Cuộc Lục Soát Lúc Nửa Đêm
Gọng kìm từ hai cánh tay hộ pháp của gã điều dưỡng bạo lực Lê Văn Sáng siết chặt lấy bả vai Gia Bách, đè nghiến lồng ngực anh xuống mặt bàn inox lạnh buốt của Sảnh sinh hoạt Khu A. Lực ép cơ học mạnh đến mức khớp xương vai của Bách phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc. Mỗi nhịp thở của anh trở nên nghẹn ứ, kéo theo một cơn rát buốt tột cùng nơi vòm họng. Vết xước rỉ máu dưới gốc lưỡi—hậu quả của việc chà sát cạnh sắc viên thuốc Aegis-Calm đêm qua—lại mở miệng vết thương, khiến vị máu tanh nồng ứa ra, thấm qua kẽ răng.
Nhưng tâm trí của vị nhà khoa học thần kinh không nằm ở cơn đau thể xác. Ánh mắt anh, dưới hàng mi rủ xuống giả vờ đờ đẫn, đang khóa chặt vào mép chiếc bát nhựa đựng cháo trắng trên khay inox. Vy đã lén nhét mẩu giấy ghi lịch trực ca đêm dưới đáy chiếc bát đó. Chỉ cần gã Sáng lôi anh đi bây giờ, nhân viên vệ sinh sẽ dọn dẹp khay thức ăn, và mật mã thời gian cho kế hoạch vượt ngục của anh sẽ biến mất vĩnh viễn.
Cách đó ba mét, Y tá trưởng Trần Thị Nghiêm đứng bất động như một khối đá xám. Đôi mắt sắc lẹm sau cặp kính gọng đen dày cộp của bà ta không hề chớp, quét từ đỉnh đầu Gia Bách xuống đến hai bàn tay đang co quắp của anh. Tiếng gõ chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng vào lòng bàn tay của bà ta đã ngưng bặt. Sự im lặng đó là tín hiệu của một bộ óc giám sát đang nghi ngờ tột độ.
- Thả... thả tôi ra... Những con số... chúng đang tự phân rã... - Bách bắt đầu diễn xuất. Giọng anh khàn đặc, méo mó đi vì cơn đau họng. Anh không được phép bộc lộ bất kỳ sự tỉnh táo nào trước mặt Nghiêm hay Sáng. Hai vai anh run rẩy, đầu ngón tay co giật liên hồi theo nhịp điệu hỗn loạn, giả lập hoàn hảo một cơn hoang tưởng kích động cấp tính.
- Y tá trưởng, có cần lục soát người nó không? Đứa điên này hôm nay có vẻ lầm lì bất thường. - Sáng gầm ghè, bàn tay thô ráp của gã bắt đầu lần mò xuống hông áo bệnh nhân của Bách.
Tim Bách nảy lên một nhịp dữ dội. Trong túi áo bên trái của anh là chiếc nhẫn cưới bạch kim, cùng hai ống Naloxone và lọ gel dẫn điện y tế mà Vy vừa tuồn qua lớp bông băng. Nếu Sáng chạm vào đó, mọi thứ sẽ chấm dứt.
Bách lập tức kích hoạt phản xạ tự vệ sinh học. Anh gồng cứng cơ bụng, chủ động tạo ra một cơn nấc cụt dữ dội, nước dãi trào ra khóe miệng. Anh đập mạnh trán xuống mặt bàn inox tạo ra một tiếng "binh" chói tai, hét lên bằng tông giọng xé lòng:
- Chuỗi Fibonacci không thể đảo ngược! Đừng chạm vào tần số của tôi! Ánh sáng... ánh sáng đang ăn mòn vỏ não!
Cú va chạm mạnh khiến trán anh đỏ ửng, nhưng nó mang lại hiệu quả tức thì. Bà Nghiêm lùi lại nửa bước, gương mặt nghiêm nghị thoáng hiện lên vẻ ghê tởm xen lẫn lo ngại. Quy chuẩn y tế của bệnh viện An Bình quy định cực kỳ nghiêm ngặt về việc tránh để bệnh nhân tự hủy hoại bản thân trong khu vực công cộng, bởi bất kỳ vết thương nghiêm trọng nào cũng sẽ kích hoạt một cuộc thanh tra pháp lý từ Hội đồng Giám định bên ngoài—điều mà bác sĩ Lê Trí luôn muốn tránh bằng mọi giá.
- Đủ rồi! - Nghiêm quát lên, giọng mỏng và sắc như dao cạo. - Sáng, còng tay nó lại rồi áp giải về phòng giam 404 ngay lập tức! Đừng để nó tự đập đầu làm loạn ở sảnh. Khay thức ăn của nó... dọn sạch đi, không cho ăn uống gì cho đến khi hết cơn kích động.
