Nhạc nềnObsession

Cơn Co Giật Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt khóa cửa phòng giam 404 đột ngột vang lên một tiếng "cạch" khô khốc từ bên ngoài; Nguyễn Minh Hải đang từ từ tra chìa khóa vào ổ. Âm thanh ấy đối với Gia Bách lúc này không khác nào tiếng lưỡi hái tử thần đang miết nhẹ trên da cổ.


Trong bóng tối ngột ngạt của buồng giam, ánh sáng đỏ từ chiếc đèn LED của chip điều tần trên chiếc Mũ kích sóng nơ-ron tự chế vẫn đang nhấp nháy liên hồi, hắt lên mảng tường bong tróc những vệt sáng ma mị. Dòng điện kích thích xuyên sọ 1.5mA vẫn đang âm thầm râm ran chạy qua hai thùy thái dương, bóp nghẹt hệ thần kinh của anh trong một cơn đau buốt thấu xương. Bách chỉ có đúng năm giây trước khi cánh cửa sắt dày nặng kia bị đẩy ra hoàn toàn.


Bằng một phản xạ sinh tồn được trui rèn qua những đêm dài đối mặt với lính gác, Bách giật phắt chiếc mũ kích sóng ra khỏi đầu. Những sợi dây đồng mảnh như tơ cứa mạnh vào vùng da đầu nhạy cảm sau tai, giật đứt vài sợi tóc và để lại một vết bỏng nhiệt đỏ rát, nhưng anh không hề biến sắc. Anh khom người xuống gầm giường sắt rỉ sét, lách đôi tay gầy guộc đầy những vết xước rỉ máu vào khoang trống dưới viên gạch lót sàn bị lỏng. Chiếc mũ tự chế, viên Pin Lithium dung lượng cao và những linh kiện vi mạch nhạy cảm được nhét gọn vào bóng tối của lòng đất, tấm nệm da rách nát được kéo sập xuống đè lên ngay khi chốt khóa cửa từ phát ra tiếng rít cơ học.


Bách lao mình lên giường, kéo tấm chăn bông bết mùi ẩm mốc đắp kín đến cổ. Anh lén quệt vệt máu tươi vẫn đang rỉ ra từ vết rách trên trán do cú tự đập đầu lúc trước, bôi bết bát lên gò má và khóe môi. Khi Nguyễn Minh Hải bước chân vào phòng, Gia Bách đã nằm co quắp, hai vai run rẩy dữ dội, đôi mắt trợn ngược không tiêu cự nhìn chăm chằm vào khoảng không vô định trên trần nhà.


Luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo từ chiếc đèn pin của Hải quét mạnh qua phòng giam, dừng lại ngay trên gương mặt nhợt nhạt, đầy vết máu của Bách. Tiếng kéo lê gót chân trái muộn hơn chân phải đúng 0.2 giây của Hải dừng lại sát cạnh giường sắt. Gã điều dưỡng trực ca đêm hậm hực thở dốc, mùi thuốc lá rẻ tiền từ hơi thở của gã phả ra nồng nặc trong không khí vô trùng giả tạo của buồng giam.


"Lại lên cơn hoang tưởng tự hủy hoại à?" Hải gầm ghè, dùng mũi giày gõ cộc cộc vào thành giường sắt rỉ sét làm nó rung lên bần bật. "Lê Trí bảo mày đã ngấm thuốc, thế mà đêm nào mày cũng giãy giụa như một con chó dại. Khôn hồn thì nằm im cho tao nhờ, nếu không ngày mai tao sẽ đề nghị tống mày sang khu biệt giam vĩnh viễn."


Bách không trả lời. Anh chủ động thả lỏng cơ hàm, để nước bọt chảy tràn ra khóe môi, hai tay co quắp lại theo đúng triệu chứng của một bệnh nhân tâm thần phân liệt thể hoang tưởng nặng sau ca sốc điện. Vết xước rát đỏ trong vòm họng do cạnh sắc của viên thuốc Aegis-Calm chà sát dưới gốc lưỡi đêm qua lại nứt ra, gửi lên vị sắt tanh nồng nơi đầu lưỡi. Anh nuốt khan một ngụm máu ấm, giữ cho nhịp thở của mình hỗn loạn và nông để đánh lừa máy đo nhịp tim đeo trên cổ tay.


