Trốn Chạy Khỏi Đống Đổ Nát
“Rắc... rắc... uỳnh!”
Tiếng thép chịu lực rạn nứt vang lên như tiếng sấm xé toạc màn sương muối lưu huỳnh đục ngầu. Cú tụt độ cao đột ngột mười mét đã biến hẻm Rỉ Sét thành một đống đổ nát chồng chất lên nhau. Những tấm sàn sắt rách nát, vốn được liên kết lỏng lẻo bằng các chốt tán thô sơ, nay đổ ập xuống vách đá dựng đứng, cọ xát vào nhau tạo nên những tia lửa đỏ rực và âm thanh kim loại mài mòn chói tai.
Tô Minh quỳ rạp trên một tấm dầm sắt nghiêng lệch, l l l lơ lửng giữa khoảng không lộng gió rít. Cánh tay trái của anh buốt nhói, khớp vai vừa được nắn lại vẫn âm ỉ những cơn đau như có hàng ngàn mũi kim đồng đâm vào thớ cơ. Nhưng đau đớn khủng khiếp nhất lại đến từ hai bàn tay trần sinh học 100%. Vết bỏng rát độ hai từ trận rèn khuôn cát nóng một trăm độ C ở xưởng rèn cũ đã rách toác, máu sinh học đỏ tươi pha lẫn dịch đồng xanh từ chỉ tơ đồng mạ bạc rỉ ra, nhuộm thẫm lớp băng gạc bạt dính đầy bụi than đen sì.
Trên lưng anh, Tô An mù lòa đang ôm chặt lấy cổ anh, bắp thịt nhỏ nhắn của cô bé run lên bần bật hông đeo chiếc chuông gió đồng phế liệu. Khói độc Phlogiston màu tím nhạt từ xưởng rèn bị cháy phía trên đang chìm xuống theo luồng gió đối lưu, tỏa ra mùi lưu huỳnh hăng hắc khiến cô bé ho khục khặc liên tục.
"Anh hai..." Tô An thì thầm, giọng nói run rẩy bám sát tai anh. "Em nghe thấy tiếng bước chân... nặng lắm. Không phải thợ mỏ. Các khớp nối cơ khí của hắn không bôi dầu mạ bạc, nó rít lên tiếng thép mài khan... Hắn đang đến rất gần!"
Tô Minh siết chặt hai chân, cố định cơ thể sinh học yếu ớt trên dầm sắt trơn trượt. Qua thấu kính mắt trái rạn nứt đang nhấp nháy ánh xanh lục bảo nhạt, anh nhìn ngược lên phía máng trượt than vừa thoát ra.
Giữa làn khói tím Phlogiston đang cuồn cuộn bốc lên, một bóng người gầy gò ẩn trong chiếc áo choàng đen bọc chì chống axit đang lặng lẽ đáp xuống. Đó là Hắc Ưng. Gã mật thám hoàng gia bám đuôi dai dẳng. Mắt trái của gã phát ra một tia sáng xanh lục sẫm từ thấu kính phân tích dấu vết dầu mỡ. Tia sáng đó quét qua các vệt rỉ sét, dừng lại ngay tại vệt dầu mạ bạc rò rỉ từ hộp chì cách từ mười hai vòng bánh răng đeo bên hông Tô Minh.
"A Bảo! Đưa túi khí cứu sinh đây!" Tô Minh khàn giọng ra lệnh cho cậu bé mồ côi đang nép sát sau một thùng sắt rỉ.
A Bảo mặt mũi nhem nhuốc, vội vàng bò lại gần, hai tay ôm khư khư chiếc túi khí cứu sinh Heli khẩn cấp tự chế. "Anh Minh, tay anh... máu chảy nhiều quá!"
"Không sao. Bám chặt vào hông anh!" Tô Minh nghiến răng, dùng bàn tay bỏng rộp đau đớn tột cùng để giật mạnh chốt khóa xả áp của chiếc móc neo phản lực hơi nước đeo trên tay phải.
