Bản Vẽ Rèn Trong Lò Cát
“Cạch! Cạch! Rắc!”
Tiếng trục khuỷu của chiếc tàu lượn Én Sắt rít lên những âm thanh nghẹt thở khi nó lao qua màn sương muối lưu huỳnh dày đặc của phân khu 9. Động cơ hơi nước mini chạy bằng mỡ động vật bẩn của con tàu đang ho ra những luồng khói đen khét lẹt, phun thẳng vào mặt Tô Minh. Tấm bạt dệt sợi đồng dẻo bọc cánh tàu đã bị axit ăn mòn loang lổ, sủi bọt trắng xèo xèo dưới cơn mưa axit nặng hạt hẻm Rỉ Sét.
Tô Minh nghiến răng, tay phải sinh học siết chặt cần lái gỗ sồi đã rạn nứt. Bả vai trái của anh hoàn toàn tê liệt, một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ khớp vai bị trật xuống tận các đầu ngón tay rỉ máu bục vết khâu. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một luồng hơi nóng bỏng rát từ lồng ngực—nhịp tim anh đang bị cưỡng bức đồng điệu với tốc độ quay ngược điên cuồng của chiếc la bàn đồng Đáy Sương đeo trước ngực.
"Anh hai! Khói đen bốc lên từ buồng đốt nhiều quá! Áp kế chỉ sụt xuống dưới 4 Atmospheres rồi!" A Bảo hét lên từ khoang lái chật hẹp phía sau, hai tay ôm chặt lấy khung sườn gỗ đang rung lắc dữ dội.
"Bám chắc! Chúng ta sắp tới rồi!" Tô Minh khàn giọng gào lên.
Qua thấu kính mắt trái rạn nứt đang nhấp nháy ánh xanh lục bảo nhạt, Tô Minh định vị được một ống khói bằng sắt rỉ sét khổng lồ đang phun ra những luồng khói than Antracit xám xịt. Đó là ngụy trang của lối vào xưởng rèn ngầm của Lão Trần. Anh lập tức bẻ lái gắt, đưa chiếc Én Sắt thực hiện một cú lao dốc mạo hiểm, trượt thẳng vào máng trượt than cũ nát nhô ra bên vách đá sắt.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Chiếc tàu lượn va đập mạnh vào thành máng trượt sắt, dầm cánh gỗ sồi dệt sợi đồng quét qua các mảng xỉ than bám dày, phát ra tiếng mài mòn kim loại chói tai trước khi dừng hẳn trong bóng tối ngột ngạt của kho chứa than phế thải.
Cửa sập sắt dày cộp phía dưới máng trượt lập tức mở ra. Một thanh niên vạm vỡ, nước da ngăm đen bám đầy bụi than và mỡ hàn bước ra. Đó là Trần Phong—anh họ kết nghĩa của Tô Minh, thợ hàn xích neo của phân khu 9.
"Tô Minh! Là chú thật sao? Thằng ranh con này, chú điên rồi mới lái con Én Sắt rách này vượt bão sương muối biên giới!" Trần Phong vừa chửi thề vừa lao tới, dùng bờ vai bọc giáp thép chịu lực đỡ lấy Tô Minh đang lảo đảo bước ra khỏi buồng lái.
"Phong... giúp em... đưa Én Sắt vào trong. Động cơ hỏng nặng rồi..." Tô Minh thì thầm, hơi thở khè khè mùi lưu huỳnh.
Trần Phong không nói hai lời, một tay nhấc bổng A Bảo, tay kia kéo chiếc Én Sắt trượt nhanh trên đường ray treo dẫn thẳng vào lòng xưởng rèn ngầm. Cánh cửa sắt dày cộp đóng sầm lại, khóa chặt tiếng rít gào của gió bão axit bên ngoài vách đá.
Không khí bên trong xưởng rèn ngầm nóng hầm hập, đặc quánh mùi dầu mỡ bò bôi trơn, mùi than Antracit cháy đỏ và tiếng búa hơi nước nện xuống đe rầm rập. Từ trong làn khói xám, một lão già què chân trái dùng nạng đồng tự chế bước ra. Chân trái của ông được thay thế bằng một piston hơi nước chịu áp lực cao, mỗi bước đi đều phát ra tiếng "kịch... xì..." nhịp nhàng của van giảm áp. Đó là Lão Trần Thiết—người thầy rèn què dẫn đường của Tô Minh.
Lão Trần nhìn lướt qua bả vai trái lệch hẳn đi và vết thương bục khâu rỉ máu trên bắp tay của Tô Minh, đôi mắt già nua híp lại dưới cặp kính bảo hộ bám đầy vảy sắt. Ông không hỏi han gì, chỉ bước tới, bàn tay to bản thô ráp dính đầy vảy sắt chộp lấy bả vai trái của Tô Minh.
