Bức Tường Lửa Thông Tin
Tầng hai mươi bảy của tòa tháp Aegis Neuro chìm trong một thứ ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, vô trùng. Không gian rộng lớn của trung tâm điều khiển mạng lưới thông tin đô thị hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng gõ phím cơ học đều đặn và tiếng quạt gió siêu mịn của hệ thống máy chủ trung tâm đang vận hành hết công suất. Lê Mỹ Hạnh ngồi bất động trước cụm màn hình cong đa lớp. Ánh sáng xanh từ các biểu đồ luồng dữ liệu thời gian thực phản chiếu lên gọng kính cận đen lịch lãm của cô, nhuộm gương mặt thông minh nhưng lạnh lùng ấy thành một bức tượng sáp không cảm xúc.
Đầu ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím với một nhịp điệu chính xác đến tàn nhẫn. Trực giác của một chuyên gia an ninh mạng cấp cao mách bảo cô rằng có điều gì đó không ổn. Trên màn hình giám sát dư luận xã hội, thuật toán lọc tự động "Neuro-Erase" đang hoạt động liên tục. Hàng ngàn bài đăng, hình ảnh và video ngắn liên quan đến từ khóa "Bệnh viện An Bình bạo động", "vượt ngục Khu A", hoặc "bệnh nhân tâm thần trốn chạy" vừa xuất hiện trên các nền tảng mạng xã hội lập tức bị thuật toán của Hạnh quét sạch trong vòng 0.3 giây. Các tài khoản chia sẻ thông tin này bị khóa vĩnh viễn với lý do "vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng về an ninh y tế".
Đối với thế giới bên ngoài, sự cố kinh hoàng tại Bệnh viện Tâm thần An Bình đêm qua chưa từng tồn tại. Bức tường lửa thông tin mà Lê Mỹ Hạnh thiết lập đã cô lập hoàn toàn vùng ngoại ô đầm lầy khỏi dòng chảy số hóa của đô thị Nam Khánh. Không một cuộc gọi khẩn cấp nào từ khu vực này có thể kết nối được với các đầu số cứu hộ thông thường. Mọi tín hiệu đều bị chuyển hướng vào một máy chủ ảo để phân tích và định vị.
Hạnh dừng tay gõ phím, khẽ đẩy gọng kính. Trên góc phải màn hình trung tâm, một cảnh báo đỏ nhấp nháy dị thường. Đó không phải là một bài đăng mạng xã hội, mà là một luồng dữ liệu thô (raw data) đang cố gắng truyền phát qua một trạm BTS analog cũ kỹ nằm sâu trong vùng đầm lầy ngoại ô—nơi sóng viễn thông hiện đại đã bị Aegis ngắt kết nối hoàn toàn. Gói dữ liệu này cực kỳ nhỏ, được mã hóa dưới dạng chuỗi nhị phân cổ điển, nhưng tần số dao động của nó lại mang một đặc tính sinh học kỳ lạ.
"Tần số dao động nơ-ron..." Hạnh lẩm nhẩm, đôi mắt một mí sắc lẹm co rút lại. Cô bắt đầu chạy chương trình phân tích phổ điện từ của nguồn phát.
***
Trong lúc đó, cách tháp Aegis hơn ba mươi cây số về phía ngoại ô, bên trong một lò gạch bỏ hoang nằm lọt thỏm giữa bãi sậy đầm lầy, Gia Bách đang nằm bất động trên nền đất ẩm mốc bám đầy tro than nguội lạnh.
Cơ thể anh hoàn toàn tê liệt. Bộ não của vị nhà khoa học thần kinh xuất chúng đã tự động kích hoạt Trạng Thái Vô Thức Bảo Vệ—một cơ chế tự ngắt sinh học cực hạn của vỏ não khi thùy trán bị quá tải dòng điện kích thích vượt ngưỡng chịu đựng. Sau ca sốc điện ECT cưỡng bức và cơn co giật nơ-ron dữ dội dưới bùn lầy bờ sông, các khớp thần kinh (synapses) của anh đang tạm thời đóng băng để ngăn chặn hiện tượng độc tính kích thích nơ-ron (excitotoxicity) có thể phá hủy vĩnh viễn các vùng nhớ cốt lõi.
