Nhạc nềnSoaring

Nhịp Đập Vách Đá Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Cạch... xì... rầm!”


Tiếng bước chân bọc thép nện xuống nền sắt rỉ sét của xưởng rèn ngầm vang lên thô bạo, cắt đứt bầu không khí kinh ngạc tột độ vừa mới nhen nhóm. Lòng xưởng rèn ngầm của Lão Trần Thiết vốn đang nóng hầm hập bởi than Antracit bỗng chốc lạnh ngắt.


Tô Minh đứng khom lưng bên bàn rèn, hai bàn tay trần sinh học bọc trong lớp băng gạc dệt sợi đồng của Vy Vy đã bắt đầu thấm dịch vàng và máu đỏ từ những vết bỏng độ hai rỉ ra. Cơn đau rát bỏng tột cùng từ trận rèn khuôn cát nóng một trăm độ C vẫn đang gặm nhấm dây thần kinh của anh, nhưng lúc này, đôi mắt trái bọc thấu kính cơ học rạn nứt của anh chỉ chăm chú nhìn vào chiếc la bàn đồng Đáy Sương nằm gọn trong hộp chì cách từ mười hai vòng bánh răng. Trên vỏ ngoài của chiếc la bàn cổ, chuỗi mật mã đục lỗ siêu nhỏ của người cha quá cố Tô Hoài vừa lộ ra dưới lớp dầu rỉ sét như một lời trăng trối bằng kim loại từ mười năm trước.


"Tô Minh! Mau thu dọn bản thiết kế! Chúng nó đến rồi!" Trần Phong gầm lên, bờ vai bọc giáp thép chịu lực của anh rung mạnh khi anh vác cây búa hàn hồ quang lao về phía cửa sập sắt dày cộp.


Phía bên ngoài cửa sập, tiếng rít của động cơ hơi nước nén khí áp suất cao dội vào vách đá sắt rầm rập. Một giọng nói khàn đặc, lạnh lùng dội qua khe hở của van thông gió dã chiến, bị bóp méo qua bộ lọc mặt nạ mỏ chim bọc chì:


"Tô Minh, hậu duệ của dòng họ Thợ Khắc Bánh Răng Sinh Mệnh. Ngươi đang tàng trữ áp kế lò hơi cải tiến trái phép và di vật dị giáo của dòng họ Tô. Giao nộp la bàn cổ và đầu hàng ngay lập tức, bằng không Nghiệp đoàn sẽ nung chín toàn bộ cái hang chuột này."


Đó là Hắc Ưng. Gã mật thám hoàng gia bám đuôi dai dẳng từ tháp truyền tín hiệu thượng lưu xuống tận đáy phố.


*Phập! Phập! Phập!*


Không đợi câu trả lời, ba tiếng rít xé gió cơ học vang lên. Những chiếc phi tiêu hơi nước nén khí bằng thép đen của Hắc Ưng bắn xuyên qua lớp cửa sắt dày cộp của xưởng rèn ngầm. Đầu phi tiêu rỗng bắt đầu phun ra một làn khói màu tím nhạt, tỏa ra mùi hăng hắc của chất độc Phlogiston nén khí. Làn khói tím cực nóng chạm đến đâu, lớp rỉ sét trên vách sắt lập tức sủi bọt, nung chảy cả những mối hàn đồng dã chiến.


"Tránh ra!" Lão Trần Thiết quát lớn.


Lão già què vung chiếc nạng đồng tự chế, chân trái piston hơi nước chịu áp lực cao của ông rít lên một tiếng *kịch... xì...* chói tai. Van giảm áp ở hông ông xả ra một luồng hơi nước nóng 120 độ để tạo lực đẩy khẩn cấp. Lão Trần bước một bước dài, dùng toàn bộ cơ thể già nua bọc giáp đồng mỏng và chiếc chân piston khổng lồ của mình tì chặt vào cánh cửa sập sắt đang bị bẻ cong bởi lực cơ học bên ngoài.


"Sư phụ!" Tô Minh hét lên, định lao tới hỗ trợ nhưng hai bàn tay bỏng rộp của anh run rẩy không thể cầm nắm nổi thanh xà-băng sắt.


"Ranh con! Chạy đi!" Lão Trần Thiết gào lên, bọt mép lẫn máu rỉ ra từ khóe miệng do lực phản hồi thủy lực từ cánh cửa dội thẳng vào hông ông. "Mật mã đục lỗ trên la bàn cổ... đó là tọa độ của mỏ neo áp suất thứ nhất dưới đáy vách đá sắt! Mày phải sống để kích hoạt nó! Thiên Đỉnh sắp rơi rồi! Phong, bảo vệ nó chạy qua đường máng trượt than!"


Trần Phong nghiến răng đến bật máu, anh vung búa hàn hồ quang đập mạnh vào van an toàn của lò hơi rèn dã chiến. Luồng hơi nước quá nhiệt 200 độ phụt ra từ ống xả phụ, tạo thành một bức tường hơi nóng mù mịt che khuất tầm nhìn của mật vụ hoàng gia ngoài cửa sập.


