Kháng Thể Cuối Cùng
Bóng tối bên trong lò gạch bỏ hoang sát bến sông ngoại ô Nam Khánh đặc quánh mùi tro than nguội lạnh và bùn đất sình lầy ẩm mốc. Bình minh lúc 06h15 sáng không mang theo ánh mặt trời, chỉ có làn sương mù xám xịt từ dòng sông dâng lên, thốc qua những kẽ gạch vỡ nát, dính bết vào da thịt lạnh ngắt của Gia Bách.
Anh nằm co quắp dưới gầm lò sập. Cơ thể anh đang trải qua một cơn địa chấn sinh học tàn khốc. Hai bàn tay run rẩy dữ dội, các thớ cơ ở bắp tay và vai co rút liên hồi không thể kiểm soát. Đây là hậu quả trực tiếp của việc thiếu hụt chất dẫn truyền thần kinh trầm trọng sau các đợt sốc điện ECT cường độ cao liên tiếp tại bệnh viện An Bình, kết hợp với cơn sốt cao ác tính đang thiêu đốt thùy trán của anh.
Mỗi nhịp thở khò khè của Bách đều kéo theo cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đỉnh đầu. Vết rách rỉ dịch hồng dính bùn bẩn trên cổ anh—dấu vết từ sợi dây siết của sát thủ Bóng Ma đêm trước—đang căng lên bỏng rát. Ngón tay trỏ bên trái hoại tử nhẹ, mưng mủ sưng tấy dữ dội rỉ mủ vàng nhạt đè lên vết tự cắn nát thịt dưới móng để duy trì tỉnh táo. Trên trán anh, vết rách cũ rỉ dịch vàng đóng vảy cứng, trong khi lòng bàn tay phải bị bỏng điện rát đỏ rỉ dịch dính bùn cát rỉ sét từ vụ nổ cầu chì tổng vẫn chưa được sát trùng. Sau tai trái, vết bỏng nhiệt đỏ rát từ chiếc mũ kích sóng tự chế liên tục truyền về những xung đau nhức nhối. Khóe mắt trái anh nhòa mờ, rỉ ra một vệt nước mắt màu hồng nhạt—hỗn hợp của nước mắt sinh lý và máu từ võng mạc bị xuất huyết—đã khô cứng thành một vệt dài lạnh ngắt trên gò má dính đầy muội than.
"Cạch."
Tiếng búa súng rulo gõ một tiếng đanh gọn xé toạc không gian im lìm của lò gạch.
Đại úy Lê Văn Bản đứng ngay lối vào, thân hình thấp đậm béo múp hằn lên dưới ánh sáng mờ nhạt của sương mù. Khẩu súng ngắn rulo cũ trong tay gã chĩa thẳng vào gầm lò nơi Bách đang nằm. Hàm răng ám khói thuốc lá của gã lộ ra một nụ cười tham lam, xảo quyệt. Ba gã đàn em thuộc Đội Cảnh sát Hình sự Quận 9 tha hóa đứng áp sát phía sau, tay lăm lăm dùi cui và còng số tám.
“Tìm thấy mày rồi, thằng điên,” Bản khè giọng, luồng hơi thở nồng nặc mùi rượu rẻ tiền và thuốc lá hôi hám phả vào không khí. “Trốn kỹ đấy. Nhưng dưới địa bàn của tao, một con chuột nhắt bò qua cũng phải để lại dấu chân. Khôn hồn thì bò ra đây, tao xích lại đưa về cho Aegis. Một trăm triệu tiền thưởng của họ đủ cho anh em tao chơi bời cả năm.”
Bộ não của Gia Bách hoạt động điên cuồng ở mức Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%). Dù cơ thể đang bị liệt vận động tạm thời do co giật nơ-ron, ý thức của anh vẫn tỉnh táo đến tàn nhẫn. Anh nhanh chóng quan sát biểu cảm vi mô trên gương mặt Bản: đôi mắt láo liên nhìn quanh đề phòng, bả vai hơi so lại, và ngón tay trỏ đặt trên cò súng rulo hơi run nhẹ. Bản đang sợ hãi. Gã sợ đặc nhiệm của Thiếu tá Phạm Khắc Vũ phát hiện ra hành vi "ăn mảnh" này, và gã cũng sợ Bách—kẻ bị gán nhãn bệnh nhân tâm thần nguy hiểm—bất ngờ phản kháng bạo lực.
Bách biết mình không thể dùng sức mạnh thể chất để đối đầu với bốn gã cảnh sát vũ trang trong tình trạng suy kiệt này. Anh phải dùng mưu mẹo. Anh phải dùng chính lòng tham và nỗi sợ của Bản để trì hoãn thời gian chờ Trần Minh đột kích.
