Bóng Ma Đô Thị
Tiếng còi hú của xe tuần tra đô thị dội thẳng lên từ những giao lộ phía dưới, xé toạc màn sương ẩm ướt của buổi sớm Nam Khánh. Trần Minh gạt chân chống, tiếng động cơ chiếc xe máy côn tay cũ không biển số nổ giòn giã, phá vỡ bầu không khí đặc quánh mùi rác thải và khói bụi của khu phố cổ. Gia Bách leo lên yên sau, hai tay bám chặt vào hông Minh. Cơn sốt hầm hập chạy dọc sống lưng khiến tầm nhìn của anh thỉnh thoảng lại nhòe đi dưới ánh đèn đường vàng vọt. Vết thương hoại tử ở ngón tay trỏ trái thỉnh thoảng lại giật lên từng cơn đau buốt nhói, rỉ ra thứ mủ vàng hôi hám dính chặt vào lớp băng keo cá nhân cáu bẩn. Quanh cổ anh, vết rách siết sâu từ sợi dây thép của Bóng Ma vẫn liên tục rỉ ra những vệt máu tươi râm ran, mỗi lần anh cúi đầu hay xoay cổ là một lần lớp da non vừa khép miệng lại toác ra, đau đớn tột cùng.
Chiếc xe lướt nhanh vào những con hẻm chật hẹp, tối tăm của khu phố cổ. Đây là phân khu duy nhất của Nam Khánh chưa bị số hóa hoàn toàn, nơi những mái tôn rỉ sét xếp chồng lên nhau che khuất tầm nhìn của vệ tinh tầm thấp. Trần Minh gầm ghè qua lớp mũ bảo hiểm fullface màu đen: “Bách, bám chắc vào. Lưới quét sinh trắc học của đặc nhiệm Vũ đã lan tới cửa ngõ phía Tây rồi. Chúng ta phải cắt đuôi chúng trước khi trời sáng rõ.”
Bách không trả lời, anh nghiến chặt răng để ngăn một cơn ho khan chực chờ bùng phát từ lồng ngực đang bị kích ứng nhẹ bởi khí độc formaldehyde từ đêm vượt ngục. Ngón tay phải dập nát—vết tích của vụ nổ trạm biến áp ngầm—vẫn đang rỉ dịch vàng ấm nóng dưới lớp gạc sạch, bám chặt lấy chiếc bật lửa Zippo đồng cũ của Trần Minh trong túi áo khoác gió sẫm màu. Anh khẽ nghiêng đầu, vệt nước mắt màu hồng nhạt bám khô trên gò má trái phản chiếu ánh sáng xanh lét từ những biển hiệu neon của tập đoàn Aegis Neuro treo dọc các tòa nhà cao tầng phía xa. Con quái vật công nghệ đó đang giăng một tấm lưới vô hình để nuốt chửng lấy anh.
Tại trung tâm điều khiển an ninh của Aegis Neuro, không khí lạnh lẽo và vô trùng bao trùm căn phòng ngập tràn màn hình giám sát. Lê Mỹ Hạnh ngồi trước bảng điều khiển chính, những ngón tay gõ phím nhanh thoăn thoắt tạo ra những tiếng lách cách đều đặn. Gương mặt cô ta lạnh lùng, không cảm xúc dưới ánh sáng xanh của màn hình CRT.
“Đã định vị được vùng nhiễu tần số 8Hz phát ra từ khu phố cổ,” Hạnh nói vào bộ đàm bảo mật, giọng đều đều như một cỗ máy. “Kích hoạt chế độ quét sinh trắc học diện rộng tại phân khu 3. Toàn bộ camera nhận diện khuôn mặt tự động chuyển sang chế độ quét mật độ cao. Đừng để đối tượng lọt qua các chốt chặn.”
Cách đó vài bàn làm việc, kỹ sư Đỗ Hữu Tài đang dán mắt vào các biểu đồ phân bổ băng thông. Gương mặt gầy gộc của hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt cận thị nặng sau lớp kính dày lại ánh lên sự tự phụ tột độ của một kẻ làm chủ công nghệ. “Thuật toán nhận diện hành vi đã được đồng bộ. Chỉ cần đối tượng xuất hiện trong góc quét của bất kỳ camera nào quá 1.5 giây, hệ thống sẽ lập tức khóa mục tiêu dựa trên dáng đi và cấu trúc xương vai.”
