Nhạc nềnSoaring

Cánh Đồng Dệt Sợi Chống Axit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối lưu huỳnh của hẻm Rỉ Sét luôn có cách gặm nhấm những gì yếu ớt nhất, dù đó là một tấm tôn lợp mái hay phổi của một con người. Cơn mưa axit loãng ngoài kia vẫn lộp bộp nện xuống các dầm sắt của phân khu 9, bốc lên những làn khói trắng xèo xèo khét lẹt.


Tô Minh bước đi trong bóng tối nhập nhoạng, một tay ôm chặt bắp tay trái đang nhói lên từng cơn buốt lạnh. Vết thương rách da do lách qua lưới sắt tiệm cầm đồ Bá Đặc tối qua đã bắt đầu rỉ máu sinh học, thấm đỏ cả lớp băng vải bạt dã chiến. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Dưới lớp áo khoác da bọc đồng cũ kỹ, bả vai trái của anh – nơi bị Đội trưởng Mông Ca bóp mạnh – vẫn sưng tấy và bỏng rát do dư chấn từ luồng hơi nước quá nhiệt của cuộc thử nghiệm động cơ thất bại vài giờ trước.


Động cơ hơi nước mini của chiếc Én Sắt đã tạm thời giữ được áp suất nhờ vòng đệm đồng thau mà người em họ Tô Lâm lén tiện cho anh từ khu lò cao. Sai số dưới 0.01 milimet của vòng đệm đã bịt kín vết rò rỉ ở áp suất 10 Atmospheres trong lần chạy thử nghiệm tĩnh lặng trong hầm ngầm. Thế nhưng, khi nhìn chiếc la bàn đồng Đáy Sương trước ngực đang dao động rung nhẹ nhịp nhàng theo nhịp tim, Tô Minh biết mình đang đối mặt với một bức tường đá khác: Vùng cấm bay Sương Muối ở biên giới.


Nồng độ axit sunfuric ở đó cao gấp năm lần bình thường. Nếu anh lái Én Sắt lao vào làn sương ấy mà chỉ dùng cánh bạt thông thường, axit sẽ ăn mòn toàn bộ khung gỗ sồi và dầm cánh của con tàu chỉ trong vòng mười phút. Én Sắt sẽ rã cánh và rơi tự do xuống đại dương axit sôi sục bên dưới vách đá dựng đứng. Anh cần một lớp bảo vệ dẻo dai, nhẹ nhưng tuyệt đối kháng axit.


Và ở cái đáy phố mục nát này, chỉ có một người làm được điều đó.


***


Tô Minh đẩy nhẹ cánh cửa sắt rỉ sét của xưởng dệt Vy Vy. Tiếng chuông gió làm từ những mảnh ống đồng phế liệu vang lên những âm thanh lách cách giòn giã.


Bên trong xưởng, không khí ấm áp và đặc quánh mùi dầu thông, mỡ bò bôi trơn và mùi sợi đồng nung nóng. Hàng chục khung cửi hơi nước khổng lồ đang vận hành, các piston thủy lực nhỏ nhịp nhàng đẩy các thoi dệt bằng đồng chạy qua chạy lại với tốc độ chóng mặt, tạo nên những tiếng *cạch... cạch... rít... cạch* liên hồi.


Vy Vy đang đứng bên một khung cửi lớn ở góc phòng. Cô mặc chiếc tạp dề da thuộc dày dính đầy những vệt dầu mỡ màu vàng chanh, mái tóc đen cột cao gọn gàng để lộ chiếc cổ thanh mảnh nhưng lấm tấm mồ hôi. Ngón tay cô quấn những băng vải bảo hộ màu nâu, khéo léo điều chỉnh một sợi tơ đồng mỏng như sợi tóc đang được luồn vào con thoi.


Nhìn thấy Tô Minh bước vào với dáng vẻ mệt mỏi và một tay ôm bắp tay rỉ máu, Vy Vy lập tức dừng máy. Cô tháo chiếc kính bảo hộ dính đầy bụi đồng xuống cổ, đôi mắt đen lánh ngập tràn vẻ lo lắng và tức giận.


