Nhạc nềnObsession

Bản Đồ Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng chiều vàng vọt của ngày thứ ba sau khi tỉnh dậy lọt qua những ô cửa chớp bám đầy bụi bẩn của Thư viện bệnh viện An Bình, vẽ lên nền sàn gạch men những vệt sáng tối loang lổ. Không gian nơi đây nồng nặc mùi giấy mục, mùi ẩm mốc của những cuốn sách cũ kỹ từ thập niên trước bị bỏ hoang, hòa lẫn với mùi chlorine sát trùng đặc trưng của bệnh viện. Nơi này hầu như không có bóng dáng bệnh nhân nào lui tới, biến nó thành một góc cô lập hoàn hảo giữa lòng cơ sở điều trị tích cực Khu A đầy ngột ngạt.


Gia Bách đứng tựa lưng vào một tủ sách gỗ lớn, vờ như đang lật giở một cuốn sách y học cũ nát. Toàn thân anh mệt mỏi rã rời. Cơn đau từ thùy thái dương vẫn giật lên từng cơn âm ỉ sau ca tự kích sóng đêm qua. Vết bỏng nhiệt đỏ rát sau tai trái—hậu quả của dòng điện quá tải từ chiếc mũ nơ-ron tự chế—được ngụy trang bằng một lớp bụi than xám xịt, đang nhức nhối dưới da đầu. Tệ hơn nữa, tầm nhìn bên trái của anh vẫn bị che phủ bởi một màng sương mù nhạt do vệt xuất huyết võng mạc màu đỏ sọc ở mắt trái chưa tan. Mỗi lần anh cố gắng liếc mắt sang trái, một cơn đau nhói lại dội thẳng vào hốc mắt.


Nhưng vết thương đau đớn nhất lúc này lại nằm ở ngón tay trỏ bên trái. Vết rách rỉ máu dưới móng tay—nơi anh đã tự đâm mảnh thủy tinh sắc lẹm vào để tạo điểm đau vật lý nhằm kiểm soát nhịp tim trước máy đo sinh trắc học của Lê Trí—đang throbbing dữ dội. Máu đã ngừng chảy, nhưng lớp da thịt dưới móng sưng tấy lên, đỏ mọng và nhạy cảm đến mức chỉ cần một luồng gió lạnh lướt qua cũng đủ khiến Bách nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh phải giấu bàn tay trái vào sâu trong túi quần bệnh nhân rộng thùng thình, cố gắng giữ cho bả vai không bị lệch để tránh sự chú ý của bất kỳ ai.


Cánh cửa gỗ nặng nề của thư viện khẽ rít lên một tiếng nhỏ. Khánh Vy bước vào, đẩy theo chiếc xe đẩy chứa đầy khăn lau và các chai hóa chất tẩy rửa của ca dọn dẹp chiều. Mái tóc đuôi ngựa của cô buộc gọn gàng dưới mũ y tế, gương mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ lo âu tột độ. Cô lướt mắt qua sảnh sách vắng lặng, dừng lại ở vị trí của Bách.


Vy bước lại gần tủ sách sát cạnh anh, giả vờ dùng chiếc khăn ẩm lau dọn bụi bẩn trên bệ cửa sổ. Cô cúi đầu, hàm răng khẽ cắn chặt môi dưới—thói quen không thể bỏ mỗi khi cô rơi vào trạng thái căng thẳng tột cùng.


"Anh Bách," Vy nói thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức chỉ đủ truyền qua khoảng cách nửa mét giữa hai người. "Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Sáng nay tôi lén đọc được lịch làm việc trên bàn y tá trưởng Nghiêm. Bác sĩ Lê Trí đã yêu cầu chuẩn bị một liều Amobarbital vào sáng mai. Hắn nghi ngờ chỉ số nhịp tim phẳng lặng của anh hôm qua ở sân tắm nắng. Hắn muốn dùng hóa chất thôi miên sâu để khai thác trực tiếp tiềm thức của anh. Nếu bị tiêm liều đó, thùy trán của anh sẽ bị tê liệt hoàn toàn, mọi ký ức anh vừa khôi phục được về vợ con sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn."


