Nhạc nềnSoaring

Thuế Hơi Và Tiếng Còi Báo Động

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên trong đường ống thông gió tối tăm của tiệm cầm đồ Bá Đặc, Tô Minh áp chặt lồng ngực xuống lớp tôn rỉ sét, nín thở hoàn toàn. Ngay dưới chân anh, tiếng bước chân bọc thép nặng nề của Đội trưởng Mông Ca dẫm lên sàn gỗ rên rỉ rầm rập, kèm theo tiếng quát tháo lục soát két sắt rỗng. Bắp tay trái của Tô Minh nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Vết rách do lưới sắt cào vào lúc nãy đang rỉ máu sinh học, ấm nóng và ẩm ướt, thấm đẫm qua lớp áo bạt dệt sợi đồng bảo hộ. Anh run rẩy đưa tay phải lên, quệt nhanh vết máu đang chảy loang lổ trên mặt lưới sắt thông gió để xóa dấu vết. Thế nhưng, trong bóng tối chật hẹp và ngột ngạt của đường ống dẫn hơi, một vệt máu nhỏ, sẫm màu vẫn kịp bám lại trên gờ rỉ sét sắc nhọn của lưới thông gió trước khi anh lách người bò đi.


Tô Minh cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau nhức nhối từ bả vai trái bị Mông Ca bóp mạnh từ chiều. Anh dùng khuỷu tay và đầu gối bò trườn một cách chậm rãi, lặng lẽ như một con thằn lằn cơ khí qua các khớp nối đường ống dẫn nhiệt đang nguội dần. Thoát ra ngoài qua cửa xả áp phụ trên mái tôn rỉ sét của tiệm cầm đồ, Tô Minh lập tức lao mình vào làn sương muối lưu huỳnh dày đặc của hẻm Rỉ Sét. Mưa axit rơi nặng hạt, lộp bộp nện xuống lớp áo khoác da bọc đồng cũ kỹ của anh, bốc lên những làn khói trắng xèo xèo ghê rợn. Anh lủi lách qua những ngõ hẻm nghiêng lệch, quay trở về căn hầm ngầm tạm thời dưới gầm cầu xích neo chính để kiểm tra Tô An. Cô bé mù vẫn đang ôm chặt chiếc lò sưởi tay bằng đồng thau cổ, ngủ thiếp đi trong hơi ấm ít ỏi từ mẩu than Antracit cuối cùng. Tô Minh khẽ thở phào, băng bó khẩn cấp vết thương bằng một dải vải bạt dệt sợi đồng rồi giấu chiếc hộp dụng cụ cùng mảnh thẻ đồng đục lỗ dữ liệu vừa trộm được vào sâu dưới đống phế liệu.


Sáng hôm sau, bầu trời hẻm Rỉ Sét không có ánh mặt trời, chỉ có một màu vàng chanh ảm đạm của sương lưu huỳnh bốc lên từ Biển Axit bên dưới vách đá dựng đứng. Không khí lạnh căm căm, âm mười độ, khiến những giọt nước axit ngưng tụ trên các sợi xích neo khổng lồ đóng thành những lớp băng mỏng sắc lẹm.


Tô Minh bước ra khỏi hầm ngầm, tiến về phía Khu nhà trọ công nhân Lò Hơi để tìm kiếm chút than vụn. Đây là dãy nhà bằng sắt nhiều tầng san sát nhau, nơi trú ngụ của hàng ngàn thợ mỏ và thợ đốt lò nghèo khổ. Thế nhưng, khi vừa chạm ngõ, một tiếng rít chói tai của còi hơi nước áp suất cao đã dội thẳng vào màng nhĩ nhạy cảm của anh.


Một toán lính gác van của Nghiệp đoàn Khí Nâng Hoàng Gia, bọc trong những bộ giáp bạt dày màu xám tro, đang bao vây cổng chính của khu nhà trọ. Dẫn đầu bọn chúng là Tào Hắc – gã thu thuế hơi nước khét tiếng tàn nhẫn của quận 9. Gã có khuôn mặt chuột kẹp nhọn hoắt, khoác chiếc áo bạt dắt đầy các loại áp kế đo lưu lượng hơi sưởi bằng đồng mạ vàng rực rỡ, tay lăm lăm chiếc kìm cắt xích khổng lồ chạy bằng piston thủy lực.


