Nhạc nềnSoaring

Vượt Qua Vành Đai Sương Muối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh ở hẻm Rỉ Sét không bao giờ có sắc hồng của nắng sớm hay vẻ trong trẻo của bầu trời cao. Đúng bốn giờ sáng, một thứ ánh sáng đục ngầu như nước vo gạo pha lẫn sắc vàng chanh của hơi axit bắt đầu len lỏi qua những khe hở của các dầm sắt hoen rỉ. Gió rít lên từng hồi từ phía tây, kéo theo đợt bão sương muối lớn nhất trong tháng tràn về biên giới. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh nồng nặc, tựa như mùi trứng thối trộn lẫn với bụi than đá nung nóng từ các lò hơi tầng trung chuyển xả xuống.


Tô Minh đứng trên sàn gỗ rách nát của sân ga khinh khí cầu rác tầng đáy, hai chân bám chặt vào lớp gỗ ẩm mục đang run rẩy dưới sức gió. Phía dưới chân anh, cách chưa đầy năm mươi mét, là đại dương axit sunfuric sôi sục, liên tục bốc lên những làn khói trắng xèo xèo ghê rợn. Mỗi khi một con sóng axit vỗ vào vách đá sắt dựng đứng của thành phố bay, những tia lửa hóa học lại bùng lên, ăn mòn các chân đế kim loại và gặm nhấm các mắt xích neo khổng lồ chịu tải.


Anh khẽ nhăn mặt, một cơn đau nhói chạy dọc từ bắp tay trái lên đến tận bả vai. Vết thương rách da do lách qua lưới sắt tiệm cầm đồ Bá Đặc tối qua đã được Vy Vy tỉ mỉ khâu lại bằng chỉ tơ đồng mạ bạc dẻo dai dã chiến. Lớp chỉ kim loại siêu mỏng ấy hiện đang căng lên dưới lớp da thịt sinh học bọc ngoài, mỗi nhịp thở của anh đều khiến những sợi tơ đồng cọ xát vào các thớ cơ, tạo ra một cảm giác rát buốt như bị kim châm. Bả vai trái của anh vẫn sưng tấy, thâm tím do cú bóp tàn nhẫn của Đội trưởng tuần tra Mông Ca, nhưng lúc này, anh không có thời gian để bận tâm đến những cơn đau thể xác.


Trước mặt anh, chiếc tàu lượn hơi nước Én Sắt đã được khoác lên mình bộ giáp mới. Toàn bộ hai sườn cánh dầm gỗ sồi rộng mười mét đã được bọc kín bằng tấm bạt dệt sợi đồng dẻo chống axit của Vy Vy. Ánh bình minh đục ngầu chiếu vào lớp bạt đồng, phản chiếu một sắc đỏ kim loại ấm áp và bóng loáng, đối lập hoàn toàn với vẻ rỉ sét mục nát của những chiếc khinh khí cầu rác xung quanh. Lò hơi mini chạy bằng than Antracit sàng lọc lắp dưới bụng tàu đã được gia cố bằng vòng đệm đồng thau chịu áp lực cao do người em họ Tô Lâm tiện lén lút. Áp kế lò hơi bỏ túi cải tiến gắn trên bảng điều khiển đang chỉ vạch 10 Atmospheres ổn định tĩnh.


Tô Minh kéo thấp chiếc kính thấu kính rạn nứt đa tròng xuống mắt. Thấu kính bên mắt trái phát ra tiếng *tách tách* nhỏ khi các bánh răng vi mô bên trong tự động xoay chuyển để hiệu chuẩn cự ly. Qua lớp kính lọc sắc xanh lục, làn sương muối lưu huỳnh dày đặc phía trước hiện lên dưới dạng những dòng đối lưu khí nóng màu vàng nhạt đang cuộn xoáy dữ dội dọc theo vách đá biên giới.


"Mông Ca đang lùng sục bắp tay trái bị thương khắp hẻm Rỉ Sét, còn Thẩm Đạt thì đã giăng sẵn mìn hơi nước ở biên giới." Tô Minh lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì bụi than. Anh siết chặt găng tay da bọc chì đeo bên tay trái, khẽ chạm vào chiếc la bàn đồng Đáy Sương đang treo trước ngực. Chiếc la bàn cổ bỗng rung nhẹ nhịp nhàng, kim đồng thau xoay chuyển liên tục như đang đồng điệu với nhịp tim sinh học của anh dưới áp suất sụt giảm.