"Nín thở. Nghiến răng vào!" Lão Trần quát.
*Rắc!*
Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên. Tô Minh hét lên một tiếng đau đớn, mồ hôi sinh học pha lẫn dầu thải đen sì chảy ròng ròng trên trán. Khớp vai trái trật khớp đã được Lão Trần dùng lực búa tạ nắn thẳng lại trong một nhịp thở. Cơn đau nhói buốt khiến mắt trái Tô Minh nhòe đi, thấu kính rạn nứt đa tròng xoay tít để điều chỉnh tiêu cự.
"Cảm ơn sư phụ..." Tô Minh thở hổn hển, tay phải sinh học vẫn giữ chặt chiếc la bàn cổ trước ngực.
Lúc này, chiếc la bàn đồng Đáy Sương liên tục dao động mạnh, kim chỉ hướng đồng thau quay cuồng hỗn loạn, phát ra tiếng rung o o tần số thấp. Trần Thiết nheo mắt nhìn chiếc la bàn, rồi nhìn xung quanh xưởng rèn—nơi chứa hàng tấn phế liệu sắt rỉ sét và lò rèn than đá khổng lồ đang hoạt động.
"Đáng chết, từ trường của quặng sắt và dòng điện từ rò rỉ từ các tháp truyền tín hiệu đang phá hủy các bánh răng vi sai siêu nhỏ bên trong chiếc la bàn của cha mày." Trần Thiết trầm giọng, nét mặt trở nên cực kỳ nghiêm trọng. "Tô Hoài đã thiết kế cái la bàn này với độ nhạy cực cao để cảm ứng áp suất khí nâng, nhưng nó không thể chịu nổi nhiễu từ trường mạnh của lò rèn. Nếu không cách ly nó ngay lập tức, các bánh răng hành tinh bằng đồng thau bên trong sẽ bị mài mòn vẹt đầu và vỡ vụn."
Tô Minh kinh hoàng nhìn kim la bàn đang giật liên hồi: "Sư phụ, chúng ta phải làm sao? Em cần nó để định vị mỏ neo áp suất thứ nhất!"
"Chúng ta phải rèn một hộp chì cách từ mười hai vòng bánh răng." Trần Thiết chỉ tay về phía góc lò rèn, nơi có những tấm chì lá mỏng mạ kẽm và các thỏi đồng thau nguyên chất. "Chì dày bọc đồng thau mạ kẽm là thứ duy nhất có thể triệt tiêu hoàn toàn sự can thiệp từ trường. Nhưng để khóa chiếc la bàn an toàn bên trong mà vẫn đọc được chỉ số áp suất, cái hộp đó phải được trang bị một hệ thống khóa bảo mật bánh răng hành tinh hoạt động theo chuỗi Fibonacci mật mã của dòng họ mày."
Lão Trần Thiết quay sang Trần Phong: "Phong! Đẩy áp suất lò rèn lên mức quá tải hai mươi lăm Atmospheres! Xúc than Antracit sàng lọc loại tốt nhất vào buồng đốt!"
"Rõ, thưa cha!" Trần Phong vác chiếc xẻng xúc than khổng lồ, xúc từng tảng than Antracit đen bóng ném vào cửa lò đang đỏ rực. Tiếng quạt gió hơi nước nén khí rít lên chói tai, áp kế Bourdon trên thân lò rèn khổng lồ vọt nhanh qua vạch đỏ, kim áp lực chỉ thẳng vào con số 25 Atmospheres cực hạn.
Lò rèn ngầm rung chuyển dữ dội, nhiệt độ trong phòng vọt lên gần năm mươi độ C. Hơi nước quá nhiệt rò rỉ từ các van an toàn phun ra mù mịt, tạo nên một màn sương nóng bỏng rát da thịt.
"Tô Minh! Nhìn cho kỹ đây!" Lão Trần Thiết hét lên qua tiếng gầm rít của lò hơi. "Hôm nay ta sẽ dạy mày Thuật rèn khuôn cát hơi nước áp lực cao của dòng họ Thợ Khắc Bánh Răng Sinh Mệnh. Muốn đúc ra một vỏ hộp chì-đồng chịu lực hoàn hảo, không có bọt khí rò rỉ dưới áp suất lớn, mày không thể dùng máy móc tự động. Mày phải dùng chính đôi bàn tay và xúc giác sinh học của mày để cảm nhận mật độ của cát khuôn!"
Trần Thiết kéo một bệ đúc khuôn cát hơi nước ra giữa xưởng. Luồng hơi nước nén áp lực lớn từ lò hơi chính được dẫn thẳng vào các đường ống ngầm dưới bệ đúc, nén chặt lớp cát đen chịu nhiệt bên trong khuôn.
