Nhạc nềnSoaring

Bản Đồ Rác Và Chiếc Glider Én Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lão Sâm run rẩy nâng mảnh thẻ đồng lên sát mắt, giọng run lên bần bật, ghé sát tai Tô Minh thì thầm đầy kinh hãi: "Mảnh thẻ đồng này... nó chứa một phần sơ đồ định vị mỏ neo áp suất cổ đại thứ nhất! Nhưng phần còn lại... nó thuộc về một tàu tuần tra hoàng gia bị rơi tại nghĩa địa biên giới sương mù!"


Không khí trong góc tối bãi phế thải chợ đen Thiết Bị Cũ bỗng chốc đông cứng lại. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ mặt Biển Axit Vàng Chanh bên dưới vách đá dựng đứng len lỏi qua các khe hở của vách tôn rỉ sét, hòa cùng mùi mỡ bò thô và dầu hỏa khét lẹt. Tô Minh im lặng, đôi mắt thấu kính rạn nứt phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo của ngọn đèn bão hơi nước đang treo trên xà sắt. Anh khẽ siết chặt nắm tay phải sinh học của mình, cảm nhận cơn đau âm ỉ từ vết thương rách da ở bắp tay trái đã được băng bó dã chiến bằng vải bạt dệt sợi đồng dẻo. Cơn đau nhức nhối ở bả vai trái do bị Đội trưởng Mông Ca bóp mạnh từ hôm trước vẫn chưa hề thuyên giảm.


"Nghĩa địa tàu bay biên giới..." Tô Minh khẽ lặp lại, giọng nói trầm mặc và khàn đặc do hít phải sương muối lưu huỳnh quá lâu. "Đó là vùng cấm bay cấp độ một của Nghiệp đoàn Khí Nâng. Hạm đội khinh khí cầu tuần biên của Thẩm Đạt lùng sục ở đó ngày đêm. Chưa kể đến hàng trăm quả mìn hơi nước hoàng gia gài sẵn lơ lửng trong sương mù."


"Chính vì vậy nên ta mới nói cậu điên rồi!" Lão Sâm đặt mảnh thẻ đồng đục lỗ dữ liệu cổ đại xuống chiếc bàn gỗ cũ kỹ bám đầy mỡ máy. Lão già gầy gò, mắt ti hí sau cặp kính tròn dày cộp khẽ lắc đầu, những túi khoác da trên người lão va vào nhau phát ra tiếng lách cách của ốc vít và lò xo rỉ sét. "Bá Đặc đã báo cáo vụ mất trộm két sắt cho lính tuần tra. Mông Ca đang điên cuồng lùng sục khắp phân khu 9 này để tìm một thợ máy bị thương ở bắp tay trái. Cậu còn muốn lái chiếc tàu lượn rác của mình bay ra biên giới? Đó là tự sát!"


Cậu bé mồ côi A Bảo đứng bên cạnh, hai bàn tay nhỏ thó lem luốc nhọ than đá đang ôm khư khư chiếc bình chứa khí Heli nén áp suất cao nhặt nhạnh được, lo lắng nhìn Tô Minh: "Anh hai... Én Sắt của chúng ta vẫn chưa sửa xong. Bánh răng truyền động chính bị mài mòn vẹt đầu rồi. Nếu bay vào vùng gió xoáy axit sát biên giới, khung gỗ sồi bọc sợi đồng sẽ bị bẻ gãy mất."


Tô Minh đưa tay vuốt nhẹ chiếc la bàn đồng Đáy Sương đang giấu trước ngực dưới lớp áo khoác da bọc đồng cũ kỹ. Chiếc la bàn cổ đang dao động rung nhẹ, kim chỉ hướng quay ngược chiều kim đồng hồ một cách nhịp nhàng, đồng điệu kỳ lạ với nhịp tim sinh học của anh. Áp kế lò hơi bỏ túi cải tiến đeo bên hông anh cho thấy áp suất khí quyển của hẻm Rỉ Sét đang sụt giảm thêm 0.05 Atmospheres so với tối qua. Thành phố bay Thiên Đỉnh thực chất đang mất dần lực nâng do sự cắt xén nguyên liệu và bảo trì yếu kém của Nghiệp đoàn. Thời gian đếm ngược 30 ngày để kích hoạt các mỏ neo áp suất cổ đại đang rút ngắn lại từng giờ.


