Bẻ Khóa Tiệm Cầm Đồ
Tiếng rít kinh hoàng của những sợi xích neo khổng lồ dưới vách đá Tử Thần vẫn còn âm vang trong màng nhĩ của Tô Minh, lẫn lộn với tiếng còi hơi nước báo động dồn dập từ lò nâng chính của phân khu 9. Toàn bộ hẻm Rỉ Sét sau cú sụt lún đột ngột mười mét đã biến thành một đống hỗn độn nghiêng lệch. Sương muối lưu huỳnh màu vàng chanh tràn qua các khe nứt của những ngôi nhà sắt, đặc quánh và bỏng rát.
Tô Minh cõng em gái Tô An trên lưng, bước chân dẫm lên những tấm sàn sắt nóng hổi do hơi nước rò rỉ từ các đường ống ngầm dưới lòng đất. Anh cảm nhận rõ rệt nhịp tim của cô bé mười bốn tuổi đang đập loạn xạ bên tai mình, xen lẫn tiếng ho khan yếu ớt vì hít phải khí lưu huỳnh độc hại.
"Anh hai... xưởng của chúng ta..." Tô An thì thầm, đôi bàn tay gầy guộc bám chặt vào vai anh.
"Đừng lo, An An. Có anh ở đây." Tô Minh siết chặt hai chân em gái, mắt trái đeo chiếc kính thấu kính rạn nứt đa tròng quét nhanh qua màn sương đục để tìm kiếm một nơi ẩn náu.
Anh đưa Tô An đến một hầm ngầm cũ vốn là kho chứa ống dẫn áp suất thấp đã bị bỏ hoang từ lâu dưới gầm cầu xích neo chính. Nơi này được lót bằng những tấm vải bạt dệt sợi đồng chống axit cũ kỹ mà mẹ họ để lại – thứ duy nhất có thể ngăn chặn hơi axit Sunfuric loãng từ mặt biển đang sôi sục bên dưới bốc lên hằng đêm. Tô Minh đặt em gái xuống một góc hầm khô ráo, lôi từ trong túi áo ra một mẩu than Antracit sàng lọc nhỏ, châm vào chiếc lò sưởi tay bằng đồng thau cổ của cô bé.
"An An, ở yên đây và khóa chặt chốt van an toàn bên trong lại. Chỉ mở khi nghe thấy nhịp gõ bánh răng ba ngắn hai dài của anh. Hiểu chưa?"
Tô An gật đầu, đôi mắt mù bọc lớp màng xám tro khẽ chớp: "Anh hai, bả vai của anh... em nghe thấy tiếng cơ bắp của anh đang rên rỉ. Gã tuần binh lúc nãy đã làm anh bị thương đúng không?"
Tô Minh khẽ nhăn mặt. Cơn đau nhức nhối từ bả vai trái do lực bóp bọc sắt của Đội trưởng Mông Ca từ chiều vẫn đang âm ỉ cháy như có lửa đốt. Nhưng anh chỉ nhẹ nhàng xoa đầu em gái: "Anh không sao. Anh phải quay lại xưởng lấy ít đồ. Không có bộ dụng cụ hiệu chuẩn, chúng ta sẽ không có than sưởi cho những ngày tới."
Khi Tô Minh quay trở lại hẻm Rỉ Sét, màn đêm đã nuốt chửng phân khu nghèo nát. Nhưng những gì đập vào mắt anh qua thấu kính lọc màu của chiếc kính bảo hộ là một sự thật phũ phàng. Cửa sắt xưởng sửa đồng hồ của anh đã bị đóng chặt bởi hai thanh gỗ sồi dày cộp bắt chéo, đóng đinh tán hơi nước kiên cố. Trên vách tôn rỉ sét dán một tấm lệnh niêm phong bằng chì của Nghiệp đoàn Khí Nâng Hoàng Gia, bên dưới đóng dấu sáp đỏ cá nhân của Bá Đặc.
Bá Đặc đã ra tay trước. Gã không chỉ niêm phong xưởng để cưỡng chế món nợ hai mươi đồng xu đồng pha chì, mà mục tiêu thực sự của gã là tịch thu toàn bộ tài sản của Tô Minh, bao gồm cả chiếc hộp dụng cụ cơ khí dã chiến chứa những cây kim thạch anh siêu nhạy và chiếc thước đo góc bằng đồng thau cổ của cha anh để lại.
Không có dụng cụ, Tô Minh chỉ là một gã thợ sửa máy dạo không có móng vuốt. Quan trọng hơn, chiếc la bàn đồng Đáy Sương giấu trước ngực anh đang dao động rung nhẹ nhịp nhàng, đồng điệu trực tiếp với nhịp tim sinh học của anh mỗi khi áp suất sụt giảm. Vết xước lạ trên vỏ la bàn cổ mà anh phát hiện chiều nay dường như là một rãnh mật mã cơ học cần được hiệu chuẩn bằng chiếc thước đo góc đang nằm trong két sắt của Bá Đặc.