Hải đứng quan sát thêm khoảng hai phút. Sự im lặng đáng sợ của gã bị cắt ngang bởi tiếng mưa bão ngoài trời đang đập sầm sập vào ô cửa sổ sắt cao vút. Cuối cùng, tin rằng Bách chỉ đang trải qua một cơn co giật tâm lý thông thường sau chấn thương, gã điều dưỡng quay người bước ra ngoài, tiếng xích sắt lại lách cách khóa chặt cánh cửa phòng giam 404.


Nằm trong bóng tối, Gia Bách từ từ mở mắt. Ánh mắt đờ đẫn hoang dại biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng và sắc bén của một nhà khoa học thần kinh xuất chúng. Anh đưa tay lên chạm vào vết bỏng nhiệt sau tai. Nó đang sưng tấy lên. Đây là cái giá phải trả cho việc tự kích dòng điện xuyên sọ không có thiết bị đo lường chuẩn hóa. Nhưng đổi lại, thùy thái dương của anh đã khôi phục được 40% ký ức. Hình ảnh đám cưới ấm áp và gương mặt dịu dàng của Mai Chi phảng phất hương cỏ hương bài đã được đóng băng an toàn trong ngôi nhà ký ức Loci của anh. Cô ấy có thật. Gia đình anh có thật. Và anh phải thoát khỏi địa ngục này bằng mọi giá.


Nhưng để thực hiện cuộc đào thoát vĩ đại qua hệ thống cống ngầm, Bách cần phải khôi phục thêm ít nhất 20% ký ức nữa để giải mã chuỗi ký tự nhị phân khắc chìm bên trong chiếc nhẫn cưới bạch kim. Anh cần một ca tự kích sóng sâu hơn, mạnh hơn và hoàn toàn biệt lập khỏi tầm mắt của Nguyễn Minh Hải. Địa điểm duy nhất đáp ứng được điều kiện đó chính là Nhà tắm tập thể Khu B.


Sáng hôm sau, bệnh viện An Bình chìm trong bầu không khí ngột ngạt của sương mù đầm lầy ngoại ô. Gia Bách trải qua ca phát thuốc sáng dưới sự giám sát nghiêm ngặt của y tá trưởng Nghiêm. Bằng kỹ thuật tráo thuốc hoàn hảo, anh kẹp viên Aegis-Calm dưới gốc lưỡi, uống nước lọc giả vờ nuốt rồi lén nôn ra bồn cầu khi được đưa về phòng sinh hoạt chung.


Tại sảnh sinh hoạt Khu A, anh lén tiếp cận Khánh Vy khi cô đang dọn dẹp khay thuốc. Hai người không nhìn nhau, nhưng ngón tay của Bách gõ nhẹ lên mặt bàn inox theo nhịp Morse đơn giản: "Đêm nay. Nhà tắm Khu B. Cần sạc pin."


Khánh Vy khẽ cắn môi dưới—thói quen mỗi khi cô phải đối mặt với một quyết định mạo hiểm có thể hủy hoại cả sự nghiệp của mình. Cô không gõ lại, nhưng nhè nhẹ gật đầu, ngón tay lén đẩy một lọ gel dẫn điện y tế mới và một viên Pin Lithium dung lượng cao dự phòng vào bên dưới chồng khăn sạch đặt trên xe đẩy.


Đúng 11 giờ đêm, khi cơn bão ngoại ô đạt đến đỉnh điểm với những luồng sét xé rách bầu trời đen kịt, Gia Bách bắt đầu hành động. Tận dụng khoảng thời gian đổi ca trực ca đêm giữa Hải và bảo vệ ca ngày—khoảng trống 3 phút vàng ngọc khi hệ thống camera giám sát tự động reset trục xoay để đồng bộ dữ liệu—Bách dùng chiếc Tuốc-nơ-vít mài mỏng từ thìa inox để bẻ khóa cơ học cửa phòng giam 404. Anh di chuyển dọc hành lang bằng kỹ thuật Di Chuyển Không Tiếng Động (Silent Walk), áp sát người vào mép tường dưới chân camera để lọt vào góc chết vật lý của ống kính tiêu cự cố định.


Nhà tắm tập thể Khu B ca đêm hoàn toàn vắng lặng. Không gian ẩm ướt bốc mùi clo nồng nặc trộn lẫn với mùi rỉ sét của những vòi sen cũ kỹ. Những tấm thạch cao trên trần nhà có nhiều kẽ hở do độ ẩm đầm lầy ăn mòn. Bách leo lên bệ xi măng, thò tay vào khoảng trống trần thạch cao rỗng để lấy ra chiếc Mũ kích sóng nơ-ron tự chế được bọc kín trong túi nilon chống ẩm.