Trái tim Gia Bách thắt lại một nhịp. Amobarbital—huyết thanh nói thật liều mạnh. Một khi chất đó đi vào tĩnh mạch, ý chí tự do của anh sẽ sụp đổ, anh sẽ khai ra chuỗi mật mã nhị phân khóa đối xứng khắc bên trong chiếc nhẫn cưới bạch kim mà anh đang giấu kín. Khi đó, anh không chỉ mất đi gia đình, mà còn biến bản thân thành một phế nhân vô thức tại khu biệt giam vĩnh viễn 501.


"Tôi biết rồi," Bách đáp lại bằng giọng trầm lạnh, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào những trang sách ố vàng để che mắt hệ thống giám sát. "Tôi cần tìm bản đồ cống ngầm cũ của bệnh viện ngay trong chiều nay. Đó là lối thoát duy nhất giúp chúng ta lọt qua hệ thống tường rào lưới điện phía Tây mà không bị camera nhận diện khuôn mặt phát hiện."


"Ông Bùi Đức Toàn—người duy nhất trốn thoát thành công khỏi đây năm năm trước—từng là công nhân xây dựng hệ thống thoát nước của viện," Vy thì thầm nhanh, tay vẫn lau liên tục lên mặt kính gỗ. "Trước khi bị chuyển viện và mất tích, ông ấy từng được phân làm việc dọn dẹp thư viện này trong một tuần. Tôi nghe các y tá cũ kể lại rằng ông ấy có thói quen ngồi lì ở dãy tủ sách kỹ thuật cũ ở góc khuất phía Đông. Anh hãy tìm ở đó. Tôi sẽ đứng canh ở cửa sảnh chính. Nếu có người tới, tôi sẽ cố tình làm đổ xe đẩy hóa chất để báo động."


Bách khẽ gật đầu. Vy đẩy chiếc xe dọn dẹp đi về phía cửa chính, để lại anh đơn độc trong góc tối của thư viện.


Bách hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim. Anh quay người, di chuyển chậm rãi về phía dãy tủ sách kỹ thuật cũ nằm sâu ở góc phía Đông thư viện. Tầm nhìn mờ nhòe bên mắt trái khiến anh phải liên tục quay đầu sang trái để bù đắp khoảng mù.


Tại góc trần nhà phía trên dãy sách kỹ thuật, một chiếc camera giám sát 360 độ đen ngòm đang xoay trở nhẹ nhàng. Bách khựng lại. Anh nhận ra chiếc camera này vừa được nâng cấp. Đèn LED hồng ngoại của nó phát ra ánh sáng đỏ nhạt, sắc nét hơn những camera thông thường. Đây là hệ thống giám sát hành vi thông minh do Đỗ Hữu Tài—kỹ sư camera của viện—vừa nâng cấp thuật toán. Thuật toán mới này không chỉ nhận diện khuôn mặt mà còn tự động phân tích vi biểu cảm và các di chuyển lệch múi giờ, phát hiện ra những hành vi đứng bất động quá lâu hoặc lục lọi bất thường của bệnh nhân để gửi cảnh báo thời gian thực về phòng giám sát trung tâm.


Bách quan sát chu kỳ xoay của mắt camera. Ống kính tiêu cự cố định của nó mất đúng 12 giây để quét hết một vòng từ Tây sang Đông, sau đó dừng lại 3 giây để đồng bộ dữ liệu với máy chủ của Tài trước khi quay ngược lại.


*Mười hai giây quét. Ba giây dừng. Tổng cộng mười lăm giây cho một chu kỳ.* Bách nhẩm tính trong đầu. Anh áp dụng Quy tắc Góc quét Ống kính. Bằng cách di chuyển sát mép tường bên dưới chân camera, giữ cho cơ thể khom thấp trùng khớp với bóng râm của tủ sách lớn, anh lọt hoàn toàn vào góc chết vật lý của ống kính góc rộng.


Anh tiếp cận dãy tủ sách kỹ thuật cũ. Những cuốn sách về kiến trúc, cơ điện rỉ sét, bụi bặm bám dày cả phân. Bách dùng bàn tay phải lướt nhanh qua gáy các cuốn sách, trong khi bàn tay trái bị thương vẫn giữ chặt trong túi quần để tránh rò rỉ máu ra ngoài làm lộ dấu vết.