*Hưu... Phập!*
Chiếc móc sắt chịu lực phóng vọt ra, cắm phập vào một dầm treo của ngôi nhà sắt đang nghiêng lệch phía dưới. Lực giật ngược từ bình nén khí dội thẳng vào bả vai trái đang chấn thương của Tô Minh, khiến anh nghẹt thở, mắt tối sầm lại. Nhưng anh không được phép ngã. Anh ôm chặt lấy Tô An, kéo theo A Bảo nhảy vọt khỏi dầm sắt đang sạt lở.
Ba thân ảnh lướt qua một quỹ đạo vòng cung nghẹt thở giữa khoảng không lộng gió, chỉ cách mặt biển axit đang sủi bọt chưa đầy năm mươi mét. Hơi axit nóng bỏng bốc lên, ăn mòn lớp áo khoác da bọc đồng cũ kỹ của Tô Minh xèo xèo. Họ tiếp đất bằng một cú lăn dài trên một mái tôn rỉ sét của phân khu ổ chuột vừa bị tụt độ cao.
"Đuổi theo! Hắn bị thương ở tay trái, vết dầu mạ bạc vẫn chưa khô!" Tiếng gào thét của Đội trưởng tuần tra Mông Ca vang lên từ phía trên cầu xích neo chính.
Lính tuần binh hoàng gia trang bị gậy đồng nặng đang bắt đầu thiết lập rào chắn ở các ngả đường thoát hiểm hẻm Rỉ Sét. Chúng dùng búa tạ gõ rầm rầm vào vách sắt nhà dân, lùng sục từng góc khuất.
Tô Minh gượng dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc. Anh rút chiếc áp kế lò hơi bỏ túi cải tiến đeo trước ngực ra để kiểm tra. Kim đo áp lực khí nâng đang sụt giảm liên tục, vạch đỏ cảnh báo nhấp nháy điên cuồng. Sự sụt lún mười mét vừa rồi đã làm rạn nứt nghiêm trọng hệ thống đường ống dẫn khí Heli nén áp suất cao nối với lò hơi nâng chính.
"Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai mươi tư giờ trước khi toàn bộ phân khu này rơi tự do xuống biển axit," Tô Minh lạnh lùng tính toán trong đầu. "Không thể chạy trốn mù quáng. Phải đưa An An đến nơi an toàn trước."
Anh cõng Tô An lủi lách qua những khe hẹp của các ngôi nhà sắt vừa sụp đổ chồng chéo lên nhau. Nhờ thính giác chênh lệch áp suất nhạy cảm, Tô Minh nghe thấy tiếng rít siêu thanh của một đường ống xả hơi áp suất thấp bị nứt ngay bên cạnh vách tường sắt của một tiệm giặt là cũ.
"Mông Ca đang chặn đầu hẻm bằng gậy đồng nặng," Tô Minh thầm nghĩ, ánh mắt lướt qua van xả phụ của đường ống hơi. "Hệ thống quét thấu kính của Hắc Ưng rất nhạy với bức xạ nhiệt cơ thể, nhưng nó sẽ bị vô hiệu hóa nếu nhiệt độ môi trường xung quanh tăng đột ngột."
Nghĩ là làm, Tô Minh dùng bàn tay bỏng rộp nắm chặt lấy tay quay van xả phụ đang rỉ sét. Cơn đau bỏng rát từ vết thương cũ dội lên khiến bắp thịt anh giật mạnh, nhưng anh vẫn nghiến răng, dồn toàn lực bẻ mạnh van xả ngược chiều kim đồng hồ.
*XÌIIII...*
Một luồng hơi nước nóng 150 độ phụt mạnh ra từ đường ống thông gió, tạo thành một màn khói hơi nước quá nhiệt mù mịt, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của lính tuần tra và làm nhiễu loạn thấu kính quét nhiệt của Hắc Ưng.
"Chạy mau!" Tô Minh hét nhẹ, dẫn Tô An và A Bảo lách qua màn hơi nước nóng, chui thẳng xuống một lối vào hầm ngầm ngụy trang dưới tiệm giặt là cũ.
Bên trong căn hầm ngầm tăm tối và ngột ngạt mùi lưu huỳnh, Trương lão bà—bà lão hàng xóm tốt bụng góa chồng—đang ngồi run rẩy bên chiếc lò sưởi tay bằng đồng thau cổ chạy bằng than đá vụn. Căn hầm này đã được Tô Minh âm thầm lót bằng những tấm vải bạt dệt sợi đồng chống axit cũ kỹ của mẹ để lại, giữ cho nhiệt độ bên trong luôn ổn định và ngăn chặn hơi axit loãng xâm nhập.