"Chúng ta không có lựa chọn nào khác, A Bảo," Tô Minh cúi xuống, đặt bàn tay sinh học thô ráp lên vai cậu bé. "Nếu không tìm thấy phần còn lại của bản đồ mỏ neo thứ nhất, phân khu ổ chuột này sẽ rơi xuống biển axit trước khi giới quý tộc thượng lưu kịp xả tải vứt bỏ chúng ta. Én Sắt phải bay."


Anh quay sang Lão Sâm, ánh mắt kiên định xuyên qua thấu kính rạn nứt: "Lão Sâm, tôi cần một chiếc van đồng chịu áp lực cao và một số ống dẫn áp suất cao để khôi phục lại lò hơi mini của Én Sắt. Ông có không?"


Lão Sâm nhìn chằm chằm vào Tô Minh, rồi thở dài, ngón tay cái tích hợp thấu kính phân tích kim loại của lão khẽ gõ lên bàn gỗ: "Kho của ta đã bị Tiền Phú mua gom sạch từ tuần trước để đầu cơ nâng giá. Bây giờ, nơi duy nhất ở quận 9 này còn tàng trữ những loại van đồng chịu áp lực 25 Atmospheres chính hãng của Nghiệp đoàn... chỉ có nhà kho phế liệu quận 9."


"Nhà kho phế liệu quận 9..." Tô Minh nheo mắt. Đó là bãi rác khổng lồ chứa các mảnh vỡ khinh khí cầu và máy móc hỏng bị ném xuống từ tầng thượng lưu, được bao bọc bởi hàng rào lưới thép bọc sợi đồng chịu lực và tuần tra nghiêm ngặt bởi lính gác van của Mông Ca. Tuy nhiên, gác cổng ở đó lại là Lão Điền – một lão già nghiện rượu gá kho, người từng nhiều lần nhận rượu pha dầu hỏa thô của Tô Minh để nhắm mắt làm ngơ cho anh nhặt van đồng thải loại.


"A Bảo, mang bình khí Heli nén về sân ga khinh khí cầu rác tầng đáy trước," Tô Minh ra lệnh, giọng nói dứt khoát. "Anh sẽ đi kiếm chiếc van đồng. Đúng ba giờ sáng, chúng ta sẽ gặp nhau tại Én Sắt."


***


Đêm muộn, sương muối lưu huỳnh dày đặc bao phủ toàn bộ hẻm Rỉ Sét, hạn chế tầm nhìn xuống dưới ba mươi mét. Những giọt nước axit loãng ngưng tụ trên các dầm sắt rỉ sét rơi lộp bộp, bốc lên những làn khói trắng nhạt mùi lưu huỳnh nồng nặc. Tô Minh kéo thấp chiếc mũ nồi da bọc đồng, lủi lách qua những ngõ hẻm nghiêng lệch của hẻm Rỉ Sét, hướng về phía nhà kho phế liệu quận 9.


Bả vai trái của anh nhói lên từng cơn đau buốt mỗi khi anh cử động mạnh, vết rách ở bắp tay trái rỉ máu thấm qua lớp băng vải bạt sợi đồng dẻo. Anh phải nín thở lọc độc khẩn cấp khi đi qua những đoạn ống thải địa nhiệt rò rỉ khí Phlogiston màu tím nhạt.


Tiến sát hàng rào nhà kho phế liệu, Tô Minh nép mình sau một đống vỏ khinh khí cầu rỉ sét khổng lồ. Cách đó không xa, ánh đèn bão hơi nước của bốt gác tỏa ra một quầng sáng vàng đục trong sương mù. Lão Điền gác cổng đang ngồi trên chiếc ghế gỗ gãy chân, tay ôm khư khư một bình rượu pha dầu hỏa thô đã cạn, đầu nghẹo sang một bên ngáy khò khò.


Tô Minh rút từ trong túi áo khoác ra một bình rượu pha dầu hỏa mới – loại rượu mạnh sưởi ấm cơ thể tức thì được pha chế đặc biệt từ quán rượu 'Bánh Răng Khóc' mà anh đã đổi bằng ba đồng xu đồng pha chì cuối cùng. Anh khẽ ném bình rượu về phía bốt gác. Bình rượu lăn lông lốc trên nền sắt rỉ sét, phát ra tiếng 'coong coong' nhỏ.


Lão Điền giật mình mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu do nghiện rượu đảo qua làn sương đục. Lão nhìn thấy bình rượu nằm ngay dưới chân mình, rồi nhìn thấy một bóng người gầy gò mặc áo khoác da bọc đồng cũ kỹ đang đứng nép sau hàng rào sắt. Lão Điền ho khan một tiếng thật lớn – tín hiệu báo rằng xung quanh hiện không có lính tuần tra của Mông Ca, rồi nhanh chóng nhặt bình rượu lên, mở nắp và tu một hơi dài, nhắm mắt lại giả vờ ngủ tiếp.