Anh leo vào buồng lái chật hẹp của Én Sắt. Không gian bên trong bốc mùi hăng hắc của mỡ bò bôi trơn và hơi nước quá nhiệt rò rỉ từ các ống đồng dẫn khí. Tô Minh đeo chiếc túi khí cứu sinh Heli khẩn cấp bọc vỏ bạt dệt tơ đồng dẻo dai lên lưng, kiểm tra chốt giật cáp đồng trước ngực một lần cuối. Đây là tấm bảo hiểm sinh mạng duy nhất của anh nếu con tàu lượn này bị nổ tung giữa không trung.


"Cất cánh thôi."


Tô Minh gạt mạnh cần nén khí lò hơi. Một tiếng rít chói tai vang lên từ ống xả phía sau bụng Én Sắt. Luồng hơi nước nén áp lực lớn phun ra rầm rập, đẩy chiếc tàu lượn lao nhanh trên sàn gỗ rách nát của sân ga rác. Sàn gỗ gãy vụn dưới bánh xe đồng, Én Sắt lao vọt ra ngoài khoảng không vách đá dựng đứng, rơi tự do xuống đáy vực sâu.


Trong một khoảnh khắc nghẹt thở, trọng lượng tăng thêm 12 kg của lớp bạt đồng dẻo kéo ghì mũi tàu xuống sát mặt biển axit đang sôi sục. Hơi axit nóng bỏng bốc lên táp thẳng vào mặt Tô Minh, nồng nặc mùi lưu huỳnh ăn mòn. Vy Vy dệt lớp bạt đồng dẻo quá dày khiến lực nâng khí động học ban đầu bị sụt giảm nghiêm trọng.


"Kéo lên!" Tô Minh hét lớn trong tiếng gió rít, dùng cả hai tay sinh học bám chặt lấy cần gạt lái bằng gỗ sồi. Vết thương bắp tay trái của anh bục ra, máu sinh học rỉ qua lớp chỉ tơ đồng mạ bạc, nhuộm đỏ một mảng găng tay da. Cơn đau thấu xương làm mắt anh mờ đi, nhưng trực giác hoa tiêu buộc anh phải giữ vững hướng lái.


Anh gạt van điều khiển, hướng cánh Én Sắt lượn sát theo luồng khí nóng bốc lên từ biển axit bên dưới. Đây chính là kỹ thuật *Lướt gió sương muối biên giới* mà anh đã rèn luyện hàng trăm lần trên vách đá tử thần. Luồng đối lưu khí nóng khổng lồ từ biển axit dâng cao tạo ra một lực đẩy mạnh mẽ dưới bụng tàu. Én Sắt rùng mình, hai sườn cánh bọc bạt đồng dẻo căng rít chịu lực nén, vọt ngược lên cao, lao thẳng vào lòng Vùng cấm bay Sương Muối.


***


Sương mù axit Sunfuric loãng bao phủ lấy con tàu trong vòng vài giây. Tầm nhìn của Tô Minh lập tức bị giảm xuống dưới mười mét. Qua thấu kính rạn nứt đa tròng, thế giới xung quanh chỉ còn là một bức tường màu vàng chanh đục ngầu, cuộn xoáy điên cuồng dưới sức gió bão.


*Xèo xèo... xèo xèo...*


Tiếng axit ăn mòn vang lên ghê rợn trên hai sườn cánh. Lớp bạt sợi đồng dẻo của Vy Vy bốc khói trắng nghi ngút khi axit sunfuric đậm đặc trong bão muối phản ứng với lớp màng bảo vệ dã chiến. Lớp màng nhựa kháng axit bị sủi bọt, nhưng nhờ mật độ dệt tơ đồng mạ bạc siêu khít, kết cấu dầm gỗ sồi bên trong vẫn được giữ vững tuyệt đối. Con tàu không bị rã cánh như những chiếc tàu lượn rác thông thường.


Thế nhưng, nguy hiểm thực sự không chỉ đến từ axit.


*Xè xè... xè xè...*


Thính giác chênh lệch áp suất nhạy cảm của Tô Minh đột ngột bắt được một tiếng rít tần số cao ẩn trong tiếng gió bão rít gào. Tiếng rít cơ học ấy phát ra từ một khoảng cách rất gần, đều đặn và sắc lạnh.


"Mìn hơi nước hoàng gia của Thẩm Đạt!" Tô Minh giật mình.


Anh gạt cần xoay thấu kính đa tròng lọc màu quang học sang chế độ hồng ngoại. Giữa làn sương đục, một quả cầu đồng rỉ sét bám đầy gai nhọn bằng đồng thau hiện lên, lơ lửng ngay trước mũi Én Sắt chưa đầy năm mét. Quả mìn được neo giữ bằng một sợi dây cáp thép mỏng kết nối với vách đá sắt, các cảm biến nhiệt lượng cơ học trên đầu gai nhọn đang xoay chuyển nhịp nhàng để đánh hơi nhiệt lượng tỏa ra từ lò hơi mini của tàu lượn.