Anh ngồi bệt xuống sàn gạch men lạnh ngắt của buồng tắm cuối cùng. Tiếng nước mưa dột từ mái tôn rơi tõng tòng xuống sàn đá tạo nên một nhịp điệu đều đặn, che giấu hoàn toàn những tiếng lách cách cơ khí nhỏ nhất. Bách lôi viên Pin Lithium dung lượng cao mới nhận từ Vy ra. Đây là loại pin tháo từ máy đo huyết áp hỏng, cung cấp dòng điện một chiều ổn định 3.7V—mạnh hơn nhiều so với viên pin tiểu rỉ sét anh dùng hôm trước.


Anh tiến hành Đấu Dây Phần Cứng Thủ Công, nối hai cực của pin vào mạch điều tần Nokia cũ. Đôi bàn tay anh run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì thùy trán đang bắt đầu phản ứng tiêu cực với vết bỏng sau tai chưa lành. Anh bôi một lớp gel dẫn điện y tế dày lên hai thùy thái dương, thấm ướt hai miếng gạc bọc điện cực đồng bằng dung dịch muối sinh lý ưu trương để tối ưu hóa khả năng dẫn truyền dòng điện xuyên sọ.


"Lần này, mình phải chạm tới 60% ký ức," Bách thầm thì tự nhủ, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định đến cực đoan của một kẻ không còn gì để mất. Anh áp hai ốp tai nghe chứa điện cực vào thái dương, kéo chặt dây đai giữ cố định mũ.


Anh gạt công tắc nguồn.


*Xoẹt!*


Một luồng điện một chiều cực mạnh chạy thẳng vào vỏ não. Gia Bách lập tức gồng cứng cơ cổ, hai tay bám chặt vào thành bệ xi măng để giữ thăng bằng. Phương pháp Kích thích Xuyên sọ tự chế (tDCS) đang vận hành ở cường độ tối đa. Dòng điện 1.5mA ban đầu đi vào thùy trán, bẻ gãy các rào cản thụ thể mà hóa chất Aegis-Calm thiết lập. Trong đầu anh, những dải ánh sáng xanh lam nhạt bắt đầu nhảy múa, nhịp tim vọt lên 110 nhịp/phút.


Nhưng tai biến ập đến ngoài mọi dự liệu toán học của anh.


Hơi nước ẩm ướt, đậm đặc trong nhà tắm tập thể ca đêm bắt đầu ngưng tụ trên trần thạch cao, tạo thành những giọt nước nặng trĩu. Một giọt nước lạnh buốt rơi thẳng từ trên cao xuống, xuyên qua kẽ hở của buồng tắm, đáp chính xác vào bảng mạch IC điều tần Nokia đang để trần trên mũ kích sóng của Bách.


*Xẹt! Xẹt! Đoành!*


Một tia lửa điện màu xanh lét phóng ra ngay sát tai trái của Bách. Sự cố Quá tải mạch điện mũ tự chế xảy ra lập tức. Nước ẩm đã nối tắt cầu chì phụ, khiến dòng điện một chiều từ viên pin Lithium dung lượng cao không còn đi qua bộ điều tần giảm áp nữa, mà phóng thẳng trực tiếp vào vỏ não của anh với cường độ vượt quá 3.5mA.


"A... a...!"


Gia Bách không thể hét thành tiếng. Luồng điện quá tải tàn phá các liên kết nơ-ron, đẩy anh vào Ngưỡng Quá Tải Não Bộ (Bình cảnh) chỉ trong vòng một phần mười giây. Toàn bộ cơ thể anh co rúm lại, hai tay co quắp, gồng cứng như đá dưới tác động của dòng điện cao thế cưỡng bức. Anh ngã vật ra sàn nhà tắm ẩm ướt, đầu đập mạnh vào cạnh bệ xi măng rỉ sét.


Cơn co giật nơ-ron dữ dội bùng phát. Vỏ não của Bách bị kích thích quá mức, tần số sóng não vượt ngưỡng 45Hz, phá hủy các mạch máu vi phẫu nhạy cảm. Máu cam đỏ tươi bắt đầu tuôn chảy ròng ròng từ hai lỗ mũi, hòa lẫn với làn nước lạnh trên sàn gạch. Võng mạc mắt trái của anh xuất hiện các vết xuất huyết đỏ sọc, khiến tầm nhìn của anh bị nhuộm một màu máu đỏ quạch, méo mó.


