Nhạc nềnSoaring

Cú Rơi Định Mệnh Sát Mặt Axit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Két... két... rắc!”


Tiếng thớ gỗ sồi ngâm dầu cổ đại bị vặn xoắn dưới sức nặng hàng tấn rên rỉ vang lên. Cành cây sắt khổng lồ nâng đỡ xác tàu lượn cổ của cha Tô Minh đã sạt lở một mảng lớn. Những chiếc đinh tán rỉ sét bắn ra khỏi vách đá Tử Thần như những viên đạn nhỏ, rơi tõm xuống biển axit vàng chanh đang sôi sục bên dưới. Toàn bộ cabin xác tàu lượn cổ đổ sụp, lao thẳng xuống vực sương mù sâu thẳm, rơi tự do hướng về mặt biển axit sôi sục.


Trọng lực biến mất. Tô Minh thấy mình và A Bảo bị nhấc bổng lên giữa những mảnh vỡ gỗ sồi và ống đồng rỉ sét. Gió rít gào bên tai, mang theo hơi axit sunfuric đậm đặc bắt đầu ăn mòn da thịt. Dưới đáy vực, biển axit vàng chanh bốc khói nghi ngút chỉ còn cách họ chưa đầy năm mươi mét. Hơi nóng hầm hập phả lên mặt.


"Giữ chặt lấy anh!" Tô Minh gào lên qua kẽ răng.


Anh dùng tay phải sinh học quàng qua eo A Bảo, kéo cậu bé sát vào lồng ngực. Tay trái anh giật mạnh cần khóa áp lực đeo vai của chiếc Móc neo phản lực hơi nước.


*Hưu... Đoàng!*


Chiếc móc sắt chịu lực bắn vọt ra từ ống phóng trên cổ tay anh, kéo theo sợi cáp tơ đồng mảnh. Luồng hơi nước nén áp suất cao phụt ra mạnh mẽ từ bình nén đeo lưng tạo ra một lực phản hồi khủng khiếp. Một tiếng rắc khô khốc vang lên từ bả vai trái của Tô Minh. Cơn đau nhói buốt như búa gõ thẳng vào xương tủy khiến anh suýt ngất đi. Lực giật ngược của súng bắn móc đã làm trật khớp vai trái sinh học 100% của anh. Nước mắt sinh học trào ra, nhưng Tô Minh vẫn nghiến răng chịu đựng. Sợi cáp tơ đồng kéo căng rít lên o o. Chiếc móc sắt cắm phập vào một dầm xích neo khổng lồ nhô ra từ vách đá dựng đứng.


Lực ly tâm giật mạnh hai người lướt qua một quỹ đạo vòng cung nghẹt thở, chỉ cách mặt biển axit đang sủi bọt chưa đầy mười mét. Hơi axit nóng bỏng nung đốt gót chân họ. Với một cú nhún người liều lĩnh, Tô Minh buông chốt móc neo, mượn đà rơi đáp sầm xuống boong chiếc tàu lượn Én Sắt của mình đang neo đậu dã chiến trên một mỏm đá nhô ra gần đó.


"Hộc... hộc..." Tô Minh ngã nhào trên boong gỗ bọc bạt sợi đồng, bắp tay trái bục vết khâu rỉ máu sinh học đỏ tươi pha lẫn màu xám đen của dầu thải ngụy trang. A Bảo thở hổn hển bên cạnh, mặt cắt không còn giọt máu.


Chưa kịp định thần, một tiếng rít trầm đục của động cơ hơi nước khổng lồ vang dội từ phía trên tầng sương đục. Một bóng đen khổng lồ từ từ hạ xuống xuyên qua làn sương muối vàng chanh. Đó là một pháo hạm khinh khí cầu bọc thép hạng nhẹ mạ vàng tinh xảo nhưng đầy rỉ sét ở các khớp nối—kỳ hạm Kền Kền Sắt của Đại tá Thẩm Đạt. Sói Chì đứng trên mỏm đá phía trên gầm lên, chỉ tay về phía chiếc Én Sắt vừa đáp khẩn cấp.


"Tô Minh! Ngươi không thoát được đâu!" Giọng Thẩm Đạt vang dội qua chiếc loa đồng lớn của pháo hạm. "Giao nộp chiếc la bàn cổ và bản đồ ra đây!"


