Bẫy Tâm Lý Và Sự Nghi ngờ
Ánh bình minh xám xịt của ngày thứ ba sau cơn bão rỉ lả qua ô cửa sổ sắt phòng giam 404, nhuộm lạnh không gian vô trùng của Bệnh viện Tâm thần An Bình. Gia Bách tỉnh dậy trên chiếc giường sắt rỉ sét, cơn đau đầu từ thùy thái dương giật lên từng cơn như có ai gõ búa vào đại não. Hậu quả của ca tự kích sóng đêm qua bằng chiếc mũ nơ-ron tự chế vẫn chưa tan hẳn. Da đầu sau tai trái của anh bỏng rát, một vết bỏng nhiệt đỏ ửng, rộp nước do dòng điện quá tải 3.5mA từ viên pin Lithium rò rỉ. Tệ hơn nữa, khi nhìn vào mảnh gương vỡ giấu dưới nệm, Bách phát hiện mắt trái của mình đã xuất hiện một vệt xuất huyết võng mạc màu đỏ sọc, khiến tầm nhìn bị che phủ bởi một màng sương mờ nhạt.
Tiếng bước chân kéo lê gót chân trái quen thuộc của điều dưỡng Nguyễn Minh Hải vang lên ngoài hành lang, muộn hơn chân phải đúng 0.2 giây. Ca trực sáng sắp bắt đầu. Bách biết, nếu để Lê Trí hay y tá trưởng Nghiêm phát hiện ra vết bỏng điện sau tai và vệt máu trong mắt trái, toàn bộ bí mật về chiếc mũ kích sóng giấu trên trần thạch cao nhà tắm Khu B sẽ bị phơi bày. Anh không còn thời gian để do dự.
Bách quỳ xuống sàn gạch men lạnh ngắt, dùng các đầu ngón tay cào mạnh vào tường xi măng thô ráp cho đến khi móng tay rướm máu. Anh dùng móng tay tự cào lên cổ, má và vùng da đầu quanh tai trái, tạo ra những vết xước rỉ máu nông sâu hỗn loạn. Tiếp đó, anh luồn tay xuống gầm giường, quệt lớp bụi than đen bám trên thanh sắt rồi xoa đều lên vết bỏng sau tai, ngụy trang nó thành một vết thương do tự cào cấu trong cơn hoảng loạn. Khi cánh cửa sắt phòng giam rít lên tiếng khóa cơ học, Bách lập tức thu mình vào góc giường, kéo tấm chăn bông rách nát trùm kín đầu, hai vai run rẩy giả vờ lên cơn co giật.
Y tá trưởng Trần Thị Nghiêm bước vào trước, theo sau là điều dưỡng Hải. Ánh mắt sắc lẹm sau cặp kính gọng đen dày cộp của bà ta quét qua phòng giam, dừng lại ngay trên vệt máu tươi trên trán và gò má bẩn thỉu của Bách.
"Lại tự cào cấu à?" Giọng Nghiêm lạnh lùng, không một chút thương cảm. Bà ta tiến lại gần, dùng chùm chìa khóa gõ mạnh vào thành giường. "Ngẩng đầu lên."
Bách từ từ hé chăn, trợn ngược mắt trái đầy những vệt xuất huyết đỏ sọc, miệng lẩm nhẩm những chuỗi số vô nghĩa: "Ba mươi hai... sáu mươi tư... con rết... nó bò dưới da... nóng quá... rết bò sau tai..."
Nghiêm nhíu mày, cúi xuống nhìn kỹ vết xước đầy bụi than sau tai trái của Bách. Nhờ lớp bụi ngụy trang và những vết cào tự chấn thương xung quanh, bà ta chỉ nghĩ đây là hậu quả của một cơn ngứa ngáy hoang tưởng dữ dội. Bà ta quay sang Hải: "Ghi vào bệnh án: Bệnh nhân có xu hướng tự hủy hoại thể xác tăng cao. Chuẩn bị phác đồ tăng liều Aegis-Calm vào tối nay."
Đúng lúc đó, một bóng người cao gầy mặc áo blouse trắng phẳng phiu bước vào. Bác sĩ Lê Trí. Gương mặt xương xẩu của hắn không chút biểu cảm, cặp kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng xám của phòng giam. Trên tay hắn là một chiếc máy tính bảng hiển thị biểu đồ điện não đồ (EEG) của Bách được truyền về từ máy quét không dây đêm qua.
"Chờ đã, y tá trưởng," Lê Trí cất giọng trầm lặng, mắt vẫn dán chặt vào màn hình. "Đêm qua, hệ thống giám sát ghi nhận một dải sóng Beta và Gamma có tần số dao động từ 30Hz đến 40Hz xuất hiện trong não bộ của bệnh nhân 404 vào lúc 2 giờ 15 phút sáng. Đó không phải là biểu hiện của một cơn động kinh thông thường. Nó giống như một sự tái cấu trúc nhận thức ngắn hạn."
Hắn bước tới sát giường, dùng ngón tay thon dài nâng cằm Bách lên. Ánh mắt của Lê Trí như muốn xuyên thấu qua lớp võng mạc xuất huyết của anh. "Gia Bách, đêm qua mày đã mơ thấy gì?"
