Nhạc nềnObsession

Giao Dịch Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng quạt thông gió của phòng trực tổng đài chỉ huy 113 quay đều đặn, phát ra những tiếng rì rì đơn điệu trộn lẫn với mùi cà phê phin đặc quánh đã nguội ngắt. Thượng úy Lê Tuấn ngồi bất động trước cụm màn hình hiển thị bản đồ định vị số của toàn thành phố. Kim đồng hồ trên vách tường chỉ đúng 06h15 sáng. Ánh sáng từ màn hình CRT quét qua gương mặt quắc thước, hằn rõ những nếp nhăn căng thẳng quanh bọng mắt thâm quầng vì thiếu ngủ của anh. Phía sau lưng anh, Đại tá trưởng ca trực đang rảo bước kiểm tra từng bàn làm việc, tiếng đế giày da nện cồm cộp trên sàn gạch như một áp lực vô hình đè nặng lên từng hơi thở của các tổng đài viên.


Đột ngột, góc dưới bên trái màn hình của Tuấn nhấp nháy một cảnh báo đỏ dị thường. Đó là một cuộc gọi nội bộ được mã hóa chuyển tiếp từ đường dây nóng của Công an Quận 9, nhưng không đi qua hệ thống ghi âm tự động của sở.


"Chuyển tiếp cuộc gọi từ Đại úy Lê Văn Bản..."


Tuấn khẽ nhíu mày, ngón tay dài gõ nhanh một chuỗi lệnh trên bàn phím cơ để chặn luồng dữ liệu. Anh ghé sát tai nghe bảo mật, cố gắng điều chỉnh tần số lọc nhiễu âm thanh. Giọng nói khàn đặc, nồng nặc mùi khói thuốc lá của Lê Văn Bản vang lên bên tai anh, nhưng không phải báo cáo về sở chỉ huy, mà là cuộc gọi trực tiếp đến số cá nhân của Bùi Văn Thiết—gã lính gác cổng chính của Bệnh viện Tâm thần An Bình.


“Thiết đấy à? Bản đây. Nghe này, găm thông tin lại cho tao. Thằng thu mua phế liệu vừa báo có bóng người mặc đồ lao công, đầu quấn băng bẩn trốn vào khu lò gạch bỏ hoang sát bến sông ngoại ô. Đúng đặc điểm thằng điên Gia Bách đang bị truy quét. Đừng báo cho đội đặc nhiệm của thằng Vũ. Để tự tao dẫn anh em Đội Cảnh sát Hình sự Quận 9 xuống hốt. Tiền thưởng của Aegis chia đôi. Hiểu chưa?”


Tuấn cảm thấy tim mình đập hẫng một nhịp. Ngón tay anh khựng lại trên bàn phím. Đại úy Lê Văn Bản đang muốn "ăn mảnh" cuộc truy quét này để chiếm trọn khoản tiền thưởng khổng lồ từ tập đoàn Aegis Neuro mà không thông qua lực lượng đặc nhiệm chính quy của Thiếu tá Phạm Khắc Vũ. Đây không còn là một nhiệm vụ công vụ thông thường; đây là một giao dịch đen ngoài vòng pháp luật của những kẻ cảnh sát tha hóa.


"Cậu Tuấn! Có biến động gì ở khu vực ngoại ô không?" Tiếng hỏi trầm hùng của Đại tá trưởng ca trực bất ngờ vang lên ngay sau gáy Tuấn.


Tuấn giật mình, nhưng cơ thể anh phản xạ nhanh hơn lý trí. Anh nhanh chóng dùng mu bàn tay gạt nhẹ, chuyển màn hình định vị lò gạch sang giao diện quét lưu lượng giao thông công cộng thông thường, đồng thời dùng bả vai che khuất góc máy chủ đang hiển thị tọa độ GPS.


“Báo cáo Đại tá, khu vực ngoại ô vĩ tuyến phía Tây đang bị nhiễu sóng do dư chấn bão lớn. Các trạm BTS đang được bảo trì, lưu lượng thông tin hoàn toàn bình thường,” Tuấn trả lời, giọng nói giữ được sự đều đặn, nguyên tắc của một quân nhân chuyên nghiệp, dù mồ hôi lạnh đã bắt đầu rỉ ra dọc theo cột sống.


Đại tá trưởng ca dừng lại ba giây, ánh mắt dò xét quét qua bờ vai hơi khom của Tuấn, rồi gật đầu bước tiếp sang bàn trực bên cạnh.


Ngay khi bóng vị chỉ huy vừa khuất sau vách ngăn kính, Tuấn lập tức thao tác. Anh biết mình không có nhiều thời gian. Nếu Bản dẫn quân xuống lò gạch trước, Gia Bách—người đang mang trong mình những bí mật kinh hoàng về công nghệ tẩy não—sẽ bị thủ tiêu hoặc giam cầm vĩnh viễn trong bóng tối của Aegis. Tuấn nhanh chóng sao chép tọa độ lò gạch bỏ hoang, mã hóa nó thành một chuỗi ký tự nhị phân thô sơ, rồi dùng thiết bị vô tuyến analog cầm tay dắt dưới gầm bàn trực để truyền phát tin nhắn khẩn cấp qua kênh radio tần số ngắn riêng biệt.