"Trương bà bà, gửi An An cho bà bảo hộ," Tô Minh đặt em gái xuống chiếc giường rơm cũ, hơi thở khàn đặc mùi than đá rỉ sét.
"Tô Minh... tay cháu..." Trương lão bà thốt lên đầy kinh hãi khi nhìn thấy hai bàn tay rách da rỉ máu sinh học của anh dưới ánh đèn bão hơi nước tù mù.
"Cháu không sao. An An, ở yên đây với bà bà. Tuyệt đối không được mở chốt van an toàn bên trong cho đến khi nghe thấy nhịp gõ bánh răng ba ngắn hai dài của anh," Tô Minh quỳ xuống, áp trán mình vào trán em gái mù, cảm nhận hơi ấm yếu ớt của cô bé.
Tô An mù lòa khóc nấc lên, đôi bàn tay gầy guộc của cô bé bám chặt lấy chiếc khăn len dệt sợi đồng quanh cổ Tô Minh: "Anh hai... đừng đi xuống vách đá... Em nghe thấy tiếng biển axit đang dâng cao dữ dội lắm... Tiếng xích neo đang căng rít sắp đứt gãy..."
"Anh phải đi, An An. Nếu không kích hoạt mỏ neo thứ nhất, tất cả chúng ta đều sẽ bị nung chín dưới biển axit," Tô Minh nhẹ nhàng gỡ tay em gái ra, đứng thẳng dậy.
Anh quay sang A Bảo, ánh mắt đầy lý trí lạnh lùng: "A Bảo, ở lại bảo vệ An An. Châm than Antracit liên tục vào lò sưởi K-01 để giữ ấm phổi cho em ấy."
"Dạ, anh Minh! Em hứa sẽ bảo vệ chị An!" Cậu bé mồ côi gật đầu kiên định, lau nước mắt trên khuôn mặt nhem nhuốc.
Tô Minh bước ra khỏi căn hầm ngầm, khóa chặt cửa sắt bằng chốt cơ học ba vòng bánh răng. Anh đứng một mình trong lối đi tối tăm của cống ngầm, lồng ngực phập phồng thở dốc. Chiếc la bàn đồng Đáy Sương đeo trước ngực vẫn đang dao động rung mạnh bên trong hộp chì cách từ, kim chỉ hướng quay ngược điên cuồng chỉ thẳng về phía rìa vách đá Tử Thần lộng gió rít.
Áp kế bỏ túi cải tiến của anh chỉ ra áp lực khí nâng Heli nén đang rò rỉ ở tốc độ báo động 5 Atmospheres mỗi giờ. Phân khu 9 đang chao đảo rạn nứt, thời gian sinh tồn của mười vạn dân nghèo đang đếm ngược từng phút.
Anh bước nhanh ra lối thoát hiểm dẫn ra rìa vách đá Tử Thần để tìm kiếm Lão Cáp—người lái đò rác axit duy nhất sở hữu thuyền bọc chì chịu lực có thể đưa anh tiếp cận phòng chứa mỏ neo.
Nhưng ngay khi Tô Minh vừa đặt chân lên sàn sắt nhô ra ngoài khoảng không lộng gió rít của vách đá, một tiếng rít xé gió cơ học khổng lồ vang dội từ tầng mây sương muối phía trên.
Một bóng đen khổng lồ che khuất cả bầu trời đục ngầu sương lưu huỳnh. Chiếc khinh khí cầu tuần tra bọc thép hạng nặng 'Kền Kền Sắt' của Đại tá Thẩm Đạt đang từ từ hạ độ cao, những họng pháo hơi nước nén áp suất cực lớn chĩa thẳng xuống các lối đi bộ nối liền vách đá sắt.
Tiếng loa hơi nước rít lên chói tai vang dội khắp không phận hẻm Rỉ Sét:
"Lệnh phong tỏa thép đã được thiết lập! Mọi ngả đường ra vách đá Tử Thần đã bị phong tỏa hoàn toàn! Kẻ phản loạn Tô Minh, giao nộp la bàn cổ Đáy Sương và đầu hàng ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!