Nhạc nềnObsession

Kênh Truyền Thông Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa rào trút xuống những mái tôn rỉ sét của khu tập thể cũ thuộc phố cổ Nam Khánh vang lên những âm thanh dập dồn, nghẹt thở. Trong khoang sau của chiếc xe van bán tải cũ nát, Gia Bách nằm co quắp trên những tấm bạt nhựa đầy mùi dầu máy và nước sông Buông lạnh buốt. Từng cơn sốt cao ác tính đang thiêu đốt thùy trán của anh, biến những suy nghĩ trong đầu thành những vệt sáng hỗn loạn, giật cục.


Cổ anh bỏng rát. Vết rách do sợi dây thép siết sâu vào da thịt trong cuộc đụng độ trước đó giờ đây dính đầy nước sông bẩn, bắt đầu tấy đỏ và rỉ ra thứ dịch lỏng màu hồng nhạt. Nhưng đau đớn nhất vẫn là ngón tay trỏ bên trái. Vết cắn tự chấn thương đè lên vết thương mưng mủ cũ từ bãi phế liệu đã toác rộng, dính nước sông bẩn thỉu khiến vùng da quanh móng sưng húp, chuyển sang màu xám ngoét và bắt đầu có dấu hiệu hoại tử nhẹ, rỉ ra thứ mủ vàng hôi hám. Lòng bàn tay phải của anh, nơi bị luồng điện cao áp từ trạm biến áp ngầm phóng trúng, dập nát và rộp lên những bọng nước lớn chứa đầy dịch vàng, dính chặt vào lớp vải áo bảo hộ lao công sũng nước.


“Đến nơi rồi. Giúp tôi một tay!”


Tiếng của Nguyễn Thùy Linh vang lên gấp gáp từ phía cửa lái. Cô nhanh chóng bước xuống, kéo sập cánh cửa sắt hoen rỉ của thùng xe. Ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn đường vàng vọt hắt vào, chiếu rõ gương mặt cá tính với mái tóc cắt ngắn sũng nước mưa của nữ nhà báo độc lập. Cô cúi xuống, đỡ lấy bả vai trái đang rách sâu chảy máu của Trần Minh. Vị cựu cảnh sát hình sự nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ, gương mặt phong trần tái nhợt đi vì mất máu và nhiễm lạnh.


Bách lết người ra khỏi thùng xe, bàn tay phải dập nát rẩy run bám vào thành cửa sắt. Anh cảm nhận rõ rệt chiếc nhẫn cưới bạch kim khắc tên Mai Chi vẫn nằm an toàn trong lớp lót túi quần bảo hộ lao công dính bùn đất của mình. Đó là mỏ neo duy nhất giữ cho thùy trán đang quá tải của anh không rơi vào trạng thái sụp đổ nhận thức hoàn toàn. Bên cạnh chiếc nhẫn, chiếc mũ kích sóng nơ-ron tự chế bọc trong túi nilon cũng đã ngấm nước sông lạnh, mạch điều tần Nokia thô sơ bên trong im lìm không một tiếng động.


Linh dìu cả hai đi qua dãy hành lang hẹp, tối tăm của khu tập thể ba tầng xây dựng từ thập niên tám mươi. Không gian nơi đây ngột ngạt, nồng nặc mùi ẩm mốc của gạch vữa mục nát, mùi cá kho tương và khói than tổ ong từ những căn hộ xung quanh. Bên ngoài ô cửa sổ hành lang, một mạng lưới dây điện, cáp viễn thông chằng chịt như một mạng nhện khổng lồ đen ngòm treo lơ lửng giữa trời mưa bão, chắn tầm nhìn hướng về những tòa tháp chọc trời rực rỡ ánh đèn neon của tập đoàn Aegis Neuro phía bên kia sông.


