Nhạc nềnObsession

Đấu Trí Trên Cầu Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ hai thì của chiếc Honda Win cũ nát rú lên như một con thú điên dại giữa màn sương mù bến sông ngoại ô. Trần Minh lao thẳng xe vào lối vào hẹp của lò gạch bỏ hoang, bánh xe nghiến trên những mảnh gạch vụn phát ra tiếng rít chói tai. Không đợi xe dừng hẳn, Minh quăng chiếc bật lửa Zippo đã bật sẵn lửa vào đống rơm khô tẩm dầu hỏa sát vách đất. Một quầng lửa đỏ rực bùng lên, kèm theo làn khói đen kịt, che khuất tầm nhìn của Đại úy Lê Văn Bản và ba gã đàn em tha hóa.


“Bách! Bám chặt!” Minh hét lớn, một tay ghì chặt ghi-đông, tay kia lôi xốc Gia Bách từ dưới gầm lò gạch tối tăm lên yên sau xe.


Gia Bách nghiến răng đến mức nứt cả khóe môi, dùng chút lực tàn cuối cùng để bám lấy hông áo khoác kaki sờn cũ của Minh. Cơn sốt cao ác tính đang thiêu đốt thùy trán của anh, khiến từng tế bào thần kinh như bị nung đỏ. Vết thương dưới móng tay trỏ trái hoại tử nhẹ rỉ mủ vàng nhạt nhức nhối thấu xương, nhưng anh buộc phải bóp chặt nó vào mạn sườn để cơn đau vật lý cắt đứt cơn co giật nơ-ron đang chực chờ bùng phát. Chiếc xe máy lao vút ra ngoài giữa tiếng súng rulo nổ vô vọng của Lê Văn Bản chìm trong làn khói rơm nồng nặc.


Nhưng cuộc đào thoát không hề dễ dàng. Tiếng còi hú dồn dập của lực lượng đặc nhiệm do Thiếu tá Phạm Khắc Vũ chỉ huy đã vang lên sát sạt phía sau. Vũ không phải là gã cảnh sát địa phương tham lam và chậm chạp như Bản; ông ta là một thợ săn chuyên nghiệp với mạng lưới xe dã chiến và chó nghiệp vụ tinh nhuệ.


Cơn mưa rào ngoại ô bất ngờ đổ xuống như trút nước, biến con đường đất đỏ ven sông thành một bãi bùn nhão nhoét. Chiếc xe máy của Minh chao đảo dữ dội, bánh sau trượt dài trên bùn sình. Phía sau họ, ánh đèn pha cực sáng của hai chiếc SUV đặc chủng đã xé toạc màn mưa, chiếu thẳng vào lưng Gia Bách.


“Chúng chặn đường lộ chính rồi!” Minh hét lên qua tiếng mưa gầm rú, bẻ lái lao thẳng về phía cây cầu sắt cũ bắc qua sông Buông—cây cầu đường sắt từ thời Pháp thuộc nay đã bỏ hoang, chỉ còn lại những thanh dầm rỉ sét xám xịt đứng sừng sững giữa trời mưa bão.


Chiếc xe máy trượt ngã ngay sát chân cầu sắt. Minh và Bách bị hất văng xuống nền đá dăm sắc nhọn. Cú ngã khiến vết thương cứa rách sâu trên cổ Bách rách miệng, máu tươi hòa lẫn nước mưa đỏ ngầu thấm đẫm vạt áo bảo hộ lao công. Lòng bàn tay phải bị bỏng điện của anh dập nát dưới lớp đá dăm, rỉ dịch vàng đau rát tột cùng. Minh lồm cồm bò dậy, vai trái của anh rách một mảng lớn do đạn sượt từ cuộc đụng độ trước đó, máu chảy ướt đẫm áo khoác.


“Lên cầu! Nhanh!” Minh dìu Bách lết từng bước lên những thanh tà-vẹt gỗ mục nát của cây cầu sắt.


Nhưng khi họ mới đi được một phần ba chiều dài cây cầu, ánh đèn pha cực mạnh từ phía đầu cầu đối diện bất ngờ bật sáng, quét thẳng vào mặt họ. Hai chiếc xe bán tải của đặc nhiệm đã khóa chặt đầu cầu bên kia. Phía sau lưng, Thiếu tá Phạm Khắc Vũ cùng đội hình chiến thuật bọc lót kỹ lưỡng cũng đã phong tỏa lối rút lui duy nhất. Họ bị dồn vào giữa cây cầu sắt, bên dưới là dòng sông Buông mùa lũ cuộn chảy xiết, đục ngầu phù sa và đầy những xoáy nước tử thần.


“Gia Bách! Trần Minh! Các anh đã bị bao vây!”


