Tiếng Búa Kháng Chiến
Tô Minh nén cơn đau bả vai đang rỉ dịch xanh, tay trái siết chặt lấy báng súng bắn đinh hơi nước đeo vai, mắt trái thấu kính rạn nứt nhìn chằm chằm vào những mảng trần đá đang sụt lở rơi xuống.
Tiếng rít chói tai của mũi khoan hơi nước hạng nặng từ phía trên vách đá dội xuống ngày một gần, kéo theo những rung động cơ học liên hồi làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc của kho chứa than phế thải bỏ hoang. Muội than đen sì rơi lả tả như một cơn mưa đen tối tăm, bám đầy lên khuôn cát rèn còn nóng hổi dưới đất. Trên bàn rèn dã chiến, chốt khóa mỏ neo bằng hợp kim chì-đồng vừa mới thành hình vẫn đang tỏa ra những luồng nhiệt lượng ấm áp, lấp lánh ánh xám chì mịn màng dưới ánh sáng đỏ lờ mờ của lò đúc.
“Nhanh lên! Triệu Sát đang cho mũi khoan phá trần!” Hùng Búa gầm lên, bờ vai bọc giáp thép chịu lực của gã gồng lên để giữ chặt bệ đúc khuôn cát đang chao đảo.
Tô Minh không do dự một giây. Anh dùng cánh tay đồng sinh học bọc giáp đồng dập nổi – thứ chi giả cơ khí vừa được bác sĩ Lâm Yến cấy ghép – vươn ra nắm lấy chốt khóa mỏ neo nóng bỏng. Dù đã được phủ một lớp hợp kim chì bảo vệ, nhiệt độ gần ba trăm độ của phôi hợp kim vẫn truyền qua các cảm biến áp lực, dội ngược vào hệ thần kinh của anh một cơn đau rát buốt. Anh nghiến răng đến mức ống thở thanh quản cơ học phát ra tiếng rít ken két, nhanh chóng quấn chốt khóa vào một tấm vải bạt dệt sợi đồng chống axit rồi giấu chặt vào chiếc ba lô da đeo lưng.
Ngay bên rìa bệ đúc, một mảnh hợp kim chì-đồng vụn nóng chảy còn sót lại đang nguội dần trên nền đất cát. Tô Minh lướt mắt thấu kính rạn nứt qua nó, nhanh tay nhặt lấy mảnh vụn kim loại nóng bỏng ấy và lén giấu vào hộp chì cách từ mười hai vòng bánh răng đeo bên hông. Đây là bài học xương máu mà cha anh, kỹ sư Tô Hoài, đã ghi lại trong cuốn sổ tay: mọi mảnh vụn hợp kim chì-đồng đều có thể trở thành vật dẫn áp suất hoàn hảo trong trường hợp khẩn cấp.
“Đại Đồng, dập lò hơi dã chiến! Hùng Búa, vác búa đi lối cống thải!” Tô Minh ra lệnh, giọng nói bóp méo qua bộ lọc thanh quản nghe khàn đặc mùi than rỉ sét.
Đúng lúc đó, một tiếng *Rầm* kinh hoàng vang lên. Trần hầm mỏ sụp đổ hoàn toàn. Mũi khoan hơi nước khổng lồ bằng thép mạ vàng của đội an ninh hoàng gia xuyên thủng lớp đá sắt, phun ra một luồng hơi nước áp lực cao mù mịt. Từ lỗ hổng khổng lồ trên trần, hàng chục lính an ninh bọc giáp chì dày cộp dưới sự chỉ huy của Triệu Sát bắt đầu đu dây lao xuống, tay lăm lăm những khẩu súng bắn đinh hơi nước tự động cỡ lớn.
“Tô Minh! Ngươi không thoát được đâu!” Giọng nói của Triệu Sát vang lên đầy đe dọa qua chiếc mặt nạ phòng độc hoàng gia bọc sợi bạc.
“Chạy!” Hùng Búa gầm lên, quai cây búa tạ hơi nước nén khí đập mạnh vào đường ống dẫn hơi của lò rèn dã chiến. Luồng hơi nước quá nhiệt hai mươi lăm Atmospheres lập tức xì ra mù mịt, che khuất tầm nhìn của đội an ninh.
Tô Minh cùng Hùng Búa và Đại Đồng lập tức luồn qua lối thoát hiểm chật hẹp dẫn thẳng ra khu mỏ than trung tâm của Hẻm Rỉ Sét.