Tô Minh áp tay vào ngực, cảm nhận nhịp rung đều đặn của chiếc la bàn cổ như một lời thúc giục từ cõi lặng. Anh không thể chờ đến ngày mai. Anh phải đột nhập vào tiệm cầm đồ của Bá Đặc ngay đêm nay.
***
Tiệm cầm đồ của Bá Đặc là tòa nhà hai tầng xây bằng gạch đỏ kiên cố duy nhất ở hẻm Rỉ Sét, nằm sừng sững giữa những dãy nhà sắt rách nát như một pháo đài nhỏ. Xung quanh tòa nhà được bao bọc bởi một hệ thống lưới sắt bảo vệ nghiêm ngặt, và những chiếc đồng hồ áp suất rỉ sét treo lủng lẳng ngoài hiên hệt như những con mắt cơ học đang canh gác trong bóng tối.
Tô Minh nép mình vào bóng tối của một đường ống dẫn hơi nước ngầm rò rỉ, nín thở quan sát. Tiếng mưa axit bắt đầu rơi lộp bộp trên mái tôn, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn khi những giọt hóa chất ăn mòn lớp rỉ sét. Anh kéo cao cổ áo khoác da bọc đồng để bảo vệ làn da khỏi những tia nước axit bắn tung tóe.
Bả vai trái của anh nhói lên một cơn đau buốt khi anh cố bám tay vào gờ tường gạch đỏ để leo lên tầng hai. Tô Minh cắn chặt môi để không phát ra tiếng động. Anh không chọn đường cửa chính vì biết nơi đó luôn có lính gác của Mông Ca tuần tra, chưa kể các bẫy nổ cơ học lắp dưới quầy giao dịch sẵn sàng kích nổ nếu có kẻ xâm nhập trái phép. Đường ống thông gió áp suất thấp phía sau tòa nhà là lối đi duy nhất khả thi.
Anh leo lên đến bậu cửa sổ bọc lưới sắt bảo vệ của văn phòng Bá Đặc ở tầng hai. Qua thấu kính đa tròng, Tô Minh nhìn thấy các mắt lưới sắt đã bị hơi axit ăn mòn mỏng đi một phần. Anh rút từ hông ra một chiếc kìm bấm mini tự chế, tỉ mỉ cắt đứt ba sợi tơ đồng chịu lực của lưới sắt để tạo ra một khoảng trống vừa đủ cho thân hình gầy gò của mình lách qua.
Trong lúc lách người qua khe hẹp, một đầu sắt nhọn hoắt đã cào sâu vào bắp tay trái của anh. Cơn đau nhói buốt ập đến, Tô Minh khẽ hít một hơi thật sâu để nín thở lọc độc khẩn cấp, cảm nhận dòng máu nóng ẩm rỉ ra, thấm đẫm lớp áo bạt dệt sợi đồng. Anh bỏ qua vết thương, nhẹ nhàng đáp chân xuống sàn gỗ tối tăm của văn phòng.
Căn phòng sực nức mùi xì-gà rẻ tiền và mùi dầu mỡ bò bôi trơn. Ở góc phòng, chiếc két sắt chính bằng gang đúc nguyên khối nằm im lìm như một khối đá đen.
Tô Minh quỳ một chân xuống trước két sắt. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, đồng điệu một cách kỳ lạ với nhịp rung nhẹ của chiếc la bàn cổ Đáy Sương dưới lớp áo. Anh lôi từ trong túi áo ra một hộp nhỏ bọc chì, bên trong chứa một cây kim thạch anh siêu nhạy – công cụ bẻ khóa dã chiến tinh vi nhất mà anh tự chế tạo.
Két sắt của Bá Đặc sử dụng ổ khóa cơ học 3 vòng bánh răng bảo mật. Đây là loại khóa sử dụng các đĩa xoay có rãnh khuyết, đòi hỏi người mở phải xoay đúng ba mã số để các chốt khóa rơi vào rãnh khuyết cùng một lúc. Đối với người thường, đây là một bức tường thép bất khả xâm phạm. Nhưng đối với Tô Minh, người sở hữu thính giác chênh lệch áp suất cực nhạy, mỗi chuyển động của bánh răng bên trong đều rõ ràng như một bản nhạc.
Anh cắm cây kim thạch anh vào khe khóa nhỏ hẹp. Cây kim thạch anh đóng vai trò như một vật dẫn sóng âm, truyền dẫn những rung động cơ học cực nhỏ từ sâu trong ổ khóa lên các đầu ngón tay sinh học của anh. Tô Minh nhắm mắt lại, áp tai sát vào bề mặt gang lạnh ngắt của két sắt.
