Nhạc nềnObsession

Bản Án Truy Nã Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn sốt ác tính chạy dọc tủy sống đưa Gia Bách ra khỏi khoảng tối vô thức bằng một cơn co thắt cơ hoành dữ dội. Anh bật dậy, lồng ngực phập phồng hít thở bầu không khí nồng nặc mùi ẩm mốc, rỉ sét và dầu máy.


Cơn đau từ thùy trán dội xuống nhói buốt như có hàng ngàn mũi kim châm trực tiếp vào màng não. Vết thương hoại tử ở ngón tay trỏ trái đang giật cục liên hồi theo nhịp mạch, rỉ ra thứ mủ vàng hôi hám dưới lớp băng keo cá nhân bẩn thỉu đã bong tróc một nửa. Bách đưa bàn tay phải—nơi dập nát và rộp lên những bọng nước lớn chứa đầy dịch vàng do luồng điện cao áp từ trạm biến áp ngầm phóng trúng—lên quệt ngang mặt. Ngón tay anh chạm vào gò má trái. Vệt nước mắt màu hồng nhạt, hỗn hợp của dịch sinh lý và máu từ võng mạc xuất huyết trong đêm giông bão hôm qua, đã khô cứng thành một đường lằn lạnh ngắt, bám chặt vào lớp da hốc hác của anh.


“Nằm im đi. Cậu vừa qua cơn co giật nơ-ron nửa tiếng trước.”


Tiếng nói trầm khàn của Trần Minh vang lên từ góc tối. Vị cựu cảnh sát hình sự đang ngồi trên một chiếc hòm gỗ cũ, mặc chiếc áo khoác kaki sờn rách dính đầy bùn đất khô vị sông Buông. Bắp vai trái của anh rách sâu một đường dài do đạn sượt, lớp băng gạc trắng quấn quanh vai đã đẫm máu tươi, bốc lên mùi sắt nồng nặc hòa lẫn với mùi khói thuốc lá tắt. Tay phải của Minh vẫn nắm chặt chiếc bật lửa Zippo đồng cũ như một thói quen vô thức để giữ bình tĩnh.


Bách nhìn quanh. Đây là một căn gác lửng chật hẹp, nằm khuất sau những đường ống thông gió rỉ sét của một xưởng in lậu bỏ hoang trong khu phố cổ Nam Khánh. Nguyễn Thùy Linh đang ngồi trước ba chiếc màn hình máy tính CRT dày cộp, những ngón tay ngắn của cô gõ phím nhanh thoăn thoắt, tạo ra những tiếng lách cách khô khốc dồn dập.


“Bách, nhìn lên màn hình đi,” Linh nói, giọng cô run rẩy nhưng đầy căng thẳng. “Họ đã ra tay. Nhanh hơn chúng ta tưởng.”


Trên chiếc tivi màu 14 inch cũ đặt ở góc tường, màn hình đang phát đi bản tin khẩn cấp của Đài Truyền hình Đô thị Nam Khánh. Luồng ánh sáng xanh lét từ tivi hắt lên vách tường loang lổ, chiếu rõ gương mặt của Thiếu tá Phạm Khắc Vũ trong bộ cảnh phục dã chiến chỉnh tề. Ánh mắt ông ta lạnh lùng, sắc bén như một con chim ưng đang nhìn thẳng vào ống kính.


“...Lực lượng đặc nhiệm phòng chống tội phạm nguy hiểm chính thức phát đi bản án truy nã đỏ trên phạm vi toàn quốc đối với đối tượng Gia Bách,” giọng nói trầm hùng, uy lực của Phạm Khắc Vũ dội vào không gian chật hẹp của căn gác. “Đối tượng là bệnh nhân tâm thần đặc biệt nguy hiểm, có tiền sử hoang tưởng bạo lực cực đoan. Đêm qua, lợi dụng tình hình thiên tai mưa bão, đối tượng đã kích hoạt bạo động tại Bệnh viện Tâm thần An Bình, trực tiếp dùng hung khí tấn công và sát hại dã man Bác sĩ Trưởng khoa điều trị Lê Trí trước khi đào tẩu. Đối tượng hiện có vũ trang, cực kỳ xảo quyệt và có khả năng ngụy trang nhân dạng cao. Đề nghị mọi công dân cảnh giác...”


Gia Bách nhìn trừng trừng vào tấm ảnh chân dung của mình bị bêu rếu trên tivi. Đó là tấm ảnh chụp nghiêng góc 45 độ, gương mặt anh hốc hác, ánh mắt đờ đẫn dưới mái tóc cắt ngắn lộ vết sẹo mổ dài sau gáy. Họ đã biến anh từ một nạn nhân bị tước đoạt cuộc đời thành một kẻ sát nhân tâm thần phân liệt trốn nã.


“Lê Trí chết rồi sao?” Bách khàn giọng hỏi, vết siết rách da trên cổ co thắt lại đau nhói, rỉ ra vài vệt máu tươi dính vào lớp gạc ẩm.