“Đại úy Bản...” Bách mở miệng, giọng nói khàn đặc, méo mó dội ra từ vòm họng rách nát rỉ máu. Anh cố tình giữ nhịp thở khò khè, trợn mắt vô hồn để duy trì vỏ bọc hoang tưởng nhưng ngôn từ phát ra lại sắc bén như dao mổ. “Ông nghĩ... Aegis sẽ thực sự chia tiền cho ông sao? Ông nghĩ một tập đoàn kiểm soát thông tin toàn cầu... sẽ để một gã cảnh sát địa phương cầm một trăm triệu rồi sống yên ổn sau khi chạm vào bí mật của họ?”
Nụ cười trên mặt Bản khựng lại. Họng súng rulo hơi hạ xuống một góc năm độ. “Mày nói cái gì? Thằng điên này định giở trò thao túng tâm lý à?”
“Tôi không điên,” Bách nghiến chặt răng, cố ý dùng móng tay trỏ trái hoại tử đâm mạnh vào lòng bàn tay phải đang bỏng điện. Cơn đau vật lý cực hạn dội lên cắt đứt cơn co giật thùy trán trong chốc lát, giúp anh giữ vững giọng nói đều đặn, nguyên tắc của một nhà khoa học. “Tôi là người duy nhất nắm giữ mã nguồn giải mã của thuật toán nơ-ron gốc. Vũ Hải muốn tôi sống để lấy chuỗi khóa đó. Nếu ông giao tôi dead—hoặc tệ hơn là để tôi rơi vào trạng thái chết não do thiếu thuốc đối kháng—ông sẽ không nhận được một xu nào. Ngược lại, để bịt đầu mối vụ rò rỉ thông tin của bệnh viện An Bình, Aegis sẽ dùng chính đội đặc nhiệm của Phạm Khắc Vũ để xóa sổ ông và đàn em ngay trong đêm bão này.”
Lời nói của Bách đánh trúng tử huyệt của Bản. Gã cảnh sát tha hóa láo liên nhìn ra phía cửa lò gạch đầy sương mù. Gã biết tính chất tàn bạo của lực lượng đặc nhiệm Aegis. Ba gã đàn em phía sau bắt đầu xầm xì, tay cầm còng số tám run rẩy.
“Sếp... thằng này nói có lý đấy,” một gã đàn em thì thầm vào tai Bản. “Thằng Vũ mà biết chúng ta ăn mảnh, nó bắn bỏ cả lũ rồi ngụy trang thành tai nạn làm nhiệm vụ thì khốn.”
Bản nghiến răng, mồ hôi hột rỉ ra trên trán gã. Lòng tham đối đầu với nỗi sợ hãi sinh tử khiến gã do dự. Gã tiến thêm một bước, chĩa súng sát vào đầu Bách. “Mày có chuỗi khóa thật không? Làm sao tao tin được một thằng điên?”
“Chuỗi khóa khắc ngay trong đầu tôi,” Bách lạnh lùng đáp, ngón tay phải lén chạm vào chiếc nhẫn cưới bạch kim dính bùn đất trong túi quần bảo hộ lao công dính bùn đất của mình. “Nhưng tôi cần Thuốc đối kháng Naloxone. Hệ thần kinh của tôi đang tự phân rã do sốc điện. Trong vòng một tiếng nữa, nếu không có thuốc, vỏ não thùy thái dương của tôi sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn. Lúc đó, tôi sẽ thực sự trở thành một phế nhân hoang tưởng, và giá trị của tôi đối với ông... sẽ bằng không.”
***
Cùng lúc đó, tại Bệnh viện Tâm thần An Bình, bầu không khí vô trùng nồng nặc mùi chlorine và sương mù ẩm ướt của ca trực sáng trở nên nghẹt thở hơn bao giờ hết.
Khánh Vy đứng bên trong kho dược lâm sàng tầng 2, hai tay run rẩy dữ dội khi cầm ống Thuốc đối kháng Naloxone thủy tinh nhỏ giấu vào lòng bàn tay. Cô có thói quen cắn môi dưới đến rướm máu mỗi khi phải đưa ra quyết định mạo hiểm mạng sống. Cô biết Gia Bách đang trốn chạy ngoài kia cần liều thuốc này hơn bất cứ thứ gì để duy trì sự sống cho thùy trán. Nếu không có Naloxone trung hòa lượng Aegis-Calm tồn dư trong máu, Bách sẽ chết não lâm sàng do co giật nơ-ron.
Vy lén lút rút ống thuốc, nhanh tay nhét sâu xuống đáy chiếc hộp cơm giữ nhiệt màu xám của Anh Ba Khía chuẩn bị sẵn trên bàn ăn phụ. Đây là chiếc hộp cơm hai đáy chuyên dụng dùng để mang cơm thừa về cho gia đình, nhưng hôm nay, ngăn dưới cùng của nó chứa đựng sinh mệnh của vị nhà khoa học thần kinh đang đào tẩu.