Tô Minh nhanh chóng luồn qua một lỗ hổng trên hàng rào lưới thép bọc sợi đồng rỉ sét, lách mình vào bên trong nhà kho phế liệu quận 9.


Nơi này giống như một nghĩa địa cơ khí khổng lồ của những kẻ giàu có tầng thượng lưu. Những khung sườn khinh khí cầu mạ vàng bị móp méo, những piston thủy lực khổng lồ bị rạn nứt, và hàng vạn tấn rác thải công nghiệp được xếp thành những đống cao như núi sắt. Tô Minh sử dụng thính giác chênh lệch áp suất nhạy cảm của mình để lắng nghe tiếng rít gió qua các khe hở kim loại, tránh những đống phế liệu chịu tải yếu có nguy cơ sập lở đè bẹp.


Anh tiến về phía xác một chiếc khinh khí cầu trinh sát hoàng gia bị thải loại nằm ở góc khuất của nhà kho. Thấu kính mắt trái của chiếc kính đa tròng rạn nứt giúp anh nhìn rõ cấu trúc đường ống dẫn khí nén bên trong đống đổ nát. Tô Minh dùng chiếc cờ-lê lực mang theo bên người, tỉ mỉ tháo gỡ chiếc van đồng chịu áp lực cao gắn trên bình nén khí Heli cũ của xác tàu.


*Két... két...*


Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau vang lên kẽo kẹt trong đêm tĩnh lặng. Tô Minh phải bôi một vài giọt dầu thải bẩn lên chốt van để giảm thiểu tiếng động.


Đột ngột, tiếng bước chân bọc thép nặng nề dẫm lên các tấm sàn sắt rỉ sét vang lên từ phía cổng chính nhà kho.


"Lão Điền! Có thấy tên thợ sửa máy dạo bị thương nào lảng vảng qua đây không?" Giọng nói hống hách, vang dội của Đội trưởng Mông Ca vang lên xuyên qua màn sương muối.


Lão Điền ho khan dữ dội, cố tình kéo dài giọng để báo động cho Tô Minh: "Khụ khụ... Đội trưởng Mông Ca đấy à? Đêm hôm lạnh thế này, sương muối lưu huỳnh buốt tận xương, làm gì có ai bén mảng đến bãi rác này... khụ khụ..."


Tô Minh giật mình, lồng ngực anh thắt lại. Anh nhanh chóng lách người trốn vào bên trong khoang động cơ rỗng của chiếc khinh khí cầu trinh sát, ôm chặt chiếc van đồng vừa tháo được vào ngực. Vết thương ở bắp tay trái bị va đập vào thành sắt sắc nhọn, rỉ ra một vệt máu sinh học ấm nóng. Anh phải cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.


Ánh đèn pin hơi nước nén khí cực mạnh của Mông Ca quét qua các đống phế liệu, tạo ra những bóng đen dài ngoằn ngoèo ghê rợn trên vách sắt. Tiếng xích sắt bọc thép chịu lực ở chân phải của Mông Ca dẫm rầm rập tiến sát về phía xác chiếc khinh khí cầu trinh sát.


"Mùi máu..." Mông Ca dừng bước, khứu giác nhạy cảm của gã tuần binh lão luyện khẽ động. Gã đưa đèn pin quét thẳng vào lưới thông gió của khoang động cơ nơi Tô Minh đang ẩn nấp.


Tô Minh nín thở hoàn toàn, kích hoạt van khóa khí quản cơ học (dù cơ thể anh hiện tại vẫn là sinh học 100%, anh phải dùng ý chí nín thở sinh học tuyệt đối để nhịp tim không tăng nhanh phát ra tiếng động). Kim la bàn cổ Đáy Sương trước ngực anh bỗng dao động mạnh, phát ra những rung động tần số thấp truyền thẳng vào tim anh, như một lời cảnh báo sinh tử.


Ngay khi Mông Ca bước thêm một bước nữa về phía khoang động cơ, Lão Điền từ phía sau đột ngột loạng choạng bước tới, giả vờ say rượu va mạnh vào người Mông Ca, làm chiếc đèn pin hơi nước lệch hướng quét lên trời.


"Khụ... Đội trưởng Mông Ca... làm hớp rượu sưởi ấm cơ thể đi... rượu mỡ bò đặc chế của quán Bánh Răng Khóc đấy... ngon tuyệt..." Lão Điền lè nhè, giơ bình rượu pha dầu hỏa ra trước mặt Mông Ca.


