Rèn Chốt Khóa Cuối Cùng
Tiếng rít hơi nước quá áp dội thẳng qua khe hở của tiệm giặt là phía trên không chỉ là một tiếng động đơn thuần. Đối với thính giác chênh lệch áp suất siêu nhạy của Tô Minh, đó là hồi chuông báo tử của một cuộc săn lùng đã khép chặt. Lực lượng mật vụ của Hồng Sa và lính tuần tra của Mông Ca đã chạm đến cửa ngõ phòng khám ngầm. Trong bóng tối mù mịt mùi carbolic và dầu mạ bạc, Lâm Yến chỉ kịp đẩy mạnh Tô Minh và Tống Diệu vào đường cống thải axit phía sau trước khi sập tấm cửa sắt bọc chì dày cộp.
“Chạy đi!” Giọng nói khàn đặc qua bộ lọc sợi bạc của nữ y sĩ là thứ cuối cùng Tô Minh nghe thấy trước khi bóng tối của hệ thống thoát nước nuốt chửng lấy anh.
Họ đã chạy liên tục suốt hai giờ đồng hồ qua những đường ống rỉ sét chằng chịt, lội qua những vũng bùn lưu huỳnh nóng sôi dâng cao sát mặt biển axit dưới đáy vách đá sắt. Cánh tay đồng sinh học mới cấy ghép của Tô Minh nặng trĩu bên sườn phải, các bánh răng vi sai ở khớp cổ tay thỉnh thoảng lại rít lên những tiếng mài mòn khan vì thiếu dầu bôi trơn sâu. Cơn đau từ vết khâu tủy xương dội ngược vào lồng ngực làm hơi thở anh khét lẹt mùi than rỉ sét. Nhưng chiếc la bàn đồng Đáy Sương giấu trong hộp chì cách từ bên hông vẫn đang rung động đều đặn, kim đồng thau của nó chỉ thẳng về phía nam – hướng sâu vào lòng khu mỏ than cũ nát của hẻm Rỉ Sét.
Nơi đó, dưới độ sâu năm mươi mét dưới lòng đất, một xưởng rèn dã chiến ngầm đã được thiết lập khẩn cấp bên trong một kho chứa than phế thải bỏ hoang. Đây là nơi duy nhất còn sót lại đủ điều kiện để thực hiện công đoạn đúc chốt khóa mỏ neo áp suất thứ nhất, sau khi xưởng rèn của lão Trần Thiết bị thiêu rụi.
“Tới rồi, Tô Minh! Cẩn thận cái đầu!”
Tống Diệu thở hổn hển, dùng đôi bàn tay gầy guộc đẩy một tấm lưới sắt bám đầy muội than. Phía sau tấm lưới, một luồng khí nóng hầm hập mang theo mùi than Antracit nồng nặc sộc thẳng vào mặt họ.
Trong khoảng không gian ngầm chật hẹp được chống đỡ bằng những dầm thép rỉ sét, một gã khổng lồ cao hơn hai mét, ngực trần loang lổ những vết sẹo bỏng lửa đang quai những nhát búa nặng nề xuống bệ đúc cát. Đó là Hùng Búa, thợ rèn xích lực lượng của hẻm Rỉ Sét. Bên cạnh gã, Đại Đồng – thợ phụ lò hơi trẻ tuổi – đang liên tục dùng chiếc xẻng hợp kim xúc những xẻng than đá Antracit sàng lọc đổ vào họng lò hơi dã chiến. Chiếc lò hơi tự chế từ vỏ bình gas phế thải rít lên những tiếng còi áp suất cao chói tai, kim áp kế dao động liên tục sát vạch hai mươi lăm Atmospheres.
“Cậu đến rồi, Tô Minh!” Hùng Búa dừng búa, quẹt vệt mồ hôi trộn nhọ than trên trán, giọng nói vang dội như tiếng sấm rền dưới lòng đất. Gã nhìn xuống cánh tay đồng sinh học bọc giáp đồng dập nổi của Tô Minh, đôi mắt trợn trừng kinh ngạc. “Mẹ kiếp... Lâm Yến thực sự đã lắp chiếc tay đồng của lão Trần vào người cậu rồi sao? Khớp nối thế nào? Có chịu nổi lực búa không?”
