Nhạc nềnSoaring

Khởi Động Mỏ Neo Đáy Phố

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương dầu nóng phun ra từ đường ống dẫn bị chém đứt đặc quánh, mang theo nhiệt độ gần hai trăm độ và mùi mỡ công nghiệp khét lẹt, ngay lập tức nuốt chửng cả phòng chứa mỏ neo áp suất thứ nhất vào một khoảng không tăm tối, bỏng rát. Tầm nhìn qua mắt trái bọc thấu kính cơ học rạn nứt của Tô Minh hoàn toàn bị nhuộm một màu đen đục của muội dầu. Hơi nóng len lỏi qua các khe hở của lớp giáp da dệt sợi đồng, nung đốt da thịt anh.


*Rít... Cọc...*


Tiếng piston thủy lực nặng nề của Thợ Săn Đồng (Mã số 09) dội lên từ phía bên kia màn sương. Sát thủ bán sinh học của hoàng gia đang di chuyển. Dù khớp vai phải của hắn đã bị ghim chặt bởi chiếc đinh tán thép mười mươi từ phát bắn của Tô Minh, chân piston thủy lực khổng lồ của hắn vẫn hoạt động với công suất tối đa, nện xuống nền sắt rầm rập.


Tô Minh lập tức kích hoạt kỹ năng nín thở lọc độc khẩn cấp. Khí quản cơ học của anh đóng sập lại với một tiếng 'cạch' khô khốc, cô lập hoàn toàn hai lá phổi sinh học khỏi làn sương dầu nóng độc hại. Anh nhắm mắt lại, nhường chỗ cho thính giác chênh lệch áp suất cực nhạy hoạt động.


Trong bóng tối tuyệt đối của tâm trí, thế giới xung quanh Tô Minh bắt đầu hiện lên qua những tần số rung động âm thanh. Anh nghe thấy tiếng hơi nước rít o o qua các van rò rỉ, tiếng xích neo khổng lồ ngoài vách đá đang rên rỉ dưới tải trọng cực hạn của phân khu chín, và đặc biệt là tiếng nhịp thở cơ học đều đặn, vô cảm của Thợ Săn Đồng. Sát thủ đang quét nhiệt lồng ngực để tìm kiếm anh. Làn sương dầu nóng bao quanh chính là lớp ngụy trang nhiệt lượng tự nhiên hoàn hảo, khiến thấu kính quét nhiệt của hắn tạm thời bị nhiễu loạn.


*Hưu...*


Tiếng xé gió sắc lẹm dội đến từ hướng ba giờ. Thợ Săn Đồng đang vung chiếc khiên đồng nặng nề ở tay trái quét ngang tầm thấp, càn quét mọi vật cản.


Tô Minh không né tránh theo bản năng. Anh nương theo thính giác, tính toán quỹ đạo chuyển động của sát thủ. Anh biết chân piston thủy lực của Thợ Săn Đồng rất nặng, mỗi bước dẫm xuống đều phải chịu một lực phản hồi lớn từ nền sắt.


“Vương Mãnh! Bắn vào bệ gá pháo hơi nước phía sau hắn!” Tô Minh hét lên qua ống thở thanh quản cơ học, giọng nói khàn đặc vang dội qua hệ thống thông gió.


Phía sau bệ gá pháo rỉ sét, Vương Mãnh dù đang chịu đựng vết bỏng rát ở bả vai trái vẫn nghiến răng gạt cần khóa áp lực của khẩu “Kẻ Trừng Phạt”. Một phát đinh tán thép khổng lồ xé toạc màn sương dầu, bắn sạt qua hông Thợ Săn Đồng và găm thẳng vào bệ gá pháo hơi nước cũ nát, tạo ra một tiếng nổ từ trường nhỏ và những tia lửa hàn bắn ra rực rỡ.


Ánh lửa từ trường đột ngột bùng lên làm lộ rõ silhouette của sát thủ. Thợ Săn Đồng lập tức đổi hướng, chân piston thủy lực nện mạnh xuống nền sắt, lao thẳng về phía nguồn phát ra tiếng động. Nhưng đó chính là cái bẫy của Tô Minh.


