jax," Thẩm Vũ lên tiếng, giọng nói tuy khàn đặc nhưng bình tĩnh đến lạ lùng, hoàn toàn thiếu đi sự sợ hãi của một con nợ thông thường. "Đây là mười Đồng vàng vương quốc tinh khiết. Ta muốn dùng nó để thanh toán trước một phần lãi suất phát sinh."
Jax (Cũ) nhìn mười đồng vàng dưới đất, rồi ngửa cổ cười lớn đầy khinh bỉ. Gã vung chân đá bay những đồng vàng găm sâu vào vách đất mục nát.
"Vàng ròng phàm trần? Thứ giấy lộn mất giá đó chỉ để mua đồ ăn cho lũ lợn!" Jax gầm lên: "Ta nhắc lại, luật địa ngục biên giới chỉ chấp nhận thanh khoản bằng tinh thể linh hồn nợ! Không có tinh thể, mọi giao dịch phàm trần đều vô giá trị!"
Thử nghiệm thất bại đầu tiên cho Thẩm Vũ thấy rõ bản chất của nền kinh tế nơi đây: năng lượng linh hồn là đơn vị tiền tệ độc quyền và tối cao. Nhưng anh không nản lòng. Ánh mắt anh hướng về cuộn da dê màu xám đen dính máu mà Jax đang cầm trong tay trái – bản khế ước nợ gốc của người cha quá cố Thẩm Thành.
*Phải nhìn thấy các điều khoản ẩn.*
Thẩm Vũ tập trung toàn bộ tinh thần lực vào đôi mắt. Dù chưa hồi phục thể chất, anh vẫn quyết định cưỡng ép kích hoạt năng lực đặc thù của linh hồn dị giới: Nhãn quan Thẩm định.
"Rắc!"
Một tiếng rạn nứt vô hình vang lên sâu trong linh hồn Thẩm Vũ. Cơn đau như khoan vào đại não khiến khóe mắt và mũi anh chảy ra hai vệt máu tươi ròng ròng. Nhưng đổi lại, thế giới trong mắt anh bỗng chốc biến đổi. Những ký tự nguyền rủa hắc ám lờ mờ trên cuộn khế ước da dê bỗng chốc giãn nở, biến thành những phương trình toán học và các con số phát sáng lam nhạt lơ lửng trước mắt anh.
Nhãn quan Thẩm định đã lọc bỏ hoàn toàn các nhiễu loạn ma pháp, phơi bày toàn bộ cấu trúc chú ngữ khế ước dưới dạng một hệ thống kế toán kép.
*Đây rồi!*
Thẩm Vũ nén đau, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lùng. Anh đã tìm thấy kẽ hở chí mạng của bản khế ước này.
"Thẩm Đại Hải, Jax," Thẩm Vũ đứng thẳng người, dùng tay lau đi vệt máu trên mũi, phong thái đột ngột chuyển sang sự sắc bén của một kiểm toán viên chuyên nghiệp. "Các người mang theo gác cổng Garth đến đây cưỡng chế nhà đất, nhưng liệu các người đã tự tính toán lại tính pháp lý của con số 'một trăm tinh thể linh hồn' này chưa?"
Thẩm Đại Hải giật mình, lấm lét nhìn gã khổng lồ Jax, rồi quát lớn: "Mày nói cái gì? Chữ ký bằng máu của cha mày sờ sờ ra đó, nợ cha con trả là thiên kinh địa nghĩa!"
"Đúng, nợ cha con trả, nhưng chỉ trả phần nợ hợp pháp." Thẩm Vũ bước lên một bước, khí thế lý trí áp đảo căn phòng tăm tối. "Theo 'Luật dân sự hoàng gia biên cảnh', Mục 14, Khoản 3 về việc quản lý tài sản tâm linh của phàm nhân: Mọi khoản vay thế chấp sinh mệnh lực thế hệ sau chỉ được phép áp dụng lãi suất đơn tối đa là 15% mỗi năm. Nghiêm cấm mọi hành vi tính lãi suất kép chồng chất lên linh hồn chưa vị thành niên."
