Nhạc nềnSoaring

Thức Tỉnh Cánh Tay Đồng Sinh Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng hẻm Rỉ Sét không bao giờ thuần khiết. Nó luôn được pha trộn bởi màu xám tro của bụi than Antracit, sắc vàng chanh của hơi axit bốc lên từ mặt biển sôi sục bên dưới, và một thứ ánh sáng xanh lục nhạt tù mù phát ra từ những bóng đèn hơi nước nén khí bám đầy rỉ đồng.


Tô Minh tỉnh lại giữa một cơn đau không thuộc về xương thịt sinh học.


Cơn đau ấy không âm ỉ, mà nó rít lên từng nhịp, đều đặn và lạnh lẽo như tiếng gõ của một chiếc búa nước dồn áp lực vào đường ống. Anh muốn đưa tay lên day trán, nhưng một tiếng rít khô khốc, rợn người của những bánh răng kim loại chưa được bôi trơn vang lên ngay bên tai phải.


*Két... rắc...*


Toàn bộ nửa thân phải của anh nặng trĩu như thể bị xích chặt vào một khối động cơ lò hơi dân dụng. Tô Minh cố gắng mở mắt. Thấu kính cơ học rạn nứt bên mắt trái nhấp nháy vài tia sáng xanh lục bảo nhạt, chao đảo điều cự ly trước khi thu vào tầm nhìn trần nhà bằng những tấm sắt rỉ sét loang lổ của phòng khám ngầm.


"Đừng cử động bằng sức cơ bắp sinh học. Cậu sẽ tự giật đứt các mối khâu tủy xương đấy."


Giọng nói lạnh lùng, khàn đặc vì hít khí khử trùng carbolic của bác sĩ Lâm Yến vang lên từ phía bàn giải phẫu. Cô bước đến bên anh, gương mặt vẫn che kín sau chiếc khẩu trang dệt sợi bạc kháng độc, mắt phải đeo thấu kính đa tầng phóng đại đang xoay chuyển nhịp nhàng để kiểm tra vết thương của anh.


Tô Minh nhìn xuống vai phải của mình. Nơi từng là cánh tay sinh học khéo léo của một hoa tiêu giờ đây đã biến mất. Thay thế vào đó là một cấu trúc cơ khí khổng lồ bằng đồng thau thô sơ. Những đường ống dẫn nhiệt bằng đồng đỏ chạy dọc từ khớp bả vai xuống bắp tay, phát ra những luồng sáng đỏ nhạt yếu ớt theo nhịp thở của anh. Tại các khớp nối tiếp xúc trực tiếp với da thịt sinh học, những vết khâu bằng chỉ tơ đồng mạ bạc dẻo dai đang sưng tấy đỏ rực, liên tục rỉ ra những giọt dịch màu xanh lục bảo độc hại.


"Hội chứng đào thải đồng đang bùng phát," Lâm Yến trầm giọng, ngón tay trỏ cơ khí hóa năm phần của cô gạt nhẹ cần khóa trên một hũ thủy tinh bọc chì. "Cánh tay đồng này là di vật duy nhất của lão Trần Thiết để lại phòng khám của tôi. Nó được rèn bằng hợp kim đồng-bạch kim cổ đại, tích hợp các đường ống dẫn nhiệt kết nối trực tiếp với tủy xương của cậu. Nhưng vì đồng thau ở tầng đáy này chưa được tinh luyện hoàn toàn, độc tố chì đang rò rỉ vào hệ tuần hoàn của cậu hằng giây."


Tô Minh mím môi, cố gắng vận lực để ngón tay đồng nhúc nhích. Nhưng các bánh răng vi sai ở khớp cổ tay bị kẹt cứng, phát ra tiếng mài mòn khan của kim loại khô dầu. Cơn đau thắt đột ngột dội ngược từ bả vai thẳng vào lồng ngực khiến anh nghẹt thở, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến bật máu.


"Tôi đã bảo là không được dùng sức sinh học!" Lâm Yến quát nhẹ. Cô nhanh chóng dùng một ống tiêm thủy lực, hút một lượng Dầu bôi trơn mạ bạc tinh khiết từ hũ thủy tinh. Thứ chất lỏng màu xám bạc, lấp lánh những hạt bột bạc siêu mịn được cô tỉ mỉ nhỏ trực tiếp vào các khe hở của bánh răng bả vai và cổ tay Tô Minh. "Một lọ dầu này đáng giá bằng cả tháng lương thợ lò của một công nhân quận chín đấy. Tôi phải lén trích từ kho dự trữ ngầm để giữ cho các khớp nối của cậu không bị rỉ sét mạch máu vĩnh viễn."


