Nhạc nềnSoaring

Bên Rìa Vách Đá Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít xé gió của khinh khí cầu tuần tra phía trên báo hiệu mọi ngả đường ra vách đá đã bị phong tỏa.


Luồng không khí đục ngầu sương muối lưu huỳnh cuộn lên từ vực sâu, rít qua những khe nứt của vách đá sắt dựng đứng. Gió giật mạnh từng cơn, mang theo hơi axit Sunfuric loãng nóng bỏng khiến lớp vải bạt cũ kỹ trên vai Tô Minh kêu lên những tiếng phần phật khô khốc. Dưới chân anh, đại dương axit vàng chanh đang sôi sục, bốc khói độc nghi ngút và dâng cao theo thời gian thực. Mỗi nhịp thở của thành phố bay Thiên Đỉnh lúc này đều nặng nề và run rẩy như một cỗ máy rỉ sét sắp đến giới hạn chịu lực.


Tô Minh đứng áp lưng vào một phiến đá sắt nhô ra ngoài khoảng không. Hai bàn tay trần của anh phồng rộp, rách da rỉ máu đỏ tươi pha lẫn chút dịch đồng xanh từ lớp chỉ tơ đồng mạ bạc dệt trong găng tay bảo hộ. Cơn đau nhức nhối từ bả vai trái bị trật khớp cũ dội lên theo từng nhịp tim, nhưng anh không được phép buông tay. Chiếc la bàn đồng Đáy Sương giấu bên trong hộp chì cách từ mười hai vòng bánh răng đeo bên hông đang dao động mạnh mẽ, phát ra những tiếng rung cơ học tần số thấp truyền thẳng vào lồng ngực anh. Kim la bàn quay ngược liên tục với tốc độ cực cao, chỉ thẳng xuống đáy vực sương mù — nơi phòng chứa mỏ neo áp suất thứ nhất đang ngủ yên.


"Nhiệt độ cơ thể đang tăng. Phải hạ áp khẩn cấp để tránh thấu kính quét nhiệt của chúng," Tô Minh thầm nghĩ, mắt trái anh nhấp nháy ánh xanh lục bảo nhạt từ thấu kính cơ học rạn nứt. Anh gạt nhẹ cần khóa trên chiếc áp kế lò hơi bỏ túi đeo trước ngực. Chỉ số áp lực khí nâng đang sụt giảm ở tốc độ năm Atmospheres mỗi giờ. Phân khu 9 đang chao đảo rạn nứt, và nếu anh không tiếp cận được bến thuyền bọc chì của Lão Cáp dưới đáy vực trong vòng vài giờ tới, hẻm Rỉ Sét sẽ hoàn toàn bị vứt bỏ xuống biển axit.


Từ phía trên cầu xích neo chính nối liền với cảng hàng không rác, tiếng bước chân kim loại nặng nề nện rầm rập xuống mặt sàn sắt. Đội trưởng tuần tra Mông Ca đang dẫn đầu một toán tuần binh hoàng gia rà soát dọc theo các lối đi bộ. Tiếng giáp sắt rỉ sét cọ xát vào nhau phát ra những âm thanh rít khan chói tai.


"Quét sạch các khe đá! Hắn bị thương ở tay, vết máu sinh học bục khâu không thể giấu được thấu kính quang học đâu!" Giọng Mông Ca hống hách vang lên qua bộ lọc khí bằng đồng của mặt nạ tuần binh. Gã vác thanh ba-toong bằng đồng nặng nề gõ mạnh vào các dầm sắt, tạo ra những tiếng *boong boong* trầm đục dội vào vách đá.


Tô Minh thu mình sâu hơn vào bóng tối của một mông xích neo khổng lồ rỉ sét treo lơ lửng sát rìa vách đá. Anh áp lòng bàn tay bỏng rộp của mình trực tiếp lên mắt xích sắt chịu lực khổng lồ để cảm nhận nhịp rung. Thông qua tần số dao động cơ học truyền qua da thịt, thính giác chênh lệch áp suất nhạy cảm của anh lập tức phân tích được vị trí và khoảng cách của từng toán lính gác phía trên.


