Nhạc nềnSoaring

Phòng Khám Ngầm Dưới Cống Thải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nước thải axit từ những tháp chưng cất tầng trung chuyển dội xuống lòng cống ngầm vang lên những âm thanh trầm đục, như tiếng gầm rú của một loài thủy quái cơ khí đang bị giam cầm dưới đáy đô thị Thiên Đỉnh. Không khí bên dưới hẻm Rỉ Sét đặc quánh hơi lưu huỳnh và sương axit vàng chanh bốc lên nghi ngút từ những dòng mương hở. Dưới ánh sáng tù mù phát ra từ những bóng đèn hơi nước bám đầy rỉ đồng dọc vách cống, hai bóng người đang liều mạng kéo một thân xác đẫm máu vượt qua những khúc quanh chật hẹp của hệ thống thoát thải.


"Lão Cáp! Nhanh lên, tay anh ấy lạnh ngắt rồi!" A Bảo vừa khóc vừa thở dốc, hai bả vai gầy guộc run rẩy khi cậu cố sức giữ chặt lấy phần chân của Tô Minh. Đôi bàn tay nhỏ bé của cậu bé nhặt rác dính đầy bụi than đen sì và dịch máu đỏ tươi từ vết thương của người thầy dội xuống.


Lão Cáp không trả lời. Lão già vớt rác bộc lộ vẻ khắc khổ tột độ, đôi bàn tay trần loang lổ vết bỏng hóa chất do hơi axit ăn mòn đang ghì chặt lấy ngực Tô Minh, vác nửa thân trên của anh trên vai. Chiếc sào lái bằng hợp kim chì-đồng vốn là vật bất ly thân của lão đã bị vứt bỏ lại bên bờ hang địa nhiệt sụp đổ. Động cơ của chiếc thuyền bọc chì Én Chì đã bị hơi axit gặm nhấm hoàn toàn ngay khi họ vừa cập vào bờ cống ngầm bảo an quận chín.


"Ráng lên, thằng nhóc! Sắp tới tiệm giặt là cũ rồi!" Lão Cáp khàn giọng hét lên, hơi thở nồng nặc mùi rượu rẻ tiền pha dầu hỏa thô sộc ra qua lớp mặt nạ bạt rách nát.


Tô Minh nằm lịm trên vai Lão Cáp, hoàn toàn hôn mê sâu. Cánh tay phải sinh học của anh – thứ từng vô cùng khéo léo khi bẻ khóa các vòng bánh răng bảo mật – giờ đây chỉ còn là một khối thịt nát vụn, đen xỉn vì bỏng hơi nước quá nhiệt ở áp suất hai mươi lăm Atmospheres. Máu tươi rỉ ra không ngừng, thấm đẫm mảng vải bạt dệt sợi đồng bảo hộ bị cào rách bên hông anh. Mười đầu ngón tay trần của anh rách da rỉ máu nặng nề, những mảng da thịt bị cháy sém bám đầy muội than rỉ sét từ bệ van lò hơi phụ.


*Két... rắc...*


Bên hông Tô Minh, chiếc la bàn đồng Đáy Sương giấu trong Hộp chì cách từ mười hai vòng bánh răng thỉnh thoảng lại phát ra những rung động tần số thấp 'ro ro', như thể đang đồng điệu với nhịp tim yếu ớt đang lịm dần của chủ nhân. Chiếc hộp chì dày cộp bám đầy bùn lưu huỳnh nóng sôi vẫn bảo vệ la bàn hoàn hảo khỏi những luồng điện từ rò rỉ dưới lòng cống ngầm.


Sau khi lách qua một đường ống dẫn nước thải rỉ sét hẹp đến mức phải khom lưng, Lão Cáp dùng gót chân đạp mạnh vào một tấm sắt gỉ ngụy trang dưới vách tường ố vàng. Tấm sắt trượt ra, để lộ lối vào ngầm dẫn thẳng vào hậu sảnh của một tiệm giặt là cũ.


Phòng khám ngầm của Lâm Yến hiện ra dưới ánh sáng rực rỡ của những bóng đèn hơi nước nén khí mạ bạc treo trên trần. Trái ngược với sự bẩn thỉu của cống thải axit bên ngoài, căn phòng ngầm này được duy trì ở trạng thái vô trùng dã chiến cực kỳ nghiêm ngặt. Mùi carbolic sát trùng nồng nặc pha lẫn mùi dầu bôi trơn mạ bạc tinh khiết tạo nên một bầu không khí ngột ngạt lạnh lẽo.


"Lâm y sĩ! Cứu mạng!" A Bảo gào lên khi đẩy cửa sập bước vào.


