Thợ Săn Sinh Học
Tiếng sủa đanh thép của con Lucky dội thẳng vào vách sương mù sát mép nước, kéo theo tiếng xích sắt lách cách dồn dập của Nguyễn Tuấn Anh đang lao tới. Làn sương mù xám đục cuộn lên từng vòng dưới chân những bụi sậy già, ẩm ướt và lạnh buốt. Sự im lặng của đầm lầy ngoại ô Nam Khánh bị xé toạc thành từng mảnh vụn. Gió sông thổi thốc vào bờ, mang theo hơi nước lạnh buốt thấu xương, tàn nhẫn len lỏi qua lớp áo bảo hộ lao công sờn rách dính bết bùn đất của Gia Bách, chạm thẳng vào vết sẹo mổ vi phẫu phẳng phiu sau gáy anh.
Một cơn nhức nhối thấu xương đột ngột bùng phát từ vùng chẩm dưới gáy. Vết sẹo lồi lên, nóng rực như một thanh sắt nung đỏ áp chặt vào da đầu. Dưới lớp biểu bì non, thiết bị vi mạch sinh học siêu nhỏ bắt đầu nhấp nháy phát ra một luồng xung điện tần số cao để phản kháng lại nhiệt độ đang giảm sâu của môi trường. Nhưng dòng điện cảm ứng ấy không mang lại sự tỉnh táo; nó kích thích trực tiếp vào thùy trán đang quá tải của Gia Bách, đẩy hệ thần kinh trung ương của anh chạm thẳng vào Ngưỡng Quá Tải Não Bộ (Bình cảnh).
“Bách! Đứng im, đừng cử động!”
Tiếng thì thầm của Trần Minh vang lên sát bên tai, nhưng âm thanh ấy lọt vào màng nhĩ của Bách méo mó và rè rè như tiếng sóng radio bị nhiễu từ trường nặng. Tầm nhìn của Gia Bách bắt đầu co rút lại. Mắt trái của anh—vốn đã bị xuất huyết võng mạc màu đỏ sọc từ ca sốc điện ECT của Vương Đình Phong—nay bùng lên những vệt sáng chói lòa màu hồng nhạt. Nước mắt sinh lý hòa lẫn với dịch hồng rỉ ra từ khóe mắt, chảy dài thành một vệt lạnh ngắt trên gò má trái dính bùn đất của anh.
Anh muốn bước đi, nhưng hai chân anh hoàn toàn mất đi nhận thức vận động. Các sợi cơ ở bắp chân và đùi co rút lại dồn dập trong một cơn co giật nơ-ron cục bộ. Toàn thân Gia Bách đổ sụp xuống vũng bùn sình lầy lội dưới chân một bụi sậy rậm. Tay phải anh—với vết bỏng điện rát đỏ rỉ dịch vàng ở lòng bàn tay vừa bám đầy bùn cát rỉ sét—cố gắng bấu chặt vào một rễ sậy mục để giữ cho cơ thể không bị chìm xuống nước lạnh.
Cơn đau từ ngón tay trỏ bên trái dội thẳng lên vỏ não như một nhát búa bổ. Vết thương dưới móng tay trỏ—hậu quả của vết cắn tự chấn thương đè lên vết mưng mủ cũ dính nước cống bẩn—nay đã bắt đầu hoại tử nhẹ, rỉ ra một lớp mủ vàng nhạt hòa cùng máu tươi. Độc tố sinh học từ vết nhiễm trùng máu cấp tính đang âm thầm tàn phá hàng rào máu não, làm giảm tốc độ truyền dẫn của các chất dẫn truyền thần kinh. Hệ thần kinh của anh đang tự ngắt kết nối để bảo vệ vùng nhớ cốt lõi.
Cách đó mười lăm mét, con béc-giê Đức Lucky đứng bất động trên mô đất sạt lở. Chiếc mũi ướt át của nó hít hà liên tục trong không khí ẩm. Nó đánh hơi thấy mùi gạc tẩm ether quen thuộc, mùi mồ hôi lạnh của Gia Bách, và cả mùi máu tươi rỉ ra từ ngón tay trỏ của anh. Chú chó khẽ cụp tai xuống, phát ra những tiếng rên rỉ nhỏ trong cổ họng. Bản năng huấn luyện nghiêm ngặt của một con chó nghiệp vụ quân đội thôi thúc nó phải sủa vang để báo động cho người điều khiển, nhưng phản xạ có điều kiện được hình thành từ những mẩu xúc xích lén lút của Gia Bách trong những buổi tắm nắng phía Nam lại kìm giữ hàm răng nó lại. Lucky vẫy nhẹ chiếc đuôi to bản dưới làn sương mù, đứng chắn ngay trước lối đi dẫn vào bụi sậy nơi Bách đang nằm.