Nếu lò hơi của Én Sắt tiếp tục đốt than tỏa nhiệt, quả mìn sẽ lập tức kích nổ van xả áp lực lớn, phun ra hàng vạn mảnh đinh tán và hơi nước nóng 300 độ nung chín toàn bộ con tàu lượn.


Tô Minh lập tức đưa ra quyết định chiến thuật liều lĩnh: anh tắt hoàn toàn van cấp than của lò hơi, khóa chặt van xả hơi nước để dập tắt nhiệt lượng tỏa ra, chuyển Én Sắt sang chế độ lướt gió không động cơ hoàn toàn.


Nhưng việc ngắt lò hơi đột ngột làm sụt giảm lực nâng khí động học khẩn cấp. Én Sắt chao đảo dữ dội, chao nghiêng cánh lượn sát sạt quả mìn hơi nước. Tô Minh phải dùng tay trái bị thương để kéo mạnh cần bẻ lái góc hẹp để tránh sợi cáp neo của mìn. Lực kéo quá mạnh làm bục vết khâu bắp tay trái, máu rỉ ra ướt sũng lớp tơ đồng mạ bạc, cơn đau rát buốt làm anh suýt ngất đi.


Đúng lúc đó, bộ lọc khí dã chiến gắn trên mặt nạ phòng độc bọc da của anh bị rò rỉ do chấn động mạnh của cú lượn gắt. Khí lưu huỳnh nồng nặc và hơi axit Sunfuric loãng tràn thẳng vào mặt nạ, xộc vào mũi và phế quản của anh.


"Khục... khục..."


Tô Minh ho dữ dội, lồng ngực sinh học co thắt kịch liệt như có hàng ngàn mảnh kính vỡ đang cào xé phổi phế quản. Mắt anh đỏ ngầu, nước mắt chảy ròng ròng làm mờ thấu kính đa tròng. Chất độc lưu huỳnh nồng độ cao đang ăn mòn niêm mạc đường hô hấp sinh học của anh.


Trong tình thế sinh tử, Tô Minh kích hoạt van khóa khí quản cơ học dã chiến đeo trước mũi – kỹ năng *Nín thở lọc độc khẩn cấp*. Anh gạt mạnh cần khóa nhỏ trên cổ áo bạt bọc sợi đồng, khóa chặt van thở không khí bên ngoài, nín thở hoàn toàn sinh học và chỉ sử dụng lượng dưỡng khí sạch dự trữ ít ỏi trong khoang ngực dã chiến.


Anh chỉ có tối đa năm phút trước khi não bộ bị thiếu oxy hoàn toàn dẫn đến hôn mê cơ học.


Tô Minh cố khởi động lại lò hơi nén khí để tăng tốc thoát khỏi bẫy mìn, nhưng nhiệt độ cực lạnh của bão sương muối bên ngoài khiến vỏ xi-lanh bằng đồng thau bị co rút đột ngột. Áp kế lò hơi bỏ túi vọt lên mức quá tải nguy hiểm, kim áp lực rít lên báo động. Nếu anh tiếp tục ép lò hơi tăng áp, vỏ lò sẽ nổ tung làm rách túi khí Heli khẩn cấp đeo sau lưng.


Tô Minh buộc phải từ bỏ việc tăng tốc bằng lò hơi. Anh giữ chặt tay lái bằng bắp tay trái đang rỉ máu sinh học, nín thở hoàn toàn, để Én Sắt lướt đi lặng lẽ như một bóng ma trong làn sương mù axit dày đặc, hoàn toàn dựa vào thính giác chênh lệch áp suất để né tránh các quả mìn hơi nước ẩn hiện xung quanh.


Trực giác của một hoa tiêu bị trục xuất và chiếc la bàn cổ trước ngực là tất cả những gì anh có để sinh tồn giữa chân trời chết chóc này. Kim la bàn đồng cổ Đáy Sương đột ngột ngừng quay cuồng hỗn loạn. Nó giật mạnh ba nhịp dài, phát ra những rung động tần số thấp truyền thẳng vào lồng ngực đang rát bỏng của Tô Minh, rồi đứng yên hoàn toàn, chỉ thẳng về phía đáy một vách đá sắt nhô ra ngay bên dưới.


Qua làn sương mù lưu huỳnh vàng chanh đục ngầu đang cuộn xoáy dữ dội, một bóng đen khổng lồ của một xác tàu lượn cổ đại rỉ sét hiện lên, mắc kẹt trên một cành cây sắt nhô ra ngoài khoảng không vách đá.


La bàn cổ Đáy Sương bắt đầu rung động dữ dội, kim chỉ hướng đột ngột đứng yên, báo hiệu xác tàu cổ đang ở ngay bên dưới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!