Nhịp Thở Rỉ Sét Đáy Đô
Sương muối lưu huỳnh đặc quánh như một lớp mỡ xám, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng từ tháp chưng cất hơi nước của phân khu thượng lưu dội xuống. Ở độ cao chưa đầy ba mươi mét sát mặt Biển Axit Vàng Chanh sôi sục, Hẻm Rỉ Sét – hay còn gọi là Smog-Town – lơ lửng như một tổ ong bằng sắt phế thải gỉ sét, liên tục rên rỉ dưới sức căng của những sợi xích neo khổng lồ.
Tô Minh ngồi khom lưng bên chiếc bàn gỗ sứt mẻ trong góc xưởng sửa đồng hồ nhỏ hẹp của mình. Căn phòng chưa đầy mười mét vuông ngập tràn mùi dầu mỡ bò nồng nặc, tiếng lách tách của hơi nước rò rỉ từ đường ống ngầm dưới sàn sắt, và hàng vạn bánh răng, lò xo phế liệu nằm la liệt. Ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc đèn bão hơi nước dã chiến chạy bằng quặng nhiệt thạch vụn, hắt lên khuôn mặt gầy gò, bám đầy bụi than của anh. Đôi mắt anh đeo chiếc kính thấu kính rạn nứt đa tròng, mắt trái khẽ nheo lại khi ngón tay bọc da thuộc bẩn thỉu đang tỉ mỉ dùng nhíp gắp một bánh răng hành tinh siêu nhỏ lắp vào bộ chuyển động của một chiếc áp kế bỏ túi.
Phía trên đầu anh, từ căn gác xép nhỏ được lót bằng những tấm vải bạt dệt sợi đồng chống axit, vang lên tiếng ho khục khặc khàn đặc.
"Anh hai..." Giọng nói của Tô An nhỏ nhẹ nhưng trong trẻo, len lỏi qua tiếng rít gió sương muối ngoài cửa sổ. "Hôm nay lò sưởi lại thiếu than rồi phải không anh? Em nghe tiếng van ngưng tụ rít lên yếu lắm. Hơi nước ấm không lên tới gác được."
Tô Minh dừng ngón tay, lồng ngực anh khẽ thắt lại. Anh tháo chiếc kính đa tròng xuống trán, để lộ đôi mắt mệt mỏi nhưng ngập tràn vẻ dịu dàng khi nhìn lên phía cầu thang gỗ dốc đứng.
"An An, ráng chịu lạnh một chút. Anh vừa sửa xong bộ bánh răng điều tốc cho lão Sâm, lát nữa đổi lấy mấy viên than Antracit sàng lọc là lò sưởi s s ấm ngay thôi." Anh nói dối. Lão Sâm dạo này cũng khan hiếm than, Nghiệp đoàn Khí Nâng Hoàng Gia đã thắt chặt van cấp phát quận 9 để dồn năng lượng lên tháp hoàng gia cho ngày lễ sắc phong sắp tới. Mỗi viên than ở đáy phố giờ có giá bằng cả chục đồng xu đồng pha chì.
Anh khẽ thở dài, tay đưa lên chạm vào chiếc la bàn đồng Đáy Sương treo trước ngực, giấu kín dưới lớp áo khoác da bọc đồng cũ kỹ loang lổ vết axit. Chiếc la bàn cổ – di vật duy nhất của người cha kỹ sư Tô Hoài để lại trước khi mất tích mười năm trước – đột ngột rung lên một nhịp nhẹ. Kim la bàn bằng đồng thau, vốn được thiết kế để quay ngược chiều kim đồng hồ khi áp suất khí quyển sụt giảm, khẽ dao động. Nhịp rung của nó truyền qua lớp áo, gõ nhịp nhàng vào lồng ngực Tô Minh, như thể đồng điệu với nhịp tim sinh học của anh.
Áp suất đang giảm. Rất chậm, nhưng liên tục. Thiết bị đo thông thường không thể phát hiện ra, nhưng chiếc la bàn cổ này thì có.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt rỉ sét của xưởng sửa đồng hồ bị một lực cực mạnh đạp tung, va đập vào vách tôn phát ra tiếng rít chói tai. Gió lạnh mang theo sương lưu huỳnh vàng chanh tràn vào phòng, làm ngọn lửa đèn bão chao đảo dữ dội.
