Tiếng Hét Từ Khu Biệt Giam
Không gian bên trong đường ống thông gió của Bệnh viện Tâm thần An Bình là một thế giới ngột ngạt, tối tăm và nồng nặc mùi bụi kẽm rỉ sét. Gia Bách trườn đi bằng khuỷu tay và đầu gối, từng cử động nhỏ nhất đều phải tính toán để không tạo ra tiếng động cơ học va chạm vào lớp tôn mỏng.
Cơn đau từ mắt trái dội lên thùy trán từng đợt buốt nhói. Vệt xuất huyết võng mạc màu đỏ sọc do bụi mốc từ thư viện cũ kích ứng vẫn chưa tan, liên tục rỉ ra một thứ dịch lỏng ấm nóng, hòa lẫn với mồ hôi và bụi bẩn thành những vệt nước mắt màu hồng nhạt chảy dài xuống má. Bách không dám dùng tay lau. Bàn tay trái của anh đang giấu chặt trong túi quần bệnh nhân, nơi vết thương dưới móng tay trỏ trái—vết rách do anh tự đâm mảnh thủy tinh sắc lẹm vào để kiểm soát nhịp tim trước máy đo sinh trắc học—đang sưng tấy lên, đau nhức dữ dội như có hàng ngàn cây kim châm vào tận xương tủy. Vết bỏng nhiệt đỏ rát sau tai trái do dòng điện quá tải của mũ tự chế đêm qua cũng liên tục cọ sát vào thành ống thông gió hẹp, rát bỏng như bị áp thanh sắt nung đỏ.
Anh phải cắn chặt môi trong để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra. Thính giác nhạy bén của một nhà khoa học thần kinh giúp anh nhận diện tiếng cánh quạt thông gió công nghiệp quay đều đặn ở cuối hành lang ngách phía Tây, cách anh khoảng ba mươi mét. Nhưng lấn át cả tiếng rít của gió bão ngoài trời và tiếng động cơ rì rì kia, là những âm thanh kinh hoàng bắt đầu vọng lại từ phía trên.
"A... không! Đừng xóa... Thuật toán... ma trận nơ-ron... không thể phân rã thùy thái dương..."
Tiếng thét xé lòng, méo mó và tuyệt vọng vang lên qua kẽ hở của các lá chớp thông gió. Đó không phải là tiếng la hét vô nghĩa của những bệnh nhân tâm thần phân liệt thể bạo lực thông thường. Đó là tiếng hét của một bộ óc đang bị cưỡng bức tháo dỡ từng mảng nhận thức. Người đang thét kia đang sử dụng các thuật ngữ toán học mật mã cao cấp, những phương trình vi phân phi tuyến tính mà chỉ những nhà nghiên cứu thần kinh học hàng đầu mới có thể thấu hiểu.
Bách nín thở, trườn chậm rãi đến sát một lá chớp thông gió nhìn xuống Khu biệt giam 501 nằm ở tầng thượng khu B. Qua khe hở hẹp, ánh sáng trắng lạnh lẽo của những bóng đèn huỳnh quang vô trùng hắt ngược lên mắt anh.
Bên dưới là một dãy phòng giam đặc biệt có tường bọc nệm da cách âm tuyệt đối. Qua tấm kính một chiều của phòng thí nghiệm trung tâm, Bách nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc áo bệnh nhân rách nát đang bị trói chặt trên chiếc ghế điện ECT đời cũ. Hai bên thái dương của ông ta được áp chặt các điện cực kim loại mạ bạc. Đứng cạnh ông ta là một kỹ thuật viên mặc đồ bảo hộ trắng toát, đang điều chỉnh núm vặn trên bảng điều khiển của máy sốc điện.
"Tăng cường độ lên 140V. Đối tượng vẫn đang cố gắng giữ lại vùng nhớ cốt lõi của dự án Ký Ức Trắng," giọng nói lạnh lùng của Bác sĩ Lê Trí vang lên từ hệ thống loa nội bộ.