*Ầm! Ầm!*


Hai khẩu pháo hơi nước nén áp suất cực lớn gắn dưới bụng Kền Kền Sắt khai hỏa. Những luồng hơi nước quá nhiệt nén áp lực khổng lồ bắn phá thẳng vào vách đá sắt phía sau họ. Đá sắt sạt lở rầm rập, những khối quặng nặng hàng tấn rơi xuống như mưa, tạo ra đợt sạt lở khổng lồ suýt chút nữa đè bẹp chiếc Én Sắt.


"Lên tàu! Mau!" Tô Minh hét lớn, đẩy A Bảo vào khoang lái chật hẹp.


Anh lết bả vai trái đang trật khớp, dùng tay phải bẻ cần gạt khởi động lò hơi mini của Én Sắt. Lò hơi rít lên, áp suất tăng nhanh lên mức tiêu chuẩn 10 Atmospheres. Con tàu lượn rục rịch chuyển động, lao ra khỏi mỏm đá rỉ sét.


Kền Kền Sắt đuổi theo sát nút. Với sải cánh bọc thép và hệ thống cánh quạt đồng thau khổng lồ, pháo hạm hoàng gia di chuyển nhanh hơn hẳn chiếc tàu lượn dã chiến rách nát của Tô Minh. Lính tuần tra trên pháo hạm xả súng bắn đạn chì bọc kẽm rào rạt. Những viên đạn chì nặng nề xé toạc làn sương muối, găm sầm sập vào đuôi Én Sắt.


Tô Minh nghiến răng, với lấy khẩu súng hơi nén bắn đạn chì của Vương Mãnh dắt bên sườn tàu. Anh dùng tay phải sinh học nâng súng, tì báng súng vào bả vai trái đang đau nhức nhối để ngắm bắn trả.


*Đoàng!*


Độ giật khủng khiếp của khẩu súng bắn đạn chì nện thẳng vào bả vai đang trật khớp của anh. Cơn đau bùng phát khiến Tô Minh hét lên một tiếng khàn đặc, khẩu súng suýt rơi khỏi tay. Phát bắn đi lệch hướng hoàn toàn, nhưng lực giật ngược quá mạnh đã tác động lên hệ thống dây cáp điều khiển, khiến trục lái của Én Sắt phát ra một tiếng rắc ghê rợn, suýt gãy gập dầm lái dã chiến.


"Không ổn! Không thể bắn trả!" Tô Minh nhận ra sự chênh lệch hỏa lực quá lớn. Chiếc tàu lượn của anh quá mong manh so với pháo hạm khổng lồ.


Tô Minh nhìn xuống bên dưới. Biển axit vàng chanh đang bốc khói nghi ngút, sủi bọt sùng sục. Sương mù axit ở độ cao sát mặt nước đậm đặc đến mức có thể ăn mòn vỏ đồng của tàu bay chỉ trong mười phút.


"Bảo! Bám chặt! Chúng ta lao xuống!"


"Cái gì cơ anh?!" A Bảo kinh hoàng.


Tô Minh bẻ lái gắt, hướng mũi Én Sắt lao dốc thẳng đứng xuống vực sương mù, tắt hoàn toàn động cơ lò hơi để triệt tiêu nhiệt lượng phát ra, để con tàu rơi tự do không tiếng động. Thẩm Đạt đứng trên boong Kền Kền Sắt, mắt trái cấy thấu kính trinh sát không phận sáng lên ánh đỏ:


"Nó muốn tự sát sao? Hạ độ cao! Đuổi theo!"


Nhưng pháo hạm bọc thép khổng lồ di chuyển chậm chạp, không thể lao dốc nhanh như chiếc tàu lượn siêu nhẹ. Khi Én Sắt chìm sâu vào làn sương mù axit dày đặc sát mặt biển, Thẩm Đạt bắt đầu do dự. Động cơ hơi nước hạng nặng của pháo hạm hoàng gia không có tấm chì lá mỏng bọc bảo vệ lồng ngực, nếu hít phải hơi axit Sunfuric đậm đặc, các van xả áp sẽ bị ăn mòn rỉ sét và kẹt cứng ngay lập tức. Thẩm Đạt đành ra lệnh hạ độ cao cầm chừng, quét nhiệt hồng ngoại liên tục.