Giọng nói trầm hùng, lạnh lùng của Thiếu tá Phạm Khắc Vũ vang lên qua loa pin cầm tay, át cả tiếng sấm sét gầm rú trên bầu trời. Vũ bước lên phía trước, cảnh phục dã chiến đẫm nước mưa, gương mặt cương nghị không một chút dao động. “Hạ vũ khí và bước ra ngoài. Đừng bắt chúng tôi phải nổ súng. Các anh không còn đường lui đâu.”


Trần Minh che chắn trước người Bách, tay lăm lăm thanh sắt gãy nhặt từ đường ray, mắt liếc xuống dòng nước cuộn chảy dưới chân cầu cách mặt tà-vẹt gần mười lăm mét. “Bách, nhảy không? Dưới này sâu, nhưng nước xiết lắm.”


Bách không trả lời. Bộ não của anh đang hoạt động ở mức Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%) dù đang bị cơn sốt hành hạ. Anh biết, nếu nhảy ngay bây giờ, họ sẽ làm bia tập bắn cho các họng súng bắn đạn cao su và đạn thật của đặc nhiệm. Họ cần một khoảng trống thời gian, một sự do dự từ phía đối phương.


Anh đẩy nhẹ Minh ra, bước lên một bước. Ánh đèn pha rọi thẳng vào gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của anh. Vết rách trên trán rỉ dịch vàng đóng vảy, vệt nước mắt màu hồng nhạt bám khô trên gò má trái dính muội than, và vết bỏng nhiệt đỏ rát sau tai trái lộ ra dưới mái tóc ướt sũng nước mưa. Anh trông giống như một bóng ma bước ra từ địa ngục, nhưng ánh mắt anh lại sáng lên một vẻ tỉnh táo đến tàn nhẫn.


Vũ ra hiệu bằng tay. Một hạ sĩ trẻ, dáng người mảnh khảnh nhưng rắn rỏi, bước lên phía trước đội hình, chĩa thẳng họng súng trường bọc thép vào ngực Gia Bách. Ngón tay trỏ của người lính trẻ đặt trên vành cò súng, hơi run nhẹ dưới làn mưa lạnh.


Gia Bách lập tức kích hoạt kỹ năng Đọc Nguội (Cold Reading). Anh không nhìn vào họng súng, mà tập trung toàn bộ thùy trán vào những chi tiết vật lý trên cơ thể người lính trẻ đối diện.


Đầu tiên là chiếc nhẫn bạc rẻ tiền trên ngón áp út tay trái của anh ta—lớp mạ niken đã bong tróc lộ ra phần đồng đỏ bên trong, chứng tỏ nó được mua từ một cửa hàng trang sức bình dân ngoại ô và đã đeo liên tục nhiều năm. Trên báng súng trường của anh ta có một vết trầy xước hình chữ V ngược rất đặc trưng, không phải do va chạm chiến thuật mà là vết cứa cố ý của một vật sắc nhọn—giống như vết cào của móng tay trẻ con.


Nhưng chi tiết chí mạng nhất nằm ở cổ áo dã chiến của anh ta. Dù trời mưa rất to, nhưng khi gió thổi mạnh, Bách vẫn ngửi thấy một mùi hương cực kỳ đặc trưng phát ra từ nếp gấp cổ áo của người lính: mùi lưu huỳnh nhẹ trộn lẫn với mỡ cừu. Đó là mùi của thuốc mỡ salicylic chuyên dùng để điều trị bệnh chàm da trẻ sơ sinh (infantile eczema). Đồng thời, dưới móng tay của người lính có những vệt sẫm màu của mực tím—loại mực đánh dấu bệnh án tại các phòng khám nhi từ thiện ngoại ô đô thị Nam Khánh.


Một chuỗi liên tưởng không gian 3D bùng nổ trong thùy trán của Gia Bách. Anh đã có câu trả lời.


“Cậu có một đứa con gái... chưa đầy sáu tháng tuổi,” Bách mở miệng, giọng nói trầm ấm, đều đặn của một vị giáo sư y khoa vang lên giữa tiếng mưa rơi dập dồn trên mặt cầu sắt.


Người lính trẻ khựng lại. Đôi mắt anh ta mở to dưới vành mũ dã chiến, ngón tay trên cò súng cứng đờ.


“Mày nói nhảm cái gì đó? Đứng im!” Vũ quát lớn, nhưng Bách vẫn không dừng lại. Anh tiến thêm nửa bước, mắt nhìn thẳng vào mống mắt đang giãn nở của người lính trẻ.