Một dáng người béo ị bước vào trước. Gã mặc chiếc áo khoác lụa viền lông thú đắt tiền nhưng đã bám đầy muội than đen sì, ngón tay đeo đầy nhẫn đồng thau đánh bóng bóng loáng. Đó là Bá Đặc, chủ tiệm cầm đồ tham lam nhất hẻm Rỉ Sét. Theo sau gã là hai tên tuần binh bặm trợn, dẫn đầu bởi Đội trưởng Mông Ca – một gã khổng lồ mặc áo giáp sắt rỉ sét, vai vác thanh ba-toong bằng đồng nặng trịch, bước chân bọc thép dẫm xuống sàn sắt làm cả căn phòng rung lên bần bật.
"Tô Minh!" Bá Đặc hếch cái cằm ngấn mỡ lên, tay cầm xấp khế ước đục lỗ nợ nần gõ gõ vào lòng bàn tay. "Hôm nay là hạn chót của tháng. Ba mươi đồng xu đồng pha chì, hoặc là tao sẽ niêm phong cái xưởng rác rưởi này của mày."
Tô Minh không đứng dậy. Anh bình tĩnh đặt chiếc áp kế đang sửa dở xuống bàn, tay lén lướt qua ngăn kéo phía dưới, nơi giấu chiếc máy bắn đinh tán hơi nước đeo lưng tự chế.
"Bá Đặc," Tô Minh trầm giọng, giọng nói khàn đặc vì hít sương muối lâu năm. "Tháng trước lò sưởi công cộng bị hỏng, tôi đã sửa miễn phí bộ van một chiều cho tiệm cầm đồ của ông để trừ nợ mười đồng xu. Khế ước rõ ràng chỉ còn lại hai mươi đồng."
"Mười đồng đó là phí bảo trì đường ống dẫn sưởi phụ!" Bá Đặc cười khẩy, đôi mắt ti hí đảo quanh phòng mổ phế liệu, rồi đột ngột khựng lại khi nhìn thấy một góc chiếc la bàn đồng cổ Đáy Sương lấp ló dưới cổ áo của Tô Minh. Đôi mắt gã sáng lên một tia tham lam tột độ. Gã đã nghe đám mật thám hoàng gia rỉ tai nhau về một thiết bị định vị mỏ neo cổ đại của dòng họ Tô đang thất lạc ở tầng đáy. Nếu dâng cái này lên cho Nghiệp đoàn, gã sẽ đổi được một tấm vé định cư ở tầng trung chuyển sưởi ấm vĩnh viễn.
"Hai mươi đồng hay ba mươi đồng không quan trọng," Bá Đặc liếm môi, bước tới một bước, chỉ thẳng vào ngực Tô Minh. "Tao thấy cái la bàn đồng rách kia của mày có vẻ được giá đấy. Gán nợ cái đó, tao xóa sạch nợ nần cho mày, lại còn tặng thêm một bao than Antracit chất lượng cao."
"Không bán." Tô Minh lạnh lùng đáp, tay xiết chặt lấy chiếc la bàn. "Đây là di vật của cha tôi."
"Di vật? Ở cái xó Smog-Town này, mạng người còn chẳng đáng một xu, mày giữ cái cục đồng rỉ ấy làm gì?" Bá Đặc hất hàm ra hiệu cho Mông Ca.
Gã đội trưởng tuần tra bước tới, khuôn mặt đầy sẹo bặm trợn lộ ra nụ cười tàn nhẫn. Mông Ca vươn bàn tay bọc sắt hộ thủ khổng lồ ra, bóp chặt lấy bả vai trái của Tô Minh. Lực bóp cực mạnh khiến khớp vai sinh học của Tô Minh rên rỉ, xương cốt đau đớn như muốn rạn nứt. Mông Ca ấn mạnh anh xuống ghế, ép anh vào góc tường sắt lạnh lẽo.
