Nhạc nềnSoaring

Phục Kích Ở Phòng Chứa Mỏ Neo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tô Minh trượt nhanh xuống đường ống dẫn nước thải axit tối tăm, mắt trái thấu kính rạn nứt nhìn lại làn khói lửa bụi than bùng cháy rực trời phía sau, tai nghe rên rỉ tiếng búa kháng chiến của thợ mỏ.


Dòng nước thải axit lưu huỳnh sủi bọt xèo xèo dưới chân, ăn mòn lớp giáp da bọc đồng cũ kỹ của anh và tỏa ra làn hơi độc nóng rát. Mỗi mét trượt xuống sâu hơn vào lòng vách đá sắt là một thử thách đối với lồng ngực sinh học đang chịu áp lực nặng nề của Tô Minh. Ống thở thanh quản cơ học của anh rít lên từng hồi lọc cọc, cố gắng gạn lọc chút dưỡng khí ít ỏi giữa bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh. Vết bỏng hoại tử dọc bả vai phải mới cấy ghép cánh tay đồng liên tục co thắt, rỉ ra những giọt dịch đồng màu xanh lục bảo độc hại, hòa lẫn với vết máu sinh học từ bắp tay trái bị bục vết khâu cũ. Đau đớn thể xác tột cùng bủa vây lấy anh, nhưng ý chí gác đập bảo vệ Thiên Đỉnh và lời hứa giữ an toàn cho em gái Tô An đã đóng đinh vào tủy xương anh như một chốt thép vĩnh cửu.


Phía sau anh, tiếng búa tạ và tiếng súng hơi nén của thợ mỏ vẫn dội lại qua đường ống sắt rỗng, mờ nhạt dần rồi chìm hẳn vào tiếng gầm rít của đại dương axit sôi sục bên dưới vách đá dựng đứng. Tô Minh ghì chặt hai chân vào thành ống rỉ sét để giảm tốc độ trượt. Chiếc ba lô da đeo lưng chứa chốt khóa mỏ neo bằng hợp kim chì-đồng nặng trĩu nện vào lưng anh nhịp nhàng theo từng cú xóc nảy. Bên hông anh, chiếc Hộp chì cách từ mười hai vòng bánh răng vẫn an toàn, bảo vệ chiếc la bàn cổ Đáy Sương khỏi những luồng nhiễu từ trường phát ra từ các đường ống dẫn khí nén ngầm.


*Bùm!*


Tô Minh tiếp đất bằng một cú ngã nhào trên nền sắt rỉ bám đầy bùn lưu huỳnh đen sì. Đây là đáy của vách đá sắt, nơi các sợi xích neo khổng lồ thả thẳng xuống biển axit vàng chanh bốc khói nghi ngút bên dưới. Gió rít gào qua các khe hở cơ học với sức mạnh của một trận bão dã chiến, mang theo những hạt sương muối ăn mòn da thịt lập tức nếu không có lớp giáp bảo hộ dệt sợi đồng.


“Tô Minh! Lối này!”


Một bóng người vạm vỡ bước ra từ bóng tối của một bệ gá pháo hơi nước bị bỏ hoang. Đó là Vương Mãnh, cựu pháo thủ hoàng gia đào ngũ. Gã mặc chiếc áo lính rách nát đã bị xé bỏ phù hiệu, vai vác khẩu súng bắn đinh áp lực hơi nước “Kẻ Trừng Phạt” khổng lồ. Khuôn mặt chữ điền cương nghị của gã bám đầy bụi than, đôi mắt sắc lạnh quét qua cánh tay đồng rỉ dịch xanh của Tô Minh với vẻ ái ngại thầm lặng.


“Anh vẫn chịu đựng được chứ?” Vương Mãnh hỏi, giọng trầm đục qua bộ lọc khí bọc chì.


“Mỏ neo thứ nhất... đang ở ngay phía sau cánh cửa kia.” Tô Minh khàn giọng trả lời, ngón tay đồng của anh chỉ về phía cánh cửa bọc chì khổng lồ của Phòng chứa mỏ neo áp suất thứ nhất nằm sâu dưới vách đá sắt. “Lò hơi nâng chính của phân khu chín đang quá tải ở mức hai mươi lăm Atmospheres. Chúng ta chỉ còn chưa đầy vài chục phút trước khi toàn bộ hẻm Rỉ Sét sụp đổ.”