Một người phụ nữ mặc áo choàng trắng đã ố vàng, đeo khẩu trang dệt sợi bạc lập tức bước ra từ sau bức màn bạt dày. Mắt phải cô đeo bộ thấu kính giải phẫu cơ học nhiều tầng nhấp nháy ánh xanh lục nhạt. Nhìn thấy thân hình đẫm máu của Tô Minh, đôi mày thanh tú của Lâm Yến khẽ nhíu lại. Cô không hề hoảng loạn, giọng nói lạnh lùng xé toạc không gian:


"Đặt cậu ta lên bàn phẫu thuật đồng ngay! A Bảo, mau châm thêm than Antracit vào lò hơi sưởi ấm góc phòng. Tôi cần nhiệt độ phòng mổ đạt năm mươi độ để tiệt trùng hơi nước khẩn cấp. Lão Cáp, ra ngoài canh chừng van xả áp lối vào!"


Lão Cáp gật đầu trầm mặc, lùi lại phía sau cánh cửa sắt khóa bánh răng, siết chặt khẩu súng bắn đinh nén khí đeo vai bảo vệ hành lang ngầm.


A Bảo lao đến góc phòng, điên cuồng dùng xẻng xúc từng khối than đá Antracit chất lượng cao ném vào buồng đốt của chiếc lò sưởi di động K-01. Lửa lò bùng cháy đỏ rực, tiếng nước sôi sùng sục vang lên từ hệ thống ống ngưng tụ, tỏa ra hơi ấm áp xua tan cái lạnh âm mười độ của đêm đông dưới lòng đất.


Lâm Yến kéo thấu kính giải phẫu sát mắt trái của Tô Minh, dùng kéo cơ học cắt bỏ phần áo khoác da bọc đồng rách nát của anh. Khi nhìn thấy cánh tay phải của Tô Minh, đôi mắt cô đông cứng lại.


"Cánh tay phải đã hoại tử hoàn toàn do bỏng hơi nước quá nhiệt ba trăm độ. Độc tố chì từ những đồng xu rỉ sét bám trên vết thương cũ đã xâm nhập vào hệ tuần hoàn qua tủy xương bị vỡ. Nếu không cắt bỏ ngay lập tức, độc chì sẽ chạy thẳng vào tim trong vòng hai giờ tới." Lâm Yến lạnh lùng chẩn đoán, bàn tay cô đã cầm sẵn bộ dao mổ hơi nước nén khí siêu mịn.


"Cắt... cắt bỏ sao cô?" A Bảo đứng bên lò sưởi, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt lem luốc nhọ than. "Anh ấy là hoa tiêu... không có tay phải, làm sao anh ấy sửa máy, làm sao xoay van mỏ neo?"


"Muốn giữ mạng hay giữ một cánh tay chết?" Lâm Yến không nhìn A Bảo, ngón tay trỏ cơ khí hóa năm phần của cô gạt nhẹ cần khóa áp lực trên cán dao mổ.


*Xì... xì...*


Chiếc dao mổ hơi nước rít lên một tiếng siêu thanh sắc lẹm, đầu lưỡi dao bằng thép hợp kim mỏng như lá lúa phát ra luồng hơi nước áp lực cao cực mịn để tiệt trùng vệt cắt. Lâm Yến bắt đầu tiến hành ca giải phẫu. Cô cắt bỏ những thớ cơ sinh học đã bị nung chín đen xỉn, tiếng dao mổ cắt qua xương cánh tay phải của Tô Minh phát ra những âm thanh rợn người. Tô Minh dù đang hôn mê sâu vẫn co giật mạnh, lồng ngực phồng lên đau đớn, máu tươi phun vọt ra bám đầy lên tấm khẩu trang dệt sợi bạc của Lâm Yến.


"A Bảo! Giữ chặt bả vai trái của cậu ta! Đừng để khớp vai bị trật lại lần nữa!" Lâm Yến ra lệnh, tay cô vẫn di chuyển cực kỳ chính xác hệt như một cỗ máy đếm nhịp.


Lâm Yến cố gắng dùng chỉ khâu đồng thông thường để buộc các mạch máu chính, nhưng nồng độ axit sunfuric trong máu Tô Minh quá cao do hít phải khí độc trước đó, khiến sợi chỉ đồng bị ăn mòn rã ra ngay lập tức khi vừa tiếp xúc.


"Khốn kiếp! Máu của cậu ta đang bị kiềm hóa và axit hóa hỗn hợp! Chỉ đồng thường không chịu nổi!" Lâm Yến nghiến răng. Cô phải dùng đến bộ chỉ dệt sợi đồng mạ bạc dẻo dai của Vy Vy để lại phòng khám trước đó để khâu chặt các mạch máu chính bục vỡ.