"Nhóc con, khôn hồn thì đưa cái la bàn ra." Mông Ca gầm gừ, hơi thở nồng nặc mùi rượu dầu rẻ tiền phả thẳng vào mặt Tô Minh. "Đừng để tao phải dùng búa tạ tháo khớp vai của mày ra."
Tô Minh cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương ở vai. Đầu óc anh hoạt động với tốc độ cực hạn. Anh biết mình yếu thế về vũ lực trước hai tên tuần binh bọc giáp nặng. Nếu nổ súng bắn đinh lúc này, anh có thể hạ được Bá Đặc nhưng cả anh và Tô An sẽ bị hạm đội tuần tra không phận săn đuổi đến chết dưới biển axit. Anh cần một đòn bẩy chiến thuật.
Đột nhiên, thính giác siêu nhạy của Tô Minh – khả năng cảm ứng chênh lệch áp suất bẩm sinh – hoạt động.
Giữa tiếng rít gió sương muối ngoài cửa và tiếng gầm gừ của Mông Ca, tai phải của anh bắt được một tần số âm thanh siêu thanh cực nhỏ phát ra từ chiếc áp kế đồng cổ đeo bên hông Bá Đặc. Đó là chiếc áp kế đo lưu lượng hơi sưởi dùng để tính thuế năng lượng của dân nghèo.
*Xì... xì...*
Tiếng rít rất nhỏ, đều đặn, nhưng không phải tiếng thoát khí thông thường. Nó là tiếng hơi nước quá nhiệt bị ép qua một bypass van (van phụ) được mài mòn cố ý để tạo sai số.
Tô Minh khẽ nhếch môi, nén đau đớn, ánh mắt chuyển từ bả vai bị bóp chặt sang chiếc áp kế của Bá Đặc.
"Bá Đặc," Tô Minh lên tiếng, giọng nói vang lên rõ ràng, hướng thẳng ra ngoài cửa xưởng, nơi bắt đầu có những người thợ mỏ nghèo khổ hiếu kỳ tụ tập đứng xem trong sương mù. "Ông đòi siết nợ tôi bằng luật pháp của Nghiệp đoàn, nhưng chính ông lại đang sử dụng một chiếc áp kế đo thuế bị chỉnh khống."
Bá Đặc biến sắc, nụ cười tham lam lập tức cứng đờ trên mặt: "Mày... mày nói nhảm nhí cái gì đó?"
"Áp kế đồng cổ của ông," Tô Minh chỉ tay vào thiết bị bên hông gã, "van một chiều ở khoang tích áp đã bị dũa đi 0.1 milimet ở chốt khóa bánh răng. Tiếng rít siêu thanh rò rỉ khí thoát ra chứng minh áp lực đo luôn bị nâng khống lên mười lăm phần trăm. Mỗi tháng, ông dùng cái áp kế giả này để đo sưởi ấm và cướp đi hàng trăm đồng xu đồng pha chì của những người thợ mỏ hẻm Rỉ Sét này!"
Đám đông thợ mỏ đứng ngoài cửa xưởng bắt đầu xôn xao. Những tiếng thì thầm giận dữ nổi lên. Họ là những người phải mua từng giọt hơi ấm sưởi ấm với giá cắt cổ, và giờ đây họ nhận ra mình bị lừa gạt.
"Mày ngậm miệng lại!" Bá Đặc hoảng loạn gào lên, mặt đỏ gay vì xấu hổ và giận dữ. "Mông Ca! Bẻ gãy tay nó! Tịch thu cái la bàn ngay lập tức!"
Mông Ca gầm lên một tiếng, giơ cao thanh ba-toong đồng định nện xuống cánh tay phải của Tô Minh. Tô Minh gồng cứng người, tay phải luồn xuống ngăn kéo chuẩn bị kích hoạt máy bắn đinh tự hủy.
Nhưng ngay trước khi thanh ba-toong kịp giáng xuống, từ trên cầu thang gỗ gác xép, Tô An mù lòa loạng choạng bước xuống, đôi tay mảnh khảnh bám chặt vào lan can sắt rỉ sét. Đôi mắt phủ lớp màng đục màu xám tro của cô bé mở to đầy sợ hãi.
