Nhạc nềnObsession

Trận Chiến Điện Từ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ diesel của chiếc xe quét sóng chuyên dụng bên dưới con hẻm nhỏ vọng lên, trầm đục và đều đặn như nhịp tim của một con quái vật sắt thép đang săn mồi. Trong căn hộ 302 chật hẹp, áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực từng người. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn bàn halogen hắt lên vách tường loang lổ, chiếu rõ vệt nước mắt màu hồng nhạt đã khô cứng trên gò má trái của Gia Bách. Vết xuất huyết võng mạc ở mắt trái vẫn chưa tan, khiến tầm nhìn của anh thỉnh thoảng lại bị phủ một lớp sương mờ nhuốm sắc đỏ nhạt. Sau tai trái, vết bỏng nhiệt do ca tự kích sóng đêm qua tấy đỏ lên, nhức nhối theo từng nhịp thở.


“Chúng đang quét dải tần vô tuyến cực nhanh,” Nguyễn Thùy Linh thì thầm, hai tay bám chặt vào mép chiếc máy tính xách tay ThinkPad cũ. Trên màn hình, phần mềm giám sát mạng hiển thị những vệt sóng nhiễu liên tục bị bóp méo. “Tường lửa của Lê Mỹ Hạnh đã khóa chặt toàn bộ cổng kết nối internet ngoài khu vực. Nếu chúng ta phát sóng từ trong phòng này, công suất phát của mạch tivi cũ quá yếu, sóng vô tuyến sẽ bị các bức tường bê tông cốt thép của khu tập thể hấp thụ hết trước khi kịp truyền đến các hộ dân xung quanh. Xe quét sóng của Aegis sẽ định vị được chúng ta trong vòng chưa đầy ba phút.”


Gia Bách đưa bàn tay phải lên gõ nhẹ ngón tay theo nhịp ba ngắn một dài lên mặt bàn gỗ rỉ sét. Lòng bàn tay phải của anh, nơi bị luồng điện cao áp từ trạm biến áp ngầm của bệnh viện An Bình phóng trúng, giờ đây rộp lên những bọng nước lớn chứa đầy dịch vàng, dính bết vào lớp băng gạc ẩm. Ngón tay trỏ bên trái của anh còn tệ hơn; vết thương dưới móng do mảnh thủy tinh tự chấn thương đè lên vết mưng mủ cũ đã bắt đầu hoại tử nhẹ, rỉ ra thứ mủ vàng hôi hám dưới lớp băng keo cá nhân bẩn thỉu. Cơn sốt ác tính do nhiễm trùng máu nhẹ khiến toàn thân anh run rẩy, thùy trán nhói buốt như có hàng ngàn mũi kim châm.


“Chúng ta cần một ăng-ten cộng hưởng khổng lồ,” Bách nói, giọng khàn đặc và méo mó do vết siết rách da trên cổ vẫn còn rỉ máu tươi dính vào lớp gạc ẩm nước sông Buông. Anh quay sang nhìn Trần Minh đang gượng dậy trên sofa. Vết thương rách sâu ở bắp vai trái của vị cựu cảnh sát vẫn rỉ máu thấm qua lớp băng gạc trắng. “Cột thu lôi trên nóc tòa nhà này. Nó là một thanh sắt đặc dài bốn mét, kết nối trực tiếp với hệ thống dây tiếp địa chạy dọc hông chung cư. Nếu tôi nối mạch phát sóng vô tuyến từ chiếc tivi cũ vào chân cột thu lôi, nó sẽ biến toàn bộ khung sắt của tòa nhà thành một trạm phát sóng vô tuyến cực đại tầm ngắn.”


“Nhưng ngoài trời đang giông bão lớn, leo lên đó là tự sát!” Linh ngăn cản, gương mặt tái nhợt dưới mái tóc ngắn sũng nước.