"Mức thuế hơi sưởi và khí nâng của tháng này đã tăng gấp đôi!" Tào Hắc gào lên qua chiếc loa hơi nước đeo trước ngực, giọng nói khàn đặc và hách dịch vang dội khắp dãy nhà sắt. "Viện Nguyên Lão đã ban bố sắc lệnh mới. Bất kỳ gia đình nào không nộp đủ hai mươi đồng xu đồng pha chì trước giờ giới nghiêm hôm nay sẽ bị khóa van hơi sưởi chính và tịch thu toàn bộ thiết bị tích áp tư nhân!"


Tiếng la hét phẫn uất bùng lên từ hàng trăm công nhân lò hơi gầy gò, rách nát đang đứng co quắp trong cái lạnh cắt da.


"Mức thuế cũ chúng tôi còn chưa trả nổi! Van hơi sưởi công cộng số 4 dạo này rò rỉ liên tục, hơi ấm có lên được phòng đâu mà bắt chúng tôi đóng thuế gấp đôi?" Một thợ lò già gào lên, hai bàn tay run rẩy bám chặt vào lan can sắt rỉ sét.


"Không có tiền?" Tào Hắc cười khẩy, đôi mắt ti hí đảo qua những chi giả cơ khí thô sơ của những người thợ lò xung quanh. Gã chỉ tay vào cánh tay bằng trục thép tự bôi trơn của một thợ mỏ trẻ: "Nghiệp đoàn chấp nhận thu hồi các chi giả đồng thau, piston thủy lực cũ hoặc van áp suất tư nhân để trừ nợ gán thuế. Tự tay tháo ra nộp lên, hoặc để lính gác của ta dùng kìm thủy lực cắt xích tự tháo hộ các ngươi!"


Tô Minh nép sau một thùng chứa than rỉ sét, chứng kiến cảnh tượng tàn bạo đó. Lồng ngực anh thắt lại vì giận dữ. Nếu Tào Hắc khóa van sưởi chính của khu trọ này, luồng hơi ấm rò rỉ lan tỏa xuống các hầm ngầm lân cận cũng sẽ tắt lịm. Tô An mù lòa và hàng vạn đứa trẻ nghèo hẻm Rỉ Sét sẽ bị đóng băng phổi trong mùa sương muối giá rét này. Anh phải hành động, nhưng với cơ thể sinh học 100% hiện tại, anh không thể đối đầu trực diện với toán lính gác bọc giáp nặng nề kia. Anh phải dùng đến kỹ nghệ cơ khí của mình.


Lợi dụng làn sương mù lưu huỳnh dày đặc che khuất tầm nhìn, Tô Minh lách người bò xuống lối hầm ngầm dẫn đến phòng điều phối hơi nước phụ của tòa nhà trọ. Nơi này chật hẹp, đầy tiếng rít rò rỉ của các van áp suất và mùi mỡ bò khét lẹt.


Tô Minh áp bàn tay sinh học của mình lên đường ống dẫn hơi phụ, cảm nhận tần số rung động của dòng hơi nước nóng. Áp kế lò hơi bỏ túi cải tiến của anh chỉ mức 10 Atmospheres – mức vận hành thông thường cực kỳ yếu ớt. Anh nhìn thấy chiếc van khóa phụ dùng để redirection dòng hơi ấm đang bị khóa chặt bởi một ổ khóa xích rỉ sét của Nghiệp đoàn.


Tô Minh rút từ hộp dụng cụ ra chiếc cờ-lê lực và cố gắng vặn chốt van khóa thủ công để giảm áp, chuyển hướng dòng hơi ấm cứu khu nhà trọ. Thế nhưng, bánh răng truyền động bên trong van đã bị rỉ sét cứng ngắc do lâu ngày không được bôi trơn bằng dầu mạ bạc. Anh gồng người xoay mạnh, bả vai trái bị thương nhói lên đau đớn, nhưng chiếc van khóa vẫn đứng im không hề dịch chuyển.


*Failed.* Sức lực sinh học thuần túy của anh bất lực trước kết cấu kim loại rỉ sét chịu tải.


Tiếng thét khóc của một phụ nữ nghèo từ phía trên dội xuống hầm ngầm – lính gác của Tào Hắc đã bắt đầu dùng kìm thủy lực cưỡng chế cắt bỏ chân giả của chồng cô.