“Lucky! Đứng im đó làm gì? Phát hiện ra dấu vết sinh học rồi đúng không?”
Tiếng hét của Nguyễn Tuấn Anh vang lên ngay sát bờ sông. Tiếng xích sắt lách cách dồn dập khi gã kéo căng dây xích, ép con béc-giê phải di chuyển. Tuấn Anh bước đi dứt khoát trên nền đất bùn sụt lún, bộ trang phục dã chiến màu rêu của gã sột soạt va chạm vào thân sậy khô. Trên trán gã, chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, quét những luồng sáng vô hình qua màn sương mù đặc quánh. Tay phải gã lăm lăm thiết bị quét thân nhiệt hồng ngoại cầm tay FLIR thế hệ mới, màn hình LCD hiển thị những vùng nhiệt lượng màu vàng cam loang lổ trên nền xanh lam lạnh lẽo của đầm lầy.
“Báo cáo Thiếu tá Vũ, con Lucky đang dừng lại ở tọa độ X-24, sát mép sông phía Đông,” Tuấn Anh nói vào bộ đàm đeo ngực, giọng lạnh lùng không một chút gợn sóng. “Thiết bị FLIR đang ghi nhận một nguồn nhiệt lượng dao động ở mức ba mươi sáu độ tám ngay sát bụi sậy mục. Tôi chuẩn bị tiếp cận khống chế đối tượng.”
Trong bụi sậy rậm, Trần Minh nhìn qua kẽ lá, ánh mắt anh co rút lại khi thấy luồng tia hồng ngoại đỏ rực từ máy quét của Tuấn Anh đang từ từ di chuyển, quét sát qua các tán sậy chỉ cách vị trí của Gia Bách chưa đầy năm mét. Nếu luồng quét ấy dừng lại thêm ba giây, thuật toán tự động của máy FLIR sẽ nhận diện được hình dáng sinh học của một cơ thể người đang nằm co quắp dưới bùn.
Gia Bách cố gắng dùng kỹ thuật thở sâu 4-7-8 để hạ nhịp tim, nhưng cơ bắp thùy trán của anh đã bị tổn thương quá sâu từ ca sốc điện ECT đêm trước. Nhịp thở của anh trở nên nông và dồn dập, lồng ngực phập phồng run rẩy. Vết rách rỉ máu trên cổ dính bùn bẩn co thắt lại, khiến anh chỉ có thể phát ra những tiếng khò khè yếu ớt trong cổ họng. Anh hoàn toàn bất lực về mặt thể xác. Trí tuệ siêu việt của một nhà khoa học thần kinh giờ đây không thể điều khiển nổi một ngón tay của chính mình.
Trần Minh nhìn xuống Gia Bách. Gương mặt vị nhà khoa học trẻ hốc hác, nhợt nhạt dưới ánh trăng mờ, vệt nước mắt màu hồng nhạt trên má trái bết dính bùn đất. Minh biết, nếu Bách bị bắt lại vào lúc này, Lê Trí sẽ không ngần ngại tống anh vào Khu biệt giam vĩnh viễn 501 để thực hiện ca tiêu hủy sinh học bằng Amobarbital. Lời hứa bảo vệ Gia Bách vượt ngục, lời hứa vạch trần tội ác của bệnh viện An Bình để đòi lại công lý cho những nhân chứng cũ đã khuất đang đè nặng lên vai người cựu cảnh sát hình sự.
Một quyết định liều lĩnh, tàn nhẫn với chính bản thân mình bùng lên trong đầu Trần Minh. Anh không còn lựa chọn nào khác. Để cứu lấy bộ não thiên tài của Gia Bách, anh phải tự biến mình thành con mồi.
Minh lén thò tay vào túi áo khoác kaki sờn cũ, rút ra chiếc bật lửa Zippo đồng cũ có khắc biểu tượng của đội hình sự đặc nhiệm. Ngón tay anh gạt mạnh bánh xe lửa. Một tia lửa nhỏ bùng lên trong góc tối của bụi sậy, phản chiếu ánh sáng vàng ấm áp lên gương mặt lầm lì, cương nghị của anh. Trần Minh không chần chừ, anh ghém ngọn lửa vào một túm cỏ sậy khô héo dưới chân.
Lớp cỏ sậy khô bắt nước rất nhanh dưới làn gió sông. Chỉ trong vòng hai giây, một ngọn lửa nhỏ bùng lên, tỏa ra một lượng nhiệt năng lớn đột ngột giữa bãi đầm lầy lạnh giá.
“Bíp... bíp... bíp...!”