Bách cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của Lê Trí sát bên mặt. Anh không được phép để lộ bất kỳ sự dao động nào của đồng tử. Bách cười sằng sặc, nước bọt chảy tràn ra khóe môi rách: "Lôi... lôi đánh vào đầu! Sét đánh... nổ tung con rết... Mai Chi... Mai Chi bay lên trời..."
Khi cái tên "Mai Chi" thốt ra, Lê Trí khựng lại một nhịp. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng nguy hiểm. Hắn quay sang Nghiêm: "Hôm nay thời tiết ấm áp. Đưa nó ra Sân tắm nắng phía Nam. Tôi muốn tự mình thực hiện một liệu pháp kích thích trực quan."
***
Sân tắm nắng phía Nam của bệnh viện An Bình thực chất là một cái bẫy lộ thiên. Được bao bọc bởi những bức tường bê tông cao bốn mét, phía trên chằng chịt dây thép gai điện rỉ sét, nơi đây chỉ có một vài chậu cây hồng ngoại lai héo úa và những chiếc ghế băng xi măng lạnh ngắt. Từ trên tháp canh cao vút, họng súng của lính gác và camera giám sát 360 độ luôn chỉa xuống, không để lọt một góc chết nào.
Gia Bách bị điều dưỡng Sáng áp giải ra sân, ấn ngồi xuống chiếc ghế xi măng giữa sân. Gió từ đầm lầy thổi vào mang theo hơi nước ẩm và mùi clo nồng nặc, làm vết bỏng sau tai trái của anh nhức buốt.
Cách đó mười mét, sau tấm kính một chiều của hành lang kỹ thuật, Bác sĩ Lê Trí đang đứng bất động. Trên tay hắn là chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay kết nối Bluetooth với vòng đeo tay định danh của Bách. Chiếc vòng nhựa dẻo màu xám trên cổ tay Bách lúc này đang liên tục đo nhịp tim, độ dẫn điện của da và nhịp thở của anh để truyền dữ liệu thời gian thực về máy của Trí.
Bách biết, đây là một cuộc kiểm tra sinh học quyết định. Nếu thùy thái dương của anh phản ứng với bất kỳ kích thích nào từ bên ngoài, biểu đồ nhịp tim trên tay Lê Trí sẽ vọt lên, và anh sẽ bị tống thẳng vào Khu biệt giam vĩnh viễn 501 ngay lập tức.
Anh lén thọc tay vào túi quần bệnh nhân. Giữa những kẽ ngón tay gầy guộc, anh đang kẹp chặt một mảnh thủy tinh nhỏ, sắc lẹm mà anh nhặt được từ bóng đèn vỡ trong nhà tắm đêm qua. Đây là vũ khí duy nhất của anh: Kháng Cự Thôi Miên Bằng Điểm Đau.
Cửa ngách của sân tắm nắng từ từ mở ra.
Một bóng người bước vào khuôn viên. Đó là một người phụ nữ mặc chiếc váy lanh màu trắng ngà dáng người mảnh mai, mái tóc dài đen nhánh xõa ngang vai. Cô ta đi chậm rãi về phía chậu hoa hồng ở góc sân, cúi đầu nhặt những cánh hoa rụng.
Gia Bách nhìn thấy bóng lưng ấy, toàn bộ hệ thần kinh của anh như bị một luồng sét đánh trúng.
Mai Chi.
Dáng đi hơi khom, cách cô ta nghiêng đầu sang một bên khi tập trung, bờ vai gầy guộc rung nhẹ dưới lớp vải lanh... Mọi chi tiết đều trùng khớp hoàn hảo với mảnh ký ức 40% mà anh vừa khôi phục được đêm qua. Trái tim Bách thắt lại, một luồng cảm xúc dâng trào tột cùng như muốn nổ tung lồng ngực. Anh muốn đứng bật dậy, lao đến ôm lấy bóng hình ấy, hét lên tên cô để đòi lại cuộc đời đã bị đánh cắp.
Nhưng ngay khi chân anh chuẩn bị nhấc lên, bộ óc phân tích lạnh lùng của một nhà khoa học thần kinh trong anh lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo.
*Không. Có gì đó không đúng.*
Hướng gió đang thổi từ góc sân về phía anh, nhưng không hề có mùi hương cỏ hương bài quen thuộc. Chỉ có mùi phân hóa học hắc ín và mùi đất ẩm. Hơn nữa, cử chỉ cúi xuống của cô gái kia quá rập khuôn, giống như một diễn viên đang cố bắt chước một đoạn băng hình được lập trình sẵn.
Đây là Mai Chi giả. Một cái bẫy tâm lý sống được Lê Trí dựng lên để đo lường vùng nhớ thùy thái dương của anh.
Bách liếc nhìn qua tấm kính một chiều. Lê Trí đang dán mắt vào màn hình máy quét, ngón tay hắn đặt hờ trên nút bấm báo động đỏ. Nhịp tim của Bách bắt đầu tăng vọt từ 70 lên 95 nhịp/phút. Biểu đồ EEG trên máy của Trí bắt đầu xuất hiện những xung nhọn của sự kích động nhận thức.