Tô Minh cắn chặt môi đến bật máu sinh học. Anh không còn thời gian để bẻ khóa thủ công. Anh phải sử dụng đến thủ đoạn liều lĩnh nhất: *Phương pháp đốt lò cưỡng bức bằng mỡ động vật*.


Anh nhìn quanh phòng máy và phát hiện một xô mỡ động vật bẩn – loại mỡ bò thải loại đen sì, pha tạp chất dùng để bôi trơn xích neo khổng lồ ngoài vách đá. Bên cạnh là một bao than Antracit sàng lọc chất lượng cao của khu trọ dự trữ cho ngày đông cực hạn.


Tô Minh nhanh chóng mở cửa lò đốt phụ của hệ thống sưởi. Anh dùng xẻng xúc than Antracit đổ đầy vào buồng đốt, sau đó trút toàn bộ xô mỡ động vật bẩn đen sì lên đống than đang cháy đỏ.


*Xèo xèo! Đoàng!*


Mỡ động vật bẩn tiếp xúc với lửa than Antracit lập tức bùng cháy dữ dội, phát ra những tiếng nổ lách tách cực mạnh. Ngọn lửa màu cam rực rỡ đột ngột chuyển sang màu đỏ rực khét lẹt, tỏa ra nhiệt lượng khổng lồ vượt ngưỡng 500 độ trong thời gian ngắn.


Tô Minh nhanh chóng đóng chặt cửa lò, gạt van an toàn của lò hơi phụ lên mức tối đa để nén khí khẩn cấp.


*Rúuuuuu!*


Tiếng còi hơi nước của lò sưởi phụ rít lên một âm thanh siêu thanh chói tai. Toàn bộ hệ thống đường ống đồng chạy dọc vách hầm ngầm rung chuyển bần bật, rỉ ra những tia hơi nước quá nhiệt đỏ rực. Trên mặt áp kế bỏ túi của Tô Minh, kim đo nhảy vọt từ 10 Atmospheres lên ngưỡng quá tải 25 Atmospheres!


Theo định luật bảo toàn áp suất hơi nước, luồng áp lực khổng lồ này không thể tự biến mất. Tô Minh đã khóa van xả phụ, buộc dòng hơi quá nhiệt 25 Atmospheres dội ngược theo đường ống dẫn chính, chạy thẳng về phía trạm đo lưu lượng hơi sưởi ngoài cổng khu nhà trọ – nơi Tào Hắc đang đặt chiếc áp kế đo thuế mạ đồng thau để kiểm soát.


Phía trên cổng khu nhà trọ, Tào Hắc đang hách dịch giơ chiếc kìm thủy lực lên thì đột ngột, chiếc áp kế đo thuế đeo trước ngực gã phát ra tiếng rít rung động dữ dội.


*Rắc... rắc...*


Kim đo của áp kế thuế xoay cuồng nhiệt vượt quá vạch giới hạn đỏ, mặt kính thạch anh bắt đầu rạn nứt dưới áp lực nén khí dội ngược khổng lồ.


"Cái... cái gì thế này? Áp suất ở đâu dội về lớn thế?" Tào Hắc hoảng hốt kêu lên, gã vội vàng giơ tay định vặn van xả áp khẩn cấp trên áp kế.


Nhưng đã quá muộn.


*BÙM!*


Chiếc áp kế đo thuế mạ đồng thau của Nghiệp đoàn nổ tung dưới áp lực cực hạn 25 Atmospheres. Vụ nổ cơ học giải phóng một luồng hơi nước quá nhiệt nóng gần 150 độ bùng phát ra mịt mù, kèm theo những mảnh đồng thau bắn tung tóe.


"Á hự! Mắt tôi!" Tào Hắc gào lên thảm thiết, gã bị luồng hơi nóng tạt thẳng vào mặt, ngã nhào xuống đất, hai tay ôm lấy khuôn mặt chuột kẹp đang bị bỏng rát.


Đám lính gác van hoàng gia bọc giáp cũng bị làn hơi nước nóng mù mịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn, ho sặc sụa và chao đảo lùi lại. Chiếc kìm cắt xích thủy lực rơi keng xuống sàn sắt rỉ sét.


"Có kẻ phá hoại đường ống! Rút lui khẩn cấp!" Một gã lính gác van hoảng loạn hét lên, kéo theo Tào Hắc đang gào khóc bỏ chạy khỏi khu nhà trọ công nhân Lò Hơi trong làn khói hơi nước trắng xóa.