"Tô Minh! Anh lại tự hủy hoại mình nữa rồi!" Vy Vy bước nhanh tới, giọng cô cằn nhằn nhưng bàn tay lại vô cùng dịu dàng khi đỡ lấy cánh tay trái của anh. "Bá Đặc đang rêu rao khắp chợ đen rằng anh đã bẻ khóa két sắt của lão. Mông Ca thì dẫn tuần binh lục soát từng ngóc ngách phân khu 9 để tìm một thợ máy bị thương ở tay trái. Vậy mà anh còn dám vác cái thân xác rách nát này chạy ra đường?"


"Anh cần sự giúp đỡ của em, Vy Vy," Tô Minh khàn giọng nói, anh ngồi xuống chiếc ghế sắt rỉ sét bên bàn làm việc của cô. "Én Sắt đã sửa xong lò hơi, nhưng cánh bạt thông thường sẽ bị sương muối axit ăn mòn ngay lập tức. Anh cần sợi đồng dẻo chống axit của em để bọc cánh tàu."


Vy Vy khựng lại. Cô nhìn vào mắt anh, rồi nhìn xuống chiếc la bàn đồng cổ Đáy Sương đang khẽ dao động dưới lớp áo khoác của anh. Cô thở dài, một tiếng thở dài trĩu nặng áp lực sinh tồn của những kẻ tầng đáy.


"Anh vẫn quyết định bay ra nghĩa địa biên giới sương mù sao? Anh biết hạm đội khinh khí cầu của Thẩm Đạt đang tuần tra ở đó ngày đêm mà?" Vy Vy vừa nói vừa đi lấy một hũ cao nấm đường ống và một cuộn băng gạc dệt sợi bạc dã chiến.


Cô nhẹ nhàng cởi lớp áo khoác da bọc đồng cũ kỹ của Tô Minh, để lộ bắp tay trái bị xước sâu và bả vai sưng đỏ. Vy Vy dùng một mảnh vải bạt dệt sợi đồng thấm dung dịch kiềm tự chế để lau sạch vết máu sinh học đang rỉ ra. Khi ngón tay cô chạm vào làn da bỏng rát của anh, Tô Minh khẽ rùng mình, các cơ bắp co rút lại vì đau.


"Ráng chịu một chút," Vy Vy thì thầm, mắt cô khẽ đỏ lên khi nhìn thấy những vết sẹo chằng chịt do bỏng hơi nước trên lưng anh. "Lần này em sẽ dùng tơ đồng mạ bạc dệt chung với sợi bạt chịu lực để vá vết thương này cho anh. Nó sẽ giúp kháng axit và giảm ma sát cơ học nếu anh phải vận động mạnh."


Tô Minh im lặng chịu đựng cơn đau rát khi Vy Vy thoa cao nấm lên vết thương. Anh kích hoạt thấu kính cơ học ở mắt trái – năng lực *Cơ khí hóa 5% (Thấu kính mắt)*. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn bão hơi nước, thấu kính cơ học của anh xoay nhẹ phát ra tiếng *tách tách* siêu nhỏ. Tầm nhìn của anh được phóng đại gấp năm lần, nhìn rõ từng sợi tơ đồng siêu mảnh mà Vy Vy đang sử dụng.


Đó là *Sợi đồng dẻo chống axit* cực kỳ quý hiếm, được kéo sợi từ quặng đồng nguyên chất và phủ một lớp màng nhựa kháng axit sunfuric đặc biệt theo công thức cổ truyền của mẹ cô để lại. Độ dày của sợi dệt chưa đầy 0.05 milimet, nhưng độ dẻo dai và khả năng chịu lực nén của nó vượt xa bất kỳ loại vải bạt công nghiệp nào của Nghiệp đoàn.


"Kỹ nghệ dệt tơ đồng chịu lực của em đã tiến bộ rất nhiều," Tô Minh khẽ nhận xét, thấu kính mắt trái của anh tự động hiệu chuẩn sai số khoảng cách giữa các sợi dệt là dưới 0.02 milimet. "Với mật độ dệt này, cánh Én Sắt không chỉ kháng được axit mà còn tăng thêm 15% lực nâng khí động học nhờ bề mặt siêu phẳng."