Anh tìm kiếm các vết khắc ký hiệu của Bùi Đức Toàn. Theo suy luận logic của một nhà khoa học thần kinh, một người thợ cơ khí bị giam giữ muốn để lại manh mối sinh mệnh cho người đi sau sẽ chọn một vị trí có kết cấu vật lý bền vững, khó bị sơn đè hoặc lau dọn. Góc khuất phía sau gáy tủ sách gỗ sồi dày chính là vị trí lý tưởng nhất.


Bách lách ngón tay phải vào khe hở hẹp giữa tủ sách gỗ và vách tường xi măng ẩm mốc. Anh sờ soạng dọc theo thớ gỗ sần sùi phía sau tủ.


*Đây rồi.*


Đầu ngón tay anh chạm vào những đường rãnh sâu, thô ráp được khắc mạnh vào thớ gỗ sồi. Vết khắc rất sâu, có cạnh sắc sắc lẹm, rõ ràng được tạo ra bằng một mảnh sành hoặc sắt nhọn. Bách lách người sâu hơn vào góc tối, dùng cơ thể mình làm vật che chắn hướng nhìn của camera.


Anh gạt một chồng sách kiến trúc cũ sang một bên để lộ ra khoảng trống phía sau tủ. Dưới ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ kẽ tủ, những vết khắc ký hiệu hiện ra rõ rệt. Đó là một sơ đồ hình học phức tạp với những đường thẳng cắt nhau, những vòng tròn đồng tâm và những ký hiệu mũi tên định hướng.


*Bản đồ cống ngầm cũ An Bình.*


Đúng lúc đó, một tiếng "rít" cơ học sắc mỏng vang lên từ phía trần nhà.


Bách giật mình quay đầu. Chiếc camera giám sát của Đỗ Hữu Tài đột ngột đổi chu kỳ quét. Thay vì xoay trở đều đặn 12 giây, ống kính của nó bất ngờ khựng lại ở góc 90 độ, hướng thẳng về phía dãy tủ sách kỹ thuật nơi Bách đang đứng. Đèn LED đỏ trên camera nhấp nháy liên tục với tần số cao—thuật toán của Tài đã phát hiện ra một "vùng bóng tối tĩnh bất thường" kéo dài quá 8 giây tại góc Đông.


*Chết tiệt! Thuật toán nhận diện hành vi đã tự động bám đuổi di chuyển lệch múi giờ!*


Ống kính camera bắt đầu zoom cận cảnh vào khe hở giữa tủ sách. Chỉ cần camera lấy nét thành công gương mặt của Bách, còi báo động toàn viện sẽ hú vang.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Gia Bách không hề hoảng loạn. Trí tuệ lạnh lùng của anh hoạt động ở công suất tối đa. Anh biết camera AI nhận diện dựa trên cấu trúc tam giác mắt-mũi-miệng trên khuôn mặt; chỉ cần che khuất một trong ba điểm này, thuật toán sẽ không thể định danh mục tiêu và xếp nó vào nhóm nhiễu ảnh thông thường.


Bách áp sát người vào mép tủ sách gỗ sồi, lọt vào góc chết vật lý của ống kính camera. Đồng thời, anh nhanh trí vươn tay phải giật lấy một cuốn sách cũ dày cộp có bìa bọc da mục nát gần nhất, đưa lên che khuất nửa khuôn mặt bên trái, đầu hơi nghiêng dựa vào thành tủ giả vờ như một bệnh nhân đang ngủ gật trong lúc đọc sách.


Nhưng một tai biến bất ngờ xảy ra.


Cuốn sách da cũ kỹ đã bị mục nát hoàn toàn do ẩm mốc lâu ngày dưới đáy tủ. Khi Bách dùng lực giật mạnh, gáy sách bị vỡ vụn, giải phóng một luồng bụi mốc đen kịt, dày đặc trực tiếp vào không khí ngay trước mũi và mắt anh.