"Đi mau!" Trần Phong đẩy mạnh Tô Minh về phía máng trượt than phế thải ở góc tối xưởng rèn, nơi cậu bé mồ côi A Bảo đang ôm khư khư chiếc túi khí cứu sinh Heli và dắt Tô An mù lòa đứng đợi trong bóng tối.


Tô An quấn chiếc khăn len dệt sợi đồng cũ kỹ quanh cổ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì sợ hãi nhưng đôi tai nhạy cảm của cô bé liên tục giật nhẹ. Cô bé hướng đôi mắt phủ màng đục xám tro về phía Tô Minh: "Anh hai... xích neo chính ngoài vách đá... em nghe thấy tiếng nó đang rên rỉ. Tần số rung động cơ học tăng lên gấp mười lần bình thường. Nó sắp đứt rồi!"


Cơn đau từ bả vai trái bị trật khớp cũ dội lên như búa bổ khi Tô Minh cõng Tô An lên lưng. Hai bàn tay phồng rộp của anh bám chặt vào thành máng trượt than sắt rỉ sét, da thịt bỏng rát rách ra, rỉ máu sinh học bám lên lớp bụi than đen sì.


"A Bảo, bám sát anh!" Tô Minh gầm lên qua kẽ răng.


Họ lao xuống máng trượt than chật hẹp, tối tăm. Phía sau họ, tiếng thép rạn nứt kinh hoàng vang lên. Cánh cửa sập sắt xưởng rèn bị Hắc Ưng dùng búa thủy lực đập tan. Tiếng gào thét của Lão Trần Thiết và tiếng búa hàn hồ quang của Trần Phong chìm dần trong tiếng rít gào của khói độc Phlogiston và tiếng nổ áp suất của lò rèn bị phá hủy.


***


Gió rít gào thô bạo xé rách màn sương muối lưu huỳnh dày đặc khi Tô Minh dẫn theo Tô An và A Bảo thoát ra rìa vách đá Tử Thần.


Đây là ranh giới sinh tử cuối cùng của siêu đô thị Thiên Đỉnh. Dưới chân họ, cách hàng ngàn mét không trung lộng gió, là đại dương axit Sunfuric vàng chanh sôi sục, bốc lên những làn khói độc trắng xóa ăn mòn kết cấu sắt của phân khu ổ chuột hằng giây. Những sợi xích neo khổng lồ bằng thép đúc bọc chì—mỗi mắt xích to bằng cả một ngôi nhà sắt—thả tuột từ đáy thành phố xuống vực sâu tăm tối, đang căng rít lên dưới sức kéo khủng khiếp của hàng triệu tấn trọng lượng l l l lơ lửng.


Cơn bão cát axit từ phía tây tràn qua, nện lộp bộp vào lớp áo khoác da bọc đồng cũ kỹ của Tô Minh. Đôi tai anh chảy máu định kỳ do chênh lệch áp suất khí quyển đột ngột ở rìa vách đá lộng gió. Mắt trái thấu kính rạn nứt của anh xoay chuyển liên tục, cố gắng lọc ánh sáng sương mù để tìm kiếm lối đi giữa các mông xích neo sắt rỉ sét sạt lở.


"Anh hai... dừng lại!" Tô An đột ngột hét lên trên lưng anh. Cô bé áp sát khuôn mặt nhỏ nhắn vào bả vai anh, đôi bàn tay gầy guộc bám chặt lấy dầm bạt sợi đồng bảo hộ. "Tiếng rít... không phải từ xích neo. Đó là tiếng còi hơi quá áp của lò nâng chính!"


Tô Minh khựng lại bên rìa vách đá dựng đứng. Anh rút chiếc áp kế lò hơi bỏ túi cải tiến đeo trước ngực ra. Kim đo áp lực trên mặt kính thạch anh rạn nứt đang dao động điên cuồng, vọt qua vạch định mức thông thường và chỉ thẳng vào con số 25 Atmospheres—ngưỡng quá tải cực hạn.


"Đáng chết! Định luật bảo toàn áp suất hơi nước..." Tô Minh thì thầm, giọng khàn đặc mùi than rỉ sét.


Anh hiểu rõ quy luật vật lý nhiệt động học của Thiên Đỉnh: Nghiệp đoàn Khí Nâng Hoàng Gia đã thắt chặt van xả và bòn rút toàn bộ lượng khí Heli nén của phân khu 9 để chuyển lên tầng thượng lưu dát vàng. Lò hơi nâng chính của khu ổ chuột (Lò hơi nâng chính phân khu ổ chuột) đang bị ép hoạt động quá công suất định mức để bù đắp cho lực nâng bị thiếu hụt, dẫn đến rạn nứt cấu trúc nâng nghiêm trọng.


"Anh Minh! Nhìn kìa!" A Bảo run rẩy chỉ tay về phía trung tâm phân khu 9.