"Em dệt nó không phải để anh khen," Vy Vy vừa khéo léo dùng suốt chỉ đồng khâu lại vết thương cho anh vừa nói, giọng cô nghẹn ngào. "Em dệt nó vì em không muốn nhìn thấy anh rơi xuống biển axit như phi đội cũ của cha anh năm xưa. Tô Minh... lời hứa bảo vệ những người nghèo tầng đáy của anh... có đáng để anh phải đánh đổi bằng cả mạng sống của mình không?"


"Đáng chứ," Tô Minh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt kiên định không chút dao động. "Nếu lò hơi nâng chính phân khu 9 sụp đổ, mười vạn dân nghèo ở hẻm Rỉ Sét sẽ bị thiêu rụi bởi biển axit bên dưới trước khi giới quý tộc kịp cắt xích neo xả tải. Anh là hậu duệ duy nhất của dòng họ Thợ Khắc Bánh Răng Sinh Mệnh còn sống sót. Anh phải kích hoạt mỏ neo cổ đại."


Vy Vy mím chặt môi, cô siết nhẹ mối chỉ đồng cuối cùng trên bắp tay anh. Vết thương được bao bọc bởi một lớp giáp lưới đồng siêu mỏng lấp lánh ánh kim, hoàn toàn che giấu vết máu sinh học rò rỉ, ngăn không cho Mông Ca dùng đèn quét nhiệt đánh hơi thấy.


***


*Rầm!*


Cánh cửa sắt xưởng dệt đột ngột bị đẩy mạnh. Một bóng người nhanh nhẹn, mặc đồ bay da mỏng bó sát loang lổ vết dầu mỡ, tóc nhuộm màu đỏ đồng nổi bật lao vào phòng. Đó là Dực Phong – gã phi công tự do liều lĩnh chuyên buôn lậu dầu bôi trơn từ tầng trung chuyển.


"Tô Minh! Anh đang ở đây thật sao?" Dực Phong thở hổn hển, chiếc kính phi công thấu kính xanh dương đeo trên trán bám đầy bụi than đá. "Nguy to rồi! Mông Ca vừa phát hiện ra một vết máu nhỏ bám trên lưới sắt thông gió của tiệm cầm đồ Bá Đặc. Hắn đã dùng thấu kính phân tích quang học và xác định đó là máu sinh học của một thợ máy không cơ khí hóa cánh tay. Hắn đang dẫn theo hai toán tuần binh bọc giáp nặng tiến thẳng về khu lò cao và các xưởng dệt ở hẻm Rỉ Sét để khám xét từng người một!"


Vy Vy giật mình, chiếc suốt chỉ đồng trên tay cô suýt rơi xuống sàn sắt. "Họ đến đây sao?"


"Chưa hết đâu!" Dực Phong nuốt nước bọt, giọng gã run lên vì căng thẳng. "Tôi vừa bay trinh sát từ biên giới sương mù về. Đại tá Thẩm Đạt đã ra lệnh cho hạm đội khinh khí cầu tuần biên thả hàng trăm quả mìn hơi nước hoàng gia lơ lửng dọc theo rìa Vùng cấm bay Sương Muối. Chúng muốn phong tỏa hoàn toàn lối vào nghĩa địa tàu bay để ngăn không cho bất kỳ tàu lượn tự chế nào tiếp cận xác tàu tuần tra bị rơi!"


Tô Minh đứng bật dậy, bả vai trái nhói lên một cơn đau buốt nhưng anh lập tức gạt đi. Chiếc la bàn đồng Đáy Sương trước ngực anh bỗng dao động mạnh mẽ, phát ra những tiếng *ro ro* nhỏ tần số thấp truyền thẳng vào lồng ngực anh. Áp kế bỏ túi cải tiến cho thấy áp suất khí quyển xung quanh đang tiếp tục sụt giảm thêm 0.02 Atmospheres.


Thời gian đang đếm ngược tàn nhẫn. Mông Ca đang khép chặt vòng vây dưới đất, còn Thẩm Đạt thì giăng thiên la địa võng trên trời.