"Có ba tên tuần binh đang di chuyển về phía thang cáp treo dẫn xuống bến đò rác," Tô Minh tính toán, mắt trái thấu kính rạn nứt của anh quét qua làn sương mù đục ngầu để tìm lối thoát. "Lối đi bộ duy nhất đã bị Mông Ca chặn đứng. Thang cáp treo là cơ hội duy nhất để xuống dưới một cách an toàn."


Anh lén lút di chuyển dọc theo vách đá dựng đứng, tận dụng những luồng hơi nước quá nhiệt phun ra từ các đường ống xả thải địa nhiệt ngầm sát vách đá để che giấu bức xạ nhiệt lượng cơ thể khỏi các thiết bị quét nhiệt của khinh khí cầu Kền Kền Sắt đang lơ lửng phía trên. Lớp sương mù lưu huỳnh dày đặc bọc lấy cơ thể anh, hạn chế tầm nhìn của kẻ thù xuống dưới năm mươi mét.


Tuy nhiên, khi Tô Minh vừa tiếp cận được bệ phóng của thang cáp treo hơi nước, một tiếng rít kim loại chói tai vang lên từ phía trên. Một tên tuần binh đã phát hiện ra bóng đen di chuyển trong sương mù.


"Kẻ phản loạn ở đây! Mau phong tỏa thang cáp!" Tên lính gác gào lên, giơ khẩu súng hơi nén bắn đinh áp lực cao nhắm thẳng về phía anh.


*Phập! Phập!*


Hai chiếc đinh tán thép dài mười phân cắm phập vào vách đá sắt ngay sát đầu Tô Minh, bắn ra những tia lửa đỏ rực. Tô Minh nhanh chóng cúi người, nhào lộn qua một dầm sắt rỉ sét để né tránh loạt đạn tiếp theo.


"Chặt đứt dây cáp treo! Không được để hắn thoát xuống đáy phố!" Tiếng gầm rít của Mông Ca vang dội từ phía xa.


Tô Minh trợn mắt nhìn qua thấu kính rạn nứt. Một tên lính gác đang dùng chiếc búa tạ hơi nước nén khí đập mạnh vào chốt giữ cáp treo của cabin.


*Keng! Rắc... Rầm!*


Sợi dây cáp đồng chịu tải khổng lồ bị đứt gãy khẩn cấp, quất mạnh vào không trung tạo ra tiếng rít o o kinh hoàng trước khi kéo theo chiếc cabin sắt rơi tự do xuống đại dương axit bên dưới, nổ tung thành một quầng lửa hơi nước trắng xóa. Lối đi an toàn duy nhất của anh đã bị hủy hoại hoàn toàn.


"Chết tiệt," Tô Minh nghiến răng, cơn đau từ bả vai trái giật mạnh khiến anh suýt quỵ xuống. Anh nhìn xuống vực sâu thăm thẳm bên dưới vách đá Tử Thần. Sương lưu huỳnh màu tím nhạt cuộn xoáy dữ dội, và sát mặt nước axit đang sôi sục kia, anh có thể nghe thấy tiếng động cơ hơi nước nén khí chạy bằng mỡ động vật của chiếc thuyền bọc chì Lão Cáp đang nổ giòn giã. Lão Cáp đang đợi anh, nhưng khoảng cách từ rìa vách đá này xuống mặt nước là hơn ba mươi mét rơi tự do.


Mông Ca cùng toán tuần binh bọc giáp sắt nặng nề đang khép chặt vòng vây, gậy đồng nặng nện rầm rập xuống mặt sàn sắt sát nơi anh ẩn nấp. Chúng biết anh đang bị dồn vào góc chết của vách đá dựng đứng lộng gió rít.


"Ngươi không còn đường lui đâu, Tô Minh! Nhảy xuống đó chỉ có con đường chết dưới biển axit sôi sục! Giao nộp la bàn cổ của cha ngươi ra đây!" Mông Ca cười gằn, bước từng bước nặng nề tiến lại gần.


Tô Minh đứng sát rìa vách đá sắt rạn nứt, gió rít mạnh thổi tung mái tóc đen bù xù bám đầy bụi than của anh. Anh cúi đầu nhìn chiếc la bàn cổ trước ngực đang quay ngược liên tục, rồi nhìn lại đôi bàn tay sinh học rách da rỉ máu của mình. Sự lý trí và ám ảnh với độ chính xác của các định luật nhiệt động học máng bảo anh rằng: lính tuần tra bọc giáp sắt nặng nề hoàng gia tuyệt đối không dám nhảy xuống vùng sương axit ăn mòn này vì giáp của chúng sẽ bị rỉ sét và kéo chìm chúng xuống đáy biển.