“Aegis đã thủ tiêu hắn để bịt đầu mối ngay sau khi cậu trốn thoát,” Trần Minh rít một hơi thuốc lá lạnh, ánh mắt lầm lì vẩn đục sát khí. “Họ cần một con dê tế thần để hợp thức hóa bản án truy nã đỏ. Giờ đây, Phạm Khắc Vũ có quyền nổ súng tiêu diệt cậu ngay tại chỗ mà không cần lệnh tòa án.”


Nguyễn Thùy Linh quay lại, gương mặt tái nhợt dưới mái tóc ngắn sũng nước chưa kịp khô. “Không chỉ có vậy. Bách, tôi vừa cố gắng thâm nhập vào cơ sở dữ liệu định danh số của cậu. Kết quả là...” Cô gõ một phím Enter mạnh mẽ.


Trên màn hình máy tính, một dòng chữ đỏ rực hiện lên: *“Mã định danh không tồn tại. Dữ liệu gốc đã bị xóa vĩnh viễn.”*


“Họ đã kích hoạt giao thức khóa Aegis-Link,” Linh giải thích, giọng nghẹn lại vì lo sợ. “Toàn bộ tài khoản ngân hàng, thẻ căn cước công dân, hồ sơ bảo hiểm y tế và bằng cấp của cậu đã bị xóa sạch khỏi máy chủ hộ tịch quốc gia. Trên giấy tờ pháp lý, Gia Bách chưa từng tồn tại trên cuộc đời này. Tôi đã cố gắng dùng cổng sau của hội đồng y khoa để khôi phục dữ liệu lâm thời, nhưng hệ thống bảo mật của Aegis lập tự động nhận diện và khóa vĩnh viễn dữ liệu gốc.”


Nhìn dòng mã nhị phân tự hủy đang chạy cuộn tròn trên màn hình, thùy trán của Gia Bách bất ngờ giật mạnh. Một luồng xung điện ấm nóng từ vị trí vết sẹo mổ sau gáy—nơi thiết bị vi mạch sinh học siêu nhỏ đang hoạt động ở tần số cao—lan tỏa ra khắp vỏ não. Ý thức của anh đạt đến trạng thái Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%). Tư duy logic toán học siêu việt được kích hoạt lại hoàn toàn, bẻ gãy mọi sự mệt mỏi thể xác.


“Dừng lại, Linh. Đừng gõ nữa,” Bách bước tới, đẩy nhẹ vai Linh sang một bên.


Anh dùng bàn tay phải dập nát, ngón tay run rẩy bám vào bàn phím cơ. Dù ngón trỏ trái đang hoại tử rỉ mủ vàng không thể gõ phím, anh vẫn thao tác cực nhanh bằng tay phải. Nhãn cầu anh chuyển động liên tục dưới mi mắt đỏ sọc xuất huyết võng mạc, chụp lại từng dòng code hex đang phân rã.


“Cấu trúc mã hóa này...” Bách lẩm nhẩm, nhịp tim anh đột ngột tăng vọt lên 110 nhịp/phút. “Đây không phải là thuật toán của Aegis. Đây là cấu trúc đệ quy phi tuyến tính dựa trên ma trận không gian đa chiều của cha tôi, Giáo sư Gia Khiêm.”


Trần Minh đứng bật dậy, chiếc bật lửa Zippo trong tay anh rơi xuống hòm gỗ phát ra tiếng “bộp” khô khốc. “Cậu nói sao? Thuật toán xóa hộ tịch này là của cha cậu?”


“Không,” Bách nghiến chặt răng, nước mắt sinh lý hòa lẫn với dịch hồng rỉ ra từ khóe mắt trái chảy dài xuống má. “Là của tôi. Chính tôi đã hoàn thiện thuật toán 'Neuro-Erase' này 5 năm trước tại Viện Công nghệ Thần kinh để phục vụ cho việc xóa bỏ các vùng nhớ sang chấn tâm lý của bệnh nhân chiến tranh. Tôi đã viết ra cổng sau của nó. Vũ Hải đã cướp đoạt mã nguồn này, sửa đổi nó thành một công cụ xóa bỏ danh tính pháp lý và ký ức của con người trên mạng lưới số hóa.”


Sự thật tàn nhẫn dội vào lòng Gia Bách như một gáo nước đá. Hồ sơ hộ tịch giả mạo tuyên bố anh chưa từng kết hôn, sự biến mất hoàn toàn của vợ Mai Chi và con gái Lam Anh trên giấy tờ hành chính—tất cả không phải là phép thuật, mà là do chính phát minh ban đầu của anh tạo ra. Anh chính là kẻ đã rèn nên lưỡi dao hủy hoại chính cuộc đời mình.


“Bách, chúng ta không có thời gian để dằn vặt,” Trần Minh bước lại gần, đặt bàn tay thô ráp lên vai Bách, bóp mạnh để kéo anh ra khỏi cơn khủng hoảng nhận thức. “Đội tuần tra đô thị của Phạm Khắc Vũ đang thiết lập các chốt kiểm tra sinh trắc học và giấy tờ tùy thân tại tất cả các cửa ngõ dẫn vào khu trung tâm Nam Khánh. Họ đang siết chặt vòng vây. Chúng ta phải di chuyển ngay lập tức.”