Bước vào căn hộ số 302 ở cuối dãy, Linh khóa chặt ba lớp khóa cơ học, kéo rèm che kín ô cửa kính nứt nẻ. Căn phòng chỉ rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, bừa bộn những chồng sách báo cũ, máy ghi âm, băng từ và các thiết bị quay phim cầm tay. Một chiếc đèn bàn halogen tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt, ấm áp nhưng không đủ xua đi bầu không khí căng thẳng đang bao trùm.


“Minh, nằm xuống đây.” Linh đỡ Trần Minh nằm lên chiếc sofa rách nách, nhanh chóng mở hộp y tế cá nhân. Cô dùng kéo cắt phăng vạt áo khoác kaki đẫm máu của Minh, để lộ vết thương rách sâu hoắm ở bắp vai trái do đạn sượt. Linh đổ cồn sát trùng trực tiếp lên vết thương. Minh gồng người, hai tay bám chặt vào thành ghế, mồ hôi hột tuôn ra như tắm nhưng không hề kêu một tiếng.


Trong lúc Linh băng bó cho Minh, cô ngoảnh lại nhìn Gia Bách đang ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ cạnh bàn làm việc. Dưới ánh đèn halogen, Linh bàng hoàng nhìn thấy vệt nước mắt màu hồng nhạt—hỗn hợp của nước mắt sinh lý và máu từ võng mạc bị xuất huyết—đã khô cứng thành một vệt dài lạnh ngắt trên gò má trái dính muội than của anh. Sau tai trái anh, vết bỏng nhiệt đỏ rát từ chiếc mũ kích sóng tự chế lộ ra dưới mái tóc ướt sũng, tấy đỏ lên một cách đáng sợ.


“Anh Bách, để tôi sát trùng ngón tay và cổ cho anh. Vết thương của anh bắt đầu hoại tử rồi, nếu không xử lý ngay sẽ bị nhiễm trùng máu cấp tính.” Linh lo lắng nói, tay cầm lọ oxy già tiến lại gần.


“Không cần. Băng bó cho Minh trước.” Giọng Bách khàn đặc, méo mó do vết rách ở cổ họng vẫn đang rỉ máu. Anh dùng bàn tay phải dập nát tự quấn một dải băng gạc sạch quanh cổ để che đi vết siết, sau đó dùng răng cắn chặt đầu gạc để cố định. Đối với ngón trỏ trái đang mưng mủ, anh chỉ lạnh lùng dùng rượu y tế đổ lên, nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đỉnh chẩm, rồi tự băng kín lại bằng băng keo cá nhân. “Chúng ta không có nhiều thời gian. Tài liệu đâu?”


Linh lau vội vệt nước mưa trên mặt, mở chiếc ba lô chống nước, lấy ra chiếc ổ cứng di động được mã hóa và tập ảnh chụp từ Sổ tay trực ca đêm của y tá trưởng Nghiêm mà Khánh Vy đã tuồn ra.


“Toàn bộ dữ liệu về phác đồ điều trị bằng hóa chất Aegis-Calm, danh sách các nhà khoa học bị mất tích tại Khu 501, và cả báo cáo tài chính bẩn của Lê Trí đều ở đây.” Linh cắm ổ cứng vào chiếc máy tính xách tay ThinkPad cũ của mình. Đôi mắt cô ánh lên sự căm phẫn tột cùng của một nhà báo điều tra. “Tôi đã thiết lập một đường truyền VPN bảo mật đa lớp kết nối thẳng tới máy chủ của mạng lưới truyền thông độc lập quốc tế tại Thụy Sĩ. Chỉ cần tải tệp tin này lên, tội ác của bệnh viện An Bình và tập đoàn Aegis sẽ bị phơi bày trước công chúng trong vòng năm phút.”


Linh gõ phím nhanh thoăn thoắt, ngón tay cô hơi run nhẹ. Trên màn hình máy tính, tiến trình tải lên tệp dữ liệu nặng 1.2 Gigabyte bắt đầu chạy.


*1%... 5%... 12%... 14%...*


Đột ngột, thanh tiến trình dừng lại bất động. Biểu tượng kết nối mạng ở góc phải màn hình chuyển từ màu xanh sang một dấu chấm than màu vàng nhạt, rồi biến mất hoàn toàn. Chiếc router wifi đặt trên nóc tủ sách chớp đỏ liên tục.


