Tai Nạn Lò Hơi Và Cánh Tay Tan Nát
Những bọt khí khổng lồ sủi lên từ đáy đại dương axit vàng chanh bốc khói nghi ngút xung quanh mạn chiếc thuyền bọc chì Én Chì, tựa như những con quái thú vô hình đang thở dốc dưới lòng vực sương mù. Tô Minh quỳ rạp trên sàn tàu, hai bàn tay trần bị bỏng rộp nặng độ hai bám chặt vào mạn sắt hoen rỉ. Máu tươi rỉ ra từ các vết nứt da thịt, hòa cùng dịch huyết tương vàng nhạt nhỏ xuống boong tàu, bốc lên những làn khói trắng xèo xèo khi tiếp xúc với hơi axit loãng bám đầy trên bề mặt.
“Mìn hơi nước ngầm đã kích hoạt chuỗi! Lão Cáp, bẻ lái sang trái ba mươi độ, mau!” Tô Minh gào lên, giọng nói khàn đặc và nghẹn lại vì hít phải luồng sương muối lưu huỳnh cực lạnh đang tràn vào khoang thuyền qua vết nứt rò rỉ trên khớp nối mạn tàu.
Lão Cáp không còn sào lái hợp kim chì-đồng để dò đường. Lòng bàn tay lão cũng đang bỏng rát, đỏ rực do nhiệt lượng truyền từ chiếc sào bị nung nóng trước đó. Lão nghiến răng, dùng cả hai cẳng tay bọc lớp da bảo hộ dày cộp để ghì chặt bánh lái gỗ sồi. Động cơ hơi nước mini chạy bằng mỡ động vật bẩn rít lên những tiếng còi áp suất thấp, đẩy con thuyền bọc chì nặng nề chao đảo vượt qua những đợt sóng axit cuộn trào.
*Uỳnh! Uỳnh!*
Hai tiếng nổ trầm đục dội lên từ dưới lòng biển sâu. Những cột nước axit nóng bỏng phun vọt lên không trung, tỏa ra những làn hơi nước quá nhiệt mù mịt. Sóng xung kích từ vụ nổ mìn hơi nước ngầm hất văng con thuyền Én Chì lệch hẳn sang một bên. Vết nứt trên khớp nối mạn thuyền rách rộng thêm một tấc, hơi axit ăn mòn rít lên ken két khi tràn vào khoang máy, bắt đầu gặm nhấm các bánh răng truyền động chịu lực của động cơ.
Tô Minh áp sát tai sinh học xuống sàn tàu sắt. Thính giác chênh lệch áp suất nhạy cảm của anh lọc bỏ tiếng gầm rít của động cơ mỡ bẩn, thu nhận những tần số rung động siêu thanh đang lan truyền dưới nước. Anh nghe thấy tiếng lách cách của các ngòi nổ cơ học đang nạp áp suất khí nén trong phạm vi mười mét phía trước.
“Có ba quả mìn ngầm đang chặn ngay lối vào hang! Lão Cáp, dập lò hơi phụ khẩn cấp, chúng ta phải lướt tự do nương theo luồng đối lưu axit dâng cao!” Tô Minh ra lệnh, mắt trái anh nhấp nháy ánh sáng xanh lục bảo nhạt từ thấu kính cơ học rạn nứt nặng.
“Dập lò thì thuyền mất hoàn toàn lực đẩy! Chúng ta sẽ bị hút vào hầm ngầm địa nhiệt ngầm rò rỉ axit!” Lão Cáp hét lớn, nhưng bàn tay lão đã mỏi mệt, không thể giữ nổi bánh lái đang rung giật liên hồi.
“Tin tôi đi! Định luật bảo toàn áp suất hơi nước không nói dối! Luồng nước axit nóng sôi đang bốc hơi từ lòng hang sẽ tạo ra một lực đẩy ngược đủ mạnh để nâng con thuyền lướt qua bẫy mìn mà không chạm vào ngòi nổ!” Tô Minh gầm lên, bất chấp cơn đau nhói buốt từ bả vai trái bị trật khớp cũ đang co thắt dữ dội.
