Tần Số Của Ký Ức
Tiếng rít kèn kẹt của chân ghế nhựa kéo lê trên nền gạch men lạnh lẽo ngoài hành lang dội qua khe cửa gỗ, cắm thẳng vào thính giác nhạy bén của Gia Bách như một mũi kim buốt nhọn. Anh nằm bất động trên tấm nệm da rách nát của Phòng giam 404, hơi thở giữ nhịp chậm, đều đặn giả lập trạng thái ngủ sâu của một kẻ vừa bị tàn phá bởi một cơn kích động hoang tưởng nặng nề.
Vết rách trên trán anh—hậu quả của cú tự đập đầu vào mặt bàn inox để đánh lạc hướng y tá trưởng Nghiêm—vẫn đang rỉ ra từng giọt máu nóng, bết chặt vào hàng mi bên trái. Trong vòm họng, vết xước rỉ máu do cạnh sắc của viên thuốc Aegis-Calm chà sát dưới gốc lưỡi đêm qua lại mở miệng, gửi lên vị sắt tanh nồng mỗi khi anh cố nuốt nước bọt. Bả vai anh mỏi nhừ, ê ẩm sau những cú khống chế thô bạo của gã điều dưỡng bạo lực Lê Văn Sáng. Nhưng tất cả những đau đớn vật lý đó không thể làm lu mờ sự tập trung cao độ đang vận hành trong thùy trán của vị nhà khoa học thần kinh.
Ngoài hành lang, tiếng kéo lê gót chân trái quen thuộc của điều dưỡng Nguyễn Minh Hải vang lên, muộn hơn chân phải đúng 0.2 giây. Hải đang túc trực ngay sát ngoài cửa. Tiếng thở dốc đầy nghi kỵ của gã thỉnh thoảng lại áp sát vào khe hở giám sát của cánh cửa gỗ. Hải đang chờ đợi. Gã nghi ngờ Bách vẫn chưa thực sự ngấm thuốc.
Bách nhắm mắt, bắt đầu đếm nhịp thở của Hải để tính toán chu kỳ cảnh giác của gã. Một người đang nghi ngờ sẽ có nhịp thở nông, nhanh và ngắt quãng. Nhưng dưới tác động của cơn bão ngoại ô đang rít gào bên ngoài ô cửa sổ sắt, tiếng gió rít qua rừng thông và tiếng mưa đập rầm rập vào mái tôn đã tạo ra một bức tường âm thanh tự nhiên hoàn hảo. Anh cần phải hành động ngay trong đêm nay. Khoảng trống thời gian của anh đang co lại từng giờ trước khi Lê Trí quyết định tăng liều lượng hóa chất xóa trí nhớ.
Khi tiếng kéo lê chân của Hải dừng lại ở đầu hành lang, kèm theo tiếng lạch cạch của chiếc bật lửa gas—dấu hiệu gã đang lén lút châm thuốc hút ở góc khuất camera—Gia Bách khẽ khom người ngồi dậy. Anh thực hiện kỹ thuật Di Chuyển Không Tiếng Động (Silent Walk), đặt toàn bộ trọng lượng lên phần ức bàn chân, lướt nhẹ nhàng như một bóng ma đến sát bức tường phía Tây của phòng giam.
Nơi đó treo một bức tranh phong cảnh sơn dầu cũ kỹ, vẽ một rừng thông mờ sương—một nỗ lực trang trí giả tạo của bệnh viện nhằm xoa dịu tâm lý bệnh nhân. Bách đưa ngón tay gầy guộc, rướm máu lên gỡ nhẹ góc dưới bên trái của khung tranh. Dưới ánh trăng mờ nhạt của đêm bão hắt qua ô cửa sổ sắt, anh nheo mắt quan sát mảng tường bong tróc bên dưới.
Đây chính là Bức tranh phong cảnh phòng 404. Một cựu bệnh nhân vốn là kỹ sư điện của tòa nhà trước khi bị chuyển đi đã âm thầm dùng nước chanh—loại mực tàng hình thô sơ nhất—để vẽ đè một sơ đồ hệ thống điện lên mảng tường này. Dưới góc nghiêng của ánh trăng và sự ăn mòn của độ ẩm đầm lầy, những đường nét màu vàng nâu nhạt dần hiện ra dưới mắt Bách.