"Nhưng thưa bác sĩ, nếu tăng lên mức đó, vỏ não vận động của ông ấy sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Ông ấy sẽ liệt nửa người vĩnh viễn," viên kỹ thuật viên ngập ngừng.
"Chúng ta chỉ cần thuật toán trong đầu hắn, không cần một cơ thể khỏe mạnh. Thực hiện đi."
Một tiếng xè xè của dòng điện cao thế vang lên. Người đàn ông trên ghế co giật dữ dội, mắt trợn ngược, các mạch máu trên thái dương phồng rộp lên rồi vỡ ra, rỉ máu. Tiếng thét của ông ta lịm dần, biến thành những tiếng rên rỉ vô thức, đứt quãng. Trên màn hình máy quét EEG, các dải sóng não Alpha và Beta phức tạp đột ngột sụp đổ, duỗi thẳng ra thành một đường thẳng phẳng lặng của sự chết não lâm sàng cục bộ.
Bách cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Người đàn ông đang bị hủy hoại kia chính là Giáo sư Nguyễn Văn Nam, đồng nghiệp cũ của anh tại Viện Công nghệ Thần kinh, người đã đột ngột mất tích sáu tháng trước dưới danh nghĩa 'nghỉ hưu đột xuất'. Aegis Neuro không chỉ xóa danh tính của họ trên giấy tờ; chúng đang biến những bộ óc kiệt xuất nhất của quốc gia thành những vật thí nghiệm phế thải, vắt kiệt tri thức của họ rồi ném vào Khu biệt giam 501 này như những cái xác không hồn.
*Chính mình... chính thuật toán 'Neuro-Erase' mà mình hoàn thiện năm năm trước đang được dùng làm công cụ tàn sát này.* Sự dằn vặt đạo đức tột cùng dâng lên như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can Bách. Anh không chỉ là một nạn nhân đang trốn chạy; anh là kẻ đồng lõa gián tiếp tạo ra địa ngục này.
Đột nhiên, tiếng bộ đàm của hệ thống an ninh hành lang bên dưới vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Bách.
"Báo động! Phát hiện bệnh nhân phòng 404 Gia Bách không có mặt trong buồng giam. Điều dưỡng Lê Văn Sáng và Nguyễn Minh Hải lập tức phong tỏa lối đi ngách nối giữa Khu A và Khu B!"
Tim Bách nảy lên một nhịp dữ dội. Sáng đã phát hiện ra sự vắng mặt của anh sớm hơn dự kiến. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của gã điều dưỡng bạo lực Lê Văn Sáng bắt đầu vang lên từ phía đầu hành lang tối bên dưới.
Bách biết mình không thể quay lại đường cũ. Đường ngách phía Tây đã bị Hải chặn đầu. Lối thoát duy nhất là phải hạ xuống hành lang tối của Khu B ngay lập tức. Anh dùng bàn tay phải rướm máu, khéo léo bẻ gãy chốt nhựa của lá chớp thông gió, lách người thả mình rơi xuống sàn gạch men lạnh ngắt của hành lang tối.
Nhưng ngay khi chân Bách vừa chạm đất, một luồng ánh sáng xanh lạnh từ chiếc dùi cui điện công suất cao đột ngột quét qua bóng tối, rọi thẳng vào gương mặt hốc hác của anh.
"Mày đây rồi, thằng điên," tiếng cười gầm ghè của Lê Văn Sáng vang lên.
Gã đồ tể cao 1m85 đứng sừng sững ở góc hành lang hẹp, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo điều dưỡng màu xanh thẫm. Gã vung chiếc dùi cui điện phát ra những tiếng nổ *lách tách* xanh lét, từ từ tiến lại gần Bách. Trong không gian chật hẹp này, không có chỗ để chạy trốn.
"Lê Trí đã ra lệnh chuyển mày lên Khu 501 từ tối nay. Tao sẽ bẻ gãy chân mày trước khi ném mày vào đó để mày hết đường chạy," Sáng gầm lên, lao thẳng về phía Bách, dùi cui điện quét ngang một đường xé gió.