Khi dòng dầu mạ bạc mát lạnh thấm sâu vào các kẽ bánh răng, tiếng rít cơ học dịu đi rõ rệt. Dịch đồng xanh rỉ ra từ vết khâu cũng dần ngưng tụ, để lại một lớp màng bảo vệ màu bạc mịn màng. Tô Minh thở hắt ra, cảm giác tê liệt dần được thay thế bằng một dòng nhiệt lượng ấm áp lan tỏa dọc theo cánh tay đồng.


"Cảm ơn cô... Lâm y sĩ," Tô Minh khàn giọng nói, giọng anh giờ đây mang theo một âm sắc kim loại kỳ lạ, hệ quả của ống thở thanh quản cơ học vừa được cấy ghép. "Lão Trần... ông ấy thực sự đã..."


"Ông ấy dùng thân mình chặn van xả hơi nước để cứu cậu," Lâm Yến quay lưng đi, thu dọn bộ dao mổ hơi nước nén khí siêu mịn. Gọng kính cơ học của cô khẽ rung lên. "Di nguyện của ông ấy là giữ cho cậu sống sót. Cánh tay này là chìa khóa duy nhất chịu được lực phản hồi áp suất khổng lồ năm mươi Atmospheres của mỏ neo cổ đại. Cậu không được phép lãng phí nó."


Đúng lúc đó, tấm sắt gỉ ngụy trang ở lối vào cống thải khẽ trượt ra. Một bóng người mảnh mai, khoác chiếc áo choàng da nhiều túi bám đầy bụi than đá lách vào phòng khám.


Đó là nữ học giả khảo cổ Tống Diệu. Gương mặt cô nhợt nhạt dưới cặp kính gọng tròn, hơi thở dồn dập dường như vừa vượt qua một cuộc rượt đuổi gắt gao của lính tuần tra.


"Tô Minh! Anh tỉnh rồi sao?" Tống Diệu lao đến bên bàn mổ, không kịp thở mà lập tức trải một tập bản đồ da thuộc rách nát loang lổ vết dầu than lên mặt bàn đồng bám máu. "Tôi đã dịch nghĩa được các ký tự cổ khắc trên thân mỏ neo thứ nhất từ cuốn từ điển của tôi! Nhìn vào đây đi!"


Tô Minh gượng dậy, dùng cánh tay trái sinh học nâng nửa thân người lên. Cánh tay đồng phải nặng nề của anh chạm vào mép bàn mổ, phát ra một tiếng *boong* trầm đục của kim loại đúc nguyên khối.


Tống Diệu chỉ ngón tay vào những vạch khắc hình học cổ đại trên bản đồ: "Mỏ neo áp suất thứ nhất nằm sâu dưới đáy vách đá sắt không phải là một xích sắt thông thường, mà là một hệ thống piston thủy lực khổng lồ hoạt động bằng địa nhiệt ngầm. Để kích hoạt nó, anh không thể chỉ xoay van bằng sức người. Anh phải nạp vào hệ thống một mã lệnh đục lỗ chính xác để điều phối áp suất nâng toàn phân khu chín. Nhưng vấn đề là..."


"Sai số khúc xạ của sương mù lưu huỳnh dưới đáy vực quá lớn," Tô Minh thấu hiểu ngay lập tức. Đôi mắt thấu kính rạn nứt của anh nhìn chằm chằm vào bản đồ. "Chiếc la bàn cổ Đáy Sương của cha tôi để lại sẽ bị nhiễu từ trường nghiêm trọng bởi các quặng sắt dã ngoại dưới đáy vực. Nếu không hiệu chuẩn được sai số này, chúng ta sẽ không thể xác định được tọa độ chính xác của phòng chứa mỏ neo."


"Anh có mang theo nó không?" Tống Diệu hỏi khẩn thiết.


Tô Minh dùng tay trái lôi từ bên hông ra chiếc Hộp chì cách từ mười hai vòng bánh răng. Anh xoay nhẹ nắp hộp theo chuỗi Fibonacci mật mã, tiếng *tách* giòn giã vang lên, để lộ chiếc la bàn đồng cổ Đáy Sương bên trong. Kim la bàn lúc này đang dao động rung lắc dữ dội, quay ngược chiều kim đồng hồ liên tục như thể đang phát điên.


"Áp suất khí nâng của hẻm Rỉ Sét đang sụt giảm thêm năm Atmospheres nữa," Tô Minh nhìn vào chiếc Áp kế lò hơi bỏ túi đeo trước ngực. Kim đo áp kế đang chỉ sát vạch đỏ nguy hiểm. "Lò hơi nâng chính đang rò rỉ cực hạn. Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai mươi tư giờ trước khi cả phân khu chín sụp đổ xuống biển axit."