"Khuôn cát nóng một trăm độ C." Trần Thiết nhìn thẳng vào đôi bàn tay sinh học 100% bám đầy bụi than của Tô Minh. "Mày phải dùng tay trần để gạt phẳng bề mặt khuôn cát, cảm nhận độ mịn và độ ẩm của cát đúc. Nếu dùng găng tay da bảo hộ, mày sẽ mất đi độ nhạy cảm xúc giác, khuôn cát sẽ bị rạn nứt khi phôi đồng nóng chảy đổ vào. Mày có dám làm không?"
Tô Minh nhìn khuôn cát đang bốc hơi nước nóng hầm hập, tỏa ra nhiệt lượng bỏng rát. Cánh tay phải sinh học của anh run lên nhẹ vì mệt mỏi và đau đớn từ vết thương cũ. Nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh hẻm Rỉ Sét tụt độ cao đột ngột, tiếng gào khóc của những người dân nghèo bị vứt bỏ xuống biển axit lại hiện về. Lời hứa bảo vệ Tô An và dân nghèo tầng đáy đè nặng lên vai anh.
"Em dám!" Tô Minh kiên định nói.
Anh bước tới bệ đúc, hít một hơi thật sâu rồi áp hai bàn tay trần sinh học trực tiếp vào lớp cát khuôn nóng 100 độ C.
*Xèo... xèo...*
Cơn đau rát bỏng tột cùng lập tức truyền thẳng từ đầu ngón tay lên não bộ. Da thịt Tô Minh đỏ rực lên, những vết phồng rộp nhanh chóng xuất hiện dưới sức nóng của cát đúc hơi nước. Anh nghiến răng chặt đến mức khóe miệng rỉ máu sinh học, mắt trái nhắm nghiền, dồn toàn bộ sự tập trung vào thính giác chênh lệch áp suất và xúc giác của đôi bàn tay.
Anh cảm nhận được từng hạt cát đen chịu nhiệt đang dịch chuyển dưới lòng bàn tay. Chỗ này quá ẩm, hơi nước tích tụ dễ tạo bọt khí; chỗ kia quá khô, kết cấu sẽ bị vỡ vụn dưới sức nặng của phôi đồng nóng chảy. Tô Minh dùng các ngón tay trần run rẩy gạt phẳng, nén chặt từng góc khuôn cát với một độ chính xác đáng kinh ngạc, sai số mật độ không vượt quá vạch đo áp suất.
"Tốt lắm! Giữ nguyên vị trí!" Trần Thiết gầm lên đầy phấn khích.
Ông dùng chân piston hơi nước chịu lực đạp mạnh cần gạt của nồi nấu kim loại. Dòng hợp kim chì-đồng nóng chảy đỏ rực ở nhiệt độ một ngàn độ C chảy tràn vào khuôn cát chịu nhiệt do Tô Minh vừa hiệu chuẩn.
*Ầm! Ầm!*
Lão Trần Thiết vung cây búa tạ hơi nước khổng lồ nén khí nện liên tiếp xuống đầu khuôn đúc chịu lực. Mỗi cú nện búa nặng hàng chục kg phát ra tiếng nổ đanh gọn của áp lực nén, đập tan hoàn toàn các bọt khí siêu nhỏ trong phôi đồng nóng chảy, ép chặt hợp kim chì-đồng vào các rãnh khuôn tinh xảo của hộp bảo vệ.
Tô Minh lùi lại, hai bàn tay trần bỏng rát phồng rộp rỉ dịch trong suốt. Anh thở dốc, nhưng ánh mắt không rời khỏi khuôn đúc đang nguội dần dưới luồng khí ngưng tụ lạnh.
Trần Phong nhanh chóng dùng kìm kẹp kéo vỏ hộp chì vừa định hình ra khỏi khuôn cát, thả vào bể dầu bôi trơn mạ bạc để làm mát khẩn cấp. Tiếng "xèo..." lớn vang lên, khói dầu bốc lên nghi ngút tỏa mùi nhựa thông khét lẹt.
Khi lớp khói tan đi, một chiếc hộp hình lục giác bằng hợp kim chì-đồng dày dặn, mịn màng không một vết rạn nứt hiện ra. Bề mặt hộp được mạ kẽm sáng bóng dã chiến, xung quanh là hệ thống mười hai vòng bánh răng đồng thau siêu nhỏ được tiện dũa tinh xảo với sai số dưới 0.1mm.