Cánh cửa bọc chì cổ đại sừng sững như một khối mộ thép khổng lồ, bị khóa chặt bởi một hệ thống bảo mật bánh răng hành tinh nhiều tầng. Các rãnh khóa đã bị sương muối lưu huỳnh ăn mòn, bám đầy các vảy rỉ sét màu đỏ đồng. Để mở cánh cửa này mà không gây ra tiếng động lớn thu hút lính tuần tra, Tô Minh cần một giải pháp cơ học chính xác.


Anh tháo chiếc Hộp chì cách từ bên hông, xoay nhẹ mười hai vòng bánh răng theo chuỗi Fibonacci để mở nắp hộp. Chiếc la bàn cổ Đáy Sương lộ ra, kim đồng thau của nó đang quay ngược liên tục với tốc độ cực cao, phát ra những rung động tần số thấp đồng điệu trực tiếp với nhịp tim sinh học của anh. Tô Minh lôi mảnh hợp kim chì-đồng vụn rò rỉ – mảnh vụn nóng chảy mà anh lén giấu từ bệ đúc ở tập trước – đặt vào khe cảm ứng nhiệt của ổ khóa cơ học cổ đại.


Mảnh hợp kim chì-đồng vụn rò rỉ đóng vai trò như một vật dẫn áp suất hoàn hảo, trung hòa sai số nhiệt lượng của hệ thống bảo mật cổ xưa. Tô Minh dùng tay trái sinh học rỉ máu phối hợp với ngón tay đồng cơ khí xoay nhẹ trục bánh răng trung tâm.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Những tiếng khớp cơ học giòn giã vang lên bên trong cánh cửa dày cộp. Hệ thống van xả áp phụ của phòng chứa xì ra một luồng hơi nước lạnh ngắt mùi dầu mỡ cổ xưa. Cánh cửa bọc chì nặng hàng tấn từ từ hé mở, để lộ ra một đại sảnh cơ khí khổng lồ bọc chì xám xịt. Giữa căn phòng là mỏ neo thủy lực khổng lồ, một siêu kết cấu piston thép đường kính năm mét, kết nối trực tiếp với các sợi xích neo chịu lực kéo hàng vạn tấn của thành phố bay. Các đường ống dẫn khí nén địa nhiệt chạy dọc vách phòng chứa, rít lên những tiếng báo động áp suất cao nhịp nhàng.


“Không gian ở đây quá rộng, rất dễ bị phục kích.” Vương Mãnh cảnh giác nâng súng “Kẻ Trừng Phạt”, mắt quét qua các dầm sắt treo lơ lửng trên trần phòng chứa.


Tô Minh bước nhanh về phía bảng điều khiển tối cao của mỏ neo. Anh mở ba lô da, lấy ra chốt khóa mỏ neo bằng hợp kim chì-đồng vừa rèn xong. Chốt khóa dài nửa mét, lấp lánh ánh xám chì mịn màng dưới ánh sáng lờ mờ của các thấu kính ngưng tụ ánh sáng hơi nước dã chiến. Đây là linh kiện vi mô duy nhất có thể cố định thành công piston thủy lực dưới áp lực cực hạn năm mươi Atmospheres.


Nhưng ngay khi ngón tay đồng của Tô Minh vừa chạm vào cần gạt áp lực trung tâm, một tiếng rít cơ học sắc lạnh xé toạc không khí từ phía trên cao.


*Vút! Cạch!*


Một bóng đen khổng lồ lao thẳng từ dầm thép trên trần xuống, nện hai chân piston thủy lực nặng nề xuống nền sắt phòng chứa, tạo ra một làn sóng xung kích làm rung chuyển cả bảng điều khiển.


Đó là Sát thủ Thợ Săn Đồng (Mã số 09).