Chiếc xe máy của Trần Minh đột ngột giảm tốc độ rồi tắt máy hoàn toàn khi tiến sát vào một con hẻm cụt tối tăm dẫn sâu vào lòng khu tập thể cũ. Minh dắt xe vào hốc tường phủ đầy bạt nilon rách, khàn giọng nói: “Đến điểm giới hạn rồi. Phía trước có camera giám sát của ban an ninh đô thị. Chúng ta phải đi bộ.”
Gia Bách bước xuống xe, cơ thể loạng choạng do cơn sốt ác tính đang tàn phá thể lực. Anh đưa bàn tay phải dập nát lên, lóng ngóng rút từ trong túi áo khoác ra chiếc hộp nhựa nhỏ chứa cặp kính áp tròng lọc tia hồng ngoại—kỷ vật quân sự cũ mà Trần Minh đã mạo hiểm tuồn vào viện cho anh trước đây. Bằng những đầu ngón tay run rẩy, tránh không để ngón trỏ trái hoại tử chạm vào mống mắt, Bách lách nhẹ hai miếng kính áp tròng áp sát vào nhãn cầu.
Thế giới xung quanh anh lập tức biến đổi. Bóng tối của con hẻm ẩm ướt biến mất, thay vào đó là một không gian đơn sắc màu xám tro. Và nổi bật giữa không gian đó là những luồng tia quét laser màu đỏ rực, đan chéo nhau như một mạng nhện chết chóc phát ra từ chiếc camera vòm đặt trên cột điện đầu hẻm.
“Nhìn thấy rồi,” Bách thầm thì, giọng khàn đặc. “Mỹ Hạnh đã kích hoạt lưới quét hồng ngoại chủ động. Chúng ta không thể đi thẳng.”
“Lách qua thế nào?” Minh hỏi, tay dắt hờ khẩu súng ngắn rulo cũ dưới vạt áo khoác kaki sờn rách, bắp vai trái rách sâu của anh bắt đầu rỉ máu đỏ sẫm ra lớp vải ngoài do vận động mạnh.
Bách nheo mắt nhìn chiếc camera đang tự động xoay trở nhẹ nhàng theo chu kỳ. Nhờ thùy trán đang hoạt động ở mức Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%), tư duy hình học không gian của anh nhanh chóng phân tích và tái dựng góc chết vật lý của thấu kính. “Quy tắc Góc quét Ống kính. Chiếc camera đó sử dụng ống kính tiêu cự cố định 3.6mm, góc quét rộng nhưng có điểm mù vật lý ngay sát chân tường dưới góc 15 độ. Nếu chúng ta áp sát mép tường gạch bên trái, cơ thể sẽ hoàn toàn lọt vào góc chết của nó.”
“Được, đi thôi,” Minh thì thầm.
Bách bắt đầu di chuyển. Anh áp sát lưng vào vách tường gạch mục nát bám đầy rêu xanh. Mỗi bước đi của anh đều tuân thủ nghiêm ngặt kỹ thuật Di Chuyển Không Tiếng Động (Silent Walk). Anh đặt phần ức bàn chân xuống trước, phân bổ trọng lượng cơ thể đều đặn từ gót lên mũi chân, phối hợp nhịp nhàng với tiếng gầm rú đều đặn của những máy phát điện diesel cũ kỹ từ các hộ dân xung quanh để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động va chạm vật lý. Trần Minh bám sát phía sau, bước đi dứt khoát của một cựu cảnh sát hình sự phối hợp hoàn hảo với nhịp di chuyển của Bách.
Tuy nhiên, sự biến động mật độ dân cư bất thường trong con hẻm tối đã không lọt qua được mắt thần công nghệ. Tại phòng giám sát, màn hình của Đỗ Hữu Tài bỗng nhấp nháy một cảnh báo màu vàng nhạt.
“Có sự sụt giảm mật độ dân cư bất thường tại hẻm số 4 khu phố cổ,” Tài nhíu mày lẩm nhẩm. “Hệ thống AI ghi nhận lưu lượng người qua lại giảm 12% so với trung bình giờ này, nhưng không có báo cáo tắc nghẽn từ chốt gác bên ngoài. Có kẻ đang chủ động tránh camera.”
Tài lập tức gạt cần điều khiển, chuyển camera số 104 từ chế độ quét tự động sang điều khiển thủ công bằng tay. Chiếc camera vòm trên cột điện đầu hẻm đột ngột dừng trục xoay tự động, ống kính của nó bắt đầu hạ thấp xuống, quét chậm rãi dọc theo vách tường gạch bên trái.