“Nếu không phát được cuốn băng Betacam này, sự hy sinh của Minh và sự giúp đỡ của Khánh Vy sẽ trở nên vô nghĩa,” Bách nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt anh lạnh lùng và kiên định đến đáng sợ. “Hơn nữa, tôi cần sử dụng Mũ kích sóng nơ-ron tự chế để làm thiết bị cộng hưởng. Chip điều tần Nokia bên trong mũ có thể điều chỉnh dải tần của sóng mang ổn định ở mức 185.25 MHz của Kênh 7. Sét đánh và giông bão sẽ tạo ra một lượng điện trường tự nhiên khổng lồ trong không khí, nếu tính toán chính xác, tôi có thể lợi dụng nó để khuếch đại công suất phát sóng lên gấp mười lần.”


Trần Minh nghiến răng gượng đứng dậy, tay phải dắt hờ chiếc bật lửa Zippo đồng cũ vào túi quần. “Tôi đi với cậu. Vai trái tôi bị thương nhưng tay phải vẫn còn lực. Một mình cậu với bàn tay bỏng thế kia không thể kéo cuộn cáp đồng lên nóc nhà trong gió bão được.”


Bách không từ chối. Anh biết giới hạn sinh học của cơ thể mình lúc này đang nằm ở Ngưỡng Quá Tải Não Bộ (Bình cảnh). Anh bọc chiếc mũ kích sóng nơ-ron tự chế—vốn đã được sấy khô một phần bằng đèn halogen nhưng mạch Nokia vẫn còn ẩm—vào một túi nilon kín khí, rồi nhét cuốn băng Betacam chứa lời khai tội ác vào túi trong của chiếc áo khoác bảo hộ lao công dính bùn.


Họ lách qua cửa sau căn hộ, men theo lối cầu thang thoát hiểm rỉ sét dẫn lên sân thượng. Cơn bão ngoại ô gào rú dữ dội, những luồng gió giật mạnh kèm theo mưa đá quất thẳng vào mặt Gia Bách. Nước mưa lạnh buốt dội lên vết siết rách da ở cổ anh, đau rát như bị xát muối. Bách dùng hàm răng cắn chặt sợi dây cáp đồng, tay phải dập nát bám vào các bậc thang sắt trơn trượt, cố gắng không dùng đến ngón trỏ trái đang hoại tử. Trần Minh đi ngay phía sau, dùng bờ vai lành lặn đẩy đỡ lưng Bách qua những đoạn thang gãy.


Khi lên đến sân thượng, không gian hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng sấm sét gầm rú và màn mưa trắng xóa. Ở trung tâm nóc nhà, cột thu lôi bằng sắt đặc đứng sừng sững giữa trời, những tia sét thỉnh thoảng rạch đôi bầu trời đen kịt, phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo lên gương mặt hốc hác của Gia Bách.


“Nối dây vào đây!” Bách hét lớn để át đi tiếng gió bão.


Trần Minh dùng tay phải quấn chặt đầu trần của sợi cáp đồng vào chân cột thu lôi, cố định bằng nhiều lớp băng keo điện. Bách quỳ xuống bên bệ bê tông nứt nẻ, lôi chiếc mũ kích sóng nơ-ron tự chế ra khỏi túi nilon. Anh áp hai điện cực đồng dính gel dẫn điện vào hai thùy thái dương của mình, bật công tắc nguồn từ viên Pin Lithium dung lượng cao.


Xung điện một chiều cực nhẹ bắt đầu truyền vào vỏ não anh. Dưới da đầu sau gáy, ngay vị trí vết sẹo mổ vi phẫu cũ, thiết bị vi mạch sinh học siêu nhỏ nhấp nháy phát ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng kỳ lạ, giúp anh duy trì sự tỉnh táo ở mức Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%) giữa cơn sốt ác tính. Anh đấu nối mạch đầu ra của máy quay Betacam thông qua chip điều tần Nokia vào hệ thống dây dẫn của mũ kích sóng, biến chính bộ não và thiết bị tự chế của mình thành một bộ lọc cộng hưởng để điều chỉnh tần số sóng mang.


“Bắt đầu phát!” Bách ra hiệu cho Linh ở bên dưới qua bộ đàm analog.


Một luồng tín hiệu vô tuyến mạnh mẽ bắt đầu được phóng ra từ cột thu lôi, truyền thẳng vào không trung.