- Rõ! - Sáng hậm hực giật mạnh bả vai Bách, kéo xộc anh đứng dậy.
Trong khoảnh khắc cơ thể bị kéo lê xoay tròn, Gia Bách lợi dụng góc khuất vật lý của vóc dáng to lớn của Sáng che chắn tầm nhìn của Nghiêm và camera trần. Bàn tay trái co quắp của anh lướt cực nhanh dưới đáy bát nhựa, các ngón tay gầy guộc miết chặt lấy mẩu giấy ráp nhỏ gấp làm tư, palming—giấu gọn nó vào lòng bàn tay trong vòng chưa đầy nửa giây. Đôi mắt anh vẫn trợn ngược, miệng lẩm nhẩm vô nghĩa khi bị Sáng lôi xộc qua cánh cửa ngách hành lang.
***
"Rầm!"
Cánh cửa sắt của Phòng giam 404 sập lại, kéo theo tiếng khóa từ khóa chặt từ bên ngoài. Gia Bách bị quăng mạnh xuống chiếc giường sắt rỉ sét. Anh nằm im bất động trên tấm nệm da rách nát, lắng nghe tiếng bước chân của Sáng xa dần, rồi đến tiếng kéo lê gót chân trái quen thuộc của điều dưỡng Nguyễn Minh Hải bắt đầu ca trực hành lang.
Khi không gian chỉ còn lại tiếng gió rít qua ô cửa sổ nhỏ có song sắt nhìn ra rừng thông ngoại ô, Bách mới từ từ ngồi dậy. Anh mở lòng bàn tay trái. Mẩu giấy nhỏ bám đầy bụi cháo trắng hiện ra. Anh vuốt phẳng nó dưới ánh sáng lờ mờ hắt từ hành lang qua khe cửa sổ sắt.
Đúng như Vy đã hứa, mẩu giấy ghi lại chi tiết lịch trực ca đêm của bảo vệ và chu kỳ tự động reset của hệ thống camera giám sát hành lang tầng 4.
"00:00 - 04:00: Nguyễn Minh Hải trực chốt hành lang. Đi tuần mỗi 15 phút. Camera hành lang reset trục xoay và đồng bộ dữ liệu với máy chủ trung tâm vào đúng 02:00 sáng. Thời gian reset kéo dài 180 giây."
Một trăm tám mươi giây. Đó là thời điểm vàng duy nhất để anh di chuyển ra ngoài mà không bị hệ thống AI của Đỗ Hữu Tài nhận diện vi biểu cảm.
Bách cẩn thận nhét mẩu giấy lịch trực cùng hai ống Naloxone và lọ gel dẫn điện xuống khoang trống dưới viên gạch lót sàn bị lỏng ở góc phòng—nơi anh đang giấu chiếc nhẫn cưới bạch kim. Khi ngón tay anh chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo của chiếc nhẫn, một luồng điện cảm xúc chạy thẳng lên thùy thái dương, mang theo hương cỏ hương bài ấm áp mờ nhạt của Mai Chi.
"Anh hứa... anh sẽ không quên..." - Lời thề vô thức vang lên trong đầu khiến lồng ngực anh thắt lại.
Anh lấy từ trong kẽ hở của mảng tường bong tróc sau bức tranh phong cảnh ra hai vật phẩm sinh mệnh khác: một cuộn Dây đồng lõi sợi mảnh mà anh đã lén bóc tách từ cuộn cảm của chiếc tivi CRT cũ ở sảnh sinh hoạt suốt một tuần qua, và chiếc Tuốc-nơ-vít mài mỏng từ thìa inox. Chiếc thìa inox ăn cơm tiêu chuẩn được anh âm thầm mài dẹt cán thìa trên bệ xi măng của sân tắm nắng mỗi ngày một chút, giờ đây đã trở thành một công cụ cơ khí sắc bén, khớp hoàn hảo với các đầu ốc vít của nắp thông gió hành lang.
Bách ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu dùng chiếc tuốc-nơ-vít tự chế để nới lỏng các mối nối của một chiếc tai nghe cũ mà anh xin được từ kho phế liệu. Anh cần phải quấn các cuộn cảm dây đồng quanh khung tai nghe này để tạo ra mạch điều tần thô sơ cho chiếc mũ kích sóng nơ-ron đầu tiên. Đầu ngón tay anh rỉ máu do bóc lớp vỏ nhựa bảo vệ của dây đồng bằng tay không, nhưng anh không dừng lại. Thời gian của anh không còn nhiều. Phác đồ điều trị của Lê Trí đang tăng liều lượng mỗi ngày, nếu không tự kích hoạt lại các vùng ký ức bị khóa trước ca sốc điện tiếp theo, anh sẽ thực sự trở thành một kẻ tâm thần phân liệt vô hại đúng như hồ sơ hộ tịch giả mạo đã ngụy tạo.