“Mất mạng rồi?” Linh nhíu mày, nhanh chóng kiểm tra cổng cáp quang phía sau router. “Không thể nào, đường truyền này là cáp quang độc lập tôi thuê riêng dưới danh nghĩa một công ty bình phong.”


Cô lập tức rút điện thoại cá nhân, bật kết nối dữ liệu di động 4G thông qua một chiếc SIM rác ẩn danh vừa mua sáng nay. Nhưng ngay khi cô vừa bật dữ liệu, màn hình điện thoại đột ngột chuyển sang màu đen, hiển thị một dòng chữ ngắn gọn bằng tiếng Anh: *“SIM locked / Network unregistered” (SIM bị khóa / Mạng không đăng ký).* Chỉ trong vòng mười giây, chiếc điện thoại hoàn toàn biến thành một cục gạch vô dụng.


“Chuyện gì đang xảy ra thế này?” Linh hoang mang, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán.


“Bức tường lửa thông tin của Aegis.” Gia Bách đứng dậy, bước lại gần màn hình máy tính. Ánh mắt anh lạnh lùng quét qua các dòng lệnh hệ thống đang báo lỗi kết nối. “Trưởng nhóm Giám sát Thông tin mạng của họ—Lê Mỹ Hạnh—đã kích hoạt giao thức cô lập vĩ tuyến. Họ không chỉ chặn IP của căn hộ này, họ đã phong tỏa toàn bộ dải băng thông cáp quang và khóa cứng tất cả các trạm thu phát sóng di động (BTS) trong phạm vi bán kính năm trăm mét xung quanh khu phố cổ này.”


“Họ định vị được chúng ta rồi sao?” Linh run rẩy hỏi, tay nắm chặt chiếc ổ cứng.


“Chưa.” Trần Minh gượng ngồi dậy trên sofa, bả vai trái đã được băng bó tạm thời nhưng máu vẫn thấm đỏ một góc gạc. “Nếu họ định vị được chính xác, đặc nhiệm của Phạm Khắc Vũ đã ập vào đây từ lâu rồi. Hạnh chỉ đang dùng biện pháp bao vây diện rộng. Họ biết chúng ta đã dạt vào khu vực này, nên họ thà giết lầm còn hơn bỏ sót, cắt đứt toàn bộ kết nối internet của cả khu dân cư để ngăn chặn dữ liệu bị phát tán.”


“Vậy chúng ta phải làm sao?” Linh tuyệt vọng nhìn chiếc máy tính. “Không có internet, chiếc ổ cứng này chỉ là một cục sắt vụn. Sáng mai, khi bão tan, đặc nhiệm sẽ tiến hành rà soát từng căn hộ. Chúng ta sẽ bị tóm gọn trước khi sự thật được công bố.”


Gia Bách im lặng. Anh đưa bàn tay phải dập nát lên gõ nhẹ ngón tay theo nhịp 3 ngắn 1 dài lên mặt bàn gỗ—thói quen vận động vô thức giúp thùy trán của anh hoạt động ở hiệu suất tối đa giữa cơn sốt ác tính. Bộ não của một nhà khoa học thần kinh xuất chúng đang nhanh chóng phân tích và tái dựng lại mạng lưới giám sát của đối thủ trong không gian não bộ 3D.


*Lê Mỹ Hạnh kiểm soát tuyệt đối hạ tầng mạng số hóa. Mọi giao thức TCP/IP, mọi gói dữ liệu mã hóa truyền qua cáp quang hay sóng di động đều phải đi qua cổng kiểm soát trung tâm của siêu máy chủ Aegis. Ở đó, các bộ lọc AI sẽ lập tức nhận diện và triệt tiêu bất kỳ tệp tin nào có chữ ký số trùng khớp với tài liệu của An Bình.*


*Muốn phá vỡ một cái lồng kỹ thuật số, ta phải dùng một thứ mà thuật toán AI của họ không thể nhận diện được làm dữ liệu.*


*Sóng analog.*


Bách đột ngột dừng gõ ngón tay. Ánh mắt anh hướng về góc tối của căn phòng, nơi đặt một chiếc tivi CRT Sony Trinitron 21 inch cũ kỹ bám đầy bụi bẩn—loại tivi bóng đèn hình lồi từ những năm chín mươi mà Linh nhặt về để làm đạo cụ ngụy trang.