Mông Ca tức giận gạt mạnh tay Lão Điền ra, gầm lên: "Gã già nghiện rượu này! Cút ra chỗ khác! Nếu ta phát hiện lão chứa chấp tên trộm la bàn của Bá Đặc, ta sẽ dùng kìm thủy lực cắt xích chân lão quăng xuống biển axit!"


Mông Ca bực dọc nhổ một bãi nước bọt xuống sàn sắt, rồi quay người dẫn toán lính gác tuần tra ra phía cổng chính nhà kho. Tiếng bước chân bọc thép xa dần rồi mất hút trong làn sương mù lưu huỳnh dày đặc.


Tô Minh khẽ thở phào, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng hòa cùng máu sinh học rỉ ra từ bắp tay trái. Anh nhanh chóng ôm lấy chiếc van đồng chịu áp lực cao và một cuộn ống dẫn đồng dẻo, lách qua lỗ hổng hàng rào sắt rỉ sét, chạy biến vào bóng tối hướng về phía sân ga khinh khí cầu rác tầng đáy.


***


Sân ga khinh khí cầu rác tầng đáy thực chất chỉ là một sàn gỗ rách nát nhô ra ngoài khoảng không vách đá sắt dựng đứng, nằm lơ lửng sát mặt Biển Axit Vàng Chanh đang sôi sục bốc khói độc nghi ngút bên dưới. Gió xoáy axit thổi mạnh từ mặt biển dâng cao rít lên từng hồi ghê rợn qua các khe nứt của sàn gỗ.


Chiếc tàu lượn hơi nước cũ của Tô Minh – 'Én Sắt' – đang được neo đậu ở góc khuất của sân ga, phủ một tấm vải bạt dệt sợi đồng cũ kỹ bám đầy bụi rỉ sét để chắn gió axit. Chiếc tàu lượn này có khung làm bằng gỗ sồi ngâm dầu bọc sợi đồng chịu lực siêu mỏng, cánh bạt dệt sợi đồng dẻo chống axit, trang bị một lò hơi mini chạy bằng than đá hoặc mỡ động vật dã chiến.


A Bảo đang đứng đợi sẵn bên cạnh chiếc tàu lượn, run rẩy vì lạnh nhưng đôi mắt sáng ngời khi nhìn thấy Tô Minh xuất hiện từ trong sương mù.


"Anh hai! Anh lấy được van đồng rồi!" Cậu bé reo lên nho nhỏ.


"Lấy được rồi. Chúng ta phải khôi phục lại động cơ hơi nước ngay lập tức," Tô Minh nói, anh đặt chiếc van đồng và cuộn ống dẫn lên bàn làm việc dã chiến bọc thép rỉ sét bên cạnh Én Sắt.


Anh tháo chiếc kính đa tròng xuống, dùng nhíp gắp mài bánh răng siêu nhỏ để căn chỉnh các khớp nối của van đồng mới nhặt được với lò hơi mini của Én Sắt. Bắp tay trái bị thương khiến mỗi cử động lắp ráp của anh trở nên vô cùng khó khăn và đau đớn.


Tô Minh áp dụng *Quy luật mài mòn bánh răng truyền động* để kiểm tra hệ thống truyền lực chính của Én Sắt. Anh nhận thấy các răng đồng của bánh răng truyền động chính đã bị mài mòn vẹt đầu nghiêm trọng sau những chuyến thám hiểm trước, rơi ra những hạt bụi đồng nhỏ màu vàng óng dưới ổ trục truyền động.


"Bánh răng truyền động chính bị mài mòn quá nặng, ma sát cơ học quá lớn," Tô Minh khẽ nhíu mày, giọng lo lắng. "Nếu không có một vòng đệm đồng thau đặc biệt chịu áp lực cao để đệm khít khớp nối, lò hơi nén khí khi tăng áp lực lên sẽ làm trượt răng xích, hệ thống truyền lực sẽ bị kẹt cứng lập tức."


"Nhưng chúng ta không còn đồng xu đồng pha chì nào để mua vòng đệm từ Tiền Phú nữa, anh hai," A Bảo buồn bã nói, hai bàn tay nhỏ thó đan chặt vào nhau.


"Chúng ta sẽ thử nghiệm lò hơi trước. Nếu áp lực nén khí đạt ngưỡng định mức tiêu chuẩn 10 Atmospheres mà răng xích không trượt, Én Sắt vẫn có thể cất cánh dã chiến," Tô Minh quyết định. Anh dùng keo hợp kim chì-đồng hóa lỏng để vá kín các mối nối ống dẫn dã chiến vừa lắp ráp, rồi đổ than Antracit sàng lọc vào buồng đốt lò hơi mini.