"Mông Ca, các ngươi có thể phong tỏa bầu trời, nhưng các ngươi không bao giờ kiểm soát được áp suất của đáy phố," Tô Minh lạnh lùng nói, giọng khàn đặc mùi lưu huỳnh.


Anh giật mạnh chốt khóa an toàn của chiếc Móc neo phản lực hơi nước đeo trên tay phải. Cơn đau bỏng rát từ vết thương cũ ở tay dội lên tột độ khi anh dùng ngón tay rộp da để bóp cò súng bắn móc.


*Hưu... Đoàng!*


Chiếc móc sắt chịu lực phóng vọt ra từ ống phóng, kéo theo sợi cáp tơ đồng mảnh dẻ. Nó vượt qua màn sương mù dày đặc, cắm phập vào một khung sắt treo lơ lửng của một cần cẩu phế thải nhô ra từ vách đá ở độ cao thấp hơn. Lực giật ngược cực mạnh từ bình nén khí mini đeo vai dội thẳng vào bả vai trái đang chấn thương của anh, khiến anh nghẹt thở, mắt tối sầm lại.


Một tiếng *rắc* nhỏ vang lên bên trong bộ khung đồng của súng bắn móc — lò hơi mini đeo vai của anh đã bị nứt nhẹ vỏ đồng chịu lực do quá tải áp suất đột ngột.


Nhưng Tô Minh không còn thời gian để do dự. Anh ôm chặt lấy chiếc túi khí cứu sinh Heli khẩn cấp đeo sau lưng, nhắm mắt lại và nhảy vọt khỏi rìa vách đá Tử Thần.


"Tên điên này nhảy thật rồi!" Tiếng hét kinh hoàng của tuần binh hoàng gia bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít gào bên tai Tô Minh khi anh rơi tự do vào khoảng không tăm tối.


Trọng lực kéo cơ thể anh rơi xuống với tốc độ cực nhanh. Sương muối axit găm vào da thịt bỏng rộp của anh rát buốt như hàng vạn lưỡi dao nung đỏ. Sợi cáp tơ đồng kéo căng rít lên o o dưới sức nặng của cơ thể anh, giật mạnh anh lướt qua một quỹ đạo vòng cung nghẹt thở giữa vách đá dựng đứng.


Khi cơ thể anh chỉ còn cách mặt biển axit đang sủi bọt chưa đầy mười lăm mét, Tô Minh dùng bàn tay rỉ máu sinh học giật mạnh sợi dây cáp đồng đeo trước ngực để kích hoạt túi khí cứu sinh Heli khẩn cấp.


*BÙM! XÌIIII...*


Chiếc túi khí dệt sợi đồng dẻo bọc ngoài bình khí nén tự động bung ra thành một phao nâng nhỏ chứa đầy khí Heli nén áp suất cao. Lực nâng đột ngột từ túi khí tạo ra một luồng phản lực ngược chiều, kéo giật cơ thể anh lại, giảm tốc độ rơi tự do xuống mức tối đa ngay sát mặt nước axit đang sôi sục bốc khói vàng độc hại.


Cú nhảy rơi tự do của Tô Minh kết thúc bằng tiếng rít của cáp đồng bám vào mạn thuyền bọc chì giữa làn sương lưu huỳnh dày đặc.


Anh tiếp đất bằng một cú va đập mạnh lên mặt sàn tàu bọc chì dày cộp của Lão Cáp. Chiếc móc neo phản lực hơi nước bị kéo căng quá mức phát ra một tiếng rít kim loại chói tai dọc theo mạn thuyền bọc chì, bắn ra những tia lửa xanh lam trước khi đứt lìa hoàn toàn. Tô Minh nằm vật ra sàn tàu bọc chì, lồng ngực phập phồng thở dốc, bắp tay trái bục vết khâu rỉ máu sinh học ướt đẫm lớp vải bạt bảo hộ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!