*Rắc! Ken két...*


Chân piston khổng lồ của Thợ Săn Đồng dẫm hụt, sụt thẳng vào khe hở của bệ gá pháo hơi nước rỉ sét vốn đã bị chấn động từ phát bắn của Vương Mãnh làm rạn nứt. Những bánh răng hành tinh chịu lực của bệ pháo kẹt cứng vào khớp gối cơ khí của hắn. Sát thủ chao đảo, tiếng piston thủy lực rít lên o o khi cố gắng rút chân ra ngoài.


“Thời cơ đến rồi!”


Tô Minh lao ra khỏi màn sương dầu nóng. Anh kích hoạt bả vai cơ khí hóa ba mươi phần trăm, truyền toàn bộ áp lực hơi nước nén từ bình chứa đeo vai vào cánh tay đồng sinh học. Khớp bả vai phải bọc giáp đồng dập nổi rít lên từng hồi gầm rú dữ dội. Anh áp sát Thợ Săn Đồng từ phía sau, nâng khẩu máy bắn đinh tán hơi nước đeo lưng lên, nhắm thẳng vào khớp gối cơ khí đang bị kẹt của hắn.


*Đoàng!*


Phát bắn ở cự ly gần dưới áp lực hai mươi lăm Atmospheres găm thẳng chiếc đinh tán thép mười mươi vào lõi piston thủy lực chân của sát thủ. Sức mạnh của đinh tán thép đập tan các gioăng cao su bôi trơn, khiến dầu thủy lực áp suất cao phụt ra tung tóe màu đen sì. Chân của Thợ Săn Đồng hoàn toàn bị khóa cứng, cơ thể khổng lồ bọc giáp đồng thau đổ rầm xuống nền sắt phòng chứa như một khối phế liệu vô tri, các khớp nối cơ học giật liên hồi rồi tắt lịm.


Tô Minh thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn khi mở lại khí quản cơ học. Vết bỏng hoại tử dọc bả vai phải của anh đang rỉ ra những giọt dịch đồng màu xanh lục bảo độc hại, minh chứng cho sự tàn phá của hội chứng đào thải đồng đang ăn mòn tủy xương anh từng giây. Nhưng anh không có thời gian để nghỉ ngơi.


“Tô Minh... mau lên! Lò hơi nâng chính... đang sụt áp cực nhanh!” Vương Mãnh lảo đảo bước ra khỏi màn sương dầu, tay ghì chặt bả vai trái đang rỉ máu, giọng nói đầy hối hả.


Tô Minh gật đầu. Anh bước nhanh đến bảng điều khiển tối cao của mỏ neo áp suất thứ nhất nằm ở trung tâm phòng chứa bọc chì khổng lồ. Trước mắt anh là một cỗ máy cổ xưa sừng sững như một tòa tháp đồng rỉ sét. Các ống dẫn áp lực địa nhiệt khổng lồ chạy từ lòng đất lên kết nối trực tiếp với piston thủy lực của mỏ neo, rít lên những tiếng còi báo động áp suất cao chói tai.


Tô Minh thò tay vào ba lô da đeo lưng, lấy ra chiếc Huy hiệu Thợ Khắc Bánh Răng Sinh Mệnh bằng hợp kim bạch kim rỉ sét. Anh nhìn những rãnh khắc mật mã siêu nhỏ trên bề mặt huy hiệu, rồi cắm mạnh nó vào khe nhận diện cơ học cổ đại nằm giữa bảng điều khiển.


*Cạch! Cạch! Cạch! Cạch!*


Một chuỗi tiếng khớp cơ học giòn giã vang lên bên trong bảng điều khiển. Những tấm thép bọc chì dày cộp từ từ trượt mở sang hai bên, để lộ ra một ổ khóa cơ khí khổng lồ gồm mười hai vòng bánh răng đồng tâm và một van khóa đục lỗ rỉ sét màu đỏ đồng.