A Bảo nhanh chóng dùng tay quay thủ công để bơm nước ngọt vào lò hơi. Tô Minh châm lửa. Ngọn lửa than Antracit bùng cháy đỏ rực trong buồng sưởi ấm, tỏa ra hơi ấm ít ỏi giữa đêm đông sương muối lạnh giá.


*Rúuuuuu!*


Động cơ hơi nước mini rít lên tiếng còi áp suất cao. Hơi nước nén khí bắt đầu luân chuyển qua các đường ống đồng dẻo dẫn đến túi khí nâng của Én Sắt. Trên mặt áp kế bỏ túi cải tiến của Tô Minh, kim đo bắt đầu nhích dần lên: 2 Atmospheres... 3 Atmospheres... 4 Atmospheres...


Tô Minh áp bàn tay sinh học 100% của mình vào trục truyền động chính của tàu lượn, sử dụng thính giác chênh lệch áp suất siêu nhạy để nghe tiếng mài mòn kim loại bên trong các khớp nối bánh răng.


*Kẹt... kẹt... rắc...*


Âm thanh mài mòn vẹt đầu răng khớp vang lên kẽo kẹt chói tai. Khi áp suất lò hơi vừa chạm ngưỡng 5 Atmospheres – chỉ bằng một nửa áp suất vận hành tiêu chuẩn – một luồng hơi nước nóng bỏng đột ngột phun ngược ra từ khớp nối van đồng mới lắp ráp do thiếu độ kín khít tuyệt đối.


*Xìiiiii!*


"A hự!" Tô Minh giật bắn người lùi lại, bạt cánh tay phải sinh học ra để che chắn cho A Bảo khỏi luồng hơi nước nóng 150 độ đang phun ra mù mịt. Luồng hơi nóng tạt qua bả vai trái bị thương của anh, làm rách thêm lớp băng vải bạt sợi đồng dẻo, máu sinh học pha lẫn dịch đồng rỉ ra xót buốt.


Động cơ hơi nước của Én Sắt chao đảo dữ dội, các bánh răng hành tinh siêu nhỏ trượt răng xích rầm rập, phát ra những tiếng rít cơ học khô khốc trước khi lịm hẳn. Lửa lò hơi tắt ngúm, chỉ còn lại làn khói đen khét lẹt mùi muội than bám đầy lên vỏ bạt dệt sợi đồng của tàu lượn.


Tô Minh ngã quỵ xuống sàn gỗ rách nát của sân ga, một tay ôm lấy bả vai trái đang rỉ máu và bỏng rát, mắt trái nhìn đăm đăm vào bộ bánh răng truyền động chính của Én Sắt giờ đây đã bị mài mòn hoàn toàn thành một khối đồng thau méo mó vô dụng.


*Thử nghiệm kỹ thuật thất bại hoàn toàn ở áp suất 5 Atmospheres.* Én Sắt không thể cất cánh nếu thiếu một vòng đệm đồng thau chịu áp lực cao được tiện chính xác đến từng milimet để giữ kín khít khớp nối van.


A Bảo khóc mếu máo, quỳ xuống bên cạnh anh: "Anh hai! Vai của anh lại chảy máu rồi... Én Sắt hỏng rồi... Chúng ta phải làm sao đây?"


Tô Minh cắn chặt răng chịu đựng cơn đau thắt lồng ngực do la bàn cổ Đáy Sương trước ngực đang rung động liên hồi đồng điệu với nhịp tim dồn dập của anh. Anh đưa đôi mắt thấu kính rạn nứt nhìn xuyên qua làn sương muối lưu huỳnh dày đặc hướng về phía nghĩa địa biên giới sương mù từ xa. Thời gian sụt lún của Thiên Đỉnh đang rút ngắn lại từng phút, đại dương axit bên dưới đang gầm rít dâng cao theo thời gian thực, mà chiếc tàu lượn Én Sắt – đôi cánh duy nhất để anh tìm kiếm mỏ neo cứu phân khu nghèo – vẫn chưa thể cất cánh bay lên.


Anh cần một phép màu cơ khí, một bàn tay tiện bánh răng siêu chính xác của người em họ Tô Lâm ở khu lò cao, để rèn ra vòng đệm đồng thau chịu áp lực cao cứu mạng cho Én Sắt trước khi quá muộn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!