"Anh hai! Đừng đánh nhau!" Tô An hét lớn, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự kinh hoàng tột độ. "Mọi người dừng lại đi! Tiếng xích... tiếng xích neo chính dưới vách đá Tử Thần... nhịp rung của nó đang thay đổi! Tần số đang vọt lên cực hạn! Nó sắp đứt rồi!"
Mông Ca khựng lại, thanh ba-toong dừng lơ lửng trên không. Gã quay đầu nhìn cô bé mù với vẻ nghi ngờ, nhưng khuôn mặt bặm trợn của gã bắt đầu thoáng qua một tia bất an. Cư dân hẻm Rỉ Sét ai cũng biết con bé mù nhà họ Tô có đôi tai quái dị nghe được nhịp thở của cả thành phố bay.
*Kééééééééét!*
Một tiếng rít kinh hoàng, chói tai vang lên từ sâu thẳm dưới lòng đất vách đá sắt, kéo dài như tiếng gào thét của một con quái vật kim loại khổng lồ bị xé xác. Tiếng rít mạnh đến mức làm toàn bộ sàn sắt của xưởng sửa đồng hồ rung chuyển dữ dội, khiến những chiếc đồng hồ, bánh răng treo trên tường rơi rụng loảng xoảng xuống đất.
Toàn bộ phân khu 9 đột ngột tụt xuống. Cảm giác hụt chân kinh hoàng khiến Bá Đặc ngã nhào ra đất, lăn lộn bên đống phế liệu. Mông Ca cũng phải lùi lại mấy bước, bám chặt vào cột sắt chịu lực để giữ thăng bằng.
Ngoài đường hẻm, tiếng la hét thất thanh của hàng vạn dân nghèo vang dội khắp sương mù. Tiếng còi hơi nước báo động áp suất từ lò nâng chính réo lên liên tục những hồi dài dồn dập, báo hiệu một thảm họa sụt lún độ cao cực kỳ nghiêm trọng đang diễn ra.
"Sập phân khu rồi! Xích neo chính bị tụt!" Một tiếng hét thất thanh ngoài cửa sổ.
Tô Minh nhanh như cắt lao tới cầu thang, đỡ lấy Tô An đang suýt ngã xuống. Anh ôm chặt lấy em gái vào lòng, mắt trái đeo kính đa tròng quét nhanh ra ngoài cửa sổ. Qua làn sương lưu huỳnh dày đặc, anh nhìn thấy những sợi cáp treo khổng lồ nối liền phân khu 9 đang căng rít lên, những mắt xích sắt chịu tải hàng vạn tấn đang sạt lở bắn ra những tia lửa hàn hồ quang rực rỡ.
Bên trong áo khoác anh, chiếc la bàn đồng Đáy Sương bắt đầu quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ chóng mặt, phát ra những rung động tần số thấp truyền thẳng vào tim anh, đau nhói. Chiếc la bàn không chỉ cảnh báo, nó đang định vị dòng khí nâng rò rỉ cực lớn dưới đáy vực sương mù.
Bá Đặc lồm cồm bò dậy từ đống phế liệu, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã nhìn ra ngoài trời tối tăm đang chao đảo, rồi nhìn sang Tô Minh đang bảo vệ em gái.
"Mày... mày đợi đấy!" Bá Đặc run rẩy hét lên, không còn tâm trí đâu nghĩ đến cái la bàn. Gã cùng Mông Ca và đám tuần binh hoảng loạn chen lấn lao ra ngoài cửa, hòa vào dòng người đang dẫm đạp lên nhau chạy trốn về phía thang máy trung chuyển.
Tô Minh đứng vững giữa căn phòng đang nghiêng lệch, tay siết chặt lấy chiếc la bàn cổ Đáy Sương đang rung động liên hồi trước ngực. Tiếng rít kinh hoàng của xích neo vẫn gầm rít ngoài vách đá, báo hiệu thành phố bay đang rơi tự do xuống đại dương axit sôi sục bên dưới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!