Lớp bụi mốc độc hại dội thẳng vào khoang mũi nhạy cảm. Cổ họng Bách lập tức ngứa rát kinh khủng. Một phản xạ ho dữ dội dâng lên từ lồng ngực, đe dọa phá vỡ hoàn toàn trạng thái bất động của anh. Nếu anh ho thành tiếng hoặc cơ thể co giật vì sặc, camera AI của Tài sẽ lập tức ghi nhận chuyển động sinh học bất thường và kích hoạt báo động khẩn cấp.


*Không được ho. Tuyệt đối không được ho.*


Bách nghiến chặt răng, cơ hoành gồng cứng đến mức run rẩy. Anh sử dụng Kỹ thuật Thở sâu 4-7-8 để ức chế phản xạ ho tự nhiên của cơ thể. Anh nín thở hoàn toàn, ép luồng khí nóng trong phổi đi xuống, dùng ý chí tinh thần đè bẹp phản xạ co thắt của thanh quản.


Nhưng lớp bụi mốc độc hại không dừng lại ở đó. Nó bay thẳng vào mắt trái đang bị xuất huyết võng mạc của anh. Chất mốc hữu cơ kích ứng mạnh mẽ niêm mạc mắt nhạy cảm. Mắt trái Bách bỏng rát như bị tạt axit, nước mắt trào ra giàn giụa, hòa lẫn với vệt máu đỏ sọc tạo thành một dòng nước mắt màu hồng nhạt chảy dài xuống má. Cơn đau nhói dội ngược vào thùy trán làm đầu anh đau như búa bổ, nhưng anh vẫn giữ cơ thể bất động tuyệt đối, nửa mặt bên phải vẫn áp chặt vào cuốn sách mục nát, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng vào vết khắc bản đồ phía sau tủ.


Ống kính camera của Đỗ Hữu Tài vẫn đang chĩa thẳng về phía anh. Máy quét AI đang cố gắng phân tích cấu trúc hình học của vật thể trong góc tối. Nhờ cuốn sách che khuất nửa mặt và tư thế ngủ gật hoàn hảo, thuật toán nhận diện khuôn mặt bị mất điểm mốc, liên tục báo lỗi kết nối và tạm thời xếp anh vào nhóm "vật cản tĩnh không nguy hại".


Bách chỉ có tối đa 5 giây vàng ngọc trước khi camera tự động thực hiện chu kỳ quét tiếp theo hoặc Tài quyết định kiểm tra thủ công qua màn hình.


Anh tập trung toàn bộ năng lượng thần kinh vào thùy trán. Cảnh giới Kết Nối Nơ-ron (Ký ức 40%) được kích hoạt tối đa.


Anh mở to mắt phải, nhìn trừng trừng vào sơ đồ cống ngầm được khắc trên gỗ sồi.


Năng lực Eidetic Memory (Ghi nhớ ảnh chụp) hoạt động như một máy quét kỹ thuật số có độ phân giải cực cao trong não bộ của Bách. Thùy trán của anh nóng bừng lên, các nơ-ron thần kinh liên kết liên tục phóng điện với tần số Gamma 40Hz, chụp lại từng chi tiết vật lý của vết khắc.


*Giây thứ nhất:* Ghi nhận toàn bộ kết cấu hình học không gian của sơ đồ. Ba đường ống chính chạy song song từ khu A, khu B và khu hành chính hội tụ về một bể chứa trung tâm.


*Giây thứ hai:* Mã hóa các thông số đường kính ống dẫn. Ống thải khu A có đường kính 60cm, ống thải khu B rộng 80cm, tất cả đều được làm bằng bê tông cốt thép đúc sẵn từ thời Pháp thuộc.


*Giây thứ ba:* Định vị các chốt chặn vật lý và van khóa một chiều. Có ba van khóa áp lực nằm ở các giao lộ kỹ thuật, được điều khiển bằng tay xoay cơ học từ phía trên hành lang.


*Giây thứ tư:* Xác định điểm thoát hiểm cuối cùng. Đường ống dẫn nước thải sau xử lý của bể chứa trung tâm không đi về phía thành phố mà chảy thẳng qua một đường ống ngầm dài 2km dưới lòng đất, xuyên qua hệ thống tường rào lưới điện và xả trực tiếp ra khu vực đầm lầy phía Đông.