Anh dùng ngón tay phải xoay nhẹ vòng số thứ nhất.
*Sột... sột...*
Tiếng mài mòn của kim loại rỉ sét vang lên trong màng nhĩ của anh qua cây kim thạch anh. Tô Minh xoay cực kỳ chậm, từng vạch một. Khớp vai trái bị thương của anh run lên bần bật dưới áp lực giữ thăng bằng cơ thể.
*Tách.*
Một tiếng động siêu nhỏ, mỏng như tiếng cánh gián vỗ, vang lên. Vòng bánh răng thứ nhất đã rơi vào rãnh khuyết. Tô Minh khẽ thở phào, trán anh bám đầy những giọt mồ hôi lạnh trộn lẫn bụi than.
Anh bắt đầu xoay vòng số thứ hai ngược chiều kim đồng hồ. Vòng này có vẻ cứng hơn do lâu ngày không được bôi trơn bằng dầu mạ bạc. Tô Minh phải dùng lực tay lớn hơn. Cây kim thạch anh trong tay anh khẽ cong đi dưới áp lực chịu lực.
'Đừng gãy...' Tô Minh thầm cầu nguyện. Nếu cây kim thạch anh bị gãy bên trong, ổ khóa sẽ bị kẹt cứng vĩnh viễn và hệ thống tự hủy nổ bụi than đá nén dưới đáy két sẽ lập tức kích hoạt.
Đúng lúc đó, từ tầng một của tiệm cầm đồ, một tiếng rầm rập nặng nề vang lên.
Tiếng cửa sắt lớn bị đẩy ra, kèm theo tiếng bước chân bọc thép dẫm mạnh xuống sàn gỗ rên rỉ.
"Mông Ca, kiểm tra kỹ cái kho chứa phế liệu bên dưới xem có bị sụt lún rò rỉ nước axit vào không!" Giọng nói hách dịch, ngấn mỡ của Bá Đặc vang lên từ phía cầu thang. Gã đã quay lại cùng với đội tuần binh.
"Rõ rồi, chủ tiệm. Đám thợ lò ngoài kia đang hoảng loạn, không có ai bén mảng đến đây đâu," giọng nói ồm ồm, tàn nhẫn của Mông Ca đáp lại. Tiếng bước chân bọc thép của gã đang tiến dần về phía cầu thang dẫn lên tầng hai.
Tô Minh cứng đờ người. Thời gian của anh không còn nhiều. Tiếng bước chân của Mông Ca đang mỗi lúc một gần hơn, mỗi nhịp dẫm xuống sàn gỗ như một tiếng búa nện thẳng vào dây thần kinh của anh.
Anh nén cơn đau ở bả vai trái, tập trung toàn bộ tinh thần vào đầu ngón tay phải đang giữ cây kim thạch anh. Anh xoay nhẹ vòng thứ hai thêm hai vạch.
*Tách.*
Vòng thứ hai đã khớp. Chỉ còn một vòng cuối cùng.
Tô Minh xoay vòng thứ ba. Nhưng bánh răng thứ ba bị rỉ sét quá nặng, nó cứng ngắc không chịu dịch chuyển. Anh cố dùng lực tay bẻ khớp khóa phụ, nhưng cây kim thạch anh khẽ phát ra một tiếng rên rỉ cơ học nhè nhẹ. Anh biết nếu cố dùng sức mạnh sinh học thuần túy lúc này, cây kim sẽ gãy gập.
Tiếng bước chân của Mông Ca đã chạm đến bậc cầu thang cuối cùng ngay ngoài hành lang tầng hai. Ánh sáng từ chiếc đèn bão hơi nước của gã hắt qua khe cửa văn phòng, vẽ lên sàn gỗ những vệt sáng lay lắt.
Tô Minh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Anh không thể dùng lực cơ bắp. Anh phải dùng áp suất.
Anh lôi chiếc áp kế lò hơi bỏ túi cải tiến đeo trước ngực ra, mở van cảm biến nhỏ dưới đáy áp kế và áp nó vào khe hở của khoang tích áp bên hông két sắt. Anh dùng hơi thở nén của mình thổi mạnh vào van nạp áp lực, tạo ra một luồng khí nén áp suất ngược dội thẳng vào hệ thống chốt khóa cơ học bên trong để làm giãn nở tạm thời các kẽ bánh răng rỉ sét.
*Tách!*
Tiếng khớp khóa thứ ba vang lên giòn giã. Tô Minh nhanh như cắt gạt tay nắm cơ học. Cánh cửa két sắt nặng nề xoay mở không một tiếng động.