“Linh, cô có máy ghi âm băng từ hoặc máy quay phim analog cũ không?” Bách hỏi, giọng nói dứt khoát.


“Có... tôi có một chiếc máy quay băng Cassette Betacam cầm tay đời cũ của đài truyền hình bỏ hoang, vẫn còn hoạt động tốt. Nhưng để làm gì?” Linh ngơ ngác.


“Chúng ta sẽ không dùng internet nữa.” Gia Bách bước lại gần chiếc tivi cũ, tay rút chiếc Tuốc-nơ-vít mài mỏng từ thìa inox đang dắt trong cạp quần bảo hộ lao công ra. “Chúng ta sẽ phát sóng trực tiếp bằng sóng vô tuyến tần số ngắn VHF/UHF. Hệ thống giám sát hiện đại của Aegis chỉ tập trung quét các giao thức số hóa; sóng truyền hình analog cổ điển chính là điểm mù công nghệ của họ.”


Trần Minh lập tức hiểu ra kế hoạch của Bách. Anh gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ thán phục. “Đúng thế. Khu phố cổ này vẫn còn rất nhiều hộ gia đình nghèo và người già sử dụng tivi anten râu đời cũ để xem các kênh truyền hình địa phương. Nếu chúng ta phát đè tín hiệu lên tần số của đài truyền hình Nam Khánh, hàng vạn cư dân sẽ trực tiếp nhìn thấy và nghe thấy lời khai của Bách ngay trên tivi của họ. Aegis không thể chặn từng chiếc tivi của người dân trong đêm nay.”


“Nhưng làm sao một chiếc tivi cũ có thể biến thành máy phát sóng?” Linh hoài nghi nhìn Gia Bách.


“Nguyên lý cơ bản của kỹ thuật điện tử truyền thông.” Gia Bách dùng tay phải bọc gạc bám chặt lấy cán chiếc Tuốc-nơ-vít mài mỏng từ thìa inox, bắt đầu tháo các ốc vít rỉ sét phía sau vỏ nhựa của chiếc tivi Sony cũ. Cơn đau từ ngón trỏ trái hoại tử dội lên từng đợt khiến trán anh vã mồ hôi lạnh, nhưng đôi tay anh vẫn chuẩn xác đến kinh ngạc nhờ phản xạ vi phẫu được khôi phục ở mức 60% nhận thức.


Khi tấm vỏ nhựa phía sau chiếc tivi rụng xuống, một mùi bụi bặm, mùi keo khô và mùi kim loại cũ bốc lên nồng nặc. Bách ghé sát mắt quan sát bảng mạch in hai lớp bám đầy mạng nhện.


“Linh, mang cho tôi một cuộn dây đồng mảnh, băng keo điện và một chiếc kéo.” Bách ra lệnh.


Linh nhanh chóng lục tìm trong đống đồ nghề của mình và mang lại những thứ Bách yêu cầu. Bách dùng chiếc Tuốc-nơ-vít mài dẹt để định vị bộ biến điệu tần số vô tuyến (RF modulator) và mạch dao động nội (local oscillator) trên bảng mạch tivi.


“Mỗi chiếc tivi CRT đều có một bộ biến điệu RF để chuyển đổi tín hiệu hình ảnh và âm thanh thành tần số sóng vô tuyến để hiển thị lên màn hình. Nếu chúng ta đảo ngược mạch phản hồi của bộ biến điệu này, biến nó từ bộ thu thành bộ phát, đồng thời sử dụng cuộn cảm dây đồng quấn thêm để thay đổi tần số dao động nội, chúng ta có thể ép nó phát ra sóng VHF ở dải tần từ 174 MHz đến 230 MHz—trùng khớp với kênh 7 và kênh 9 của đài truyền hình địa phương.”