"Vy Vy, chúng ta không còn thời gian nữa," Tô Minh quay sang cô, giọng anh đanh thép và đầy tính toán chiến thuật. "Anh cần lớp bạt dệt tơ đồng dẻo chống axit của em ngay bây giờ. Chúng ta phải bọc cánh Én Sắt trước khi Mông Ca ập đến đây."


"Nhưng để dệt đủ một tấm bạt bọc toàn bộ cánh Én Sắt rộng mười mét, em phải vận hành khung cửi hơi nước quá tải liên tục trong vòng năm giờ!" Vy Vy lo lắng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn quét nhiệt đỏ rực của lính tuần tra đã bắt đầu xuất hiện thấp thoáng trong sương mù từ xa.


"Tôi sẽ giúp một tay!" Dực Phong đề xuất, gã rút khẩu súng hơi nén dắt bên hông ra kiểm tra áp lực bình nén. "Tôi có thể lái chiếc 'Tia Chớp Đồng' bay lượn quanh tháp truyền tín hiệu để tạo ra các luồng hơi nước quá nhiệt giả, đánh lạc hướng bầy kền kền máy trinh sát của hoàng gia. Nhưng tôi chỉ có thể kéo dài thời gian cho các vị tối đa ba giờ thôi."


"Ba giờ là đủ," Tô Minh gật đầu, thấu kính mắt trái của anh xoay chuyển liên tục để tính toán các thông số kỹ thuật. "Én Sắt sau khi bọc thêm lớp bạt sợi đồng dẻo sẽ tăng trọng lượng thêm 12 kg. Để giữ được lực nâng khí động học ổn định và không làm quá tải lò hơi mini ở áp suất 10 Atmospheres, chúng ta phải loại bỏ bớt hệ thống xả áp phụ nặng nề và thay thế bằng một *Túi khí cứu sinh Heli khẩn cấp* đeo sau lưng anh. Nếu lỡ va phải mìn hơi nước của Thẩm Đạt, túi khí sẽ tự động bung ra để giảm tốc độ rơi tự do của anh xuống 90%."


"Được, em sẽ dệt gấp lớp bạt bọc cánh và cả vỏ bạt cho túi khí cứu sinh của anh," Vy Vy kiên định nói. Cô bước đến bên chiếc máy may hơi nước dã chiến đeo lưng khổng lồ của mình, gạt cần khóa áp lực để khởi động lò hơi mini chạy bằng than Antracit của máy.


*Rúuuuuu!*


Chiếc máy may hơi nước rít lên một tiếng còi nhỏ, các piston đồng thau bắt đầu chuyển động nhịp nhàng, phát ra những luồng hơi nước ấm áp xua tan cái lạnh sương muối trong xưởng dệt.


***


Đêm hẻm Rỉ Sét chìm vào cuộc chạy đua sinh tử nghẹt thở.


Bên ngoài vách sắt, tiếng rít gió sương muối rít mạnh xen lẫn tiếng loa hơi nước lè nhè của tuần binh Mông Ca vang lên từ đầu phố: "Tất cả thợ máy phân khu 9 đứng im tại chỗ! Nghiêm cấm tàng trữ áp kế l l l l lậu và che giấu tội phạm bị thương ở tay trái! Ai vi phạm sẽ bị Thẩm phán Vương Nghiêm kết án đày biệt xứ ra biển axit!"


Trong xưởng dệt, Vy Vy thức trắng đêm, đôi bàn tay quấn gạc sợi đồng dẻo dai của cô di chuyển thoăn thoắt trên khung cửi hơi nước. Tiếng kim khâu cơ học dập xuống sàn sắt liên hồi: *phập... phập... phập... phập...* dệt những sợi đồng mỏng dẻo dai chống axit vào lớp vải bạt hơi nước cao cấp. Mồ hôi ướt đẫm bả vai cô, đầu ngón tay cô bị những sợi đồng nóng chảy bắn vào tạo thành những vết bỏng nhỏ đỏ rực, nhưng cô không hề dừng lại dù chỉ một giây.


Tô Minh quỳ bên cạnh khung gầm Én Sắt, sử dụng thấu kính mắt trái để căn chỉnh từng khớp nối xích truyền động chính mà Tô Lâm vừa tiện vòng đệm chịu áp mới lắp vào. Anh tỉ mỉ quét keo hợp kim chì-đồng hóa lỏng lên các mối hàn dã chiến để tăng cường độ bền kết cấu.


