Nhạc nềnObsession

Mỏ Neo Ký Ức

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ba chiếc camera hình cầu màu đen bóng loáng xoay nhẹ trục cơ học, hướng thẳng ống kính quét sinh trắc học về phía góc tường tối nơi Gia Bách đang đứng nín thở. Ánh sáng laser hồng ngoại đỏ rực phát ra từ các thấu kính đen ngòm quét qua quét lại trên những tán lá sũng nước của cây cổ thụ, chỉ cách chóp mũi của anh chưa đầy mười xăng-ti-mét.


Gia Bách áp sát tấm lưng gầy guộc vào lớp vỏ cây xù xì, lạnh ngắt. Cơn sốt nhẹ ác tính đang âm thầm thiêu đốt tủy tủy anh, khiến từng thớ thịt run lên bần bật dưới lớp áo khoác bảo hộ lao công bết dính bùn đất. Da đầu anh nóng ran, vệt sẹo mổ dài phẳng phiu sau gáy giật lên liên hồi theo nhịp đập của mạch máu, đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào màng não. Ngón tay trỏ bên trái—vết thương hoại tử rỉ mủ vàng dữ dội do ngấm nước sông bẩn—đang throbbing, sưng tấy đỏ mọng lên như một quả ớt chín. Mỗi nhịp tim đập là một luồng đau buốt nhói dội thẳng lên thùy trán, khiến anh phải nghiến chặt răng đến mức nướu rỉ ra vị máu tanh nồng. Quanh cổ anh, vết rách siết sâu từ sợi dây thép của Bóng Ma vẫn liên tục rỉ ra những vệt máu tươi ấm nóng, thấm đẫm vào lớp băng gạc ẩm ướt.


“Bách, nhịp tim của cậu đang tăng quá nhanh. Hạ xuống, nếu không máy quét nhiệt của chúng sẽ phát hiện ra ngay,” Trần Minh thì thầm bên tai anh, giọng khàn đặc đầy lo âu. Vị cựu cảnh sát hình sự đang quỳ rạp dưới bụi cây rậm rạp sát cạnh, bàn tay phải của anh nắm chặt chiếc bật lửa Zippo đồng cũ như một phản xạ vô thức để kiềm chế cơn đau từ vết rách sâu ở bắp vai trái đang rỉ máu không ngừng.


Bách không thể trả lời. Anh nhắm chặt mắt trái—con mắt đang bị xuất huyết võng mạc đỏ sọc, nhòe mờ và mệt mỏi hoàn toàn. Nhưng ngay khi anh cố gắng tập trung tinh thần để tính toán góc quét của camera, một cơn chấn động thùy trán mạnh mẽ bỗng dưng bùng phát.


Đó là tác dụng phụ tàn khốc của những đợt sốc điện ECT cường độ cao tại An Bình kết hợp với dòng điện kích thích từ chiếc mũ tự chế còn tồn dư trong hệ thần kinh. Các nơ-ron thần kinh ở thùy trán của anh đột ngột giải phóng glutamate một cách hỗn loạn, tạo ra một đợt khử cực diện rộng. Gia Bách rơi vào Ngưỡng Quá Tải Não Bộ (Bình cảnh).


Cơn đau đầu ập đến dữ dội đến mức toàn bộ không gian xung quanh anh như đảo lộn. Đầu anh như bị một chiếc ê-tô sắt xiết chặt, ép hai thái dương lún sâu vào trong. Cơ mặt anh bắt đầu co thắt nhẹ, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Trong bóng tối của võng mạc, những luồng ánh sáng xanh lam nhạt—vết tích của thiết bị vi mạch sinh học cấy sau gáy—bắt đầu nhấp nháy liên hồi, kích hoạt những vùng nhớ bị khóa sâu.


Giữa cơn đau đớn tột cùng của thể xác, một ảo giác khứu giác đột ngột bùng nổ.


Mùi ẩm mốc của khu phố cổ và mùi rác thải bỗng chốc bị đẩy lùi, thay vào đó là một mùi hương dịu nhẹ, ấm áp và vô cùng quen thuộc: Mùi hương cỏ hương bài. Mùi hương của đất sau mưa, của rễ cây khô ấm nồng phảng phất trên mái tóc dài đen nhánh của Mai Chi. Hình ảnh một người phụ nữ mảnh mai mặc chiếc váy lanh màu trắng ngà, đứng bên cửa sổ ngập tràn ánh nắng hiện ra rõ mệt mỏi nhưng đầy cứu rỗi trong tâm trí anh.


“Bách... đừng quên...” Giọng nói dịu dàng của cô vang lên, bẻ gãy rào cản ức chế của hóa chất Aegis-Calm.


Ngay sau đó, một ảo ảnh thính giác khác dội thẳng vào thùy thái dương của anh. Tiếng khóc Lam Anh. Tiếng khóc thét hoảng sợ của cô con gái năm tuổi, tiếng gọi “Bố ơi!” nghẹn ngào trong bóng tối của một vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng. Tiếng khóc ấy không phải là sự hoang tưởng, mà là cơ chế tự vệ sinh học cuối cùng được kích hoạt bởi ký ức sâu sắc nhất của người cha. Nó như một dòng điện ngược dòng, kích thích các thụ thể nơ-ron thùy trán hoạt động mạnh mẽ, ngăn không cho bộ não của Bách bị tê liệt hoàn toàn trước cơn co giật.


“Bách! Tỉnh lại đi! Chúng đến rồi!” Trần Minh giật mạnh gấu áo của Bách.