"Mục tiêu tại lò gạch bến sông. Bản đang áp sát. Rút ngay."


***


Tại phòng tạm giam hành chính của đồn cảnh sát địa phương, Trần Minh đang ngồi gục đầu trên chiếc ghế gỗ rỉ sét. Một tay anh vẫn dắt hờ chiếc bật lửa Zippo đồng cũ trong túi áo khoác kaki sờn rách bám đầy bùn đất. Tiếng rít rè rè từ chiếc bộ đàm analog giấu trong gấu quần đột ngột vang lên một chuỗi mã Morse ngắn.


Minh mở mắt. Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ bỗng chốc bừng lên một tia sáng sắc bén. Anh nhận ra mã hóa của Lê Tuấn. Gia Bách đang gặp nguy hiểm tính mạng tại lò gạch bến sông.


Minh nhìn quanh phòng giam. Hai gã cảnh sát trực ca sáng đang ngủ gục trên bàn làm việc ngoài hành lang, tiếng ngáy đều đặn trộn lẫn với tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ. Minh khẽ cử động khớp vai, cơn đau nhức từ vết trầy xước do đạn sượt đêm qua dội lên khiến anh nhíu mày. Anh lén rút một sợi dây kẽm nhỏ giấu trong gấu quần bảo hộ, nhẹ nhàng tra vào ổ khóa cơ học của cánh cửa sắt tạm giam.


"Tạch... tạch..."


Tiếng chốt bi nảy lên rất nhỏ dưới đôi tay khéo léo của cựu Thượng úy hình sự. Cánh cửa sắt hé mở không một tiếng động. Minh lướt đi như một bóng ma qua phòng trực, bẻ khóa cửa sau rồi lẻn ra bãi giữ xe dã chiến phía sau đồn. Anh nhanh chóng tiếp cận chiếc xe máy Win cũ của một nhân viên hậu cần, đấu nối trực tiếp dây nguồn dưới ổ khóa cổ xe. Tiếng động cơ nổ giòn giã xé toạc màn sương mù ca sáng. Minh nhấn ga, chiếc xe lao vút đi về phía con đường mòn dẫn ra lò gạch ngoại ô, bụi nước bắn tung tóe dưới bánh xe.


***


Bên trong lò gạch bỏ hoang sát bến sông ngoại ô Nam Khánh, không gian tối tăm bốc mùi tro than nguội lạnh và bùn đất ẩm mốc. Gia Bách vẫn nằm bất động dưới gầm lò gạch đổ nát.


Bộ não của anh đang phải vật lộn dữ dội để bẻ gãy Trạng Thái Vô Thức Bảo Vệ. Những xung điện từ vi mạch sinh học cấy sau gáy liên tục phóng ra các dòng điện nhẹ, kích thích trực tiếp vào thùy trán đang bị tổn thương do Ngưỡng Quá Tải Não Bộ. Cơ thể anh nóng hầm hập như một lò lửa do cơn sốt nhiễm trùng máu ác tính từ ngón tay trỏ bên trái. Vết thương dưới móng tay trỏ trái bị hoại tử nhẹ, sưng tấy dữ dội rỉ mủ vàng nhạt dính bết vào nền đất bụi than.


Vết rách rỉ dịch hồng dính bùn bẩn trên cổ anh—vết tích siết cổ của sát thủ Bóng Ma—đang co rút đau nhói sau mỗi nhịp thở khò khè. Vết bỏng nhiệt đỏ rát sau tai trái và vết bỏng điện mới rát đỏ rỉ dịch vàng ở lòng bàn tay phải dính bùn cát rỉ sét như những điểm đau vật lý liên tục dội tín hiệu về vỏ não.


*Mai Chi... Lam Anh...*


Hình ảnh vệt nước mắt màu hồng nhạt trên gò má trái của anh khẽ lay động dưới ánh sáng mờ ảo hắt qua kẽ gạch vỡ. Tiếng bước chân dã chiến nện thình thịch trên nền bùn nhão bên ngoài đột ngột truyền qua nền đất, dội thẳng vào màng nhĩ nhạy cảm của Bách.


Anh mở mắt. Đồng tử co rút lại tối đa. Ý thức khôi phục 60% mang lại cho anh một sự tỉnh táo lạnh lùng nhưng cơ thể anh vẫn run rẩy, chưa thể phục hồi hoàn toàn khả năng vận động cơ bắp.


Tiếng lên đạn lách cách khô khốc vang lên ngay sát cửa lò gạch. Đại úy Lê Văn Bản bước chân vào bên trong bóng tối, tay lăm lăm khẩu súng ngắn rulo cũ, ba gã đàn em thuộc Đội Cảnh sát Hình sự Quận 9 vũ trang áp sát ngay phía sau.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!