Năng lực Eidetic Memory (Ghi nhớ ảnh chụp) của anh lập tức kích hoạt. Đồng tử anh co lại, quét qua từng đường dây, từng ký hiệu cầu chì và vị trí của các tủ điện phụ hành lang. Sơ đồ này cho thấy toàn bộ hệ thống camera giám sát tầng 4 đều được kết nối chung vào một đường cáp nguồn chạy qua trạm biến áp ngầm ở tầng hầm 2. Nếu anh có thể tạo ra một sự cố đoản mạch cục bộ tại một tủ điện phụ, hệ thống camera AI của Đỗ Hữu Tài sẽ bị mù hoàn toàn trong vòng 3 phút trước khi nguồn điện dự phòng kích hoạt.
Bách ghi nhớ hoàn hảo sơ đồ vào ngôi nhà ký ức Loci của mình. Bây giờ, nhiệm vụ quan trọng nhất là hoàn thiện chiếc Mũ kích sóng nơ-ron tự chế để khôi phục lại thùy thái dương đang bị hóa chất Aegis-Calm tàn phá.
Anh lướt đến góc phòng giam, lén nạy viên gạch lót sàn bị lỏng dưới gầm giường sắt. Bên trong khoang trống tối tăm, chiếc nhẫn cưới bạch kim, lọ gel dẫn điện y tế và hai ống Naloxone vẫn nằm an toàn. Anh tiếp tục rút từ trong lõi cuộn giấy vệ sinh ra cuộn Dây đồng lõi sợi mảnh và chiếc Tuốc-nơ-vít mài mỏng từ thìa inox giấu trong ruột nệm rách.
Bách ngồi xếp bằng dưới gầm giường, nơi bóng tối bao phủ hoàn toàn và nằm ngoài góc quét của camera trần. Anh đặt chiếc tai nghe cũ hỏng lên đùi. Nhiệm vụ của anh là phải thực hiện Đấu Dây Phần Cứng Thủ Công: bóc lớp vỏ nhựa của dây đồng, quấn chính xác bốn mươi mốt vòng quanh hai cực điện cực của tai nghe để tạo ra cuộn cảm điều tần thô sơ, sau đó đấu nối với viên pin Lithium lấy từ máy đo huyết áp hỏng.
Nhưng bóc vỏ dây đồng và quấn mạch điện trong bóng tối mà không có mỏ hàn hay kìm chuyên dụng là một thử thách cực hạn. Sợi dây đồng mảnh như sợi tóc, chỉ cần một lực kéo sai hướng sẽ đứt ngay lập tức. Quan trọng hơn, tiếng lách cách của kim loại và tiếng bẻ dây kẽm có thể lọt qua khe cửa gỗ truyền đến tai Hải.
Đúng lúc này, từ phía bên kia vách tường phía Tây, tiếng chuông đồng cổ của tu viện Thánh Tâm do Sơ Teresa Mai trụ trì bắt đầu ngân vang.
"Boong... boong... boong..."
Tiếng chuông trầm ấm, vang vọng ở tần số vàng 432Hz đi xuyên qua bức tường bê tông dày, làm rung động nhẹ nhàng không khí trong phòng giam 404.
Gia Bách lập tức áp dụng Giao thức Đồng bộ Tần số 432Hz. Anh nhắm mắt, điều hòa nhịp thở theo nhịp ngân của chuông: hít vào trong 4 giây khi tiếng chuông bắt đầu vang, nín thở giữ khí trong 7 giây khi âm thanh lan tỏa, và thở ra từ từ trong 8 giây khi tiếng chuông lịm dần. Nhịp tim của anh nhanh chóng giảm từ 90 xuống mức ổn định 65 nhịp/phút. Thùy trán của anh đạt đến trạng thái tập trung tối đa, giảm thiểu sự căng thẳng của hệ thần kinh trung ương.
Anh bắt đầu hành động. Bách sử dụng tiếng chuông nhà nguyện làm mốc đồng bộ âm thanh.
*Boong...*
Bách dùng răng cắn chặt lớp vỏ nhựa của sợi dây đồng, dùng lực kéo dứt khoát để bóc trần lõi kim loại đỏ hồng. Tiếng rắc siêu nhỏ của lớp nhựa bị xé toạc hoàn toàn bị tiếng chuông đồng nặng nề át đi.
*Boong...*
Ngón tay gầy guộc của anh quấn vòng dây đồng đầu tiên quanh điện cực của tai nghe. Đầu ngón tay bị cạnh sắc của dây đồng cứa vào, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi, hòa lẫn với lớp gel dẫn điện lạnh ngắt. Anh không mảy may dao động. Đôi bàn tay của một cựu nhà khoa học thần kinh xuất chúng từng thực hiện hàng trăm ca vi phẫu não nay chuyển động chuẩn xác đến từng milimét trong bóng tối tuyệt đối bằng trí nhớ xúc giác.