Lão Cáp nghiến răng gạt mạnh cần khóa dập lửa lò hơi. Động cơ Én Chì tắt ngúm, tiếng còi áp suất lịm dần. Con thuyền đột ngột mất lực kéo, trôi tự do trên mặt biển axit đang sôi sục. Đúng lúc đó, một luồng nước axit nóng sôi phun trào từ lòng hang địa nhiệt đẩy ngược ra ngoài, nâng bổng chiếc thuyền bọc chì lên cao hơn nửa mét. Con thuyền lướt đi như một chiếc lá sắt trên mặt nước cuộn sóng, bay sượt qua đầu ba quả mìn hơi nước ngầm đang sủi bọt ngay phía dưới gầm tàu mà không hề chạm vào ngòi nổ.
*Ầm!*
Con thuyền Én Chì va chạm mạnh vào bờ đá sắt phủ đầy bùn lưu huỳnh trơn trượt bên trong Hang động địa nhiệt ngầm rò rỉ axit. Lực va đập hất văng Tô Minh trượt dài trên sàn tàu, mảng vải bạt dệt sợi đồng bảo hộ bên hông anh bị đá nhọn cào rách một đường dài, để lộ lớp da thịt sinh học đang rỉ máu.
Nhưng Tô Minh không có thời gian để thở. Chiếc la bàn đồng Đáy Sương giấu bên trong hộp chì cách từ mười hai vòng bánh răng đeo bên hông đang dao động rung mạnh mẽ, phát ra những tiếng rung cơ học tần số thấp truyền thẳng vào lồng ngực anh. Kim la bàn quay ngược liên tục với tốc độ cực cao, chỉ thẳng về phía sâu trong lòng hang động tối tăm, nơi một trạm phân phối hơi nước phụ đang rít lên những tiếng còi báo động áp suất cao chói tai.
“Tiếng rít này... áp suất đã vượt ngưỡng hai mươi lăm Atmospheres!” Tô Minh biến sắc. Anh dùng đôi bàn tay bỏng rộp bám vào vách đá sắt nóng bỏng, gượng dậy lao về phía sâu trong hang.
Trước mắt anh, trạm phân phối hơi nước phụ – một cỗ máy khổng lồ bằng đồng đỏ và thép rỉ sét kết nối trực tiếp với hệ thống mỏ neo cổ đại – đang rung lắc dữ dội. Những đường ống dẫn áp suất cao chạy dọc vách hang đang rạn nứt cấu trúc nghiêm trọng. Hơi nước quá nhiệt nóng hơn một trăm năm mươi độ phun ra mù mịt từ các mối hàn cũ bị sủi bọt khí, tạo ra một màn sương lưu huỳnh đặc quánh nung nóng không khí trong hang lên gần sáu mươi độ.
Do vụ sụt lún đột ngột mười mét của Phân khu 9 hẻm Rỉ Sét phía trên đầu họ, áp suất khí nâng bị dội ngược từ các lò hơi nâng chính dồn toàn bộ xuống trạm phân phối phụ này. Theo định luật bảo toàn áp suất hơi nước, nếu lượng áp suất dội ngược khổng lồ này không được xả áp khẩn cấp, trạm phân phối phụ sẽ nổ tung, kéo theo sự sụp đổ hoàn toàn của toàn bộ cấu trúc nâng đỡ hẻm Rỉ Sét phía trên xuống biển axit.
“Van xả áp chính bị kẹt rồi! Rỉ sét ăn mòn đã hàn chết chốt khóa!” Lão Cáp chạy đến phía sau, nhìn chiếc tay quay van xả khổng lồ bằng thép đúc đang bị rỉ sét bám dày, bất lực gào lên.