Bách dùng kéo cắt đứt hai đường mạch dẫn tín hiệu từ anten vào bộ trộn tần. Ngón tay trỏ trái nhiễm trùng sưng tấy khiến anh không thể dùng lực bấm, anh phải dùng răng cắn chặt sợi dây đồng mảnh, bóc lớp vỏ nhựa cách điện, rồi quấn thủ công sợi đồng quanh lõi ferrite của cuộn cảm dao động nội. Anh tỉ mỉ quấn đúng mười hai vòng dây—con số tính toán chính xác để dịch chuyển tần số sóng mang về mức 185.25 MHz của Kênh 7.


Tiếp đó, Bách đấu nối đường ra của bộ biến điệu RF đã được sửa đổi trực tiếp vào hệ thống khung lưới sắt bảo vệ ngoài cửa sổ ban công để biến toàn bộ khung sắt thành một chiếc anten phát sóng cực đại tầm ngắn.


“Xong rồi. Kết nối máy quay vào đây.” Bách chỉ vào hai đầu dây điện hở mà anh vừa câu ra từ mạch trung tần của tivi.


Linh vội vã khênh chiếc máy quay Betacam nặng nề đặt lên bàn, cắm giắc cắm tín hiệu video và audio analog vào hai đầu dây điện của Bách, cố định chúng bằng băng keo điện. Cô lắp cuốn băng từ Betacam mới vào khoang chứa, bật nguồn máy quay. Chiếc đèn LED nhỏ trên thân máy quay sáng lên màu xanh lá.


“Bách, anh đã sẵn sàng chưa?” Linh nhìn anh, giọng cô run lên vì xúc động. Cô biết, một khi hình ảnh này được phát đi, Gia Bách sẽ chính thức tuyên chiến với cả một tập đoàn công nghệ quyền lực nhất quốc gia, và tính mạng của tất cả họ sẽ bị đặt lên bàn cân.


Gia Bách nhìn vào ống kính máy quay đen ngòm. Anh vuốt lại vạt áo bảo hộ lao công dính bùn đất, để lộ vết rách rỉ máu quanh cổ và vết bỏng sau tai trái. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ sọc rỉ nước mắt màu hồng nhạt dưới ánh đèn halogen, nhưng thần thái của anh lại toát lên một vẻ kiên định, lạnh lùng của một người đã bước qua cái chết để đòi lại danh tính.


“Bắt đầu đi.” Bách nói.


Linh nhấn nút ghi hình trên máy quay Betacam. Cuộn băng từ bên trong bắt đầu quay với tiếng rít cơ học đều đặn.


“Tôi tên là Gia Bách, cựu Trưởng nhóm nghiên cứu Thuật toán Nơ-ron tại Viện Công nghệ Thần kinh Nam Khánh,” Bách bắt đầu phát biểu, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép của anh truyền thẳng vào microphone của máy quay, qua bộ biến điệu RF tự chế của chiếc tivi Sony, biến thành sóng vô tuyến VHF lan tỏa ra không gian qua khung sắt ban công. “Sáu tháng trước, tôi bị tập đoàn Aegis Neuro dàn dựng một vụ tai nạn xe hơi mưu sát sau khi từ chối bàn giao mã nguồn của thuật toán 'Neuro-Erase'—một công cụ xóa ký ức diện rộng được ngụy tạo dưới danh nghĩa y tế để phục vụ mục đích kiểm soát hành vi quân sự của Tướng Cao Tiến và Giám đốc Vũ Hải...”