*Boong...*
Anh dùng chiếc Tuốc-nơ-vít mài mỏng từ thìa inox để uốn cong chân chip IC của chiếc điện thoại hỏng, cố định nó vào mạch điều tần tự chế bằng những sợi dây kẽm siêu mỏng. Mối nối đầu tiên bị chập do mồ hôi tay làm ẩm gel dẫn điện, phát ra một tiếng xẹt nhỏ kèm tia lửa xanh siêu vi. Tim Bách đập mạnh, anh lập tức ngắt nguồn pin Lithium, dùng vạt áo bệnh nhân lau sạch lớp gel ẩm, rồi tiến hành đấu nối lại từ đầu dưới nhịp chuông tiếp theo.
Sau mười hai tiếng chuông ngân, chiếc Mũ kích sóng nơ-ron tự chế đã hoàn thành phần khung cứng và mạch điều khiển cơ bản. Chiếc tai nghe cũ giờ đây được gia cố bằng một mạng lưới dây đồng chằng chịt, kết nối với viên pin Lithium và chip điều tần Nokia cũ thông qua các mối quấn thủ công được cố định bằng băng keo cá nhân.
Bách lấy lọ gel dẫn điện y tế, nặn một lượng nhỏ bằng hạt đậu lên hai điện cực đồng ở hai bên ốp tai nghe. Anh áp chiếc mũ tự chế lên đầu, hai điện cực áp chặt vào vùng thùy thái dương—nơi vết sẹo mổ sau gáy vẫn đang nhức nhối.
Anh hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy gạt chiếc công tắc cơ học tự chế từ kẹp giấy.
Một luồng điện một chiều cường độ 1.5mA chạy thẳng qua da đầu, đi vào vỏ não.
"Ư..."
Gia Bách nghiến chặt răng để không phát ra tiếng hét. Một cơn đau buốt tột cùng, như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua màng não, bùng phát ở vùng đỉnh chẩm. Thị giác của anh nhòe đi, xuất hiện những luồng sáng chói lòa màu xanh lam. Toàn bộ cơ thể anh gồng cứng, các thớ cơ co giật nhẹ dưới tác động của dòng điện kích thích xuyên sọ (tDCS).
Nhưng giữa cơn đau đớn tột cùng của hệ thần kinh đang bị cưỡng bức tái liên kết, một dải tần số sóng não Alpha bắt đầu đồng bộ với tiếng chuông 432Hz còn dư âm trong phòng.
Các khớp nơ-ron thần kinh thùy thái dương bị hóa chất đóng băng bấy lâu nay đột ngột bùng nổ, giải phóng các liên kết cũ.
Trong tâm trí tối tăm của Gia Bách, một mùi hương bỗng chốc nở rộ, đậm đặc và chân thực đến mức lấn át cả mùi chlorine nồng nặc của phòng giam.
Mùi hương cỏ hương bài ấm áp, ngọt dịu và phảng phất vị đất sau mưa.
Một bóng người mảnh mai hiện ra dưới ánh nắng chiều tà của một căn hộ cũ. Cô gái mặc chiếc váy lanh màu trắng ngà, mái tóc dài đen nhánh bay nhẹ trong gió. Cô quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào anh, nụ cười dịu dàng làm bừng sáng cả không gian ký ức đứt gãy.
- Bách... đừng quên em... - Giọng nói trong trẻo như pha lê vang vọng trong đầu anh.
- Mai Chi! - Bách vô thức mím chặt môi, nước mắt hòa lẫn với máu trên trán trào ra khóe mắt. Ký ức đạt đến mức Kết Nối Nơ-ron (Ký ức 40%). Anh đã nhớ lại gương mặt của vợ mình. Sự tồn tại của cô không phải là một ảo ảnh hoang tưởng như Lê Trí tuyên bố. Cô là có thật.
Đúng lúc dòng điện từ chiếc mũ tự chế bắt đầu đạt đến giới hạn chịu đựng sinh học, tiếng xích sắt khóa cửa phòng giam 404 đột ngột vang lên một tiếng "cạch" khô khốc từ bên ngoài.
Tiếng kéo lê chân của Nguyễn Minh Hải dừng lại ngay sát cánh cửa gỗ. Gã điều dưỡng đã nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ bên trong phòng giam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!