Cô cài chặt nắp hộp cơm, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp tim dưới 70 nhịp/phút theo Kỹ thuật Thở sâu 4-7-8 mà Bách từng dạy cô. Vy bước ra khỏi kho dược, rảo bước dọc theo hành lang gạch men trắng lạnh lẽo hướng về phía cổng phụ phía Tây—nơi không có camera giám sát trực tiếp nhờ bóng râm của cây cổ thụ vườn hồng ngoại ô.
“Y tá Vy. Đứng lại.”
Tiếng gọi sắc mỏng, lạnh lùng và đầy uy lực vang lên ngay phía sau gáy Vy, giống như một gọng kìm sắt khóa chặt bước chân cô.
Vy khựng người. Tim cô đập thình thịch liên hồi chống lại lồng ngực. Cô quay người lại, cố gắng giữ gương mặt bình thản vô hại của một điều dưỡng viên cấp dưới.
Y tá trưởng Trần Thị Nghiêm đứng bất động giữa hành lang tối, cặp kính gọng đen dày cộp phản chiếu ánh đèn neon lạnh lẽo che khuất ánh mắt dò xét tàn nhẫn. Chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng trong tay bà ta khẽ va vào nhau phát ra tiếng lách cách khô khốc, rùng rợn.
“Y tá trưởng,” Vy cúi đầu, giọng nói hơi run nhẹ nhưng vẫn giữ được sự lễ phép thường ngày. “Có chuyện gì cần em xử lý ca trực sáng không ạ?”
Nghiêm không trả lời ngay. Bà ta chậm rãi bước lại gần, tiếng đế giày y tế nện đều đặn trên sàn gạch men phát ra những tiếng “bộp... bộp...” đơn điệu. Ánh mắt bà ta quét từ chiếc túi xách cá nhân của Vy, dừng lại thật lâu trên chiếc hộp cơm giữ nhiệt màu xám cô đang ôm chặt trước ngực.
“Kho dược lâm sàng vừa báo cáo thiếu hụt một ống Naloxone trong danh mục thuốc kiểm soát giới hạn ca trực đêm,” Nghiêm nói, giọng đều đều không cảm xúc nhưng chứa đựng sát khí giám sát cực đoan. “Bác sĩ Lê Trí đang rất tức giận. Bà Nghiêm yêu cầu tôi kiểm tra toàn bộ nhân sự ca trực trước khi giao ca.”
“Dạ... em không biết về việc thiếu hụt thuốc,” Vy cắn môi dưới, cố gắng không để lộ sự hoảng loạn. “Em chỉ vào kho dược lấy ít bông băng y tế cho phòng trực.”
“Vậy sao?” Nghiêm tiến sát lại gần Vy, khoảng cách gần đến mức Vy có thể ngửi thấy mùi cồn sát trùng nồng nặc phát ra từ vạt áo blouse phẳng phiu của bà ta. Nghiêm đưa bàn tay mập mạp giật lấy chiếc túi xách cá nhân của Vy, lật tung mọi thứ bên trong lên bàn trực hành chính. Son môi, ví tiền, khăn giấy... không có ống thuốc nào.
Gương mặt Nghiêm tối sầm lại. Bà ta quay sang nhìn chằm chằm vào chiếc hộp cơm giữ nhiệt.
“Cái này là gì?”
“Dạ... đây là phần cơm thừa của anh Ba Khía cho em mang về ăn sáng,” Vy giải thích, giọng nói run rẩy dồn dập. Cô biết Nghiêm là người ưa sạch sẽ cực đoan và cực kỳ máy móc trong quy trình kiểm soát vật phẩm.
Nghiêm không nói một lời. Bà ta đột ngột giật lấy chiếc hộp cơm từ tay Vy, đặt mạnh xuống bàn trực. Tiếng va chạm kim loại vang lên khô khốc xé toạc sự yên lặng của hành lang. Nghiêm tháo chốt khóa từ của nắp hộp cơm, hơi nóng từ món cháo trắng nóng hổi bốc lên nghi ngút mùi hành hoa thơm phức.
Nghiêm rút một chiếc thìa inox trên bàn trực, từ từ đưa vào bên trong hộp cơm. Bà ta bắt đầu khuấy sâu xuống đáy, tìm kiếm bất kỳ dị vật nào giấu dưới lớp cháo đặc. Chiếc thìa inox từ từ chìm xuống, chỉ cách lớp ngăn đáy mỏng manh chứa ống thuốc Naloxone chưa đầy một xăng-ti-mét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!