*Giây thứ năm:* Đồng bộ hóa toàn bộ hình ảnh quét được vào ngôi nhà ký ức Loci trong tâm trí anh. Bách mã hóa sơ đồ cống ngầm phức tạp thành cấu trúc đường đi của ngôi nhà cũ thời thơ ấu của mình: đường ống khu A tương ứng với hành lang dẫn vào phòng khách, bể chứa trung tâm chính là căn bếp cũ của mẹ, và lối thoát ra đầm lầy phía Đông được đặt ngay tại vị trí cánh cửa sổ nhìn ra vườn hoa hồng của cha anh.


Toàn bộ sơ đồ cống ngầm cũ An Bình đã được lưu trữ vẹn nguyên, sắc nét đến từng milimét trong một phân vùng bảo mật của đại não Gia Bách, không thể bị xóa bỏ bởi bất kỳ thuật toán hay hóa chất thông thường nào.


Ngay khi quá trình ghi nhớ hoàn tất, chiếc camera giám sát phát ra một tiếng "tạch" nhỏ, ống kính của nó từ từ xoay ngược trở lại phía Tây để tiếp tục chu kỳ quét thông thường. Thuật toán của Tài đã bỏ qua mục tiêu.


Bách từ từ hạ cuốn sách xuống, thở hắt ra một luồng khí nóng nghẹn ứ trong lồng ngực. Anh gập người xuống, ho khan một vài tiếng nhỏ vào lòng bàn tay để giải phóng lớp bụi mốc trong cổ họng. Mắt trái anh đỏ sọc, sưng húp và đau rát dữ dội do bị kích ứng mạnh, nước mắt nước mũi chảy giàn giụa. Vết thương dưới móng tay trỏ trái lại nhói lên đau đớn khi anh vô tình chạm mạnh vào thành tủ sách để giữ thăng bằng.


Từ phía cửa thư viện, Khánh Vy vội vã bước vào. Gương mặt cô tái nhợt, tay run rẩy đẩy chiếc xe dọn dẹp sát về phía anh.


"Anh Bách, đi thôi!" Vy thì thầm đầy hốt hoảng. "Tôi vừa nghe thấy tiếng bộ đàm của bảo vệ ca chiều báo cáo có sự cố sụt giảm băng thông truyền dữ liệu bất thường tại khu vực thư viện. Đỗ Hữu Tài đang nghi ngờ có thiết bị lạ can thiệp vào camera và đã ra lệnh cho điều dưỡng Hải tiến hành kiểm tra thủ công khu vực này ngay lập tức. Hải đang đi về phía này!"


Bách nhanh chóng đặt cuốn sách mục nát trở lại vị trí cũ trên kệ, gạt sạch lớp bụi giấy bám trên áo bệnh nhân. Anh quay sang Vy, ánh mắt sắc lẹm dù một bên mắt đang đỏ ngầu rỉ nước.


"Tôi đã lấy được bản đồ cống ngầm," Bách nói, giọng anh khàn đặc nhưng đầy kiên định. "Lối thoát duy nhất nằm ở đường ống dẫn nước thải sau xử lý đi xuyên qua hệ thống xử lý nước thải nguy hại ra đầm lầy phía Đông. Đó là điểm mù duy nhất của lưới điện."


Vy cắn chặt môi dưới đến rỉ máu, gật đầu nhanh: "Tốt rồi. Bây giờ anh phải quay trở lại phòng giam ngay lập tức trước khi Hải tới khóa cửa hành lang. Hãy đi theo đường ngách phía Tây, tôi sẽ kéo dài thời gian với Hải ở sảnh chính."


Bách khom người, lách nhanh qua các dãy sách cũ, sử dụng Quy tắc Góc quét Ống kính để di chuyển áp sát tường, biến mất vào bóng tối của lối đi phụ phía Tây thư viện ngay khi tiếng kéo lê gót chân trái quen thuộc của điều dưỡng Nguyễn Minh Hải vang lên kèn kẹt ngoài cửa sảnh chính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!