Bách khom lưng né tránh theo phản xạ của Quy tắc di chuyển không tiếng động, nhưng bả vai anh vẫn bị cạnh dùi cui sượt qua. Dòng điện nhẹ rò rỉ khiến nửa thân người anh tê dại, đổ sụp xuống góc tường.
Ngay khi Sáng chuẩn bị vung đòn kết liễu, một bóng đen khổng lồ bất ngờ lao ra từ cánh cửa phòng vệ sinh tập thể sát cạnh. Đó là Hoàng Văn Nam—cựu binh sĩ lực lượng đặc biệt bị chấn thương tâm lý. Với mái tóc cạo trọc và những vết sẹo chằng chịt trên người, Nam lao vào như một con mãnh thú, dùng đòn khóa cổ quân dụng (rear-naked choke) siết chặt yết hầu của Sáng từ phía sau.
"Thằng chó! Thả tao ra!" Sáng gầm rú, cố gắng xoay người.
Sức mạnh thể chất của gã đồ tể thật kinh người. Dù bị khóa cổ, Sáng vẫn gồng cứng cơ vai, dùng cùi chỏ thúc mạnh vào sườn Nam, sau đó lấy đà lao mạnh người về phía sau, đóng sầm lưng Nam vào bức tường bê tông thô ráp. Một tiếng *bộp* khô khốc vang lên. Nam hộc máu miệng, bả vai trái bị chấn thương nặng phát ra tiếng rạn xương dưới áp lực va chạm, nhưng đôi tay thép của gã cựu binh vẫn siết chặt không buông.
"Bách! Ra tay... nhanh!" Nam hét lên qua kẽ răng đầy máu.
Bách gượng dậy, thò tay vào túi áo bảo hộ lao công, rút ra Thiết bị kích sốc điện di động tự chế từ tụ điện máy ảnh cũ. Anh biết mình chỉ có đúng một cơ hội duy nhất trước khi Sáng hoàn toàn thoát khỏi gọng kìm của Nam.
*Xoang cảnh! Dưới tai, sát động mạch cổ!* Kiến thức y sinh học thần kinh hiện lên trong đầu Bách. Đó là nơi tập trung các thụ thể áp lực điều hòa nhịp tim và hệ thần kinh vận động.
Bách lao tới, khom người lách qua cú đá mù quáng của Sáng. Anh áp sát hai đầu dây điện hở của thiết bị tự chế trực tiếp vào vùng hạch cổ bên dưới tai trái của Sáng.
*Bực! Zzzzt!*
Dòng điện 12V tích lũy từ tụ điện phóng ra một luồng ánh sáng xanh lam chói lòa, trực tiếp đánh thẳng vào hệ thần kinh phế vị của Sáng. Toàn thân gã đồ tể co rút lại, hai mắt trợn ngược, nhịp tim tụt dốc không phanh do phản xạ hạ huyết áp cấp tính. Lực siết của Sáng biến mất, gã đổ sụp xuống sàn gạch như một bao tải cát, hoàn toàn hôn mê.
Nhưng niềm vui chiến thắng vụt tắt ngay lập tức.
Cú phóng điện quá tải đã làm cháy hoàn toàn cuộn cảm phụ của thiết bị tự chế, phát ra một luồng khói đen khét lẹt. Tệ hơn nữa, chiếc dùi cui điện rơi từ tay Sáng xuống sàn nhà tắm sũng nước đã tạo ra một sự cố đoản mạch cục bộ.
*Xẹt! Xẹt!*
Những tia lửa điện đỏ rực bắn lên từ chiếc dùi cui, kích hoạt hệ thống cảm biến rò rỉ điện của hành lang Khu B.
Ngay lập tức, hệ thống đèn chiếu sáng màu vàng mù mờ của hành lang vụt tắt, thay thế bằng ánh sáng đỏ rực, chớp nháy liên hồi của hệ thống báo động khẩn cấp. Tiếng còi hú trầm đục bắt đầu vang vọng khắp các tầng lầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!