Thiết bị quét thân nhiệt FLIR trên tay Nguyễn Tuấn Anh lập tức phát ra tiếng còi cảnh báo dồn dập. Màn hình máy quét bị lóa mắt hoàn toàn bởi một vùng sáng trắng rực rỡ có nhiệt độ vượt quá năm mươi độ C, che khuất hoàn toàn nguồn nhiệt sinh học nhỏ yếu của Gia Bách đang nằm sát cạnh đó. Thuật toán nhận diện của máy quét bị nhiễu loạn nghiêm trọng.
“Có nguồn nhiệt biến động mạnh đột ngột! Đối tượng đang phóng hỏa đánh lạc hướng!” Tuấn Anh hét lớn qua bộ đàm.
Cùng lúc đó, Trần Minh đứng bật dậy khỏi bụi sậy. Anh dùng hết sức bình sinh lao mạnh về phía bờ sông ngược chiều gió, cố tình dẫm mạnh chân xuống nước bùn tạo ra những tiếng “bùm... bùm...” vang dội và làm gãy những thân sậy khô rắc rắc.
“Lucky! Đuổi theo thằng mặc áo khoác kaki! Bắt lấy nó!” Tuấn Anh gầm lên, giật mạnh sợi xích sắt, ra lệnh cho con béc-giê đuổi theo hướng di chuyển của Trần Minh.
Con Lucky bị giật mạnh cổ, bản năng huấn luyện của nó lập tức bị kích hoạt bởi tiếng động lớn và mệnh lệnh dứt khoát của người điều khiển. Nó quay đầu, sủa vang những tiếng đanh thép rồi phóng đại điên cuồng qua các vũng sình lầy, đuổi theo bóng lưng của Trần Minh đang chạy trốn dọc bờ sông sạt lở.
Nguyễn Tuấn Anh lao theo con chó nghiệp vụ, khẩu súng ngắn rulo trên tay gã chĩa thẳng về phía bóng đen đang chạy trốn trong sương mù. Những luồng ánh sáng từ đèn pin dã chiến của gã quét loang loáng qua các bụi sậy, hoàn toàn bỏ qua hốc tối dưới chân máng nước cũ nơi Gia Bách đang nằm bất động.
Gia Bách nằm rạp dưới vũng bùn lạnh, mắt trái nhòe mờ nhìn theo bóng lưng của Trần Minh đang xa dần. Sự dằn vặt đạo đức tột cùng dội lên thùy trán anh như một cơn địa chấn thần kinh. Trần Minh—người đồng minh liêm chính duy nhất tin tưởng anh, người đã chấp nhận mang danh tội phạm để giúp anh vượt ngục—nay lại đang dùng chính mạng sống của mình để đổi lấy cơ hội sinh tồn cho anh. Vết thương hoại tử ở ngón tay trỏ trái giật mạnh liên hồi, đau nhức thấu xương như một lời nhắc nhở lạnh lùng về sự bất lực thể xác của anh trước sự hy sinh của đồng đội.
Anh cố gắng dùng hai khuỷu tay bấu chặt vào nền bùn nhão, lết từng xăng-ti-mét thân xác tê liệt vào sâu trong đường ống cống bê tông bỏ hoang sát mép nước đầm lầy. Lòng bàn tay phải bị bỏng điện rát đỏ rỉ dịch vàng bám đầy bùn cát rỉ sét co rút lại đau đớn mỗi khi chạm vào cạnh bê tông sắc nhọn. Nhưng Bách không dừng lại. Anh phải sống. Anh phải bảo toàn chiếc nhẫn cưới bạch kim trong túi quần và bộ não này để quay lại giải cứu Trần Minh, để vạch trần tập đoàn Aegis Neuro.
Phía ngoài bờ sông, tiếng bước chân đuổi bắt dồn dập dội qua vách cống bê tông ẩm ướt. Tiếng sủa dữ dội của con Lucky vang lên ngay sát mép nước sạt lở, theo sau là một tiếng động vật lý cực lớn khi thân hình cao lớn của Trần Minh bị con béc-giê Đức vồ ngã sấp xuống vũng bùn nhão nhoét.
“Đứng im! Cấm cử động! Đại úy Bản, Thiếu tá Vũ! Tôi đã khống chế được một đối tượng!” Tiếng Nguyễn Tuấn Anh gầm lên dứt khoát trong màn sương mù.
Gia Bách nằm co quắp dưới lòng ống cống tối tăm, nín thở tuyệt đối. Qua khe hở nhỏ của miệng cống, anh nhìn thấy ánh sáng đỏ rực từ kính hồng ngoại của Tuấn Anh đang chĩa thẳng vào Trần Minh đang bị con Lucky đè chặt dưới bùn. Họng súng ngắn của Tuấn Anh lạnh lùng hướng thẳng vào đầu Minh, trong khi tiếng còi xe đặc nhiệm bắt đầu rú vang dội từ phía xa lộ đang tiến sát vào khu đầm lầy ngoại ô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!