Thẩm Vũ chỉ tay thẳng vào cuộn khế ước trong tay Jax: "Cha ta, Thẩm Thành, vay gốc mười tinh thể linh hồn để mua thuốc giảm đau từ Giáo hội. Nhưng trong bản khế ước này, các người đã âm thầm áp dụng công thức lãi suất kép biến tướng, cộng dồn phạt chậm trả hằng tuần lên tới 120% một năm! Đây không phải là khế ước nợ hợp pháp, đây là hành vi cho vay nặng lãi phi pháp bóc lột trắng trợn, vi phạm nghiêm trọng luật dân sự hoàng gia!"
Sắc mặt của Thẩm Đại Hải lập tức chuyển sang tái mét. Gã không ngờ một thằng cháu phế tài, quanh năm chỉ biết run rẩy trốn góc nhà, hôm nay lại có thể trích dẫn luật hoàng gia chuẩn xác đến từng điều khoản như một luật sư vương đô.
"Mày... mày nói nhảm! Ở biên thùy này, lời của Bá tước Vane mới là luật!" Thẩm Đại Hải cố gắng bấu víu vào thế lực quý tộc.
"Lời của Bá tước là luật, nhưng Bá tước cũng không thể công khai phủ quyết Hiến chương hoàng gia nếu không muốn bị thanh tra thuế vương đô tước bỏ quân tịch!" Thẩm Vũ không thèm nhìn gã bác họ hèn nhát, ánh mắt sắc lẹm găm thẳng vào Đội trưởng gác thành Garth đang đứng im lặng nãy giờ.
"Đội trưởng Garth," Thẩm Vũ nói, giọng điệu mang theo sự đe dọa ngầm đầy tinh tế. "Ngài là quan chức hành pháp của hoàng gia. Ngài đi cùng họ để cưỡng chế nhà đất khi chưa có lệnh phán quyết chính thức đóng dấu đỏ của Tòa án Biên Cảnh Ouroboros. Theo 'Luật cưỡng chế tài sản hoàng gia', bất kỳ quan chức nào tham gia siết nợ bất hợp pháp dựa trên một khế ước vô hiệu sẽ bị coi là đồng phạm lạm quyền, đối mặt với hình phạt tịch thu toàn bộ tài sản tâm linh và đày xuống lò nung mana."
Garth nheo mắt, bàn tay đang nắm chuôi đại đao khẽ run lên. Gã liếc nhìn Jax (Cũ), rồi nhìn sang Thẩm Vũ. Sự bình tĩnh tuyệt đối và những lập luận pháp lý đanh thép của chàng trai trẻ trước mặt khiến gã gác cổng lão luyện này cảm nhận được một mối đe dọa thực sự. Gã biết, nếu Thẩm Vũ thực sự nộp đơn khiếu nại lên Nicholas – vị thư ký tòa án nổi tiếng nghiêm khắc và căm ghét ác quỷ – gã chắc chắn sẽ bị lôi ra làm bia đỡ đạn cho Bá tước Vane.
"Jax," Garth trầm giọng, lùi lại nửa bước. "Ta chỉ đi theo để bảo đảm trật tự trị an. Việc tranh chấp khế ước nợ nần là chuyện riêng của các ngươi. Nếu khế ước thực sự có lỗi tính toán pháp lý, gác cổng thành sẽ không tham gia cưỡng chế."
"Garth! Ngươi...!" Thẩm Đại Hải hoảng hốt kêu lên.
Jax (Cũ) siết chặt chuôi búa sắt, gân xanh trên cánh tay khổng lồ nổi lên cuồn cuộn. Sát khí tỏa ra từ gã khiến nhiệt độ trong căn phòng như giảm xuống mức đóng băng. Gã nhìn chằm chằm vào Thẩm Vũ, hàm răng nghiến chặt phát ra tiếng kèn kẹt.
"Ranh con... Ngươi dám dùng luật hoàng gia để đe dọa ta?" Jax gầm gừ, nhưng trong mắt gã đã thoáng hiện lên sự e dè. Bọn đòi nợ thuê búa sắt tàn bạo thật, nhưng chúng cũng nhát gan trước những rủi ro pháp lý có thể tước đoạt cốt tủy linh hồn của chính mình.