“Chúng ta phải vá các vết nứt rò rỉ quanh vỏ xi-lanh trước để tập trung áp lực vào trục van!” Tô Minh hét lớn. Anh lôi từ trong túi áo khoác ra hũ Keo hợp kim chì-đồng hóa lỏng – thứ keo đặc chế tự rèn theo công thức của lão Trần Thiết.
Bất chấp hơi nước nóng một trăm năm mươi độ đang phun xối xả vào người, Tô Minh đeo vội chiếc mặt nạ lọc khí Phlogiston mạ bạc lên mặt, rồi dùng đôi bàn tay trần bỏng rộp múc từng mảng keo hợp kim chì-đồng nóng chảy áp chặt vào các vết rạn nứt trên vỏ xi-lanh lò hơi. Keo hợp kim tỏa ra khói chì độc hại hăng hắc khi tiếp xúc với nhiệt độ cao, nung đốt da thịt mười đầu ngón tay của Tô Minh đến mức khét lẹt. Những thớ cơ sinh học trên tay anh co rút lại vì đau đớn, nhưng anh vẫn nghiến răng, dùng lực bóp chặt để keo đông cứng bịt kín vết rò rỉ.
*Két... Rắc...*
Áp suất trong lò hơi phụ tiếp tục tăng vọt. Kim đo trên chiếc áp kế bỏ túi đeo trước ngực Tô Minh đã vượt qua vạch đỏ, chỉ thẳng vào con số hai mươi lăm Atmospheres nguy hiểm cực hạn. Vỏ đồng của lò hơi phụ rít lên tiếng thét xé lòng, các đinh tán chịu lực bắt đầu biến dạng dưới sức nén khổng lồ.
“Tô Minh! Mau lui lại! Lò hơi sắp nổ tung rồi!” Lão Cáp gào lên, cố gắng kéo vai Tô Minh ra sau.
“Không thể lui! Nếu lò hơi này nổ, mười vạn dân nghèo hẻm Rỉ Sét sẽ không còn đất dung thân!” Tô Minh hét lớn, gạt phăng tay Lão Cáp.
Anh vớ lấy chiếc búa tạ của máy bắn đinh đeo lưng, điên cuồng nện mạnh vào chốt van xả áp chính đang bị kẹt cứng.
*Keng! Keng! Keng!*
Những tia lửa cơ học bắn ra rực rỡ, nhưng chốt van vẫn trơ trơ do lớp dầu mỡ bôi trơn rò rỉ từ ổ trục đã bị nung nóng làm trơn trượt đầu búa. Chiếc búa tạ trượt khỏi chốt van, lực phản hồi giật mạnh làm bả vai trái đang trật khớp của Tô Minh đau nhói như bị xé rách. Chiếc búa văng khỏi tay anh, rơi xuống dòng bùn lưu huỳnh nóng sôi bên dưới.
Áp suất đã chạm ngưỡng hai mươi lăm Atmospheres. Tiếng rít của lò hơi phụ chuyển từ thanh âm chói tai sang một nhịp rung trầm đục, báo hiệu vỏ xi-lanh sắp rách toác hoàn toàn.
Không còn công cụ. Không còn thời gian.
Tô Minh nhìn chiếc tay quay van xả khổng lồ đang rực đỏ vì nhiệt. Anh biết, nếu anh không xoay được chiếc van này trong vòng mười giây tới, mọi thứ sẽ kết thúc. Nỗi ám ảnh về cái chết của phi đội cũ dưới biển axit và khuôn mặt mù lòa, ngây thơ của em gái Tô An hiện lên trong trí não anh.
“A... a... a!”
Tô Minh gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ và quả cảm. Bất chấp cơ thể hoàn toàn là sinh học một trăm phần trăm, anh lao thẳng người về phía trước, dùng cả hai cánh tay trần bọc đầy máu và vết bỏng quấn chặt lấy chiếc tay quay van xả bằng thép đúc đang nóng bỏng.