Bên trong két sắt, chiếc hộp dụng cụ bằng đồng của anh nằm im lìm bên cạnh những xấp khế ước nợ nần đục lỗ của dân nghèo. Tô Minh vơ lấy hộp dụng cụ của mình. Nhưng ngay khi anh định khép cửa két lại, mắt trái đeo kính đa tròng của anh đột ngột quét qua một góc tối dưới đáy két.
Ở đó, nằm lọt thỏm giữa những đồng xu đồng pha chì rỉ sét, là một mảnh thẻ đồng đục lỗ cũ kỹ, loang lổ vết dầu than đen sì.
Trên bề mặt mảnh thẻ đồng mỏng dính đó, những lỗ đục được sắp xếp theo một hệ thống hình học không gian vô cùng phức tạp, xung quanh khắc những ký tự cổ đại giống hệt như những vệt khắc trên thân chiếc la bàn đồng Đáy Sương đang đeo trên ngực anh. Bản năng của một hoa tiêu dòng họ Thợ Khắc Bánh Răng Sinh Mệnh mách bảo anh rằng đây không phải là một mảnh phế liệu thông thường. Nó là một mảnh thẻ đồng đục lỗ dữ liệu cổ đại – chìa khóa liên quan trực tiếp đến hệ thống mỏ neo áp suất đang ngủ yên dưới đáy thành phố.
Tô Minh không chần chừ, giơ tay nhặt lấy mảnh thẻ đồng đục lỗ bỏ vào túi áo khoác da.
*Cạch.*
Tay nắm cửa văn phòng khẽ xoay. Mông Ca đã đứng ngay ngoài cửa.
Tô Minh không thể rút lui bằng đường cửa sổ được nữa vì ánh đèn bão của lính tuần tra bên ngoài đang quét liên tục dọc theo vách tường gạch đỏ. Anh nhìn lên trần nhà, nơi có một đường ống thông gió bằng đồng rỗng dẫn khí sưởi ấm của tiệm cầm đồ.
Anh rút chiếc áp kế bỏ túi ra, đo nhanh áp lực gió rít từ đường ống thông khí. Áp kế chỉ mức 5 Atmospheres – luồng hơi nóng sưởi ấm đang tạm thời tắt do lò hơi chính phân khu 9 bị quá tải sụt lún. Đây là cơ hội duy nhất của anh.
Tô Minh dùng máy bắn đinh tán hơi nước đeo vai (mặc dù vai trái đau đớn tột cùng) bắn một phát móc neo dã chiến bám chặt vào khung sắt của đường ống thông gió. Anh dùng hết sức lực của cánh tay phải và hai chân để đu người lên, lách thân hình gầy gò vào trong đường ống chật hẹp chứa đầy muội than đá.
*Rầm!*
Cánh cửa văn phòng bị Mông Ca dùng chân bọc giáp sắt đạp tung ra. Gã đội trưởng tuần tra bước vào phòng, chiếc đèn bão hơi nước trên tay gã quét một vòng quanh căn phòng tối om.
"Chủ tiệm! Két sắt của ông bị mở rồi!" Mông Ca gầm lên, tiếng xích sắt bên hông gã rít lên chói tai khi gã lao nhanh về phía chiếc két sắt đang mở toang.
Nằm sâu trong đường ống thông gió tối tăm và ngột ngạt, Tô Minh nín thở hoàn toàn, áp chặt cơ thể vào vách đồng nóng bỏng. Vết thương ở bắp tay trái chạm vào thành ống dẫn nhiệt làm anh đau đớn đến mức suýt ngất đi, những giọt máu sinh học đỏ thẫm rỉ ra, để lại một vết máu nhỏ trên mặt lưới sắt thông gió.
Qua khe lưới sắt dưới chân, anh nhìn thấy Mông Ca đang điên cuồng lục lọi két sắt rỗng, khuôn mặt bặm trợn đầy sẹo của gã đỏ gay vì giận dữ.
"Khốn kiếp! Kẻ đột nhập vẫn còn quanh đây! Truy lùng khắp khu vực cho tao!" Tiếng gào thét của Mông Ca vang vọng khắp tòa nhà gạch đỏ.
Tô Minh khẽ nhắm mắt lại, tay anh nắm chặt lấy chiếc la bàn đồng cổ Đáy Sương và mảnh thẻ đồng đục lỗ vừa tìm được trong túi áo. Kim la bàn dưới lớp hộp chì bảo vệ khẽ dao động, chỉ thẳng về hướng vùng biên giới sương mù đầy bão tố – nơi chứa đựng xác tàu lượn cổ của cha anh và mỏ neo áp suất thứ nhất đang chờ được đánh thức.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!