Minh ném lên bàn một chiếc mũ bảo hiểm fullface màu đen tuyền và một bộ quần áo ngụy trang đô thị: chiếc áo khoác gió sẫm màu chống thấm nước và một chiếc khẩu trang than hoạt tính dày.


“Linh sẽ ở lại đây để duy trì trạm liên lạc analog,” Minh nói nhanh, tác phong dứt khoát của một cảnh sát đặc nhiệm dạn dày sương gió. “Tôi và cậu sẽ đi xe máy. Chúng ta phải thâm nhập vào nội đô Nam Khánh trước khi trời sáng rõ.”


Bách đội chiếc mũ bảo hiểm lên, lớp kính đen che khuất hoàn toàn gương mặt hốc hác dính máu của anh. “Hệ thống camera giám sát của Aegis hoạt động dựa trên các mắt camera quét sinh trắc học đặt tại các ngã tư lớn. Nếu chúng ta đi đường lộ chính, thuật toán nhận diện dáng đi của Đỗ Hữu Tài sẽ phát hiện ra chúng ta trong vòng 10 giây.”


Anh chỉ tay vào bản đồ điện tử trên màn hình của Linh. “Chúng ta phải di chuyển qua phân khu Khu phố cổ. Nơi đó có những con hẻm chật hẹp, mái tôn che khuất tầm nhìn của vệ tinh và camera quét góc rộng tiêu cự cố định. Đó là những điểm mù công nghệ chưa được số hóa của Nam Khánh.”


“Được, đi thôi!” Minh gật đầu.


Cả hai bước xuống cầu thang tối tăm của xưởng in lậu. Trần Minh dắt chiếc xe máy côn tay cũ không biển số ra khỏi hốc tường phủ đầy bạt nilon. Tiếng động cơ xe máy gầm lên trầm đục trong không gian hẹp, rồi lướt nhanh vào màn sương mù ngột ngạt của buổi sớm Nam Khánh.


Chiếc xe máy lao đi dưới ánh đèn neon màu hồng và xanh lục của những biển quảng cáo khổng lồ của tập đoàn Aegis Neuro treo dọc các tòa nhà chọc trời. Trên các màn hình LED lớn ở ngã tư, gương mặt của Gia Bách liên tục xuất hiện bên cạnh dòng chữ đỏ rực: *“CẢNH BÁO TRUY NÃ ĐỎ: ĐỐI TƯỢNG TÂM THẦN NGUY HIỂM”*. Người dân đô thị đi lại vội vã dưới đường, ai nấy đều cúi đầu nhìn vào màn hình điện thoại cá nhân, hoàn toàn vô thức hiến dâng dữ liệu sinh trắc học cho hệ thống giám sát đang bủa vây xung quanh.


Bách ngồi phía sau, hai tay bám chặt vào hông Minh. Cơn sốt ác tính khiến đầu anh đau như búa bổ, nhưng ánh mắt anh sau lớp kính mũ bảo hiểm lại sắc lạnh như lưỡi dao mổ. Anh nhìn thấy gương mặt mình bị bêu rếu, nhìn thấy cả thành phố đang bị điều khiển bởi chính thuật toán mà anh từng tự hào viết ra.


Chiếc xe máy lách qua một con hẻm nhỏ dốc đứng, leo lên lối thoát hiểm của một tòa nhà chung cư cũ bỏ hoang nhìn thẳng ra tháp trung tâm của Aegis Neuro đang tỏa sáng rực rỡ giữa bầu trời đêm Nam Khánh.


Trần Minh dừng xe sát mép lan can bê tông rạn nứt. Gia Bách bước xuống, tháo chiếc mũ bảo hiểm ra. Gió đêm đô thị thổi mạnh, quất thẳng vào vết siết rách da trên cổ anh, làm mái tóc cắt ngắn của anh bay dựng ngược, lộ rõ vết sẹo mổ dài phẳng phiu sau gáy.


Anh đưa bàn tay trái hoại tử rỉ mủ vào túi quần bảo hộ lao công dính bùn, nắm chặt lấy Chiếc nhẫn cưới bạch kim khắc tên Mai Chi. Kim loại mát lạnh của chiếc nhẫn chạm vào da thịt đau đớn, truyền về một luồng mỏ neo tinh thần mạnh mẽ.


Bách đứng sát mép lan can sân thượng, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập như những dòng máu đỏ rực chảy trong huyết quản của con quái vật công nghệ Nam Khánh bên dưới. Gương mặt anh hốc hác, vệt nước mắt màu hồng nhạt trên má trái phản chiếu ánh sáng neon lạnh lẽo từ tháp Aegis.


“Tôi sẽ lấy lại tất cả,” Bách thầm thì, giọng nói lạnh lùng xé toạc màn đêm đô thị. “Mai Chi, Lam Anh, danh tính của tôi... và cả thuật toán này. Vũ Hải, Cao Tiến, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!