*Xèo xèo! Phụt!*


Ngay khi ổ khóa mở ra, một luồng hơi nước quá nhiệt mang áp lực cực hạn năm mươi Atmospheres từ đường ống địa nhiệt ngầm phụt ra dữ dội qua các khe hở van, tỏa ra nhiệt độ lên tới ba trăm độ C. Luồng khí nóng khổng lồ rít vang như tiếng sấm rền, nung đỏ cả các bánh răng đồng tâm xung quanh.


“Áp lực quá lớn! Không thể tiếp cận bằng tay thường!” Vương Mãnh hét lên, lùi lại trước sức nóng khủng khiếp đang nung chảy cả lớp sơn bọc ngoài của bảng điều khiển.


Tô Minh nhìn chằm chằm vào van khóa khổng lồ đang rung lắc dữ dội dưới áp lực năm mươi Atmospheres. Nếu không quay được van khóa này để cố định piston thủy lực, toàn bộ hẻm Rỉ Sét phía trên sẽ bị đứt xích neo và rơi tự do xuống biển axit trong vòng vài mươi phút tới.


“Vương Mãnh! Đưa tôi cây búa tạ hơi nước!” Tô Minh ra lệnh.


Anh đón lấy cây búa tạ nặng ba mươi kg từ tay Vương Mãnh, dồn lực bả vai cơ khí nâng búa lên, nện mạnh vào cạnh của van khóa khổng lồ hòng mượn lực gõ để xoay bánh răng.


*Keng! Keng!*


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp phòng chứa bọc chì. Nhưng van khóa chỉ rung nhẹ lên từng hồi, các bánh răng đồng tâm hoàn toàn không dịch chuyển một milimet nào. Lực gõ cơ học thông thường từ búa tạ không thể vượt qua được lực phản hồi áp suất khổng lồ của dòng địa nhiệt ngầm đang nén chặt bên trong hệ thống thủy lực.


“Không được rồi... van khóa này được thiết kế với cơ chế bảo mật đục lỗ cổ đại. Nó đòi hỏi một lực xoay liên tục, đồng bộ hoàn toàn với tần số rung động của áp suất địa nhiệt bên trong thì mới mở được các lẫy khóa hành tinh!” Tô Minh nhận ra chân tướng kỹ thuật qua thấu kính mắt trái nhấp nháy ánh xanh.


Cách duy nhất là dùng tay quay trực tiếp van khóa. Nhưng dưới áp suất năm mươi Atmospheres và nhiệt độ ba trăm độ C, bất kỳ bàn tay sinh học nào chạm vào cũng sẽ bị nung chín và nghiền nát trong tích tắc.


Tô Minh nhìn xuống cánh tay phải của mình — cánh tay hoàn toàn bằng đồng thô sơ, tích hợp các đường ống dẫn nhiệt đỏ nhạt chạy dọc bắp tay. Đây là di vật và cũng là kỹ nghệ rèn cuối cùng của người thầy quá cố Trần Thiết để lại cho anh.


“Thầy Trần... cha... con sẽ không để Thiên Đỉnh phải sụp đổ.” Tô Minh thầm thì.


Anh tháo chiếc Hộp chì cách từ bên hông, đặt chiếc la bàn đồng Đáy Sương lên bệ gá bảng điều khiển. Kim la bàn đồng thau đang quay ngược liên tục với tốc độ điên cuồng, phát ra tiếng ro ro tần số thấp đồng điệu trực tiếp với nhịp tim sinh học của anh. Anh lôi chốt khóa mỏ neo bằng hợp kim chì-đồng nặng trĩu từ ba lô ra, cắm mạnh vào khe định vị của piston thủy lực.


*Cạch!*


Chốt khóa hợp kim chì-đồng khít chặt vào khe piston với sai số dưới không phẩy không một milimet, lấp lánh ánh xám chì mịn màng dưới làn hơi nước nóng.


Tô Minh vươn cánh tay đồng sinh học ra, nắm chặt lấy van khóa khổng lồ đang rít vang hơi nước nóng bỏng.