Khi bước ra ngoài, cảnh tượng trước mắt họ là một sự hỗn loạn tột cùng. Tin tức về vụ sụt lún mười mét đột ngột của phân khu chín và âm mưu cắt giảm than sưởi của Nghiệp đoàn Khí Nâng Hoàng Gia đã thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ suốt nhiều năm qua của cư dân tầng đáy. Hàng vạn thợ mỏ than đá, thợ lò hơi nghèo khổ với khuôn mặt nhem nhuốc muội than đang đổ ra các ngả đường sắt rỉ sét. Họ không còn mang theo những chiếc xẻng xúc than thông thường, mà trên tay là những cây búa tạ rèn, xà-băng thép và súng hơi nén tự chế.
Tại quảng trường trung tâm trước lò hơi nâng chính, Trưởng lão thợ mỏ Mạnh Cuồng đang đứng trên một bục lò cao dựng bằng các tấm thép phế thải. Mái tóc muối tiêu của ông bám đầy bụi than, đôi cánh tay bọc thép chịu lực giơ cao chiếc cuốc chim bằng thép hợp kim đặc biệt. Giọng nói của ông vang dội như tiếng sấm rền, lấn át cả tiếng rít gào của gió sương muối lưu huỳnh:
“Hỡi những người anh em thợ lò! Nghiệp đoàn Khí Nâng muốn chúng ta chết lạnh dưới biển axit! Chúng cắt xén khí nâng, chúng cướp than sưởi của con em chúng ta để sưởi ấm cho những tòa biệt thự dát vàng của giới quý tộc thượng lưu! Chúng ta đã cống hiến cả xương máu, đã biến cơ thể mình thành những cỗ máy rỉ sét để phục vụ chúng, và giờ chúng muốn vứt bỏ chúng ta như những linh kiện tiêu hao vô giá trị sao?”
“KHÔNG! KHÔNG BAO GIỜ!” Hàng vạn tiếng gào thét phẫn nộ của thợ mỏ đồng thanh vang lên, tạo thành một làn sóng âm thanh chấn động làm rung chuyển cả những cầu xích neo khổng lồ l l lơ lửng.
Phía trên cao, chiếc khinh khí cầu mạ vàng sang trọng của Vance – đại diện Nghiệp đoàn Khí Nâng Hoàng Gia – đang lơ lửng ở khoảng cách an toàn. Vance mặc chiếc áo choàng lông thú mạ vàng, cổ đeo dây chuyền bánh răng vàng ròng, một tay cầm tẩu thuốc hơi nước, tay kia cầm loa phát thanh hơi nước nén khí. Giọng nói của gã quý tộc vang lên đầy kiêu ngạo và lạnh lùng:
“Lũ thợ mỏ ngu muội kia! Các ngươi đang vi phạm luật cấm tàng trữ áp kế và đình công bất hợp pháp. Áp suất khí nâng là tài sản của hoàng gia, được phân phối theo vạch đo áp suất tối cao. Hãy lập tức giải tán và giao nộp tên tội phạm truy nã Tô Minh, bằng không Nghiệp đoàn sẽ cắt hoàn toàn lượng hơi ấm sưởi của phân khu chín ngay lập tức!”
“Đừng nghe lời dụ dỗ của gã cáo già!” Mạnh Cuồng gầm lên, chỉ cuốc chim về phía khinh khí cầu của Vance. “Chúng ta sẽ bãi công! Công đoàn Thợ Lò Nổi Dậy sẽ phong tỏa toàn bộ lò hơi nâng chính! Không có một viên than nào được đốt, không có một dòng khí nâng nào được chuyển lên tầng trên nếu các ngươi không trả lại quyền sống hơi ấm cho tầng đáy!”
“Phản loạn! Triệu Sát, san phẳng khu mỏ cho ta!” Vance lạnh lùng ra lệnh qua bộ đàm hơi nước.
Triệu Sát dẫn theo đội an ninh lò hơi bọc giáp chì khổng lồ lập tức áp sát khu mỏ than. Những khẩu súng bắn đinh hơi nước tự động của chúng chĩa thẳng về phía hàng rào thợ mỏ. Triệu Sát sở hữu hỏa lực vượt trội và lớp giáp bọc chì dày cộp chịu được va đập lớn, gã tự tin có thể dập tắt cuộc nổi dậy này trong vòng vài phút.
Nhưng Mạnh Cuồng đã có sự tính toán chiến thuật từ trước. Ông ra lệnh cho các thợ rèn xích kéo những sợi xích sắt chịu lực khổng lồ kết nối thành một hàng rào kiên cố chắn ngang lối vào lò hơi nâng chính. Ông biết Triệu Sát không dám sử dụng các loại pháo hơi nước hạng nặng hay thuốc nổ ở khu vực này, vì bất kỳ chấn động lớn nào cũng có thể làm nổ tung lò hơi nâng chính – cỗ máy cốt lõi giữ cho toàn bộ phân khu chín không bị rơi tự do xuống biển axit.