Cơ thể hắn gần như hoàn toàn bọc trong lớp giáp thép đồng thau dập nổi bóng loáng, khuôn mặt che kín bằng một mặt nạ sắt không cảm xúc. Khớp vai và cột sống của hắn lộ rõ các piston thủy lực và bánh răng vi sai truyền động chịu tải đang quay rít điên cuồng. Trên cánh tay phải của hắn, thanh đao hơi nước nén khí “Răng Cưa” khổng lồ bắt đầu hoạt động, lưỡi cưa quay tít với tốc độ cực đại, phát ra tiếng gầm rít chói tai của động cơ hơi nước mini đeo vai chạy bằng quặng nhiệt thạch tinh khiết. Lưỡi cưa nhanh chóng bị nung đỏ lên đến năm trăm độ, tỏa ra nhiệt lượng hầm hập và những tia lửa hàn hồ quang bắn ra rực rỡ.


“Mục tiêu: Tô Minh. Chỉ thị: Diệt khẩu.” Giọng nói vô cảm, bóp méo qua bộ lọc kim loại của sát thủ vang lên.


*Vút!*


Thợ Săn Đồng vung thanh đao lưỡi cưa hơi nước nung đỏ năm trăm độ chém thẳng xuống lồng ngực Tô Minh. Nhát chém chớp nhoáng xé rách không khí, mang theo nhiệt lượng nung chảy cả các tấm thép bảo vệ xung quanh.


Tô Minh phản xạ cực nhanh. Anh gạt mạnh cần kích hoạt Móc neo phản lực hơi nước trên tay phải. Chiếc móc sắt bắn phập vào một dầm xích neo phía trên, kéo thân hình anh vọt lên không trung ngay trong tích tắc.


*Xoảng! Rắc!*


Lưỡi cưa nung đỏ của sát thủ chém hụt, chém đôi tấm thép bảo vệ dày mười centimet của bảng điều khiển phụ như chém một miếng vải bạt. Hơi nước quá nhiệt từ đường ống bị chém đứt phụt ra mù mịt, nung nóng cả phòng chứa.


“Nằm xuống!” Vương Mãnh hét lớn từ phía sau bệ gá pháo hơi nước.


Gã cựu binh quỳ một gối, nâng khẩu súng hơi nén “Kẻ Trừng Phạt” bắn tỉa chuẩn xác vào lồng ngực Thợ Săn Đồng để đánh lạc hướng.


*Đoàng! Đoàng!*


Hai viên đạn chì nặng nề bắn ra dưới áp lực hơi nước cực lớn, găm thẳng vào lồng ngực bọc giáp đồng dập nổi của sát thủ. Tuy nhiên, tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên, hai viên đạn chì bị nảy văng ra ngoài, chỉ để lại những vết móp nông trên lớp giáp đồng siêu chịu lực của hắn. Lớp giáp của Thợ Săn Đồng quá dày, không thể xuyên thủng bằng đạn chì thông thường.


Bị tấn công, Thợ Săn Đồng lập tức quay ngoắt người chín mươi độ. Khớp hông cơ khí của hắn rít lên một tiếng piston thủy lực đanh gọn. Hắn đưa chiếc khiên đồng thau gắn trên tay trái lên chắn đứng đường đạn tiếp theo của Vương Mãnh, đồng thời kích hoạt động cơ nén khí đeo vai để tăng tốc độ cực đại, lao thẳng về phía vị trí ẩn nấp của gã cựu pháo thủ.


“Vương Mãnh! Tránh ra!” Tô Minh hét lên qua ống thở thanh quản.


Nhưng tốc độ của Thợ Săn Đồng quá nhanh. Chỉ trong vòng hai nhịp piston, hắn đã áp sát Vương Mãnh. Thanh đao lưỡi cưa nung đỏ quét ngang một đường vòng cung chết chóc. Vương Mãnh liều mạng lăn xả ra sàn sắt để né tránh, nhưng luồng hơi nước xả phụ quá nhiệt từ vai của Thợ Săn Đồng quét qua bả vai trái của gã, nung chảy lớp vải áo lính và gây bỏng nhẹ rát buốt.


Nhìn thấy đồng đội bị thương và bảng điều khiển mỏ neo đang bị đe dọa phá hủy, Tô Minh nén cơn đau hoại tử bả vai đang rỉ dịch xanh lục bảo. Anh hiểu rằng mình không thể thắng sát thủ này bằng sức mạnh cơ bắp sinh học hay những phát bắn trực diện vào lồng ngực bọc thép. Anh cần một chiến thuật cơ học chính xác.


