Nhạc nềnObsession

Đồng Minh Thầm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng ban ngày của Bệnh viện Tâm thần An Bình không mang lại cảm giác ấm áp, mà chỉ là một dải màu xám xịt, vô trùng hắt qua những ô cửa kính dày có lưới thép bảo vệ. Buổi sáng hôm sau ca trực đêm đầy nghẹt thở của Nguyễn Minh Hải, Gia Bách bị áp giải ra khỏi phòng giam 404 để đến Sảnh sinh hoạt Khu A. Đầu anh đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm vào vỏ não. Mỗi lần nuốt nước bọt, vòm họng anh lại nhói lên một cơn rát buốt buốt tận tâm can—hậu quả của vết xước rỉ máu do cạnh sắc của viên thuốc Aegis-Calm chà sát dưới gốc lưỡi đêm qua. Vị đắng hóa chất vẫn còn phảng phất nơi đầu lưỡi, một minh chứng tàn nhẫn cho thấy anh đang phải dùng chính cơ thể mình làm chiến trường chống lại sự tẩy não.


Sảnh sinh hoạt Khu A là một không gian rộng lớn, ngột ngạt với sàn gạch men trắng phản chiếu ánh sáng đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Những chiếc bàn ăn bằng inox sáng loáng được bắt vít chặt xuống nền bê tông, xung quanh là những hàng ghế nhựa không có điểm tựa lưng. Ở bốn góc trần nhà cao vút, bốn chiếc camera giám sát 360 độ thế hệ mới của tập đoàn Aegis Neuro liên tục xoay trở nhẹ nhàng. Những thấu kính đen ngòm ấy không chỉ ghi hình, chúng được tích hợp thuật toán nhận diện biểu cảm vi mô thời gian thực, có khả năng phát hiện sự thay đổi cơ mặt nhỏ nhất của bệnh nhân để báo động về trung tâm điều khiển.


Gia Bách ngồi ở chiếc bàn inox sát góc tường phía Tây. Anh cố tình buông thõng hai vai, đầu hơi nghiêng sang một bên, đôi mắt đờ đẫn nhìn chăm chằm vào một điểm vô định trên mặt bàn rỉ sét. Đây là vỏ bọc hoàn hảo của Trạng thái Sương Mù mà anh phải duy trì để đánh lừa hệ thống giám sát. Trong túi áo bệnh nhân màu xanh nhạt, ngón tay anh khẽ chạm vào Chiếc nhẫn cưới bạch kim—mỏ neo tinh thần duy nhất giúp anh giữ vững lý trí giữa địa ngục trần gian này.


Từ phía cửa ngách hành lang, một bóng dáng nhỏ nhắn bước vào, đẩy theo chiếc xe y tế chứa đầy bông băng, ống tiêm và máy đo huyết áp cơ học. Đó là Khánh Vy. Cô mặc bộ đồng phục điều dưỡng màu xanh nhạt hơi rộng so với vóc dáng mảnh mai của mình, mái tóc đen buộc đuôi ngựa gọn gàng dưới chiếc mũ y tế trắng. Gương mặt cô thanh tú nhưng phảng phất nét lo âu thường trực, đôi môi mỏng khẽ cắn nhẹ—một thói quen vô thức mỗi khi cô phải đưa ra những quyết định mạo hiểm vượt ngoài quy chuẩn y tế.


Gia Bách không ngẩng đầu lên, nhưng tai anh đã nhận diện được tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn của cô. Nhịp bước chân của Vy hoàn toàn khác với tiếng kéo lê đầy nghi kỵ của Hải hay tiếng nện gót thô bạo của gã đồ tể Lê Văn Sáng. Đó là nhịp điệu của một người mang lòng trắc ẩn đang phải lẩn trốn trong bóng tối của hệ thống kiểm soát.