“Bắn!” Triệu Sát gầm lên ra lệnh.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Những khẩu súng bắn đinh tự động rít lên chói tai, bắn ra những cơn mưa đinh tán thép và đạn chì nặng nề vào đám đông thợ mỏ. Nhiều thợ mỏ trẻ tuổi đi đầu bị đạn đinh xuyên thủng giáp da dã chiến, máu sinh học phun ra nhuộm đỏ những tấm sắt rỉ sét dưới đất. Tiếng la hét đau đớn vang lên, nhưng hàng rào thợ mỏ không hề lùi bước. Họ dùng các tấm khiên bằng sắt phế thải bọc sợi đồng dẻo để che chắn, tiếp tục tiến lên.
“Để đó cho tao!” Hùng Búa gầm lên một tiếng vang dội. Gã khổng lồ vác cây búa tạ hơi nước nén khí lao thẳng vào đội hình lính an ninh hoàng gia.
*Ầm!*
Một nhát búa nặng nề của Hùng Búa nện thẳng xuống đất, luồng hơi nước nén áp suất cao từ búa tạ xì ra tạo thành một sóng xung kích mạnh mẽ. Cú đập cực mạnh làm nứt toác nền đất sắt, đồng thời phá hủy hoàn toàn hệ thống ống dẫn khí nén bằng đồng kết nối với súng hơi của hai tên lính an ninh đi đầu. Hơi nước nóng phun ngược vào mặt khiến chúng gào thét đau đớn, ngã gục xuống.
Tận dụng khoảng trống đó, hàng ngàn thợ mỏ phẫn nộ cầm búa tạ và cuốc chim tràn lên như nước vỡ bờ, đẩy lùi đợt càn quét đầu tiên của đội an ninh.
Mạnh Cuồng nhìn thấy Tô Minh đang đứng trong góc tối của đường hầm mỏ, tay ôm chặt chiếc ba lô chứa chốt khóa mỏ neo. Ông lao đến, nắm chặt lấy bả vai trái của Tô Minh, giọng nói khẩn thiết:
“Tô Minh! Chốt khóa đã rèn xong chưa?”
“Đã xong hoàn hảo, thưa Trưởng lão,” Tô Minh trả lời, mắt trái thấu kính rạn nứt nhấp nháy ánh sáng xanh lục. “Nhưng bả vai của tôi đang bị đào thải đồng nghiêm trọng, rỉ dịch xanh liên tục. Tôi cần đến phòng chứa mỏ neo thứ nhất ngay lập tức để kích hoạt nó trước khi áp suất lò hơi nâng chính sụt giảm hoàn toàn.”
“Hùng Búa! Đại Đồng! Mau đưa Tô Minh đi lối đường ống thoát nước thải axit để đến phòng chứa mỏ neo dưới đáy vách đá!” Mạnh Cuồng gầm lên, đẩy mạnh Tô Minh về phía sau. “Công đoàn thợ lò sẽ dùng mạng sống này để chặn đứng Triệu Sát ở đây! Đi mau! Bảo vệ hy vọng duy nhất của Hẻm Rỉ Sét!”
Tô Minh nhìn sâu vào đôi mắt cương nghị của Mạnh Cuồng, nén cơn đau thắt lồng ngực do đồng điệu nhịp tim với la bàn cổ đang quay ngược liên tục bên hông. Anh biết mỗi giây trôi qua là một sinh mạng thợ mỏ nằm xuống. Anh không thể lãng phí sự hy sinh của họ.
“Chăm sóc em gái tôi, Tô An,” Tô Minh khàn giọng nói qua ống thở thanh quản.
“Có chết ta cũng giữ an toàn cho con bé!” Mạnh Cuồng hứa chắc nịch, rồi quay người lao vào cuộc chiến cận chiến khốc liệt phía trước.
Triệu Sát nhìn thấy bóng dáng Tô Minh đang lùi sâu vào đường hầm mỏ. Gã tức giận gầm lên qua mặt nạ lọc độc, nhận ra mình đã đánh giá thấp sự đoàn kết tàn bạo của đám thợ mỏ rỉ sét này. Gã không thể để tên tội phạm mang theo di vật dòng họ Tô trốn thoát.
“Lũ chuột nhắt dơ bẩn! Các ngươi muốn chết chung với hắn sao?” Triệu Sát gầm lên, tay gạt mạnh cần khóa trên khẩu súng bắn đinh tự động đeo vai của mình để nạp đạn chì cỡ đại. Gã ra lệnh cho lính an ninh chuẩn bị kích hoạt các bình chứa khí độc Phlogiston màu tím để dọn dẹp toàn bộ hầm mỏ.
Trước khi rút lui, Triệu Sát chỉ súng về phía đám đông thợ mỏ đang tràn lên, bóp cò xả toàn bộ áp lực hơi nước còn lại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!