Bách lần lượt đưa Sổ tay trực ca đêm của An Bình lên trước ống kính, lật từng trang ghi chép về phác đồ điều trị hóa chất độc hại, danh sách các nạn nhân bị tẩy não tại Khu 501, và các tài liệu tài chính bẩn. Anh đọc rõ ràng từng cái tên, từng thông số y khoa thực nghiệm với sự chính xác tuyệt đối của năng lực Eidetic Memory.


Cùng lúc đó, tại trung tâm điều khiển an ninh tối tân của tòa tháp Aegis Neuro, dải màn hình LED khổng lồ hiển thị bản đồ số hóa của Nam Khánh đột ngột nhấp nháy những cảnh báo đỏ dồn dập ở phân khu phố cổ.


Lê Mỹ Hạnh đang gõ phím nhanh như gió bỗng khựng lại. Đôi mắt lạnh lùng sau cặp kính gọng đen của cô nheo lại khi nhìn thấy biểu đồ giám sát tần số vô tuyến (RF) của khu vực Phố cổ xuất hiện một cột sóng dị thường tăng vọt ở dải tần 185.25 MHz.


“Trưởng nhóm! Có sự cố!” Một kỹ thuật viên IT cấp dưới hét lên, giọng hoảng hốt. “Tín hiệu của Kênh truyền hình 7 Nam Khánh đang bị một nguồn phát sóng lạ đè tần số. Sóng phát ra từ một điểm cực kỳ thấp trong khu phố cổ, không qua máy chủ cáp quang của chúng ta!”


Hạnh lập tức điều hướng một màn hình phụ hiển thị luồng phát sóng của Kênh 7. Trên màn hình, hình ảnh một người đàn ông hốc hác, cổ quấn băng dính máu, đang bình thản đọc các tài liệu mật của An Bình hiện ra rõ mống một, rè rè nhưng hoàn toàn có thể đọc được chữ.


“Gia Bách...” Hạnh nghiến răng, gương mặt thông minh bỗng chốc trở nên xám ngoét vì giận dữ. “Nó không dùng mạng internet. Nó đang dùng sóng analog cổ điển để lách qua hệ thống tường lửa của chúng ta!”


Cô lập tức đứng dậy, đập mạnh tay xuống bàn làm việc, giọng nói lạnh lùng phát ra mệnh lệnh khẩn cấp qua hệ thống liên lạc nội bộ: “Đội tuần tra cơ động chú ý! Định vị ngay nguồn phát sóng vô tuyến dải tần VHF 185 MHz tại phân khu 3 phố cổ. Điều động xe quét sóng chuyên dụng và xe gây nhiễu di động tiến vào khu vực ngay lập tức! Bằng mọi giá phải dập tắt nguồn phát này trong vòng ba mươi phút!”


Tại căn hộ chung cư 302, Gia Bách vừa kết thúc lời khai của mình. Linh nhấn nút dừng máy quay, nhanh chóng tháo cuộn băng Betacam nóng hổi ra khỏi khoang chứa và nhét vào túi bảo vệ chống nước.


“Chúng ta phát sóng được gần hai phút rồi. Tín hiệu chắc chắn đã phủ khắp khu phố cổ và một phần quận lân cận.” Linh nói, ngực phập phồng thở dốc vì căng thẳng. “Nhưng Aegis chắc chắn đã phát hiện ra tần số này.”


Bách bước lại gần cửa sổ, khẽ hé tấm rèm nhìn xuống con hẻm nhỏ chật hẹp phía dưới. Cơn mưa giông ngoài trời vẫn đang gào rú, nhưng lấn át cả tiếng sấm sét và tiếng mưa rơi dập dồn, là một tiếng động cơ diesel trầm đục, nặng nề đang từ từ tiến vào đầu đường khu phố cổ.


Một chiếc xe tải màu đen ngòm, trên nóc trang bị những cột ăng-ten xoay tròn liên tục và hệ thống máy quét tần số vô tuyến công suất lớn, đang chậm rãi rẽ qua góc phố, ánh đèn pha cực sáng của nó quét qua những vách tường loang lổ của khu tập thể cũ kỹ, tiến thẳng về phía tòa nhà của họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!