Lúc này, Én Sắt đang lướt đi chỉ cách mặt biển axit sôi sục chưa đầy năm mét. Hơi axit vàng chanh bốc lên hầm hập, ăn mòn lớp bạt dệt sợi đồng bảo vệ cánh tàu, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn và bốc khói trắng mù mịt. Vỏ bạt sợi đồng dẻo chống axit của Vy Vy bắt đầu sủi bọt, bị ăn mòn mất 15% diện tích chịu lực. Trong làn sương mù axit dày đặc, tầm nhìn hoàn toàn bằng không. Từ trường nhiễu loạn của quặng sắt dưới lòng biển khiến chiếc la bàn đồng Đáy Sương trước ngực Tô Minh quay cuồng hỗn loạn, kim đồng thau giật liên hồi. Không có định vị, họ sẽ đâm vào vách đá sắt hoặc chìm xuống biển axit trong vài giây.


Tô Minh run rẩy rút chiếc Thước đo góc bằng đồng thau cổ của cha vừa tìm thấy ra khỏi túi áo khoác bẩn thỉu. Anh đặt đè chiếc thước đo lên mặt la bàn cổ Đáy Sương, dùng ngón tay bôi đầy dầu thải bẩn xoay nhẹ thước đo góc chính xác 33 độ về hướng nam để hiệu chuẩn sai số.


*Tạch... tạch...*


Các vạch khắc hình học cổ đại trên thước đo khớp hoàn toàn với các vết xước bảo mật trên vỏ la bàn cổ. Kỳ tích xuất hiện. Kim la bàn đồng thau lập tức ngừng rung lắc hỗn loạn, đứng yên và chỉ thẳng về một khe nứt hẹp khuất gió phía trước vách đá sắt—nơi có dòng đối lưu khí nóng ngầm mạnh mẽ.


"Tìm thấy rồi! Hướng ba mươi ba độ Nam!" Tô Minh hét lên.


Anh bẻ lái lướt Én Sắt lao thẳng vào khe nứt. Đúng lúc đó, một luồng khí nâng nóng khổng lồ bốc lên từ dòng địa nhiệt ngầm sát mặt biển axit phun trào. Luồng khí nóng hầm hập đập mạnh vào cánh tàu bọc bạt đồng dẻo. Mượn lực nâng tự nhiên cực mạnh của dòng đối lưu địa nhiệt, chiếc Én Sắt không cần khởi động động cơ vẫn vọt lên cao cực nhanh như một con chim én sắt bay vút lên trời xanh, thoát khỏi tầm quét nhiệt hồng ngoại của pháo hạm hoàng gia trong tích tắc.


Kền Kền Sắt chao đảo giữa làn sương mù axit, mất hoàn toàn dấu vết của con mồi. Thẩm Đạt tức giận đập mạnh tay bọc thép xuống mạn tàu: "Đáng chết! Nó biến mất rồi!"


Ở phía trên vách đá, Sói Chì cúi xuống, dùng ngón tay bọc chì quẹt lấy vệt máu đỏ tươi pha dịch đồng xanh bám trên dầm sắt nơi Én Sắt từng neo đậu khẩn cấp. Gã đưa lên mũi khịt mạnh: "Máu của dòng họ Tô... Ta sẽ tìm ra ngươi sớm thôi."


Én Sắt lướt thoát đi trong làn khói axit mù mịt, hướng về phía phân khu ổ chuột an toàn. Tô Minh gục đầu xuống bánh lái gỗ sồi, bả vai trái đau đớn đến mức tê dại, bắp tay trái bục khâu rỉ máu đỏ tươi loang lổ trên sàn tàu gỗ sồi ẩm mục. Cơn đau co thắt từ lồng ngực do đồng điệu nhịp tim với la bàn cổ khiến anh thở dốc khò khè. Động cơ hơi nước của Én Sắt bị quá nhiệt cực hạn, rò rỉ khí nâng nghiêm trọng.


Nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi.


*Ro... ro... ro...*


Chiếc la bàn đồng Đáy Sương trước ngực anh đột ngột quay ngược kim với tốc độ kinh hoàng, phát ra những tiếng kêu cơ học dồn dập chưa từng có. Chiếc áp kế bỏ túi cải tiến của anh cũng nhảy số liên tục, kim đo áp suất không khí sụt giảm mạnh dưới mức an toàn. Lò hơi nâng chính của phân khu 9 đang bị quá tải cực hạn và rò rỉ khí nâng nghiêm trọng. Thành phố bay đang mất độ cao ở tốc độ báo động, và 10 vạn dân nghèo hẻm Rỉ Sét đang đứng trước bờ vực bị vứt bỏ xuống biển axit.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!