***
Nửa đêm.
Cơn bão ngoại ô bắt đầu đổ bộ, những hạt mưa nặng hạt đập liên hồi vào mặt kính hành lang tạo ra những tiếng động rầm rập. Tiếng sấm rền vang từ xa vọng lại, che bớt đi những tiếng động cơ học nhỏ nhất trong phòng giam.
Gia Bách đang tập trung cao độ để quấn sợi dây đồng thứ bốn mươi mốt quanh lõi ferrit của tai nghe thì thính giác thần kinh của anh đột ngột cảnh báo.
"Cộp... cộp... cộp..."
Tiếng bước chân. Không phải tiếng đi giày đế mềm lê gót của Hải. Đó là tiếng gót giày cao gót bằng nhựa cứng nện dứt khoát, nặng nề xuống sàn gạch men hành lang.
Y tá trưởng Trần Thị Nghiêm.
Đi cùng bà ta là tiếng bước chân vội vã của Nguyễn Minh Hải và hai bảo vệ ca đêm. Họ di chuyển với tốc độ nhanh bất thường, hướng thẳng về phía cuối hành lang tầng 4.
- Kiểm tra toàn bộ các phòng giam Khu A! - Giọng Nghiêm vang lên sắc lạnh qua khe cửa sổ sắt. - Bộ phận bảo trì báo cáo mất một cuộn dây kẽm và ba bảng mạch đồng ở kho phế liệu kỹ thuật chiều nay. Có kẻ đã tuồn dị vật kim loại vào khu điều trị tích cực.
Lồng ngực Gia Bách thắt chặt lại. Áp lực thời gian sụp đổ xuống đầu anh như một bức tường đá. Cuộc lục soát đột xuất phòng 404 đã bắt đầu.
Bách chỉ có tối đa mười lăm giây trước khi khóa từ của phòng giam bị bẻ nấc. Anh lập tức giấu cuộn Dây đồng lõi sợi mảnh vào bên trong lõi cuộn giấy vệ sinh đặt ở góc bồn rửa mặt. Tay anh run rẩy cầm chiếc Tuốc-nơ-vít mài mỏng từ thìa inox, lướt nhanh đến chiếc giường sắt. Anh dùng cạnh sắc của thìa nạy nhẹ một đường chỉ rách nhỏ ở khe bọc nệm da dưới góc khuất của ga giường, đẩy sâu chiếc tuốc-nơ-vít vào bên trong lớp bông mút rách, rồi vuốt phẳng ga trải giường trở lại.
"Cạch!"
Cửa phòng giam 404 mở tung. Ánh sáng đèn pin cực sáng của bảo vệ quét thẳng vào mặt Gia Bách, làm đồng tử của anh co rút lại đau đớn.
Bà Nghiêm bước vào trước, gương mặt nghiêm nghị không một chút hơi ấm, tay cầm chiếc máy dò kim loại cầm tay màu đen. Hải đi sát phía sau, tay lăm lăm chiếc còng số tám.
- Đứng dậy! Áp sát hai tay vào tường! - Hải quát lớn, thô bạo lôi Bách ra khỏi giường, đẩy anh úp mặt vào bức tường sơn trắng bong tróc.
Bách thả lỏng toàn bộ cơ thể, hai vai sụm xuống, đầu nghẹo sang một bên. Anh bắt đầu kích hoạt kỹ thuật Giả Lập Tâm Thần Phân Liệt. Đôi mắt anh trợn ngược, nhãn cầu rung động liên tục không tiêu cự. Khóe miệng anh trễ xuống, phát ra những tiếng lẩm nhẩm vô nghĩa, đứt quãng:
- Số nguyên tố... hai, ba, năm, bảy... chúng đang bò dưới da... Đừng để chúng ăn mòn từ trường...
Hải thô bạo khám xét người Bách, hai tay gã nắn bóp dọc theo các đường may của bộ quần áo bệnh nhân màu xanh nhạt. Khi tay Hải lướt qua túi áo bên trái—nơi giấu chiếc nhẫn cưới, Naloxone và lọ gel dẫn điện y tế—tim Bách như ngừng đập.