Bách lập tức nhận ra sự thay đổi qua kính áp tròng hồng ngoại. Luồng tia quét laser màu đỏ rực vốn đang quét ngang bỗng đổ dồn xuống sát mặt đất, quét dọc theo mép tường gạch nơi anh đang đứng.
“Chết tiệt! Có kẻ đang điều khiển camera bằng tay!” Bách rít lên qua kẽ răng.
Anh cố gắng kéo chiếc mũ trùm đầu của áo khoác gió xuống thấp để che giấu khuôn mặt. Nhưng dáng đi hơi khom lưng, gượng gạo do cơn đau từ bắp đùi bị căng cứng tột độ và vết thương ngón tay hoại tử của anh đã kích hoạt thuật toán phân tích dáng đi của Đỗ Hữu Tài.
“Phát hiện dáng đi bất thường!” Màn hình của Tài bùng lên cảnh báo đỏ rực với tỷ lệ trùng khớp sinh trắc học 72%. “Đối tượng có xu hướng khom lưng lệch hông trái, trùng khớp với dáng đi của Gia Bách khi bị chấn thương thùy trán.”
“Khóa mục tiêu ngay! Gửi tọa độ cho đội bảo an tuần tra gần nhất!” Lê Mỹ Hạnh hét lên, ngón tay gõ mạnh vào bàn phím để phong tỏa toàn bộ các lối ra của con hẻm.
Nghe thấy tiếng động cơ servo của chiếc camera rít lên kèn kẹt khi nó xoay hẳn về phía mình, Gia Bách biết mình đã bị lộ dáng đi. Cơn đau co thắt từ hai bắp đùi do phải duy trì tư thế khom lưng di chuyển chậm suốt quãng đường dài khiến anh suýt quỵ xuống. Nhưng bản năng sinh tồn của một nhà khoa học thần kinh đã buộc anh phải đưa ra quyết định chớp nhoáng.
Phía trước anh khoảng năm mét, một ông lão đang lầm lũi đẩy chiếc xe chở hàng chất đầy những thùng carton cũ rách bám đầy bụi bẩn. Bách không hề do dự, anh lập tức đổ người xuống, thực hiện một cú trượt nhẹ bằng hai đầu gối dính đầy nước bùn bẩn, lách người vào khoảng trống chật hẹp dưới gầm chiếc xe chở hàng dốc đứng.
“Bách!” Trần Minh khẽ gọi, anh nhanh chóng nép mình vào sau một cánh cửa sắt rỉ sét của một hộ dân ngay cạnh đó, tay nắm chặt báng súng ngắn rulo.
Chiếc xe chở hàng di chuyển chậm chạp qua góc cua hành lang. Gia Bách nằm ép sát người xuống nền bê tông lạnh ngắt, hai đùi căng cứng đến mức run rẩy liên hồi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng vệt nước mắt hồng nhạt trên má trái. Anh dùng bàn tay phải dập nát bám chặt vào khung sắt gầm xe để giữ cơ thể không bị trượt ra ngoài, trong khi ngón tay trỏ trái hoại tử rỉ mủ đau nhức đến mức khiến anh phải tự cắn chặt môi trong đến chảy máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
Đúng lúc này, hai nhân viên bảo an tuần tra đêm của Aegis mặc đồng phục màu xám tro, tay lăm lăm dùi cui điện bước vào con hẻm. Ánh đèn pin cực sáng của chúng quét qua quét lại trên những vách tường loang lổ.
“Đứng lại! Kiểm tra hành chính!” Gã bảo vệ đi đầu hét lớn, chặn chiếc xe chở hàng của ông lão lại.
Ông lão run rẩy dừng xe, gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn lộ rõ vẻ hoang mang: “Có chuyện gì thế các cán bộ? Tôi chỉ đi gom bìa các-tông thôi mà...”
Gã bảo vệ không trả lời, gã dùng dùi cui gõ mạnh vào thành xe phát ra tiếng “bộp bộp” khô khốc, ánh đèn pin quét mạnh qua các thùng carton rồi hạ thấp xuống gầm xe. Gia Bách nín thở tuyệt đối, nhắm chặt mắt để tránh ánh sáng đèn pin phản chiếu qua kính áp tròng hồng ngoại làm lộ vị trí. Anh lén rút chiếc Thẻ căn cước công dân giả dính bùn đất từ túi quần bảo hộ lao công ra, kẹp chặt giữa hai ngón tay của bàn tay phải dập nát.
“Này! Kẻ nào nằm dưới gầm xe kia? Bước ra ngay!” Gã bảo vệ hét lên khi phát hiện bóng người dưới gầm xe.