Từ khoảng cách một dặm xuyên qua màn sương muối đục ngầu, tháp ngưng tụ khổng lồ của lò hơi nâng chính đang phát ra những tiếng rít siêu thanh chói tai. Những luồng hơi nước quá nhiệt đỏ rực phun ra từ các mối hàn rò rỉ, nhuộm đỏ cả một góc trời sương mù.


*UỲNH... RẮC... RẮC!*


Một chấn động địa chấn khổng lồ chạy dọc theo vách đá Tử Thần. Lực kéo từ các sợi xích neo đột ngột mất thăng bằng.


Toàn bộ hẻm Rỉ Sét (Smog-Town)—nơi cư trú của mười vạn dân nghèo—bị tụt độ cao đột ngột mười mét trong vòng chưa đầy một giây. Lực ly tâm cực mạnh hất văng Tô Minh và Tô An ngã nhào xuống nền sắt rỉ sét. Hai bàn tay bỏng rộp của Tô Minh đập mạnh xuống sàn sắt, rách toác lớp băng gạc dệt sợi đồng, máu sinh học đỏ tươi pha lẫn dịch đồng xanh tuôn ra nóng hổi.


"A..." Tô An khóc thét lên khi cơ thể cô bé suýt bị trượt khỏi rìa vách đá lộng gió.


Tô Minh dùng cánh tay phải sinh học còn lành lặn chịu đựng cơn đau nhức nhối từ bả vai trật khớp, phóng chiếc Móc neo phản lực hơi nước bám chặt vào một dầm xích neo gần đó, kéo giật Tô An trở lại lồng ngực mình.


*RẦM... RẦM... RẦM!*


Cảnh tượng trước mắt họ hóa thành một địa ngục cơ khí thực sự. Sự sụt lún đột ngột mười mét đã bẻ gãy hàng loạt dầm thép chịu lực liên kết các khu nhà sắt san sát nhau. Hàng chục ngôi nhà sắt rỉ sét của dân nghèo bị sạt lở, rách toác khỏi hệ thống treo, trượt dài trên vách đá dựng đứng rồi rơi tự do xuống đại dương axit sôi sục bên dưới.


Những tiếng gào thét tuyệt vọng của hàng trăm con người chìm nghỉm trong tiếng rít gào của gió bão axit và tiếng sủi bọt xèo xèo của kim loại bị nung chảy dưới biển axit vàng chanh bốc khói nghi ngút.


"Sư phụ... Lão Trần..." Tô Minh quỳ trên sàn sắt lạnh lẽo, hai bàn tay rỉ máu siết chặt lấy hộp chì cách từ chứa chiếc la bàn cổ.


Nỗi ám ảnh về cái chết của phi đội cũ năm xưa dưới biển axit dâng lên nghẹt thở, hòa quyện cùng hình ảnh xưởng rèn ngầm của Lão Trần Thiết bị thiêu rụi dưới khói độc Phlogiston của Hắc Ưng. Giới cầm quyền thượng lưu coi mạng sống của dân nghèo tầng đáy không khác gì những linh kiện tiêu hao vô giá trị, sẵn sàng cắt xích vứt bỏ họ để giữ vững độ cao cho những biệt thự dát vàng.


Sự lý trí lạnh lùng của một thợ máy dã chiến dần thay thế cho nỗi đau thương. Tô Minh đứng dậy bên rìa vách đá Tử Thần lộng gió rít mạnh, bão cát axit thổi tung mái tóc đen bù xù bám đầy bụi than của anh.


Anh mở nắp hộp chì cách từ mười hai vòng bánh răng. Bên trong, chiếc la bàn đồng Đáy Sương đang quay ngược kim liên tục với tốc độ cực cao, phát ra những rung động tần số thấp đồng điệu trực tiếp với nhịp tim đang đập dồn dập của anh. Kim la bàn thau sáng lên ánh sáng đồng ấm áp, chỉ thẳng xuống đáy vực sương mù dày đặc vô tận dưới vách đá dựng đứng—nơi phòng chứa mỏ neo áp suất thứ nhất đang ngủ yên dưới đáy đại dương axit.


"Anh Minh... chúng ta phải làm sao? Lò hơi chính sắp nổ tung rồi!" A Bảo khóc nấc lên, bám chặt lấy chân anh.


Tô Minh nhìn xuống đáy vực sương mù lộng gió rít, nơi sương muối lưu huỳnh đang bốc hơi nghi ngút che khuất mọi tầm nhìn ngoại vi. Anh biết mình chỉ còn hai mươi tư giờ trước khi lò hơi nâng chính phân khu 9 nổ tung hoàn toàn, kéo toàn bộ hẻm Rỉ Sét chìm sâu vào lòng biển axit vĩnh viễn.


"Chúng ta xuống đáy vực." Tô Minh trầm giọng, giọng nói khàn đặc nhưng mang một ý chí sắt đá không thể lay chuyển của dòng họ Thợ Khắc Bánh Răng Sinh Mệnh. "Anh sẽ kích hoạt mỏ neo thứ nhất. Chúng ta sẽ bắt giới cầm quyền hoàng gia phải trả giá bằng áp suất!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!