*Xèo... xèo...*
Da thịt sinh học tiếp xúc trực tiếp với kim loại nung nóng phát ra tiếng cháy sém ghê rợn. Khói trắng bốc lên từ hai bàn tay và cánh tay phải của Tô Minh, mùi khét của da thịt cháy khét lẹt lấp đầy khoang mặt nạ phòng độc. Cơn đau thể xác tàn bạo vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của con người khiến đôi mắt thấu kính rạn nứt của anh trợn trừng, máu sinh học từ khóe mắt trào ra nhuộm đỏ lớp kính lọc.
Anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể sinh học, tì đè lên tay quay, gồng cứng mọi thớ cơ bắp vai và cánh tay phải để ép nó xoay chuyển.
“Xoay mau cho tao!” Tô Minh gào lên trong đau đớn tột cùng.
*Rắc... Rắc...*
Nhờ lực tì đè cực hạn và ý chí sinh tử của Tô Minh, lớp rỉ sét bám ngoài chốt van cuối cùng cũng bị bẻ gãy. Chiếc tay quay van xả chính rùng mình xoay chuyển được một vòng đứt quãng.
*HÙ-UU-UU!*
Luồng hơi nước quá nhiệt áp lực khổng lồ hai mươi lăm Atmospheres lập tức thoát ra ngoài qua ống xả van phụ, phát ra tiếng rít vang dội như tiếng sấm rền dội ngược vách hang. Áp suất trong lò hơi phụ sụt giảm cực nhanh, cứu sống toàn bộ cấu trúc nâng đỡ hẻm Rỉ Sét phía trên đầu họ khỏi thảm họa sụp lún hủy diệt.
Nhưng cái giá phải trả của định luật bảo toàn áp suất hơi nước là vô cùng tàn bạo.
Sự sụt giảm áp suất đột ngột tạo ra một luồng phản lực hơi nước dội ngược cực mạnh dọc theo hệ thống truyền động. Sợi xích neo khổng lồ chịu tải kết nối trực tiếp với van xả bị kéo căng quá mức giới hạn cơ học, phát ra tiếng co giãn kim loại ghê rợn trước khi đứt phập.
*PHẬP!*
Sợi xích sắt khổng lồ đứt gãy, quất mạnh vào hệ thống bánh răng vi sai hành tinh của trạm phân phối phụ. Những bánh răng đồng thau khổng lồ quay tốc độ cực đại lập tức bị vỡ vụn, bắn ra hàng vạn mảnh sắt và mảnh đồng sắc nhọn như mưa rào.
Một bánh răng vi sai vỡ đôi, quay tít với tốc độ chóng mặt, cuốn phăng lấy cánh tay phải sinh học đang bám chặt trên tay quay van xả của Tô Minh.
*Rắc... rắc... rắc...*
Tiếng xương cốt sinh học bị nghiền nát vụn dưới lực ép cơ học của bánh răng rít lên ghê rợn giữa màn sương hơi nước nóng bỏng. Cánh tay phải của Tô Minh bị bánh răng xích khổng lồ nghiền nát hoàn toàn từ khuỷu tay xuống đến bàn tay, máu sinh học phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả bệ máy van xả.
Tô Minh ngã gục xuống sàn hang đá sắt trong vũng máu đỏ tươi đang bốc khói nghi ngút. Cánh tay phải của anh giờ đây chỉ còn là một khối thịt nát vụn, lộ ra những đoạn xương gãy trắng hếu bám đầy muội than và dầu mỡ bôi trơn nóng bỏng.
Ý thức của anh bắt đầu mờ nhạt dần dưới cơn đau thể xác tàn bạo vượt ngưỡng chịu đựng. Qua thấu kính mắt trái rạn nứt đang nhạt nhòa ánh sáng, anh nhìn thấy những mảng đá sắt trên trần hang động địa nhiệt bắt đầu sạt lở do chấn động của vụ nổ xích neo, kéo theo những dòng bùn lưu huỳnh nóng sôi đang rò rỉ tràn xuống sát người anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!