“Vẫn hoạt động,” Tô Minh khàn giọng trả lời, ống thở thanh quản cơ học bóp méo giọng nói của anh thành một âm sắc kim loại khô khốc. Anh bước đến bên bàn rèn, đặt chiếc Hộp chì cách từ xuống. “Chúng ta không có nhiều thời gian. Áp suất khí nâng của phân khu chín đang sụt giảm thêm năm Atmospheres nữa mỗi giờ. Lò hơi nâng chính phía trên đã bị rạn nứt cấu trúc nâng sau vụ sụt lún mười mét. Nếu không có chốt khóa hợp kim này để cố định piston thủy lực của mỏ neo thứ nhất, cả hẻm Rỉ Sét sẽ rơi xuống biển axit trong vòng mười hai giờ tới.”
“Nhưng lò rèn dã chiến này của chúng ta không có bệ nén hơi nước tiêu chuẩn của Nghiệp đoàn,” Đại Đồng lo lắng nói, tay vẫn giữ chặt cần gạt áp suất của lò sưởi phụ. “Để luyện được hợp kim chì-đồng chống ăn mòn theo công thức cổ của lão Trần, chúng ta cần nhiệt độ đúc lên tới một nghìn độ và một lực nén khuôn cát cực hạn. Nếu lò hơi tự chế này bị rò rỉ áp suất, nó sẽ nổ tung nung chín tất cả chúng ta.”
“Tôi có thứ này,” Tô Minh lôi từ trong túi áo ra một vòng đệm đồng thau chịu áp lực cao do em họ Tô Lâm lén tiện thủ công từ khu lò cao. “Vòng đệm này có sai số dưới không phẩy không một milimet. Lắp nó vào khớp nối van nạp của lò hơi dã chiến, nó sẽ giữ kín áp suất không rò rỉ.”
Đại Đồng nhanh chóng đón lấy vòng đệm, dùng kìm cơ học gá lắp vào khớp nối van hơi. Đúng như dự đoán, khi vòng đệm đồng thau khít chặt vào ổ trục, tiếng rít rò rỉ hơi nước của lò hơi dập tắt ngay lập tức. Kim áp kế ổn định ở mức quá tải hai mươi lăm Atmospheres. Nhiệt độ bên trong lòng lò rèn bùng lên rực rỡ, phôi đồng thau và chì nguyên chất bắt đầu nóng chảy, chuyển thành một dòng dung dịch kim loại lỏng rực đỏ như dung nham.
“Hùng Búa, chuẩn bị khuôn cát!” Tô Minh ra lệnh, mắt trái nhấp nháy ánh xanh lục từ thấu kính cơ học rạn nứt. Anh nhìn rõ dòng chảy nhiệt lượng đang cuộn xoáy bên trong lò đúc.
Quy trình luyện hợp kim chì-đồng chống ăn mòn của dòng họ Thợ Khắc Bánh Răng Sinh Mệnh đòi hỏi một kỹ thuật cực kỳ ngặt nghèo: Thuật rèn khuôn cát hơi nước áp lực cao. Họ phải đổ kim loại lỏng vào khuôn cát, sau đó dùng áp lực hơi nước nén chặt khuôn đúc ngay trong quá trình đông đặc để loại bỏ hoàn toàn các bọt khí siêu nhỏ bên trong phôi kim loại. Nếu có dù chỉ một bọt khí nhỏ, chốt khóa sẽ bị nứt gãy ngay lập tức dưới lực kéo hàng chục tấn của mỏ neo cổ đại.