Nhưng sự bảo vệ của bộ não phải đánh đổi bằng một cái giá thể xác tàn nhẫn. Gia Bách nằm đó như một cái xác không hồn, không thể cử động dù chỉ là một đầu ngón tay để xua đi những con muỗi đầm lầy đang vo ve quanh các vết thương rỉ dịch. Vết siết rách da trên cổ anh do sợi dây thép của sát thủ Bóng Ma để lại giờ đã khô thành một đường lằn đỏ sẫm dính bết bùn đất ẩm ướt, thỉnh thoảng lại rỉ ra một chút dịch hồng nhạt lạnh ngắt mỗi khi anh thở khò khè. Vết rách trên trán đóng vảy cứng màu nâu sẫm, rỉ ra dịch vàng bám đầy tro bụi của lò gạch.
Đau đớn nhất là ngón tay trỏ bên trái. Vết cắn tự chấn thương đè lên vết mưng mủ cũ dính nước bẩn đầm lầy đã chính thức rơi vào trạng thái hoại tử nhẹ. Lớp thịt dưới móng tay sưng tấy dữ dội, chuyển sang màu đỏ tím mọng nước và rỉ ra một lớp mủ vàng nhạt có mùi hôi tanh đặc trưng của nhiễm trùng máu cấp tính. Độc tố sinh học đang âm thầm lan tỏa theo hệ tuần hoàn, khiến toàn thân Bách nóng hầm hập trong một cơn sốt cao ác tính, nhưng tay chân anh lại lạnh ngắt, run rẩy cục bộ theo từng nhịp co thắt cơ vô thức.
Lòng bàn tay phải của anh—nơi bị bỏng điện rát đỏ từ vụ nổ cầu chì tổng của bệnh viện—nay rỉ dịch vàng dính bết vào nền đất bụi than rỉ sét dưới gầm lò gạch. Vết bỏng nhiệt đỏ rát sau tai trái do chập mạch điện cực của chiếc mũ tự chế vẫn nhức nhối, da đầu quanh đó sưng tấy lên.
Trong bóng tối sâu thẳm của cơn hôn mê bảo vệ, ý thức của Gia Bách không hề biến mất. Nó bị giam cầm trong một không gian đa chiều hỗn loạn của những ảo ảnh tiềm thức.
Bách thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng sương mù trắng xóa, không có lối ra, không có phương hướng. Phía trước anh, cách khoảng mười mét, bóng dáng một người phụ nữ mặc chiếc váy lanh màu trắng ngà đang dắt tay một đứa bé gái buộc tóc hai bên bằng dây thun màu đỏ.
"Mai Chi... Lam Anh..."
Bách cố gắng hét lên. Anh muốn dùng hết sức bình sinh của lồng ngực để gọi tên vợ con, nhưng cơ thanh quản của anh trong thế giới thực hoàn toàn tê liệt. Trong giấc mơ, âm thanh phát ra từ miệng anh chỉ là những tiếng khò khè câm lặng. Anh cố gắng nhấc chân để chạy về phía họ, nhưng hai chân anh như bị đóng đinh xuống nền đất bùn lầy thụt.
Mai Chi ngoảnh mặt lại. Gương mặt cô dịu dàng, phảng phất hương thơm ấm áp của cỏ hương bài—mùi hương mỏ neo duy nhất giữ cho thùy thái dương của anh không bị hóa điên. Cô mỉm cười nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm đầy trấn an, nhưng bóng dáng của cô và bé Lam Anh đang nhạt dần, tan loãng vào làn sương mù trắng xóa của thuật toán xóa ký ức.
"Bố ơi, xếp khối gỗ Fibonacci với con..." Tiếng cười khúc khích của Lam Anh vang vọng từ khoảng không vô định, dội thẳng vào thùy thái dương của Bách.
*Không! Không được quên! Không được để họ biến mất!*
Bản năng sinh tồn và tình yêu gia đình tột cùng kích hoạt một phản xạ tự vệ sinh học cuối cùng trong não bộ của Gia Bách. Dù cơ thể đang hôn mê, thiết bị vi mạch sinh học siêu nhỏ cấy sâu sau gáy anh—vết sẹo mổ vi phẫu cũ—nhận biết được sự suy giảm nồng độ oxy trong máu và sự sụp đổ của các liên kết nơ-ron dài hạn. Vi mạch bắt đầu phóng ra những xung điện kích thích cực nhẹ, hoạt động ở tần số Alpha ổn định 8Hz để cưỡng bức thùy thái dương hoạt động, ngăn chặn quá trình phân rã ký ức dài hạn.