Ở phía đối diện sảnh, sát phòng trực hành chính, Y tá trưởng Trần Thị Nghiêm đứng bất động như một bức tượng xám. Bà Nghiêm đã ngoài năm mươi, vóc dáng mập mạp, gương mặt nghiêm nghị không một nếp nhăn biểu cảm. Đôi mắt sắc lẹm của bà ẩn sau cặp kính gọng đen dày cộp liên tục quét qua sảnh sinh hoạt. Tay bà nắm chặt chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng, thỉnh thoảng lại gõ nhẹ vào lòng bàn tay tạo ra những tiếng "cạch... cạch" khô khốc, đầy áp chế. Bà Nghiêm là tai mắt trung thành nhất của bác sĩ Lê Trí, một chốt chặn giám sát nội bộ cực kỳ tàn nhẫn mà không một y tá nào dám lơ là trước mặt.


Khánh Vy đẩy xe y tế dừng lại sát bàn của Gia Bách. Cô giả vờ lật giở cuốn sổ kẹp hồ sơ bệnh án, giọng nói đều đều vô cảm để đánh lừa hệ thống ghi âm của camera trần:

- Bệnh nhân phòng 404, đến giờ kiểm tra huyết áp định kỳ.


Bách từ từ đưa cánh tay gầy guộc ra phía trước. Khi Vy cúi xuống quấn bao đo huyết áp quanh bắp tay anh, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Vy lén nhìn về phía bà Nghiêm đang đứng ở xa, rồi thì thầm bằng một âm lượng cực nhỏ, chỉ đủ để truyền qua lớp khẩu trang y tế mỏng:

- Tôi đã kiểm tra phác đồ điều trị mới của bác sĩ Lê Trí dành cho anh. Nó hoàn toàn bất thường. Lượng Aegis-Calm họ ép anh uống mỗi ngày cao gấp ba lần liều lượng lâm sàng thông thường. Họ không muốn điều trị cho anh... họ đang cố tình phá hủy thùy thái dương của anh.


Nghe đến đây, một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Gia Bách. Anh không bộc lộ bất kỳ phản ứng cơ mặt nào để tránh kích hoạt cảnh báo của camera AI. Thay vào đó, anh đặt bàn tay trái lên mặt bàn inox lạnh buốt. Đầu ngón tay anh bắt đầu gõ nhẹ.


"Tạch... tạch tạch... tạch..."


Đó là Mã hóa Morse bằng gõ ngón tay. Gia Bách sử dụng kiến thức mật mã học thừa hưởng từ người cha quá cố để truyền thông điệp không lời cho Vy. Nhịp gõ của anh đều đặn, tự nhiên như một thói quen vô thức của một bệnh nhân tâm thần phân liệt thể bác học:

- C-A-M-E-R-A-S-W-E-E-P (Camera đang quét).


Vy khẽ chớp mắt, cô hiểu thông điệp của anh. Cô đứng dịch sang bên trái một chút, dùng vóc dáng của mình tạo thành một góc chắn vật lý hoàn hảo, che khuất tầm nhìn của camera góc rộng phía trên trần đối với bàn tay phải của Bách.


Trong lúc bóp quả bóng cao su để bơm hơi vào bao đo huyết áp, Vy nói nhỏ dồn dập:

- Tôi thuộc Nhóm Y tế Liên minh Khánh Vy... chúng tôi không thể đứng nhìn họ dùng bệnh nhân làm vật thí nghiệm sinh học cho tập đoàn Aegis nữa. Tôi đã lén tráo đổi một số mẫu thuốc an thần trong kho dược thành Thuốc đối kháng Naloxone cho anh. Nhưng tôi cần anh phối hợp.


Bách tiếp tục gõ ngón tay lên bàn inox, mã hóa câu trả lời:

- N-E-E-D-G-E-L (Cần gel dẫn điện).


Anh biết, để chế tạo chiếc mũ kích sóng nơ-ron tự chế từ những linh kiện phế thải mà anh đang âm thầm thu thập, anh bắt buộc phải có Gel dẫn điện y tế để làm chất dẫn truyền xung điện qua da đầu, giảm điện trở và ngăn chặn hiện tượng bỏng nhiệt thùy trán khi kích sóng.