Anh phải hành động ngay.
Bách dùng ngón tay cái bên tay trái, bấm mạnh mảnh thủy tinh sắc lẹm vào sâu dưới móng tay của ngón tay trỏ. Lưỡi thủy tinh lạnh ngắt đâm xuyên qua lớp biểu bì nhạy cảm dưới móng, cắm thẳng vào mạng lưới dây thần kinh thụ cảm đau đớn.
*A...!*
Một cơn đau buốt sắc lẹm, trắng xóa như dòng điện cao thế chạy thẳng từ đầu ngón tay lên tủy sống, dội thẳng vào thùy trán của anh. Cơn đau vật lý cực hạn này lập tức bóp nghẹt luồng cảm xúc dâng trào. Trong y học thần kinh, kích thích đau đớn cường độ cao sẽ chiếm dụng toàn bộ băng thông truyền dẫn của hệ thần kinh trung ương, chặn đứng các tín hiệu cảm xúc từ hạch hạnh nhân và thùy thái dương.
Bách sử dụng Kỹ thuật Thở sâu 4-7-8. Anh hít vào bằng mũi trong 4 giây, nín thở giữ khí trong 7 giây để kích thích dây thần kinh phế vị tiết ra acetylcholine làm chậm nhịp tim, sau đó thở ra từ từ bằng miệng trong 8 giây.
Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ dưới móng tay trỏ của anh, nhuộm đỏ một góc túi quần bệnh nhân, nhưng gương mặt Bách vẫn không hề biến sắc. Dưới tác động của cơn đau và nhịp thở khoa học, nhịp tim của anh lập tức tụt dốc không phanh, từ 95 nhịp rơi thẳng xuống mức 65 nhịp/phút ổn định.
Lúc này, cô gái mặc váy trắng từ từ quay mặt lại.
Gương mặt cô ta có nét tương đồng với Mai Chi trong ký ức của anh, nhưng gò má cao hơn, ánh mắt lạnh lùng, vô hồn của một đặc vụ được huấn luyện. Cô ta tiến lại gần chiếc ghế của Bách, chìa ra một bông hoa hồng đỏ: "Anh Bách, anh không nhận ra em sao? Em là Mai Chi đây."
Bách nhìn thẳng vào mắt cô ta. Nhờ kỹ năng Đọc Nguội (Cold Reading) và Phương pháp Phân tích Biểu cảm Vi mô, anh nhận thấy cơ vòng quanh mắt của cô ta hoàn toàn không co lại khi cô ta gọi tên anh—đây là biểu hiện của một sự giả dối hoàn toàn. Cô ta không có một chút cảm xúc nào với anh, cô ta chỉ đang chờ đợi một phản ứng nhận diện từ anh để kết liễu anh.
Bách cười khùng khục. Anh không nhìn vào bông hoa hồng, cũng không nhìn vào mắt cô ta. Anh đưa đôi bàn tay run rẩy lên, giật lấy bông hoa hồng, rồi đột ngột nhét cả bông hoa vào miệng, nhai ngấu nghiến.
"Rết... rết đỏ!" Bách trợn trừng mắt trái đỏ sọc vệt máu, vừa nhai cánh hoa vừa phun ra những lời điên loạn. "Ngon quá... con rết ngọt quá! Mai Chi... Mai Chi là con rết khổng lồ! Nó bay lên trời rồi! Tránh ra! Đừng cắn tôi!"
Anh nhảy bật dậy khỏi ghế, vừa cười sằng sặc vừa chạy vòng quanh chậu cây hồng héo úa, hai tay quơ quào điên cuồng trong không khí như thể đang xua đuổi những sinh vật vô hình.
Sau tấm kính một chiều, Lê Trí đưa tay lên điều chỉnh gọng kính vàng. Đôi mắt hắn híp lại, chăm chú quan sát biểu đồ nhịp tim và EEG hiển thị trên máy quét cầm tay.
Biểu đồ phẳng lặng một cách bất thường.
Không hề có một xung nhọn nào của sự nhận diện hay xúc động. Nhịp tim của Gia Bách vẫn duy trì ở mức 68 nhịp/phút, hoàn toàn nằm trong dải tần số của một bệnh nhân tâm thần phân liệt thể hoang tưởng nặng đang bị ảo giác chi phối. Sự kích động của anh hoàn toàn là phản xạ hỗn loạn với "con rết hoang tưởng" chứ không phải với nhân dạng của Mai Chi.
Lê Trí siết chặt chiếc máy tính bảng trong tay, khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch. Sự hoài nghi dâng lên tột cùng trong lòng vị trưởng khoa tàn nhẫn. Một người bình thường, dù có điên loạn đến đâu, khi đối mặt với hình bóng người vợ danh nghĩa cũng phải xuất hiện một sự dao động sinh học tự nhiên do phản xạ có điều kiện.
Sự phẳng lặng tuyệt đối này của Gia Bách... quá hoàn hảo. Nó hoàn hảo đến mức phi tự nhiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!