Dòng điện sinh học 8Hz từ vi mạch sau gáy truyền dẫn qua các mô cơ ẩm ướt dính nước mưa, vô tình kết nối với chiếc Mũ kích sóng nơ-ron tự chế vẫn đang nằm trong túi áo khoác bảo hộ lao công dính bùn của anh. Mạch điều tần Nokia cũ nát bên trong mũ, dù đã bị hỏng mạch điều tần phụ do ẩm ướt, vẫn còn giữ nguyên cuộn cảm dây đồng siêu mảnh và viên pin Lithium dung lượng cao.
Dưới tác động của xung điện nơ-ron tự thân của Bách, chiếc mũ tự chế đóng vai trò như một máy phát cộng hưởng thụ động. Nó bắt đầu phát tán một tín hiệu vô tuyến cực yếu, dao động ở tần số 8Hz, truyền thẳng lên bầu trời ẩm ướt của đêm bão ngoại ô, hướng về phía trạm BTS analog cũ kỹ sát bến sông.
***
Tại trung tâm điều khiển của Aegis, màn hình của Lê Mỹ Hạnh đột ngột hiển thị kết quả phân tích phổ điện từ.
Biểu đồ sóng hình sin màu xanh lá hiển thị tần số của nguồn phát dị thường: đúng 8Hz. Đó là tần số chuẩn của sóng não Alpha của con người trong trạng thái thư giãn sâu hoặc thiền định, nhưng lại được truyền phát dưới dạng mã hóa vô tuyến.
Đôi mắt Hạnh nheo lại sau gọng kính. Cô truy cập vào kho lưu trữ tài liệu bảo mật cấp cao của dự án "Ký Ức Trắng" từ 5 năm trước. Bằng vài thao tác bẻ khóa nội bộ, cô tìm thấy bản báo cáo kỹ thuật gốc của vị trưởng nhóm nghiên cứu cũ—Gia Bách.
Bên trong tệp tài liệu ghi rõ phương pháp điều tần sóng não Alpha để khôi phục các liên kết nơ-ron bị ức chế bởi hoạt chất Aegis-Calm. Tần số mục tiêu được Gia Bách thiết lập năm đó chính xác là 8Hz.
"Là anh ta..." Hạnh cười lạnh, một nụ cười không có chút ấm áp nào của con người. "Gia Bách. Anh vẫn chưa chết não sau ca sốc điện của Vương Đình Phong sao?"
Hạnh nhanh chóng sử dụng thuật toán định vị tam giác trạm phát. Bản đồ số hóa của đô thị Nam Khánh hiện lên trên màn hình, ba luồng quét từ các trạm thu phát sóng hiện đại của Aegis bắt đầu hội tụ về phía vùng đầm lầy ngoại ô. Do tín hiệu phát ra quá yếu và chập chờn, vòng tròn định vị ban đầu rộng hơn hai cây số, nhưng khi trạm BTS analog cũ chuyển tiếp gói dữ liệu, tọa độ nghi vấn lập tức thu hẹp lại, khóa chặt vào khu vực lò gạch bỏ hoang sát bến sông.
Hạnh không do dự. Cô di chuyển ngón tay, gửi một lệnh ngắt sóng cục bộ đến trạm BTS analog cũ để khóa chặt vùng liên lạc vô tuyến của đối tượng, ngăn chặn mọi khả năng rò rỉ dữ liệu ra ngoài không gian mạng đô thị.
Đồng thời, cô mở kênh liên lạc bảo mật với lực lượng đặc nhiệm truy bắt vòng ngoài.
"Báo cáo Thiếu tá Phạm Khắc Vũ," giọng Lê Mỹ Hạnh vang lên qua bộ đàm dã chiến của Vũ, lạnh lùng và chính xác như một cỗ máy. "Tôi vừa định vị được một nguồn phát tín hiệu nơ-ron dị thường trùng khớp với mã sóng não của Gia Bách. Tọa độ mục tiêu: lò gạch bỏ hoang bến sông ngoại ô. Trạm phát sóng khu vực đã bị phong tỏa thông tin hoàn toàn. Hãy đưa đội truy quét áp sát tiêu diệt đối tượng ngay lập tức."
Bên ngoài lò gạch bỏ hoang, tiếng mưa bão bắt đầu ngớt dần, nhường chỗ cho tiếng sấm rền vang rầm rì từ phía chân trời. Ánh sáng hồng ngoại đỏ rực từ các thiết bị nhìn đêm của đội truy quét bắt đầu di chuyển, bao vây lấy những lối đi đầy bùn lầy hướng về phía lò gạch tối tăm, nơi Gia Bách vẫn đang nằm hôn mê bất động, hoàn toàn không biết cái chết đang cận kề.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!