*Vút... vút... đoàng!*


Từ phía xa trên bầu trời, những vệt khói hơi nước màu trắng và những tia lửa hàn hồ quang bùng sáng giữa màn sương đục. Đó là Dực Phong đang lái chiếc 'Tia Chớp Đồng' nhào lộn điên cuồng giữa các khe gió vách đá sắt để đánh lạc hướng phi đội tuần tra của Thẩm Đạt. Tiếng pháo hơi nước nén áp suất của khinh khí cầu hoàng gia nổ vang rền từ xa, tạo ra những làn sóng xung kích rung chuyển nhẹ sàn sắt xưởng dệt.


"Nhanh lên một chút, Vy Vy..." Tô Minh thầm nghĩ, áp kế bỏ túi của anh chỉ ra áp suất lò hơi nâng chính phân khu 9 đang dao động bất thường ở mức giới hạn nguy hiểm. Sụt lún đang cận kề.


Đúng bốn giờ sáng, khi ánh bình minh đục ngầu sương muối bắt đầu le lói ngoài cửa sổ, Vy Vy gạt cần xả áp cuối cùng của máy may hơi nước.


Một tấm bạt khổng lồ dệt bằng sợi đồng dẻo chống axit màu đỏ kim loại lấp lánh, phẳng mịn và dẻo dai tuyệt đối đã hoàn thành. Tấm bạt tỏa ra một ánh sáng đồng thau ấm áp dưới ánh đèn bão, hoàn hảo không tì vết.


Cô cũng hoàn thành chiếc vỏ bạt bọc bình khí Heli nén của túi khí cứu sinh đeo lưng cho Tô Minh, dệt tỉ mỉ từng đường kim khâu dẻo dai chịu áp lực cao.


"Xong rồi, Tô Minh!" Vy Vy ngã quỵ xuống cạnh khung cửi, hơi thở cô dồn dập, đôi bàn tay rỉ máu do bị sợi đồng nóng mài mòn cực hạn.


Tô Minh đỡ lấy cô, lồng ngực anh thắt lại trước sự hy sinh lặng lẽ của cô gái thợ may giáp. Anh lấy hũ dầu bôi trơn mạ bạc thoa nhẹ lên những ngón tay bỏng rát của cô.


"Cảm ơn em, Vy Vy. Lớp giáp dệt sợi đồng này sẽ bảo vệ Én Sắt vượt qua bão sương muối," anh nói, giọng trầm ấm đầy trân trọng.


Vy Vy nhìn anh, đôi mắt cô phản chiếu hình ảnh người hoa tiêu gầy gò với chiếc la bàn đồng đeo trước ngực: "Hãy trở về an toàn, Tô Minh. Em sẽ đợi anh ở hẻm Rỉ Sét này."


Tô Minh nhanh chóng phủ tấm bạt sợi đồng dẻo lên đôi cánh của Én Sắt, siết chặt các chốt khóa van dã chiến bằng máy bắn đinh hơi nước. Chiếc tàu lượn rác mong manh giờ đây đã khoác lên mình một lớp giáp đồng bóng loáng, dẻo dai và sẵn sàng thách thức sự ăn mòn của axit Sunfuric.


Anh đeo chiếc túi khí cứu sinh Heli khẩn cấp lên vai, bọc ngoài lớp áo khoác da cũ kỹ, rồi đẩy Én Sắt ra sát mép sàn gỗ của sân ga khinh khí cầu rác tầng đáy. Gió bão sương muối ngoài kia đang rít lên từng hồi điên cuồng, cuốn theo những đám mây axit màu vàng chanh đậm đặc từ phía tây tràn về biên giới sương mù. Cửa sổ thời gian cất cánh chỉ còn vài giờ ngắn ngủi trước khi bão sập xuống hoàn toàn.


Nhìn kim la bàn cổ Đáy Sương chỉ thẳng về hướng nghĩa địa biên giới sương mù đầy mìn hơi nước chết chóc, Tô Minh siết chặt tay lái gỗ sồi của Én Sắt, chuẩn bị lao mình vào chân trời đầy bão táp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!