Nhưng Bách đã bọc một lớp lá chì mỏng chống nhiễu (nhặt được từ phòng X-quang cũ) xung quanh các vật phẩm này từ chiều. Lớp chì mỏng kết hợp với vị trí giấu sát dưới nách áo khiến Hải không cảm nhận được hình dáng vật lý của chúng qua lớp vải dày. Gã buông tay ra, hậm hực quát:
- Trên người nó không có gì.
- Lục soát căn phòng! Không bỏ sót một ngóc ngách nào! - Nghiêm ra lệnh, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết đêm mưa.
Hai gã bảo vệ lập tức xông vào. Họ lật tung chăn màn, giật phăng chiếc gối bông ném xuống sàn gạch. Một gã thô bạo giật bức tranh phong cảnh trên tường xuống, dùng chuôi đèn pin gõ mạnh vào mảng tường bong tróc phía sau để tìm khoang rỗng. Tiếng "bộp bộp" của bê tông đặc vang lên khiến Bách khẽ thở phào—họ chưa phát hiện ra sơ đồ điện ẩn dưới lớp sơn.
Nguyễn Minh Hải cầm máy dò kim loại tiến sát về phía chiếc giường sắt. Gã bật công tắc, chiếc máy phát ra một tiếng "u u" tần số thấp đầy đe dọa. Hải bắt đầu quét đầu dò tròn dọc theo khung giường rỉ sét.
"Tít... tít... tít..."
Tiếng còi báo hiệu kim loại vang lên liên tục khi máy quét qua các thanh sắt giường. Điều này hoàn toàn bình thường, nhưng Hải đang di chuyển đầu dò xuống sát mép nệm da rách—ngay vị trí Bách vừa giấu chiếc Tuốc-nơ-vít mài mỏng từ thìa inox.
Bách biết, dù chiếc thìa inox đã được giấu sâu trong bông mút, chiếc máy dò kim loại có độ nhạy cao vẫn sẽ phát hiện ra sự khác biệt về mật độ kim loại giữa khung sắt rỉ và thép không rỉ của thìa ăn cơm. Chỉ cần máy dò phát ra một tiếng bíp có tần số khác biệt, Hải sẽ rạch nệm ra kiểm tra.
Đúng lúc đó, một sự cố ngoài ý muốn xảy ra. Do tay Bách run rẩy khi nãy, một sợi dây kẽm nhỏ dài chừng năm xăng-ti-mét—linh kiện anh định dùng để làm khung kẹp tai nghe—bị rơi ra khỏi gấu quần bệnh nhân, lăn nhẹ trên sàn gạch men trắng ngay sát chân Hải.
Ánh đèn pin của một gã bảo vệ vô tình quét qua sàn nhà, phản chiếu ánh kim loại sắc lạnh của sợi dây kẽm.
- Y tá trưởng! Nhìn dưới đất kìa! - Gã bảo vệ hét lên.
Nghiêm lập tức quay đầu lại. Hải cũng khựng tay dò kim loại, chuẩn bị nhìn xuống chân mình.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, thùy trán của Gia Bách đưa ra quyết định chiến thuật cực hạn. Anh không được phép để Hải nhìn thấy sợi dây kẽm, cũng không được để gã tiếp tục quét máy dò vào mép nệm.
Bách đột ngột dẫm mạnh bàn chân phải lên vị trí sợi dây kẽm rơi, dùng lòng bàn chân thô ráp che giấu hoàn toàn dị vật kim loại dưới sàn gạch. Đồng thời, anh chủ động kích hoạt một cơn co giật giả cực mạnh đè lên giường.
Anh đổ ụp toàn bộ cơ thể xuống chiếc giường sắt, hai tay co quắp lại như móng vuốt, toàn thân rung lên bần bật trên tấm nệm da. Đầu anh đập mạnh vào góc tường bê tông bên cạnh giường tạo ra một tiếng "cốp" lớn. Cú va chạm thực tế khiến da đầu anh bị rách một đường nhỏ ngay sát vết sẹo mổ cũ sau gáy, máu tươi bắt đầu rỉ ra, chảy thành dòng đỏ thẫm dọc theo thái dương xuống má.
- A... a... Từ trường nghịch đảo! Chúng đang rút hết tủy của tôi! - Bách trợn ngược mắt, bọt mép sùi ra khóe môi, cơ thể giật nảy liên hồi đè chặt lấy vùng nệm nơi giấu chiếc tuốc-nơ-vít tự chế.
Cảnh tượng đẫm máu và điên loạn đột ngột của Bách khiến Hải giật nảy mình, lùi lại một bước. Chiếc máy dò kim loại trên tay gã suýt rơi xuống đất.