*Xèo xèo xèo!*


Ngay khi các ngón tay đồng chạm vào van khóa nung đỏ, nhiệt độ ba trăm độ C lập tức truyền dẫn qua lớp hợp kim chịu lực, dội ngược vào hệ thần kinh tủy xương cơ khí hóa của anh một cơn đau buốt tột cùng. Tô Minh gầm lên một tiếng rít xé lòng qua ống thở thanh quản cơ học. Cơn đau như thể có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên dọc từ đầu ngón tay lên đến tận đại não sinh học của anh.


“Tô Minh! Buông tay ra! Cánh tay của anh sẽ bị nung chảy mất!” Vương Mãnh kinh hoàng hét lên, cố lao vào kéo anh lại.


“Đứng im đó! Tôi phải giữ... để đồng bộ tần số!” Tô Minh gào lên, đôi mắt thấu kính nhấp nháy điên cuồng.


Anh nhắm mắt lại, nín thở lọc độc khẩn cấp, tập trung toàn bộ tinh thần vào cánh tay đồng sinh học. Thông qua các cảm biến áp lực và tủy xương cơ khí hóa ba mươi phần trăm, Tô Minh bắt đầu cảm nhận được nhịp rung động cơ học của dòng địa nhiệt ngầm đang cuộn xoáy dưới đáy phòng chứa. Nhịp tim sinh học của anh bắt đầu đập dồn dập, tự động điều chỉnh tần số để đồng điệu hoàn toàn với nhịp rung lắc của mỏ neo thủy lực khổng lồ.


*Thịch... Thịch... Thịch...*


Khi nhịp tim và nhịp máy hòa làm một, những đường ống dẫn nhiệt trên cánh tay đồng của Tô Minh bùng phát những luồng sáng đỏ rực rỡ.


“Xoay!”


Tô Minh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực nén hơi nước của bả vai cơ khí hóa vào cánh tay đồng, bắt đầu xoay van khóa đục lỗ mười hai vòng bánh răng theo chuỗi Fibonacci của người cha để lại: một vòng, một vòng, hai vòng, ba vòng, năm vòng, tám vòng...


*Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!*


Lực phản hồi áp suất khổng lồ năm mươi Atmospheres dội ngược lại cánh tay đồng sinh học cực mạnh. Những tiếng kim loại rạn nứt khô khốc vang lên liên tục dọc theo bắp tay của Tô Minh. Lớp mạ chì bảo vệ bên ngoài các mối hàn đồng bắt đầu bị bong tróc, nứt vỡ ra từng mảng lớn, rỉ ra những dòng dịch đồng màu xanh lục bảo độc hại pha lẫn với máu sinh học đỏ tươi từ vết khâu bả vai bị rách toác.


Cơn đau tột cùng làm mắt trái thấu kính rạn nứt của Tô Minh mờ đi, máu sinh học rỉ ra từ khóe mắt rớt xuống nền sắt nóng bỏng. Nhưng anh vẫn nghiến răng, ngón tay đồng siết chặt van khóa không buông một tấc. Mỗi vòng xoay là một lần tủy xương anh như bị nung chảy, nhưng các lẫy khóa hành tinh bên trong ổ khóa cơ khí cổ đại đang từ từ trượt mở theo chuỗi Fibonacci đục lỗ.


*Ầm!!!*


Đến vòng xoay thứ mười hai, một tiếng nổ trầm hùng dội lên từ sâu dưới lòng đất phòng chứa. Van khóa khổng lồ hoàn toàn khớp vào vị trí định vị tối cao. Chốt khóa mỏ neo bằng hợp kim chì-đồng sụt xuống, khóa chặt piston thủy lực khổng lồ của mỏ neo thứ nhất.


*Rầm rập! Rầm rập! Rầm rập!*


Hệ thống piston thủy lực khổng lồ bọc chì cổ đại chính thức hoạt động dưới áp lực địa nhiệt vĩnh cửu. Những tiếng rít hơi nước khổng lồ vang dội khắp đáy vực sương mù như tiếng sấm rền từ thời lập quốc. Những sợi xích neo sắt khổng lồ nối liền thành phố bay và mặt đất bắt đầu được kéo căng rít o o, tỏa ra những luồng sáng ma sát rực rỡ.