"Tôi có thứ này của cha anh để lại," Tô Minh lôi từ trong túi áo khoác da bọc đồng cũ kỹ ra chiếc Thước đo góc bằng đồng thau cổ tìm thấy trong xác tàu lượn biên giới.


Anh đặt chiếc thước đo góc khắc tay các ký tự hình học cổ đại đè lên mặt la bàn cổ Đáy Sương. Ngay khi hai di vật của dòng họ Thợ Khắc Bánh Răng Sinh Mệnh tiếp xúc, một tiếng *clắc* cơ học nhỏ vang lên. Tô Minh dùng ngón tay trái xoay nhẹ thước đo góc chính xác ba mươi ba độ về hướng nam để khớp các vạch khắc.


*Rầm... rầm...*


Từ sâu dưới lòng đất, một rung động tần số thấp truyền qua vách đá sắt dội thẳng vào phòng khám ngầm. Chiếc la bàn cổ đột ngột ngừng rung lắc hỗn loạn. Kim đồng thau của nó khóa chặt vào một vector tọa độ duy nhất chỉ thẳng xuống đáy vực sương mù.


Nhưng ngay khi la bàn khóa mục tiêu, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Cánh tay đồng sinh học mới cấy ghép của Tô Minh đột ngột rung lên bần bật. Những đường ống dẫn nhiệt dọc bắp tay phát ra luồng sáng đỏ rực, truyền một cơn đau nhói buốt thẳng vào tủy xương sinh học của anh. Nhịp tim của anh tăng vọt lên một trăm hai mươi nhịp mỗi phút, đồng bộ hoàn hảo với tần số dao động 'ro ro' của kim la bàn.


"Á... khốn kiếp!" Tô Minh hét lên một tiếng đau đớn, anh cố dùng sức sinh học của bả vai để quay khớp tay phải hòng ngắt kết nối, nhưng lực phản hồi cơ học quá mạnh khiến toàn bộ cơ thể anh co rút lại, ngã quỵ xuống sàn phòng mổ.


"Tô Minh! Đừng dùng sức sinh học!" Lâm Yến lao đến giữ chặt lấy vai anh. "Cơ thể sinh học của cậu không thể điều khiển được hợp kim cổ đại bằng cách thông thường. Cậu phải đồng bộ hóa nhịp tim của mình với nhịp rung cơ học của la bàn! Hãy thở theo nhịp của van xả áp!"


Tô Minh nghiến chặt răng, máu tươi từ vết thương cũ ở bắp tay trái rỉ ra thấm đẫm dải băng vải bạt dệt sợi đồng. Anh nhắm mắt lại, lọc bỏ mọi tiếng ồn xung quanh, chỉ tập trung lắng nghe thính giác chênh lệch áp suất nhạy cảm của mình. Anh nghe thấy tiếng kim la bàn quay, tiếng piston thủy lực vi mô trong bắp tay đồng rít lên, và nhịp đập của chính trái tim mình.


*Hít vào... giữ áp... xả áp...*


Anh điều chỉnh nhịp thở của mình chậm lại, khớp với tần số rung động của chiếc la bàn cổ.


*Cạch.*


Một tiếng khớp cơ học giòn giã vang lên bên trong khớp bả vai phải. Cơn đau dữ dội đột ngột biến mất, thay thế bằng một cảm giác kiểm soát hoàn hảo. Tô Minh mở mắt, từ từ nhấc cánh tay đồng phải lên. Các bánh răng chuyển động nhịp nhàng, êm ái không tiếng động. Những ngón tay đồng thau của anh co duỗi một cách chính xác đến kinh ngạc, có thể cảm nhận được cả độ phẳng mịn của mặt bàn đồng dưới da cơ học.


"Tôi... tôi làm được rồi," Tô Minh thì thầm, thấu kính mắt trái nhấp nháy ánh sáng xanh lục đầy kiên định. "Tôi đã tìm thấy tọa độ của phòng chứa mỏ neo thứ nhất dưới đáy vách đá sắt."


Tống Diệu nhìn anh đầy kinh ngạc: "Ký tự cổ trên mỏ neo chỉ ra rằng van khóa đục lỗ của nó yêu cầu một lực xoay cực hạn của áp suất cổ đại năm mươi Atmospheres để khởi động. Cánh tay đồng mới của anh... chính là thứ duy nhất có thể xoay được nó mà không bị nghiền nát xương cốt."


"Chúng ta phải đi ngay lập tức," Tô Minh siết chặt nắm tay đồng, đứng vững trên sàn sắt rỉ sét.


Nhưng ngay khi anh vừa dứt lời, một tiếng rít hơi nước quá áp chói tai vang dội từ phía trên tiệm giặt là cũ dội thẳng xuống lòng đất tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!