Cơn co giật cơ bắp khiến anh mất hoàn toàn khả năng kiểm soát vận động. Ngón tay anh run giật điên cuồng, cố gắng với tới chiếc công tắc nguồn trên mũ để ngắt điện nhưng thất bại hoàn toàn. Mỗi khi ngón tay anh chạm vào dây nguồn, một luồng điện giật ngược lại khiến cơ tay anh co rút, văng ra xa. Anh bị khóa chặt trong chính chiếc bẫy điện sinh học do mình tạo ra.


Nếu dòng điện này tiếp tục chạy qua vỏ não trong vòng hai phút nữa, các tế bào nơ-ron thùy thái dương của anh sẽ bị nướng chín, dẫn đến chết não hoặc mất trí nhớ vĩnh viễn thành một kẻ thực vật.


Trong khoảnh khắc cận kề cái chết thần kinh, khi ý thức của anh bắt đầu mờ đục và lịm dần vào bóng tối vô tận, thùy trán của Gia Bách bất ngờ kích hoạt cơ chế tự vệ sinh học cuối cùng.


Giữa làn sương mù đỏ quạch của võng mạc xuất huyết, một mùi hương bùng nổ mạnh mẽ, ngọt ngào, dịu mát và tràn ngập nhân tính.


Mùi hương cỏ hương bài.


Mùi hương ấy không đến từ môi trường xung quanh, mà nó được giải phóng từ vùng nhớ sâu thẳm nhất của thùy thái dương—mỏ neo ký ức duy nhất chưa bị hóa chất của Lê Trí chạm tới. Hình ảnh Mai Chi đứng bên chiếc xích đu gỗ, dắt tay bé Lam Anh dưới nắng chiều ngoại ô hiện lên rõ nét đến từng chi tiết. Tiếng cười khúc khích của con gái vang vọng bên tai anh, bẻ gãy mọi xung điện hỗn loạn của dòng điện quá tải.


"Bách! Tỉnh lại đi! Anh đã hứa không bao giờ quên gương mặt của mẹ con em!" Giọng nói của Mai Chi như một luồng sét thứ hai, đánh thẳng vào trung tâm ý chí tự do của anh.


Ý chí sinh tồn của một người cha, người chồng vượt lên trên mọi giới hạn vật lý của cơ thể sinh học. Gia Bách nghiến chặt răng đến mức nứt cả men răng, máu tươi hòa lẫn nước bọt tràn ra khóe môi. Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đang co giật, dùng hết sức bình sinh lăn mạnh một vòng trên sàn nhà tắm sũng nước.


*Rắc!*


Cú lăn mạnh bạo lực khiến sợi dây đồng quấn quanh viên pin Lithium bị kéo căng và giật đứt lìa khỏi cực dương. Dòng điện tàn phá đột ngột ngắt hẳn.


Chiếc mũ tự chế rơi ra khỏi đầu Bách, trượt dài trên sàn gạch men lạnh lẽo.


Gia Bách nằm bất động trong vũng nước nhà tắm tập thể. Cơn co giật từ từ dịu đi, nhường chỗ cho sự kiệt quệ thể xác cực hạn. Phổi anh phập phồng thở dốc, từng ngụm khí lạnh buốt được hít sâu vào lồng ngực. Máu cam vẫn chảy tràn từ mũi xuống má, loang lổ trên làn nước clo xanh nhạt. Đầu anh đau nhức như có ai đó dùng búa đóng đinh thẳng vào thùy thái dương, mắt trái mờ mịt vì xuất huyết võng mạc.


Nhưng trong bóng tối ẩm ướt của nhà tắm tập thể Khu B, Gia Bách từ từ gượng dậy, chống hai tay xuống sàn gạch men đầy nước. Anh đưa bàn tay run rẩy lên lau sạch vệt máu cam trên mặt.


Khi anh ngẩng đầu lên nhìn vào mảnh gương vỡ rỉ sét treo trên vách tường, đôi mắt anh không còn một chút đờ đẫn, hoang tưởng hay mơ hồ của Trạng thái Sương Mù nữa.


Đồng tử anh co giãn linh hoạt, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của đêm bão với một sự lạnh lùng, sắc lẹm và tràn đầy trí tuệ. Ca tự kích sóng não tai biến đã thành công bẻ gãy thuật toán ức chế của Aegis. Bộ óc của vị nhà khoa học thần kinh thiên tài Gia Bách đã thực sự tỉnh giấc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!