Tô Minh lách người ra khỏi phòng lò hơi phụ bằng đường cống thải axit, bả vai trái nhói lên một cơn đau buốt do phải chịu đựng nhiệt lượng tỏa ra từ lò hơi quá tải. Anh biết vụ nổ áp kế đo thuế này chỉ có thể đuổi được Tào Hắc tạm thời, Nghiệp đoàn Khí Nâng sẽ sớm phái đội tuần tra kỹ thuật cao hơn xuống điều tra. Nhưng ít nhất, hơi ấm của khu nhà trọ đã được bảo vệ trong vài ngày tới.


Anh nhanh chóng di chuyển qua các đường ống ngầm để tránh bị phát hiện. Tại một ngã rẽ tối tăm dưới gầm cầu xích neo chính, cậu bé nhặt rác trung thành A Bảo đã chờ sẵn từ lúc nào. Khuôn mặt nhỏ thó của cậu bé lem luốc nhọ than nhưng đôi mắt sáng ngời đầy lo lắng.


"Anh hai Tô Minh! Em nghe thấy tiếng nổ áp kế của Tào Hắc rồi! Anh có sao không?" A Bảo thì thầm hỏi, tay khẽ đỡ lấy bả vai trái đang run lên của anh.


"Anh không sao. Đi thôi, đưa anh đến gặp Lão Sâm tại chợ đen Thiết Bị Cũ. Anh cần giải mã thứ này," Tô Minh khẽ nói, tay chạm vào mảnh thẻ đồng đục lỗ dữ liệu giấu trong túi áo khoác da.


Chợ đen Thiết Bị Cũ nằm sâu dưới gầm cầu xích neo khổng lồ quận 9, một nơi ngập tràn sương mù lưu huỳnh và tiếng mài bánh răng cơ khí nhức tai. Những gian hàng dã chiến được dựng từ các tấm tôn rỉ sét, bày bán đủ loại ốc vít, lò xo và các linh kiện trộm cắp từ tầng trung chuyển.


A Bảo dẫn đường cho Tô Minh luồn lách qua những đám đông thợ máy nghèo khổ để tiến sâu vào bãi phế thải của Lão Sâm. Lão già gầy gò, mắt ti hí sau cặp kính tròn dày cộp, đang tỉ mỉ dùng chiếc cân tiểu ly bằng đồng cổ để cân bụi vàng rỉ sét.


"Lão Sâm," Tô Minh bước vào góc tối của gian hàng, khẽ gọi.


Lão Sâm ngẩng đầu lên, đẩy cặp kính dày cộp lên sống mũi, khẽ ho khan một tiếng để xua bớt khói bụi lưu huỳnh: "Tô Minh? Gã thợ sửa máy dạo điên rồ. Ta nghe nói tiệm của cậu đã bị Bá Đặc niêm phong rồi mà? Cậu vẫn còn mạng để đến đây sao?"


"Tôi cần ông nhận dạng thứ này," Tô Minh không trả lời câu hỏi của lão. Anh lôi từ trong túi áo ra mảnh thẻ đồng đục lỗ dữ liệu cổ đại bám đầy muội than rỉ sét, đặt nhẹ lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ.


Lão Sâm nheo mắt nhìn mảnh thẻ đồng mỏng dính. Đột ngột, nụ cười tham tiền thường ngày trên khuôn mặt lão biến mất. Lão run rẩy nâng mảnh thẻ đồng lên sát mắt, dùng thấu kính phóng đại quang học mạ bạc gắn trên ngón tay cái để phân tích kỹ lưỡng các lỗ đục cơ học và ký tự cổ đại khắc quanh viền.


Sự im lặng bao trùm góc tối của chợ đen, chỉ còn tiếng rít đều đặn của những sợi xích neo khổng lồ ngoài vách đá Tử Thần.


Lão Sâm ngước mắt nhìn Tô Minh, khuôn mặt lão già gầy gò bỗng chốc tái nhợt đi dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn bão hơi nước.


"Mảnh thẻ đồng này..." Giọng Lão Sâm run lên bần bật, lão ghé sát tai Tô Minh thì thầm đầy kinh hãi: "Nó chứa một phần sơ đồ định vị mỏ neo áp suất cổ đại thứ nhất! Nhưng phần còn lại... nó thuộc về một tàu tuần tra hoàng gia bị rơi tại nghĩa địa biên giới sương mù!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!