Sau khi hoàn thành việc cắt bỏ phần hoại tử, Lâm Yến nhìn vào khoảng trống trống hoác bên vai phải của Tô Minh. Cô quay sang chiếc tủ kính bọc chì ở góc phòng, dùng thẻ quản trị mở khóa mật mã bánh răng, lôi ra một chiếc hộp gỗ sồi ngâm dầu bảo quản.


Bên trong hộp là một cánh tay cơ khí hoàn toàn bằng đồng thô sơ, lộ rõ các bánh răng hành tinh vi sai và các đường ống dẫn nhiệt chạy dọc bắp tay. Đây là di vật cơ khí duy nhất còn sót lại của Lão Trần Thiết trước khi ông bị bắt — một cánh tay đồng sinh học chịu nhiệt lượng cực cao được thiết kế riêng cho dòng máu của dòng họ Thợ Khắc Bánh Răng Sinh Mệnh.


"Tôi sẽ cấy ghép cánh tay đồng sinh học này vào bả vai của cậu ta. Đây là thiết bị duy nhất có thể chịu đựng lực phản hồi áp suất khổng lồ năm mươi Atmospheres của mỏ neo cổ đại dưới đáy vực sương. Nhưng cái giá phải trả... cậu ta sẽ vĩnh viễn mất đi cánh tay sinh học tự nhiên, và phải gánh chịu Hội chứng đào thải đồng suốt đời." Lâm Yến trầm giọng nói, đôi mắt thấu kính nhấp nháy ánh nhìn nghiêm nghị.


Cô bắt đầu đặt cánh tay đồng vào khớp vai của Tô Minh. Quy trình cấy ghép chi giả cơ khí hóa dã chiến diễn ra cực kỳ thô ráp và lạnh lẽo. Lâm Yến dùng máy bắn đinh tán hơi nước mini bắn định vị các chốt hợp kim titan thẳng vào xương bả vai của anh.


*Cạch! Cạch! Cạch!*


Tiếng kim loại găm vào xương tủy vang dội căn phòng ngầm. Tô Minh đột ngột trợn trừng mắt, tiếng gầm nghẹn ứ trong cổ họng bị chặn lại bởi ống thở thanh quản cơ học. Cánh tay đồng rít lên những tiếng piston thủy lực khi Lâm Yến nối trực tiếp các đường ống tủy xương cơ khí hóa với mạch máu sinh học của anh. Nhịp tim của Tô Minh bắt đầu đồng bộ hóa trực tiếp với nhịp rung áp suất của các bánh răng vi mô bên trong cánh tay mới.


Tuy nhiên, ngay khi mối hàn cuối cùng vừa khít, cơ thể Tô Minh bắt đầu co giật dữ dội. Vùng da thịt tiếp xúc với khớp nối đồng ở bả vai sưng tấy lên nhanh chóng, rỉ ra những giọt dịch màu xanh lục bảo độc hại. Độc tố chì từ đồng thau chưa tinh khiết bắt đầu phản ứng dữ dội với hệ miễn dịch sinh học của anh.


"Hội chứng đào thải đồng bùng phát rồi! Khớp nối đang bị rỉ sét mạch máu khẩn cấp!" Lâm Yến biến sắc.


Cô lập tức vớ lấy hũ dầu bôi trơn mạ bạc tinh khiết, đổ tràn lên bả vai Tô Minh, đồng thời áp dụng Liệu pháp ngâm dầu mạ bạc nóng. Cô dùng súng phun hơi nước nung nóng hỗn hợp dầu mạ bạc lên sáu mươi độ, pha trộn với cao nấm đường ống ngầm để trung hòa độc tố chì.


Dầu mạ bạc nóng sủi bọt tăm màu xám nhạt trên vết mổ, hút sạch các độc tố chì màu xanh đen rỉ ra từ các khớp nối cánh tay đồng. Cơn co thắt cơ tim của Tô Minh dịu dần, nhịp thở khàn đặc mùi rỉ sét của anh bắt đầu ổn định lại dưới lớp mặt nạ phòng độc.


Ca phẫu thuật hoàn thành giữa đêm đông lạnh giá của hẻm Rỉ Sét. Tô Minh vẫn nằm bất tỉnh, cánh tay đồng thô sơ mới cấy ghép thỉnh thoảng lại rít lên tiếng xả áp nhỏ của van một chiều.


Nhưng ngay khi Lâm Yến vừa thở phào buông dao mổ xuống, từ phía trên trần nhà sắt của tiệm giặt là cũ bỗng vang lên những tiếng rít hơi nước quá áp chói tai của lính tuần tra. Tiếng bước chân kim loại nặng nề của tuần binh Mông Ca dội rầm rập xuống nắp cống ngầm.


Mật vụ ngầm Hồng Sa đang rình rập quanh khu vực tiệm giặt là phía trên phòng khám, và vòng vây thép của hoàng gia đang khép chặt lối thoát duy nhất của họ dưới cống thải axit.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!