Từ phía trên cao hẻm Rỉ Sét, tiếng rên rỉ hủy diệt của cấu trúc nâng đột ngột dừng lại. Toàn bộ phân khu chín rung chuyển mạnh mẽ, rồi từ từ được nâng lên cao thêm năm mét vĩnh viễn, thoát khỏi tầm ăn mòn trực tiếp của đại dương axit đang sôi sục bên dưới. Áp suất khí nâng của phân khu nghèo lập tức ổn định trở lại, cứu sống hàng vạn dân nghèo hẻm Rỉ Sét khỏi thảm họa sụp lún sạt lở.


*Phụt...*


Luồng hơi nước quá nhiệt tắt lịm. Tô Minh buông lỏng tay khóa, ngã nhào xuống nền sắt phòng chứa bên cạnh bệ bảng điều khiển tối cao. Cánh tay đồng sinh học của anh bị hư hại nghiêm trọng, các bánh răng vi sai ở khớp cổ tay bị mài mòn vẹt đầu răng, lớp giáp đồng bọc ngoài chằng chịt những vết rạn nứt sâu rỉ dịch xanh lục bảo độc hại. Anh kiệt quệ hoàn toàn thể lực sinh học, hơi thở khàn đặc mùi than rỉ sét dốc lên từng hồi nghẹn ngào.


“Tô Minh! Chúng ta... chúng ta làm được rồi!” Vương Mãnh lao đến đỡ anh dậy, giọng nói run rẩy vì xúc động tột cùng khi nhìn thấy áp kế chỉ số áp lực ổn định.


Nhưng niềm vui chưa kịp bùng phát thì một tiếng rít tần số cao đột ngột dội qua hệ thống thông gió của phòng chứa bọc chì.


*O o o...*


Kích hoạt thành công mỏ neo cổ đại đã giải phóng một luồng sóng từ trường cực mạnh rò rỉ ra ngoài vách đá sắt. Sóng từ trường khổng lồ này lập tức quét qua tháp truyền tín hiệu hoàng gia hoang phế biên giới, làm sáng lên mạng lưới tín hiệu cổ đại tại hoàng cung Thiên Đỉnh.


Cách đó không xa, bên ngoài cửa sập sắt của phòng chứa, tiếng bước chân cơ khí nặng nề, đều đặn bôi dầu mạ bạc cao cấp rít vang ken két trên nền sắt.


“Phát hiện sóng từ trường mỏ neo cổ đại tại tọa độ đáy vực phân khu chín. Bao vây toàn bộ khu vực phòng chứa mỏ neo áp suất thứ nhất. Chỉ thị từ Tể tướng Hoắc Nhĩ: Tiêu diệt hậu duệ dòng họ Tô và thu hồi la bàn cổ bằng mọi giá.”


Giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của mật thám chỉ huy Hắc Ưng dội qua khe hở cửa bọc chì. Biệt đội Thám tử Hắc Ưng đã định vị được vị trí ẩn náu của Tô Minh nhờ sóng từ trường rò rỉ.


Tô Minh gượng dậy chống tay trái sinh học xuống nền sắt, mắt trái thấu kính rạn nứt nhìn chằm chằm về phía cửa sập đang bị những mũi khoan hơi nước của thám tử hoàng gia khoan vào rầm rập.


Đột nhiên, chiếc la bàn đồng Đáy Sương đặt trên bệ điều khiển phát ra tiếng 'ro ro' cực nhanh. Kim la bàn đồng thau đang chỉ hướng nam bỗng dưng quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ điên cuồng, chỉ thẳng về phía Vành đai bão điện từ bao quanh thành phố, phát ra những rung động tần số thấp dồn dập báo hiệu mỏ neo áp suất thứ hai đang bị cạn kiệt năng lượng và áp suất toàn Thiên Đỉnh đang tiếp tục giảm thêm hai mươi phần trăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!