Vy khẽ gật đầu. Tay cô lướt nhanh xuống ngăn kéo thứ hai của xe y tế, lén rút ra một lọ nhựa nhỏ màu trắng không nhãn mác—bên trong chứa gel dẫn điện dùng cho siêu âm mà cô đã nhờ bác sĩ thực tập Thùy Trang lén chiết ra từ phòng chẩn đoán hình ảnh. Cùng với đó là hai ống thủy tinh nhỏ chứa Thuốc đối kháng Naloxone được bọc kín trong một lớp bông băng vô trùng.


Nhưng ngay khi Vy vừa chạm tay vào lọ gel, tiếng gõ chìa khóa của bà Nghiêm đột ngột ngưng bặt.


- Khánh Vy! Cô đang làm gì mà lâu thế? - Giọng nói sắc mỏng, lạnh lùng của y tá trưởng Nghiêm vang lên từ phía sau, kéo theo tiếng bước chân nặng nề đang tiến lại gần.


Tim Khánh Vy nảy lên một nhịp dữ dội. Tay cô run bắn, lọ gel dẫn điện suýt chút nữa rơi khỏi các ngón tay xuống sàn gạch men. Nếu lọ gel rơi xuống tạo ra tiếng động, toàn bộ liên minh ngầm của họ sẽ bị phơi bày trước ánh sáng, và cả hai sẽ phải đối mặt với những hình phạt tàn bạo nhất của Lê Trí.


Gia Bách nhận diện được mối đe dọa cực hạn này qua tiếng bước chân của Nghiêm cách lưng Vy đúng năm mét. Thùy trán của anh hoạt động ở công suất tối đa. Anh lập tức đưa ra một quyết định chiến thuật để đánh lạc hướng.


Bách chủ động nhìn xuống mặt bàn inox, hai mắt trợn trừng vô hồn. Anh bắt đầu lắc lư cơ thể một cách dữ dội từ trái sang phải, miệng la hét lớn những chuỗi số Fibonacci vô nghĩa bằng một giọng khàn đặc, đau đớn:

- Một trăm bốn mươi tư! Hai trăm ba mươi ba! Ba mươi tư! Không được chạm vào chúng! Chúng đang phân rã!


Hành vi kích động đột ngột của Bách lập tức kích hoạt hệ thống camera giám sát. Đèn báo động đỏ trên trần nhà nhấp nháy liên tục. Bà Nghiêm khựng bước chân lại, chuyển hướng nhìn thẳng vào Gia Bách với ánh mắt đầy nghi kỵ và ghê tởm. Bà ta rút cây dùi cui điện dắt bên hông ra, quát lớn:

- Điều dưỡng Hải! Sáng! Vào khống chế bệnh nhân phòng 404 ngay!


Sự chú ý của toàn bộ sảnh sinh hoạt và y tá trưởng Nghiêm lúc này hoàn toàn đổ dồn vào biểu hiện điên loạn giả lập của Gia Bách. Tận dụng năm giây vàng ngọc này, Khánh Vy nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Đôi tay cô chuyển động cực nhanh, nhét lọ gel dẫn điện y tế và hai ống Naloxone vào sâu bên trong túi áo khoác bệnh nhân rộng thùng sình của Bách dưới vỏ bọc một miếng bông băng y tế lớn dùng để lau vết thương.


Khi điều dưỡng bạo lực Lê Văn Sáng xông vào sảnh với chiếc còng tay bằng thép rít vang, Vy đã kịp thời lùi lại phía sau, gương mặt tỏ vẻ hoảng sợ tột độ như một nữ y tá trẻ vừa bị bệnh nhân tâm thần tấn công.


Bách để mặc cho Sáng ghì chặt hai tay mình ra sau ghế nhựa, nhưng ánh mắt đờ đẫn của anh đã lén ghi nhận một chi tiết cực kỳ quan trọng: Trong lúc hỗn loạn, Vy đã lén nhét vào khay thức ăn bằng inox của anh một mẩu giấy nhỏ gấp làm tư, được giấu khéo léo dưới đáy chiếc bát nhựa đựng cháo trắng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!