Cùng lúc đó, bên dưới con hẻm tối, chiếc xe quét sóng chuyên dụng của Aegis đột ngột dừng lại. Bên trong khoang điều khiển chật hẹp chứa đầy màn hình radar, Lê Mỹ Hạnh nhíu mày khi nhìn thấy biểu đồ giám sát tần số vô tuyến xuất hiện một cột sóng hình sin cực đại, sắc lẹm đứng sừng sững ở tần số 185.25 MHz.


“Nguồn phát không nằm trong căn hộ!” Hạnh lạnh lùng ra lệnh, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím cơ. “Sóng phát ra từ đỉnh tòa nhà chung cư cổ. Công suất phát đang tăng vọt lên mức bất thường do hiện tượng cộng hưởng điện trường tự nhiên của giông bão. Kích hoạt máy phát nhiễu sóng tần số cao ngay lập tức! Khóa toàn bộ dải tần từ 180 MHz đến 190 MHz!”


Một kỹ thuật viên bên cạnh nhấn nút đỏ. Trên nóc xe quét sóng, cột ăng-ten parabol khổng lồ bắt đầu xoay hướng về phía nóc chung cư, phát ra một luồng sóng nhiễu công suất lớn chạy bằng nguồn điện lưới ba pha của tủ điện hạ thế công cộng địa phương.


Trên nóc nhà, chiếc tivi CRT nhỏ mà Linh dùng để giám sát tín hiệu đột ngột bị phủ một màn sương tuyết trắng xóa. Tiếng rè rè chói tai phát ra từ loa tivi.


“Bách! Tín hiệu bị nhiễu hoàn toàn rồi! Họ đã bật máy phá sóng công nghiệp!” Tiếng Linh hét lên qua bộ đàm.


Thùy trán của Gia Bách giật lên đau đớn. Sóng nhiễu tần số cao của Aegis va đập trực tiếp vào dải tần cộng hưởng của chiếc mũ tự chế anh đang đeo trên đầu, gây ra một hiện tượng phản hồi điện từ ngược cực mạnh. Một dòng điện cảm ứng nhỏ chạy qua da đầu anh, làm vết bỏng sau tai trái bỏng rát, máu mũi bắt đầu rỉ ra hòa lẫn với nước mưa chảy xuống cằm.


*Họ sử dụng máy nhiễu sóng công nghiệp chạy bằng điện lưới đô thị,* Bách suy luận nhanh trong đầu, nhãn cầu chuyển động liên tục dưới mi mắt nhòe mờ. *Xe quét sóng của họ phải cắm nhờ nguồn điện ba pha từ tủ điện hạ thế đặt ở góc ngã tư khu phố cổ để duy trì công suất phát cực đại. Nếu tôi cắt nguồn điện lưới của cả khu phố, máy nhiễu sóng của họ sẽ lập tức bị sập nguồn, buộc họ phải chuyển sang dùng pin dự phòng với công suất yếu hơn nhiều.*


Nhưng anh không thể đi xuống mặt đất lúc này. Thời gian vàng chỉ còn tính bằng giây.


Anh nhìn xuống đường cáp điện chính của tòa nhà chạy từ tủ điện hạ thế ngoài đường, luồn qua một hộp phân phối điện bằng sắt rỉ sét ngay sát mép sân thượng trước khi đi xuống các căn hộ. Do mưa bão lớn, nước mưa đã tràn vào bên trong hộp phân phối điện, tạo ra một môi trường dẫn điện cực tốt.


Bách đưa bàn tay phải bị bỏng điện dập nát lên, run rẩy bám vào thanh sắt lan can để giữ thăng bằng. Anh dùng tay trái—cố gắng né ngón trỏ đang hoại tử—rút sợi dây đồng lõi sợi mảnh còn sót lại trong túi áo bảo hộ lao công. Anh quấn một đầu dây đồng vào thanh sắt tiếp địa của cột thu lôi, đầu còn lại anh uốn cong thành một chiếc móc cơ học.


“Bách! Anh định làm gì thế? Nguy hiểm lắm!” Trần Minh hét lên, cố lao tới giữ lấy anh.