Trần Minh sát cánh cửa sắt chuẩn bị siết cò súng rulo để nổ súng giải vây. Nhưng Gia Bách đã chủ động lết người ra ngoài. Anh lồm cồm bò dậy dưới ánh đèn pin chói mắt, gương mặt hốc hác dính đầy bùn đất và muội than đen, hai vai co rúm lại, ánh mắt đờ đẫn giả vờ hoảng sợ tột độ. Anh chìa chiếc Thẻ căn cước công dân giả dính bùn ra bằng bàn tay phải run rẩy bốc mùi khét nhẹ của vết bỏng điện.
“Tôi... tôi là lao công ca đêm... dọn rác bến sông...” Bách nói bằng giọng khàn đặc, méo mó, cố tình nói lắp bắp để giả lập trạng thái thiểu năng trí tuệ. “Sét đánh... nổ trạm điện... tôi bị ngã vào cống... xin các cán bộ tha cho...”
Gã bảo vệ giật lấy chiếc thẻ căn cước giả, dùng máy quét cầm tay quét qua mã vạch. Trên màn hình máy quét hiện lên thông tin nhân thân giả lập hoàn hảo do Trần Minh chuẩn bị: *Nguyễn Văn Nam – Công nhân vệ sinh môi trường đô thị*.
Nhìn thấy gương mặt bết bát bùn đất, vết thương ngón tay hoại tử rỉ mủ bốc mùi hôi thối và vết rách rỉ máu quanh cổ của Bách, gã bảo vệ lộ rõ vẻ ghê tởm. Gã ném trả chiếc thẻ căn cước dính bùn xuống đất, khạc nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ: “Mẹ kiếp, đúng là thằng công nhân vệ sinh điên khùng. Cút xéo ngay! Đừng để tao thấy mày lảng vảng ở đây nữa!”
“Cảm ơn... cảm ơn các cán bộ...” Bách lật đật nhặt chiếc thẻ căn cước giả lên, khom lưng cúi đầu đi nhanh về phía góc hẻm tối tối tăm nơi Trần Minh đang chờ sẵn.
Hai gã bảo vệ quay lưng bỏ đi, tiếp tục cuộc tuần tra dọc hành lang ngoài. Đỗ Hữu Tài nhìn màn hình máy tính báo cáo thông tin nhân thân trùng khớp hoàn toàn với dữ liệu công nhân vệ sinh, tặc lưỡi tắt cảnh báo đỏ: “Chỉ là một tên lao công bị thương do tai nạn điện đêm qua. Thuật toán nhận diện dáng đi bị nhiễu do chấn thương vật lý của đối tượng.”
Thoát khỏi vòng vây kiểm tra trong gang tấc, Gia Bách và Trần Minh lách qua những lối đi hẹp, ẩm ướt để tiếp cận khu chung cư cũ nát nơi anh từng sinh sống trước khi bị bắt vào bệnh viện tâm thần An Bình. Tòa nhà năm tầng cũ kỹ, tường vôi bong tróc loang lổ hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt của buổi sớm.
Bách đứng dưới bóng râm của một cây cổ thụ sát mép tường rào chung cư, anh đưa tay lên vuốt nhẹ vết sẹo mổ dài phẳng phiu sau gáy để xoa dịu cơn đau đầu đang dội lên từng cơn dữ dội. Anh nheo mắt, kích hoạt lại kính áp tròng hồng ngoại để kiểm tra lối vào sảnh chính của tòa nhà.
Nhưng ngay khi ánh sáng hồng ngoại quét qua cánh cửa ra vào chung cư cũ, Gia Bách bỗng chết lặng. Toàn thân anh đông cứng lại như bị dội một gáo nước đá lạnh buốt.
Qua lớp kính áp tròng đặc biệt, một mạng lưới tia laser màu đỏ rực, dày đặc và phức tạp gấp hàng chục lần hệ thống camera ngoài phố cổ đang nhấp nháy liên tục, bao vây kín kẽ toàn bộ lối vào sảnh chính. Chiếc camera analog cũ rỉ sét treo trên mái hiên chung cư từ mười năm trước đã biến mất hoàn toàn. Thay thế vào đó là ba chiếc camera hình cầu màu đen bóng loáng của tập đoàn Aegis Neuro, những thấu kính đen ngòm của chúng đang không ngừng xoay trở nhẹ nhàng, phát ra những luồng sóng quét sinh trắc học và nhận diện hành vi thế hệ mới nhất, khóa chặt mọi lối thâm nhập vào căn hộ cũ của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!