Nhạc nềnSoaring

Xác Tàu Cổ Và Thợ Săn Đồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió biên giới rít lên qua những khe nứt của vách đá sắt, mang theo hơi lạnh buốt xương và vị chua loét của sương muối axit. Chiếc tàu lượn Én Sắt chao đảo dữ dội trong làn sương mù vàng chanh đục ngầu. Động cơ lò hơi đã dập lửa hoàn toàn để tránh kích nổ mìn hơi nước hoàng gia, khiến con tàu chỉ còn là một chiếc lá tre mỏng manh trôi dạt giữa không trung.


Tô Minh siết chặt tay lái bằng gỗ sồi. Bắp tay trái của anh co thắt kịch liệt, vết thương rách da do lách qua lưới sắt tiệm cầm đồ Bá Đặc tối qua đã bục vết khâu dã chiến. Máu sinh học đỏ tươi rỉ ra, thấm qua lớp chỉ tơ đồng mạ bạc của Vy Vy dệt gấp, nhỏ từng giọt xuống sàn tàu gỗ sồi ẩm mục. Cơn đau rát buốt như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào thớ thịt, nhưng Tô Minh không dám buông tay. Anh đang nín thở hoàn toàn. Van khóa khí quản cơ học dã chiến trên cổ áo bọc sợi đồng đã đóng chặt. Dung tích phổi sinh học của anh đang cạn dần dưỡng khí sạch dự trữ, lồng ngực phồng lên đau đớn, đồng hồ đếm ngược trong đầu báo hiệu anh chỉ còn chưa đầy bốn phút oxy.


Anh phải đáp xuống ngay lập tức.


Qua thấu kính mắt trái phát ra ánh sáng xanh lục bảo nhạt, Tô Minh nhìn thấy mục tiêu. Nhô ra từ vách đá biên giới dựng đứng là một cành cây sắt khổng lồ hoen rỉ – thực chất là một thanh dầm chịu lực của siêu kiến trúc Thiên Đỉnh bị gãy gập từ hàng thế kỷ trước. Mắc kẹt trên cành cây sắt ấy, nghiêng lệch một góc ba mươi độ nguy hiểm, là xác một chiếc tàu lượn cổ đại. Vỏ đồng của nó đã xỉn màu xanh rêu, hai cánh dầm gỗ sồi mục nát chỉ còn trơ khung xương đồng thau rách nát.


Đó là Én Sắt đời đầu. Xác tàu của cha anh, kỹ sư Tô Hoài.


Tô Minh bẻ lái gắt. Con tàu Én Sắt của anh lướt đi lặng lẽ không tiếng động động cơ, nương theo một luồng khí nóng địa nhiệt bốc lên từ biển axit bên dưới để giảm tốc độ rơi tự do. Cánh tàu quét qua những bụi gai sắt rỉ sét bám trên vách đá, phát ra tiếng sột soạt ghê rợn. Với một cú tiếp đất dằn mạnh, Én Sắt đáp xuống phần gốc của cành cây sắt khổng lồ. Lực va chạm khiến Tô Minh nảy người lên, bả vai trái đập mạnh vào khung buồng lái đau nhức nhối.


Không kịp thở phào, anh giật chốt móc neo phản lực hơi nước, phóng một sợi cáp tơ đồng mảnh bám chặt vào thân dầm sắt để neo giữ con tàu lượn của mình. Tô Minh lết người ra khỏi buồng lái, bám theo những mắt xích rỉ sét trên cành cây sắt để bò về phía xác tàu cổ. Mỗi cử động đều vắt kiệt sức lực sinh học của anh. Khí quản khóa chặt khiến đầu óc anh bắt đầu choáng váng, những đốm sáng mờ ảo hiện lên trước mắt.


Anh tiếp cận buồng lái đổ nát của Én Sắt đời đầu. Cửa cabin bằng gỗ sồi ngâm dầu đã bị mục ruỗng một nửa, treo lủng lẳng trên những bản lề đồng rỉ sét. Tô Minh dùng vai tì mạnh, lách người vào bên trong.


Không gian bên trong tối tăm và ẩm mốc, bốc mùi hăng hắc của mỡ bò bôi trơn hoen ố từ mười năm trước. Tô Minh gạt nhẹ cần gạt bên thái dương để xoay chuyển thấu kính phóng đại quang học của chiếc kính đa tròng cũ kỹ. Ánh sáng xanh lục bảo từ thấu kính quét qua bảng điều khiển rách nát, nơi các áp kế đã vỡ vụn mặt kính, kim đo rỉ sét đứng yên ở vạch số không vĩnh viễn.


Anh quỳ xuống sàn cabin, dùng bàn tay sinh học run rẩy tìm kiếm dưới gầm bệ điều khiển bị sụt lún. Các ngón tay anh chạm vào một hộp gỗ sồi bọc đồng thau nhỏ, bị kẹt chặt giữa các bánh răng vi sai truyền động chính. Tô Minh nén cơn đau bục vết khâu ở tay trái, dồn lực bả vai kéo mạnh chiếc hộp ra ngoài.