"Ta không đe dọa, ta đang đưa ra một giải pháp quản lý rủi ro tối ưu cho ngươi, Jax." Thẩm Vũ không hề lùi bước, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng (dù lúc này đang mờ đi vì máu) vẫn sáng ngời sự lạnh lùng đầy tính toán. "Nếu ngươi cố tình cưỡng chế ngôi nhà này và bắt em gái ta hôm nay, khế ước vô hiệu này sẽ bị phơi bày trước Tòa án Biên Cảnh. Ngươi sẽ không nhận được một tinh thể nào, ngược lại còn phải đền bù mười lần giá trị khoản nợ vì tội cưỡng chế bất hợp pháp."
Khoảng không gian rơi vào trạng thái im lặng đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nhọc của Diệp Thu Thủy và tiếng gió rít qua khe cửa vỡ.
Sau một hồi đắn đo cân nhắc thiệt hại tài chính, Jax (Cũ) chậm rãi hạ thanh búa sắt xuống đất. Gã khè ra một luồng khí xám lạnh lẽo, nhìn Thẩm Vũ bằng ánh mắt đầy căm hận nhưng cũng đầy kiêng dè.
"Tốt... Rất tốt. Thằng nhóc nhà Thẩm gia, hôm nay ngươi mạng lớn." Jax (Cũ) nghiến răng nói: "Ta chấp nhận hoãn binh. Nhưng đừng tưởng thế là xong. Khoản nợ gốc mười tinh thể linh hồn của cha ngươi vẫn còn hiệu lực pháp lý. Cộng thêm chi phí bảo quản khế ước tối thiểu, ta cho ngươi đúng ba ngày!"
Gã bước lên, gí sát khuôn mặt đầy sẹo sát vào Thẩm Vũ, mùi máu và lưu huỳnh xộc thẳng vào mặt anh: "Ba ngày sau, nếu không tự tay dâng lên đủ một trăm tinh thể linh hồn nợ hợp pháp, linh hồn của em gái ngươi – Diệp Uyển Nhi, sẽ bị đưa lên sàn đấu giá của chợ đen Obsidian ngay lập tức! Lúc đó, dù có là luật pháp của Hoàng đế vương đô cũng không cứu nổi nó!"
Nói xong, Jax (Cũ) vung búa quay người bước đi. Thẩm Đại Hải hoảng sợ nhìn Thẩm Vũ như nhìn thấy một con quái vật, vội vàng ôm đầu lủi thủi chạy theo sau gã khổng lồ. Đội trưởng Garth chỉ khẽ gật đầu đầy ẩn ý với Thẩm Vũ một cái trước khi dẫn theo toán lính gác rút lui khỏi ngôi nhà cũ đổ nát.
Khi bóng dáng của bọn đòi nợ hoàn toàn biến mất khỏi con ngõ nhỏ, Thẩm Vũ rốt cuộc không chịu nổi nữa, đầu gối anh khuỵu xuống, ngã quỵ trên nền đất lạnh giá. Cơn đau từ linh hồn rạn nứt do cưỡng ép kích hoạt Nhãn quan Thẩm định ập đến như búa bổ, khiến anh lịm đi trong giây lát.
"Anh hai! Anh hai ơi!"
Diệp Uyển Nhi khóc nấc lên, vội vàng ôm chặt lấy thân thể lạnh ngắt của anh trai. Từ trên giường bệnh, Diệp Thu Thủy cũng cố gắng vươn bàn tay gầy gộc, run rẩy nắm lấy chéo áo sờn cũ của Thẩm Vũ, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác.
Thẩm Vũ cố gắng gượng dậy, dùng chút sức tàn cuối cùng vỗ nhẹ lên mu bàn tay của em gái. Anh nhìn ra ngoài khung cửa vỡ nát, hướng về phía bầu trời xám xịt của Trấn Biên Thùy Ouroboros.
Thời gian ba ngày bắt đầu đếm ngược. Áp lực sinh tử khổng lồ đang đè nặng lên vai phàm nhân của anh. Anh biết, để kiếm được một trăm tinh thể linh hồn nợ trong vòng ba ngày tại vùng biên viễn thối nát này, anh buộc phải thâm nhập vào huyết mạch đen tối nhất của nó: chợ đen Obsidian, và tìm kiếm di sản pháp lý cổ xưa bị chôn giấu của những kiểm toán viên đời trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!