“Đại Đồng! Đẩy áp suất lò hơi lên hai mươi lăm Atmospheres! Xả hơi nén vào khuôn!” Hùng Búa hét lên, hai tay gã ghì chặt lấy tay gạt của bệ đúc khuôn cát.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Những luồng hơi nước quá nhiệt khổng lồ phun ra mù mịt từ các ống dẫn đồng dẻo, nén chặt vào lòng khuôn cát. Dòng hợp kim lỏng đỏ rực gào rú bên trong lòng khuôn đúc. Thế nhưng, áp lực nén quá lớn từ lò hơi dã chiến bắt đầu vượt ngoài tầm kiểm soát của các thiết bị thô sơ.
*Rắc! Clắc!*
Một tiếng kim loại gãy gập khô khốc vang lên. Chiếc kẹp sắt chịu nhiệt dùng để giữ cố định nắp khuôn cát bị nung đỏ và gãy đôi dưới áp lực búa hơi nước đang nén xuống. Nắp khuôn cát bị đẩy lệch lên, những tia hợp kim lỏng nóng bỏng nghìn độ bắt đầu sủi bọt phun trào ra ngoài qua các kẽ hở, đe dọa làm vỡ vụn toàn bộ cấu trúc khuôn đúc.
“Không xong rồi! Khuôn cát sắp vỡ!” Đại Đồng gào lên trong hoảng loạn, tay gã run rẩy định gạt van xả áp khẩn cấp để dập lò.
“Đừng xả áp!” Tô Minh hét lên qua ống thở thanh quản. “Xả áp lúc này là phế bỏ toàn bộ phôi hợp kim! Không bao giờ rèn lại được chốt khóa thứ hai!”
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Minh nhìn vào cánh tay đồng sinh học của mình. Bộ não của anh, giờ đây đã được đồng bộ hóa nhịp tim với nhịp rung cơ học của la bàn cổ, đưa ra một quyết định tàn nhẫn đối với thể xác. Chỉ có cảm biến cơ học siêu nhạy của cánh tay đồng mới cảm nhận được độ chặt hoàn hảo của cát đúc và giữ chặt được nắp khuôn dưới áp lực khổng lồ.
Anh lao tới, gạt phăng chiếc kẹp sắt bị gãy.
“Tô Minh! Cậu điên rồi sao? Tay cậu sẽ bị nung chảy đấy!” Hùng Búa gầm lên, cố gắng ngăn cản nhưng đã quá muộn.
Tô Minh áp trực tiếp bàn tay đồng sinh học của mình lên nắp khuôn cát đang nóng bỏng ba trăm độ.
*Xèo... xèo...*
Mùi da thịt sinh học ở phần tiếp xúc khớp nối vai bị nung đốt khét lẹt bốc lên cùng làn khói xám nhạt. Cơn đau rát bỏng tột cùng dội thẳng qua tủy xương cơ khí hóa, đâm sâu vào hệ thần kinh trung ương của anh như hàng vạn mũi kim nung đỏ. Tô Minh gầm lên một tiếng đau đớn xé lòng qua ống thở thanh quản, giọng nói kim loại méo mó vang vọng khắp hầm mỏ tối tăm.
Những đường ống dẫn nhiệt bằng đồng đỏ chạy dọc bắp tay đồng của anh phát sáng đỏ rực rỡ, hấp thụ nhiệt lượng khủng khiếp từ khuôn đúc truyền thẳng vào cơ thể sinh học. Vết rỉ dịch xanh độc hại dọc theo khớp nối vai bắt đầu sủi bọt, rò rỉ ra nhiều hơn do độc chì bị kích hoạt bởi nhiệt độ cao hằng giây hằng phút. Cảm giác đau đớn thể xác vượt ngoài giới hạn chịu đựng khiến mắt trái thấu kính của anh nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo quá tải liên tục.
“Đại Đồng! Xúc than! Hùng Búa... dập búa... NGAY!” Tô Minh nghiến răng gào lên, hai chân anh găm chặt xuống nền đất than đá để giữ vững lực tì đè bả vai.