Nắp hộp gỗ đã bị mục nát. Bên trong, nằm im lặng dưới lớp bụi dầu mỡ đen sì, là một chiếc thước đo góc bằng đồng thau cổ và một cuốn sổ tay bọc da thuộc loang lổ vết axit.


Tô Minh run rẩy cầm chiếc thước đo góc lên. Bề mặt hợp kim đồng-bạch kim của thước vẫn sáng bóng một cách kỳ lạ, không hề bị sương muối axit ăn mòn. Trên thân thước khắc tay những ký tự hình học cổ đại tinh xảo – sơ đồ phân bố áp suất ẩn của hệ thống mỏ neo mà cha anh đã âm thầm nghiên cứu cả đời.


Anh mở cuốn sổ tay bọc da. Những trang giấy da đã bị ố vàng, mực dầu nhòe đi vì độ ẩm sương muối, nhưng ở trang cuối cùng, những dòng chữ viết tay cương nghị của cha anh vẫn hiện rõ:


*"...Hệ thống mỏ neo áp suất cổ đại đang bị quá tải do Nghiệp đoàn cắt xén khí Heli nén của tầng đáy. Thiên Đỉnh đang rơi tự do hằng ngày. Ta đã tìm ra tọa độ mỏ neo thứ nhất dưới đáy vách đá sắt, nhưng van khóa đã bị hoàng gia niêm phong bằng bẫy mìn hơi nước nén khí. Kẻ ra lệnh gài bẫy... Hoắc Nhĩ... chúng muốn bịt đầu mối... Nếu con đọc được những dòng này, Minh nhi, hãy mang theo la bàn..."*


Lồng ngực Tô Minh thắt chặt lại. Một cơn phẫn nộ tột cùng bùng lên trong huyết quản, nóng bỏng như luồng hơi nước quá nhiệt. Cha anh không hề chết vì tai nạn bay. Ông đã bị tể tướng Hoắc Nhĩ ám hại bằng mìn hơi nước hoàng gia gài bẫy để che giấu sự thật về thảm họa sụt lún thành phố bay.


Đột ngột, chiếc la bàn đồng Đáy Sương treo trước ngực Tô Minh rung lên dữ dội. Kim đồng thau quay ngược chiều kim đồng hồ liên tục, phát ra những tiếng *ro ro* tần số thấp đồng điệu với nhịp tim sinh học đang đập dồn dập của anh.


*Xoạt... xoạt...*


Thính giác chênh lệch áp suất nhạy cảm của Tô Minh bắt được một âm thanh ghê rợn truyền qua dầm sắt khổng lồ. Tiếng móng kim loại sắc nhọn cào vào vách đá, kèm theo tiếng thở phì phò cơ học của những piston hơi nước nén khí.


"Chó săn cơ khí!" Tô Minh giật bắn mình.


Anh nhìn qua cửa sổ cabin vỡ nát. Giữa làn sương mù vàng chanh dày đặc, ba bóng đen hình dáng chó săn bằng đồng rỉ sét đang nhanh chóng leo dọc theo cành cây sắt khổng lồ. Đôi mắt chúng là những thấu kính quét nhiệt đỏ rực, hàm răng cưa quay tít chạy bằng dây cót nén phát ra tiếng gầm rít chói tai.


Theo sau bầy chó săn là một bóng người cao gầy mặc áo khoác da bọc chì rách nát loang lổ vết axit. Gã mang chiếc mặt nạ mỏ chim lọc độc bằng đồng xám xịt, khịt mũi qua bộ khứu giác chó cơ khí cấy ghép trên mũi.


Sói Chì. Thợ săn tiền thưởng tàn bạo của biên giới sương muối.


"Tìm thấy mùi rồi." Giọng nói của Sói Chì khàn đặc, méo mó qua bộ lọc mặt nạ mỏ chim. "Mùi dầu bôi trơn mạ bạc tinh khiết của dòng họ Tô... rất thơm. Đi! Săn con mồi về cho ta!"


Bầy chó săn cơ khí *Răng Sắt* rít lên một tiếng còi hơi nước tần số cao, điên cuồng lao về phía xác tàu lượn cổ.


Tô Minh nhận ra độc tố chì và mùi dầu bôi trơn mạ bạc rỉ ra từ vết khâu bục máu trên bắp tay trái của anh chính là ngọn hải đăng dẫn đường cho bầy chó săn cơ khí. Trong không gian chật hẹp của cabin rách nát treo lơ lửng trên vách đá dựng đứng, anh hoàn toàn bị cô lập. Anh không thể chiến đấu trực diện với bầy thú cơ khí có tốc độ cắn xé cực nhanh này.


Anh phải ngụy trang mùi hương ngay lập tức.


Tô Minh quét mắt nhanh quanh buồng lái đổ nát của cha. Ở góc sàn tàu, một bình chứa dầu thải bẩn dùng bôi trơn bánh răng cũ của Én Sắt đời đầu đã bị vỡ, rò rỉ ra một vũng mỡ bò đen sì bám đầy bụi than đá lưu huỳnh hôi hám.