“Tôi sẽ thực hiện Tạo Đoản Mạch Cục Bộ ngược dòng điện!” Bách hét lớn. Anh khom người, ném chiếc móc dây đồng chính xác vào khe hở của hộp phân phối điện chính trên sân thượng, nối tắt pha nóng của đường điện lưới tòa nhà trực tiếp vào hệ thống tiếp địa của cột thu lôi.


Một tiếng nổ kinh hoàng phát ra từ hộp phân phối điện. Tia lửa điện màu xanh lam bắn ra tung tóe, chiếu sáng cả một vùng sân thượng tối tăm. Dòng điện đoản mạch cực mạnh chạy ngược theo đường cáp nguồn, dội thẳng về phía tủ điện hạ thế công cộng ở góc ngã tư khu phố.


*Đoàng! Đoàng!*


Hai tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên dưới đường. Trạm biến áp hạ thế của khu phố cổ phun ra một cơn mưa lửa điện, toàn bộ hệ thống đèn đường, đèn chiếu sáng của các căn hộ xung quanh vụt tắt lập tức. Cả khu phố cổ chìm vào bóng tối tuyệt đối.


Bên trong xe quét sóng của Aegis, toàn bộ hệ thống màn hình giám sát tối đen. Máy phát nhiễu sóng tần số cao công suất lớn đột ngột sập nguồn do mất điện lưới ba pha.


“Mất nguồn điện chính rồi! Chuyển sang dùng pin Lithium dự phòng mau!” Lê Mỹ Hạnh hét lên, gương mặt cô lộ rõ vẻ hoảng hốt lần đầu tiên.


Nhưng quá trình khởi động lại hệ thống dự phòng phải mất ít nhất ba mươi giây.


Trên sân thượng, chiếc tivi CRT giám sát của Linh đột ngột khôi phục lại hình ảnh. Đoạn băng Betacam chứa lời khai tội ác của bệnh viện An Bình bắt đầu được phát sóng mượt mà, đè hoàn toàn lên tần số Kênh 7 địa phương. Trên màn hình của hàng vạn chiếc tivi của cư dân Nam Khánh lúc này, gương mặt Gia Bách hiện ra rõ ràng, giọng nói đanh thép của anh vạch trần tội ác tẩy não vang vọng khắp các căn hộ tối tăm.


“Phát sóng thành công rồi!” Linh hét lên qua bộ đàm, giọng nghẹn ngào nước mắt.


Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài thì một tiếng sấm sét đập mạnh ngay đỉnh đầu. Một luồng điện trường tĩnh điện cực lớn tích tụ trong đám mây giông đột ngột phóng thẳng xuống cột thu lôi trên nóc nhà.


*UỲNH!*


Tia sét khổng lồ đánh trúng đỉnh thanh sắt đặc. Dù hệ thống dây tiếp địa đã phân tán phần lớn năng lượng xuống đất, nhưng một lượng dòng điện cảm ứng điện từ (EMP) cực mạnh vẫn chạy ngược qua sợi cáp đồng, dội thẳng vào chiếc mũ kích sóng nơ-ron tự chế trên đầu Gia Bách.


Chip điều tần Nokia và viên pin Lithium trên mũ phát nổ trong một tiếng “bép” chói tai, bắn ra những tia lửa nhỏ cháy xém cả mảng tóc sau tai trái của anh. Luồng xung điện cực mạnh chạy xuyên qua hai thùy thái dương, kích thích quá mức toàn bộ hệ thống nơ-ron thần kinh của Gia Bách.


“A...!”


Bách thét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Toàn thân anh co giật dữ dội, mắt trái xuất huyết võng mạc bùng lên một màu đỏ máu hoàn toàn trước khi tối sầm lại. Máu tươi từ hai hốc mũi phun ra liên tục, hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt trên mặt. Anh đổ sụp xuống nền bê tông sũng nước mưa, chiếc mũ tự chế bị cháy đen rụng ra khỏi đầu.


“Bách! Gia Bách!” Trần Minh lao tới, dùng cánh tay lành lặn ôm chặt lấy thân hình đang co giật liên hồi của Bách giữa cơn giông bão gào rú.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!