- Y tá trưởng! Nó lại lên cơn co giật tự hủy hoại rồi! Máu chảy ra kìa! - Hải hoảng hốt kêu lên.
Bà Nghiêm nhíu mày sâu hơn, ánh mắt lộ rõ sự lo ngại về trách nhiệm pháp lý nếu bệnh nhân chết hoặc chấn thương sọ não nghiêm trọng ngay trong ca trực của mình dưới sự chứng kiến của các bảo vệ. Bà ta bước lại gần, dùng chùm chìa khóa gõ mạnh vào thành giường để thử phản xạ đồng tử của Bách, nhưng mắt Bách vẫn trợn ngược, không hề có phản xạ điều tiết—một kỹ thuật giãn đồng tử chủ động mà anh đã rèn luyện bằng cách tập trung tiêu cự vào một điểm vô định trong bóng tối.
- Hải! Tránh ra! Đừng chạm vào nó kẻo nó cắn vào lưỡi! - Nghiêm quát lớn. - Lấy băng gạc và thuốc an thần liều cao đến đây ngay!
- Nhưng còn cuộc lục soát... - Hải ngập ngừng, mắt vẫn nhìn xuống chân Bách.
Bách vẫn tiếp tục co giật, nhưng lòng bàn chân phải của anh vẫn miết chặt xuống sàn gạch, giữ cố định sợi dây kẽm nhỏ dưới lớp da chân dày bám đầy bụi bẩn. Máu từ trán anh đã chảy xuống ướt đẫm một mảng ga giường, tạo nên một hiện trường cực kỳ hỗn loạn và đáng sợ.
- Lục soát cái gì nữa! Nó điên đến mức tự sát rồi! - Nghiêm mất kiên nhẫn quát. - Đưa nó về trạng thái bất động trước khi bác sĩ Lê Trí biết chuyện này. Hải, cô trực đêm nay phải canh chừng nó sát sao. Nếu có chuyện gì xảy ra với bộ não của nó trước buổi giám định tuần sau, tất cả chúng ta đều mất việc!
Nghiêm cúi xuống, nhặt sợi dây kẽm nhỏ mà Bách vừa cố tình để lộ một phần nhỏ ra ngoài rìa bàn chân để làm mồi nhử đánh lạc hướng. Bà ta nhìn sợi dây kẽm rỉ sét với vẻ khinh bỉ:
- Hóa ra là một sợi dây kẽm phế thải từ rào chắn cũ. Chắc chắn nó nhặt được lúc đi dạo sân tắm nắng chiều nay để chơi trò hoang tưởng của nó. Đúng là một lũ phế nhân mất trí.
Bà ta ném sợi dây kẽm vào khay rác y tế của bảo vệ, quay lưng bước ra ngoài cửa phòng giam:
- Thu dọn đồ đạc, rút lui! Hải, túc trực ngay ngoài cửa phòng 404 suốt phần còn lại của đêm nay cho tôi. Không được rời mắt khỏi khe cửa sổ giám sát dù chỉ một phút.
- Rõ, y tá trưởng! - Hải cúi đầu, hậm hực tắt máy dò kim loại rồi cùng hai gã bảo vệ bước ra ngoài.
"Cạch!"
Cánh cửa sắt phòng giam 404 sập lại lần thứ hai. Tiếng khóa từ khóa chặt vang lên, kèm theo tiếng bước chân của Nghiêm xa dần dọc hành lang tối. Chỉ còn lại tiếng thở dốc đều đặn đầy nghi kỵ của Nguyễn Minh Hải khi gã kéo chiếc ghế nhựa đặt ngay sát ngoài khe cửa sổ phòng giam để túc trực.
Trong căn phòng giam tối tăm, Gia Bách từ từ ngừng co giật. Anh nằm im trên giường, đưa tay lên quệt dòng máu ấm đang chảy dài trên trán. Vết thương đau nhức nhối, nhưng trong bóng tối, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Chiếc Tuốc-nơ-vít mài mỏng từ thìa inox vẫn nằm an toàn trong ruột nệm. Cuộn dây đồng lõi sợi mảnh vẫn giấu kín trong cuộn giấy vệ sinh. Chiếc nhẫn cưới và thuốc Naloxone vẫn nguyên vẹn dưới sàn gạch.
Anh đã bảo vệ thành công các vật dụng sinh mệnh của mình trước cuộc lục soát tàn bạo nhất. Nhưng áp lực mới đã hình thành: Nguyễn Minh Hải đang túc trực ngay ngoài cửa phòng 404 suốt phần còn lại của đêm nay, khóa chặt mọi khả năng di chuyển của anh trước giờ G.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!