Không chút do dự, Tô Minh vơ lấy nắm dầu thải bẩn, quét mạnh lên bắp tay trái đang rỉ máu, xoa đều khắp quần áo bảo hộ dệt sợi đồng và bôi lên cả mặt nạ lọc độc của mình. Mùi rỉ sét hôi hám, mùi than cháy và lưu huỳnh nồng nặc lập tức bao phủ lấy cơ thể anh, lấn át hoàn toàn mùi thơm thanh khiết của dầu mạ bạc hoàng gia.


*Rầm!*


Con chó săn dẫn đầu lao sầm vào cửa cabin gỗ sồi. Hàm răng cưa quay tít của nó cắn xé điên cuồng vào cánh cửa gỗ mục, tạo ra những cơn mưa dăm gỗ bốc khói axit.


Tô Minh lùi sâu vào khoang chứa lò hơi rỉ sét phía sau cabin. Nơi này chật hẹp, trần sắt thấp lè tè bám đầy muội than cổ xưa. Anh nín thở hoàn toàn, gồng cứng các cơ bắp để giảm tối đa nhịp tim sinh học, nỗ lực triệt tiêu mọi bức xạ nhiệt lượng cơ thể.


Ba con chó săn cơ khí tràn vào buồng lái. Chúng hít hà điên cuồng, đôi mắt thấu kính đỏ rực quét liên tục qua các góc tối. Mùi dầu thải bẩn lưu huỳnh nồng nặc khiến bộ khứu giác cơ học cấy ghép của chúng bị nhiễu loạn hoàn toàn. Chúng hắt hơi phì phì, các piston hơi nước trên lưng rít lên những tiếng xả áp đầy bực bội.


Tuy nhiên, Sói Chì từ bên ngoài gào lên:


"Nó ở bên trong! Ta nghe thấy tiếng kim la bàn đồng cổ dao động! Phá nát cabin cho ta!"


Bầy chó săn cơ khí lập tức nổi điên. Chúng không cần tìm mùi nữa, mà điên cuồng dùng móng sắt và lưỡi cưa răng cưa cào xé kết cấu cabin gỗ sồi bọc sợi đồng chịu lực. Những dầm gỗ sồi dệt sợi đồng dẻo dai phát ra tiếng rạn nứt ghê rợn khi bị các lưỡi cưa thép nung nóng nghiền nát.


Tô Minh biết mình không thể trốn tránh được nữa. Anh rút khẩu máy bắn đinh tán hơi nước đeo lưng ra, gạt khóa áp lực nén khí đeo vai. Tiếng rít nén khí nhỏ vang lên trong khoang lò hơi chật hẹp.


*Đoàng!*


Một phát đinh tán thép dài mười centimet bắn ra dưới áp lực 25 Atmospheres, xuyên qua màn sương mù nhắm thẳng vào đầu con chó săn dẫn đầu. Nhưng phát bắn cận chiến đã bị trượt khi con chó săn nhanh nhẹn né sang bên, đinh tán thép găm thẳng vào mảng giáp chì dày bọc thép bảo vệ lồng ngực của nó, tạo ra một tia lửa hàn rực rỡ rồi nảy văng ra ngoài.


Phát súng làm lộ hoàn toàn vị trí của Tô Minh.


Con chó săn dẫn đầu gầm lên một tiếng còi hơi chói tai, lao thẳng vào khoang chứa lò hơi rỉ sét nơi anh đang trốn. Bộ móng sắt của nó cào nát tấm vách sắt ngăn cách, mảnh sắt rỉ sét bắn tung tóe.


Một mảnh sắt sắc nhọn bay sượt qua mặt Tô Minh, đập mạnh vào chiếc kính thấu kính rạn nứt đa tròng đeo trên mắt anh.


*Rắc!*


Thấu kính mắt trái bị rạn nứt thêm một đường lớn, chia cắt tầm nhìn màu xanh lục bảo của anh thành những mảnh vỡ méo mó. Mắt trái của anh tạm thời bị che khuất một nửa tầm nhìn cơ học, hạn chế khả năng phân tích cự ly và dòng khí nén.


*Két... két... rắc...*


Cùng lúc đó, toàn bộ khung cabin gỗ sồi của xác tàu lượn cổ bị gãy gập kết cấu chịu lực dưới sức cắn xé của bầy chó săn. Cành cây sắt khổng lồ rùng mình rên rỉ, các đinh tán cố định vách đá bắt đầu sạt lở. Cabin xác tàu bắt đầu nghiêng hẳn ra ngoài khoảng không, có nguy cơ rơi tự do xuống đại dương axit sôi sục bên dưới vách đá dựng đứng bất kỳ giây nào.


Tô Minh bị dồn sát vào vách lò hơi rỉ sét nóng bỏng của xác tàu. Trước mặt anh, ba con chó săn cơ khí *Răng Sắt* đang nhe nanh vuốt bánh răng quay tít, cào nát vỏ thép cabin ngăn cách cuối cùng, dồn anh vào chân tường chết chóc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!