“Con gái cậu đang bị chàm sữa nặng ở vùng cổ và má. Cậu phải bôi thuốc mỡ salicylic cho con mỗi sáng trước khi vào ca trực. Vết xước trên báng súng kia... là do con bé vô tình cào vào khi cậu bế nó lần cuối trước khi hành quân.” Bách nói chậm rãi, từng lời như những nhát dao mổ xẻ tâm lý đối phương. “Cậu đeo chiếc nhẫn bạc rẻ tiền đó vì lương của một hạ sĩ đặc nhiệm không đủ để cậu trang trải tiền viện phí tại các bệnh viện tư nhân của tập đoàn Aegis. Cậu phải đưa con đến phòng khám nhi từ thiện của giáo xứ ngoại ô mỗi tuần để nhận mực tím và thuốc mỡ miễn phí.”


“Làm sao... làm sao ông biết?” Giọng người lính trẻ run lên bần bật. Họng súng trong tay anh ta bắt đầu lệch đi 3 độ sang bên phải.


“Tôi là một nhà khoa học thần kinh,” Bách ho khan một tiếng, máu tươi từ vòm họng rách nát rỉ ra khóe môi dính nước mưa. “Và tôi biết loại thuốc mà con cậu đang dùng thực chất là một sản phẩm phụ bị đào thải từ dự án 'Ký Ức Trắng' của tập đoàn Aegis Neuro. Họ đang thử nghiệm các hoạt chất ức chế nơ-ron liên kết trên trẻ em nghèo tại các phòng khám từ thiện ngoại ô dưới danh nghĩa thuốc mỡ da liễu. Con gái cậu... đang bị suy giảm nhận thức nhẹ thùy trán mà cậu không hề hay biết. Cậu có chú ý thấy con bé dạo gần đây ít khóc hơn, ít phản xạ với tiếng động của bố hơn không?”


“Không... không thể nào...” Gương mặt người lính trẻ tái mét dưới ánh đèn pha. Lời nói của Bách như một luồng điện cực mạnh đánh thẳng vào tâm lý phòng vệ yếu ớt nhất của một người cha. Ký ức về đứa con gái nhỏ nằm im lìm trong nôi, ánh mắt ngơ ngác thiếu sức sống dội về trong tâm trí anh ta.


“Cậu đang chĩa súng vào người duy nhất có thể bẻ gãy thuật toán đó để cứu con cậu,” Bách nói bằng giọng trầm ấm đầy thuyết phục, ngón tay phải của anh khẽ nắm chặt chiếc nhẫn cưới bạch kim dính bùn đất trong túi quần bảo hộ lao công làm mỏ neo cảm xúc. “Nếu tôi chết đêm nay, con gái cậu sẽ mãi mãi là một vật thí nghiệm vô danh trong cơ sở dữ liệu của Aegis. Cậu có muốn bảo vệ gia đình mình không, Hạ sĩ?”


“Tuấn! Đừng nghe nó thao túng! Bắn vào chân nó!” Vũ thét lên qua bộ đàm khi nhận thấy sự dao động tâm lý nguy hiểm của cấp dưới.


Nhưng đã quá muộn. Sự giằng xé đạo đức và tình cha con đã bẻ gãy hoàn toàn ý chí chiến đấu của người lính trẻ. Bàn tay anh ta run rẩy dữ dội, họng súng trường hạ xuống đúng 5 độ, chĩa thẳng xuống sàn tà-vẹt gỗ mục nát dưới chân Gia Bách, tạo ra một khoảng trống chiến thuật rộng gần hai mét trong đội hình bao vây.


“Nhảy!” Bách hét lớn.


Trần Minh phản xạ cực nhanh, lao tới ôm chặt lấy vai Bách. Cả hai dùng hết sức tàn bật người qua lan can cầu sắt rỉ sét, lao mình thẳng xuống khoảng không đen ngòm bên dưới.


“Bắn! Bắn đạn cao su!” Tiếng gầm rú đầy giận dữ của Thiếu tá Phạm Khắc Vũ vang dội khắp cây cầu sắt.


Hàng loạt tiếng nổ khô khốc vang lên xé toạc màn mưa. Những viên đạn cao su đen kịt bắn găm rầm rập vào thành cầu sắt rỉ sét và những thanh tà-vẹt gỗ mục, một vài viên sượt qua bắp vai đang chảy máu của Trần Minh khiến anh rên lên một tiếng đau đớn.


Thế rồi, một tiếng “ùm” lớn vang lên.


Dòng nước lạnh buốt của sông Buông mùa lũ nuốt chửng cả hai cơ thể suy kiệt vào lòng sông cuộn sóng. Bóng tối và dòng nước xiết nhanh chóng cuốn trôi họ đi, bỏ lại phía sau ánh đèn pha dã chiến bất lực và tiếng còi hú dập dồn nhạt nhòa dần trong màn mưa bão ngoại ô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!