Hùng Búa nhìn thấy khóe mắt Tô Minh rỉ máu sinh học, gã không do dự nữa, nghiến răng quai những nhát búa hơi nước nén khí khổng lồ xuống trục nén. Đại Đồng khóc thành tiếng, liên tục xúc những xẻng than đá Antracit sàng lọc đổ vào lò để duy trì nhiệt lượng tối đa.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Mỗi nhát búa nện xuống là một lần dòng điện từ trường dư thừa chạy dọc theo cánh tay đồng của Tô Minh, làm rung chuyển các bánh răng vi sai ở khớp cổ tay. Nhưng nhờ lớp hợp kim chì mỏng bọc ngoài khớp ngón tay đồng do lão Trần rèn trước đây, bàn tay cơ khí của anh vẫn giữ vững được hình dạng, không bị nung chảy dưới nhiệt lượng ba trăm độ của phôi đồng lỏng.
Anh cảm nhận được từng chuyển động co rút của kim loại lỏng bên trong khuôn cát qua các cảm biến cơ học đầu ngón tay. Anh điều chỉnh lực ép của bả vai bọc giáp đồng một cách chuẩn xác đến từng milimet hơi nước, ép chặt nắp khuôn không cho một bọt khí nào có cơ hội hình thành.
Nhiệt độ lò rèn đạt đến đỉnh điểm một nghìn độ. Dòng hợp kim chì-đồng nguội dần dưới áp lực nén đồng đều cực hạn của búa hơi nước.
Sau mười phút dài đằng đẵng như cả thế kỷ trong địa ngục lửa sưởi, tiếng rít của lò hơi dịu đi. Dòng nhiệt lượng rực đỏ trên cánh tay đồng của Tô Minh tắt dần, chuyển thành một màu đồng thau xỉn tối lạnh lẽo.
Tô Minh loạng choạng lùi lại, khuỵu gối xuống đống muội than đen sì. Cánh tay phải cơ khí hóa của anh bốc khói hơi nước nghi ngút, vùng da sinh học tiếp xúc bả vai sưng tấy hoại tử đỏ rực, rỉ ra những giọt dịch đồng màu xanh lục bảo độc hại bám đầy bụi than. Anh kiệt quệ hoàn toàn thể lực sinh học, hơi thở khàn đặc mang theo mùi lưu huỳnh hăng hắc.
Hùng Búa lao đến, dùng kìm cơ học cẩn thận cạy phá lớp cát khuôn đúc bọc ngoài.
*Cạch...*
Từ bên trong đống cát đen sụp đổ, một thanh chốt khóa khổng lồ dài nửa mét bằng hợp kim chì-đồng lộ ra. Bề mặt của nó nhẵn mịn, phẳng lì không một vết rạn nứt hay bọt khí siêu nhỏ nào, lấp lánh ánh kim loại màu xám chì mịn màng cực kỳ cứng cáp. Chốt khóa mỏ neo áp suất thứ nhất chịu lực cực hạn đã được chế tạo thành công.
“Chúng ta làm được rồi... Tô Minh...” Đại Đồng reo lên khóc nghẹn, tay gã run rẩy chạm vào bề mặt mát lạnh của chốt khóa.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp lan tỏa thì thính giác chênh lệch áp suất nhạy cảm của Tô Minh đột ngột giật mạnh. Màng nhĩ anh thu nhận một tần số rung động chói tai truyền dẫn qua vách đá sắt phía trên trần hầm mỏ.
*Két... két... rít...*
Đó không phải là tiếng sạt lở tự nhiên của than đá. Đó là tiếng rít của một mũi khoan hơi nước nén khí hạng nặng chịu lực đang khoan thẳng xuyên qua các tầng đá sắt từ phía trên vách đá hẻm Rỉ Sét.
“Lính an ninh của Triệu Sát...” Tô Minh gượng dậy, thấu kính mắt trái rạn nứt nhìn ngược lên trần hầm mỏ đang rung chuyển rơi xuống những mảng bụi than. “Chúng đã định vị được tọa độ lò rèn ngầm của chúng ta.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!