Tiếng bước chân dã chiến nện thình thịch trên nền đường nhựa rạn nứt vang lên từ phía sảnh chính của chung cư cũ. Dưới ánh sáng vàng vọt của đèn đường, Hoàng Văn Long—gã đặc vụ chìm của Tổ Đặc vụ Chìm Aegis Việt Nam—đang dẫn đầu ba đặc vụ vũ trang tiến vào sảnh. Trên tay Long cầm một chiếc máy quét nhiệt hồng ngoại FLIR cầm tay, luồng ánh sáng xanh từ màn hình thiết bị quét qua quét lại trên các vách tường loang lổ.


“Quét sinh trắc học từng tầng cho tôi,” Long ra lệnh, giọng lạnh lùng và dứt khoát. “Đối tượng đang bị sốt cao, nguồn nhiệt cơ thể của hắn sẽ nổi bật như một ngọn đuốc trên màn hình. Đừng bỏ sót bất kỳ góc khuất nào.”


Áp lực thời gian co lại từng giây. Đội đặc vụ của Long chuẩn bị tiến vào cầu thang bộ dẫn lên các căn hộ. Gia Bách nghiến chặt răng, áp sát thái dương vào lớp vỏ cây lạnh để hạ nhiệt độ vùng trán. Anh phải khôi phục lại sơ đồ không gian của chung cư cũ ngay lập tức để tìm ra chiếc hộp tài liệu chứa nhật ký gốc của Giáo sư Phan Đăng và chiếc nhẫn cưới thứ hai—những bằng chứng vật lý duy nhất chứng minh gia đình anh tồn tại.


Bách nhắm mắt, hít một hơi thật sâu theo Giao thức 4-7-8 để ổn định nhịp tim. Anh kích hoạt Phương pháp Bản đồ Ký ức Loci.


Trong không gian não bộ 3D của anh, cấu trúc của tòa nhà chung cư cũ năm tầng bắt đầu tự động tái dựng lại như một bản vẽ kỹ thuật số. Anh mã hóa sơ đồ hành lang tối tăm, các bậc cầu thang bê tông nứt nẻ và hệ thống đường dây điện chằng chịt ngoài tường thành những căn phòng quen thuộc trong ngôi nhà ký ức thời thơ ấu.


*Tầng trệt: 12 hòm thư rỉ sét đặt sát lối vào hành lang tối. Điểm mù camera nằm ở góc 15 độ sát chân tường bên trái. Cầu thang bộ có một khoảng trống dưới gầm là nơi chứa tủ điện phụ. Tầng ba: Căn hộ 302 nằm ở cuối hành lang phía Tây. Cảm biến áp suất piezo của Aegis được lắp đặt ngay dưới tấm thảm chùi chân màu đỏ trước cửa.*


Các luồng dữ liệu không gian được sắp xếp ngăn nắp vào từng ngăn kéo ký ức. Sự hỗn loạn của Ngưỡng Quá Tải Não Bộ dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng đến tàn nhẫn của Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%).


“Đi thôi,” Bách thầm thì với Minh. “Tôi đã tìm ra lối đi không có camera.”


Bách bắt đầu di chuyển, cơ đùi căng cứng đau đớn dữ dội khiến mỗi bước đi của anh như bị xích sắt ghìm lại. Anh khom người sâu, áp sát lưng vào mép tường gạch loang lổ rêu xanh, di chuyển trùng khớp với chu kỳ xoay 18s của chiếc camera hình cầu phía trên. Trần Minh bám sát phía sau, bắp vai trái rỉ máu thấm đẫm vạt áo khoác kaki nhưng anh không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.


Họ lách qua cửa ngách hành lang tối, tiến vào sảnh tầng trệt nơi đặt dãy hòm thư rỉ sét của tòa nhà. Không gian sực mùi ẩm mốc, mùi nước tiểu mèo và bụi xi măng cổ xưa. Ánh sáng từ màn hình máy quét nhiệt của đội Long từ tầng hai hắt xuống qua khe hở của giếng trời, tạo nên những bóng ma di động trên vách tường.


Bách áp sát người vào dãy hòm thư bằng sắt tráng kẽm đã hoen rỉ hoàn toàn. Bằng bàn tay phải dập nát và ngón tay trỏ trái đang bị hoại tử đau đớn dữ dội, anh sờ soạn dọc theo bề mặt thô ráp của hòm thư số 14—hòm thư thuộc căn hộ cũ của anh.


Đột ngột, đầu ngón tay trỏ trái của anh khựng lại khi chạm vào một vết xước sâu, sắc cạnh ở góc dưới bên phải của hòm thư.


Bách nheo mắt trái đỏ sọc để nhìn kỹ. Dưới ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ hẻm tối, anh phát hiện ra một dãy ký tự số được khắc thô sơ, nguệch ngoạc bằng một mảnh sành sứ màu trắng: 1 - 4 - 0 - 2 - 1 - 9.


Trực giác toán học mật mã của anh bùng nổ. Dãy số này trùng khớp hoàn toàn với ngày sinh của con gái Lam Anh và ngày kỷ niệm đám cưới của anh với Mai Chi được khắc bên trong chiếc nhẫn cưới bạch kim. Đây không phải là một vết xước ngẫu nhiên. Chính anh trong quá khứ, trước khi bị bắt đi và tẩy não, đã dùng mảnh sành để khắc lại mật mã này như một mỏ neo ký ức dự phòng.


“Bách, tôi nghe tiếng bước chân đặc vụ đang quay trở xuống sảnh,” Trần Minh khàn giọng cảnh báo, tay anh đã đặt sẵn vào báng súng ngắn rulo cũ dưới vạt áo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!