"Đến lượt mày, Tô Minh!" Lão Trần Thiết trao bộ nhíp gắp bằng titan chịu lực cho anh. "Sử dụng Thuật đọc đục lỗ mười hai vòng bánh răng của cha mày để lắp ráp bộ khóa bảo mật. Xoay các vòng đồng theo chuỗi Fibonacci để đồng bộ hóa tần số cơ học của hộp với la bàn cổ!"
Tô Minh nén cơn đau bỏng rát ở hai bàn tay phồng rộp. Anh cầm chiếc nhíp gắp, mắt trái thấu kính đa tròng rạn nứt xoay chuyển liên tục để phóng đại các bánh răng hành tinh siêu nhỏ bên trong cơ chế khóa.
Anh đặt chiếc la bàn đồng Đáy Sương vào lòng hộp chì cách từ. Kim la bàn vẫn đang giật mạnh do từ trường dư thừa của lò rèn. Tô Minh bắt đầu dùng nhíp xoay nhẹ từng vòng bánh răng đồng thau bên ngoài hộp chì theo chuỗi số mật mã: 1, 1, 2, 3, 5, 8...
*Tạch... tạch... tách...*
Mỗi lần một vòng bánh răng khớp vào vị trí, các lỗ đục nhỏ trên nắp hộp chì lại sáng lên một tia sáng đồng ấm áp khi ánh sáng ngọn đèn bão hơi nước chiếu qua. Tô Minh dùng tay cơ khí hóa (nếu có) hoặc tay sinh học run rẩy căn chỉnh tần số rung động cơ học của la bàn trùng khớp hoàn toàn với nhịp đập của tim anh.
Đến vòng bánh răng thứ mười hai, một tiếng "tách" giòn giã vang lên từ bên trong hộp khóa.
Nắp hộp chì cách từ đóng chặt lại. Kỳ tích xuất hiện. Tiếng rung o o tần số thấp của chiếc la bàn đồng lập tức dứt hẳn. Qua mặt kính thạch anh dày bọc đồng của hộp bảo vệ, kim chỉ hướng đồng thau của la bàn Đáy Sương đã ngừng rung lắc hỗn loạn. Nó đứng yên tĩnh lặng, triệt tiêu hoàn toàn sự can thiệp từ trường của lò rèn, rồi từ từ xoay ngược chiều kim đồng hồ, chỉ thẳng về hướng phòng chứa mỏ neo áp suất thứ nhất dưới đáy vách đá sắt.
"Thành công rồi..." A Bảo reo lên đầy vui sướng.
Tô Minh thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng bọc áo khoác da cũ kỹ. Hai bàn tay phồng rộp do bỏng cát nóng đau nhức nhối, nhưng trong lòng anh dâng lên một niềm tự hào khôn tả. Anh đã tự tay hoàn thành bước đầu tiên của kỹ nghệ rèn áp suất cao, chuẩn bị đột phá lên ngưỡng Cơ khí hóa 10% (Khớp ngón tay đồng) ở các ca phẫu thuật tiếp theo.
Lão Trần Thiết bước tới, nhấc chiếc hộp chì cách từ lên dưới ánh đèn bão hơi nước. Ông dùng một miếng vải bạt dệt sợi đồng lau sạch lớp bụi than bám trên mặt kính thạch anh.
Đột nhiên, tay Lão Trần khựng lại. Đôi mắt già nua của ông dán chặt vào phần vỏ đồng thau nguyên bản của chiếc la bàn cổ lộ ra dưới khe hở của hộp chì.
"Tô Minh... nhìn vào đây." Giọng Lão Trần Thiết đột ngột run lên, một sự kinh ngạc tột độ hiện rõ trên gương mặt hốc hác hằn sâu vết bỏng mỡ hàn của ông.
Tô Minh bước tới, nheo mắt trái thấu kính nhìn theo ngón tay thô ráp của thầy.
Dưới kính hiển vi quang học đa tròng, trên phần vỏ đồng thau cổ xưa của la bàn, ẩn dưới những vết dầu rỉ sét lâu năm vừa được lau sạch, lộ ra một vệt xước lạ siêu nhỏ. Đó không phải là vết xước vô tình do va đập vật lý.
Đó là một chuỗi các lỗ đục tròn siêu nhỏ được sắp xếp theo một thuật toán đục lỗ cơ học vô cùng tinh xảo, rãnh khắc mật mã chạy dọc theo viền la bàn.
"Đây là..." Tô Minh nín thở, lồng ngực thắt lại.
"Mật mã đục lỗ của cha mày, Tô Hoài." Trần Thiết thì thầm đầy kinh hãi, nạng đồng trên tay ông run lên bần bật. "Nó chỉ vị trí tọa độ chính xác của mỏ neo áp suất thứ nhất dưới đáy vực sương!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!