Mắt trái thấu kính rạn nứt của Tô Minh nhấp nháy ánh sáng xanh lục, quét qua cơ thể cơ khí hóa năm mươi phần trăm của Thợ Săn Đồng. Anh phân tích các chuyển động khớp nối của hắn và ngay lập tức định vị được điểm yếu chí mạng: các bánh răng vi sai hành tinh truyền động chịu tải lộ rõ ở khớp nối bả vai phải của hắn – nơi điều khiển trực tiếp cánh tay cầm lưỡi cưa hơi nước.


Tô Minh đu dây móc neo đáp xuống ngay phía sau lưng Thợ Săn Đồng khi hắn đang chuẩn bị dẫm chân piston kết liễu Vương Mãnh.


Anh tháo khẩu Máy bắn đinh tán hơi nước đeo lưng ra, hai tay ghì chặt báng súng. Cơn đau từ bả vai phải rách da rỉ dịch đồng xanh dội ngược vào lồng ngực làm hơi thở anh khét lẹt mùi than rỉ sét, nhưng anh không được phép run tay.


Anh kích nổ bình áp hơi nước dã chiến của máy bắn đinh, nâng áp suất tích nén lên mức cực hạn hai mươi lăm Atmospheres. Lực phản hồi khủng khiếp của phát bắn đinh tán dã chiến được triệt tiêu hoàn toàn nhờ hệ thống piston trợ lực bả vai mới cấy ghép của anh hoạt động nhịp nhàng, giữ cho nòng súng hoàn toàn tĩnh lặng.


*Đoàng!*


Một tiếng nổ đanh gọn rít vang chói tai trong không gian bọc chì kín mít. Tô Minh sử dụng chiêu thức Đóng đinh áp lực cao, bắn một đinh tán thép dài mười centimet thẳng vào khớp vai cơ khí hóa của Thợ Săn Đồng ở cự ly chưa đầy hai mét.


*Rắc! Phụt!*


Chiếc đinh tán thép chịu lực xuyên thủng lớp giáp bảo vệ mỏng ở khớp nối, ghim chặt vào giữa hệ thống bánh răng vi sai hành tinh của sát thủ. Tiếng kim loại bị nghiền nát ken két vang lên điên cuồng bên trong khớp vai của hắn. Những mảnh bánh răng đồng thau nhỏ vụn bắn ra tung tóe dọc theo đường ống dẫn dầu thủy lực bị vỡ nát.


Cánh tay phải cầm thanh đao lưỡi cưa hơi nước của Thợ Săn Đồng lập tức mất lực kéo, buông thõng xuống và giật liên hồi do chập mạch điều khiển cơ học.


Tuy nhiên, một sát thủ hoàng gia cơ khí hóa năm mươi phần trăm không dễ dàng bị khuất phục như vậy. Mất đi cánh tay phải, Thợ Săn Đồng vẫn gầm lên một tiếng rít kim loại vô cảm. Hắn dùng chân piston thủy lực khổng lồ đạp mạnh xuống nền sắt, mượn lực xoay người dùng chiếc khiên đồng nặng nề ở tay trái đập thẳng vào lồng ngực Tô Minh hòng đè bẹp anh dưới áp lực thủy lực.


Tô Minh bị cú va đập mạnh hất văng lùi lại phía sau, ngã nhào sát cạnh bảng điều khiển tối cao của mỏ neo. Chiếc ba lô da chứa chốt khóa hợp kim bị va đập mạnh, phát ra tiếng kim loại va chạm khô khốc.


Trong cơn giãy chết cơ học, Thợ Săn Đồng điên cuồng vung thanh đao lưỡi cưa hơi nước vẫn đang quay tít mất kiểm soát do chập mạch áp suất. Thanh đao chém loạn xạ vào không trung, cắt đứt một đường ống dẫn dầu mỏ neo áp lực cao chạy dọc vách phòng chứa.


*Xèo xèo! Phụt!*


Đường ống dẫn dầu bị cắt đứt lập tức phun ra một làn sương dầu nóng bỏng nồng nặc mùi lưu huỳnh và mỡ công nghiệp, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của cả Tô Minh và Thợ Săn Đồng trong một màn sương đen tối tăm và mù mịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!