Nhạc nềnObsession

Điểm Hẹn Trong Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gõ sắt lạnh lùng của chiếc dùi cui thép trong tay Đại úy Lê Văn Bản dội vào vách tôn mỏng của khoang gầm xe tải phát ra những âm thanh “bùng... bùng...” đục ngầu, rung lên bần bật sát ngay đỉnh đầu Gia Bách. Áp lực cơ học từ những cú gõ dồn dập ép chặt lồng ngực anh xuống tấm lót chì lạnh ngắt dính đầy nước bùn và rác thải y tế.


Trong khoang đáy tối tăm, Gia Bách nằm bất động, toàn bộ cơ thể gồng cứng đến mức các thớ cơ dọc sống lưng co rút lại đau đớn. Mùi khí độc hữu cơ formaldehyde từ các thùng bệnh phẩm phía trên rò rỉ qua kẽ hở, xộc thẳng vào phế quản, bỏng rát như tàn tro nóng. Phổi anh phồng lên, co thắt dữ dội chống lại phản xạ ho tự nhiên của hệ hô hấp đang bị kích ứng cực hạn. Để cưỡng lại cung phản xạ phế vị đang chực chờ bùng phát, Bách phải nghiến chặt răng, dùng hàm răng siết mạnh vào vết thương dưới móng tay trỏ bên trái—vết cắn tự chấn thương đè lên vết mủ cũ dính nước cống bẩn từ đêm vượt ngục. Cơn đau buốt nhói thấu xương dội thẳng lên thùy trán, giải phóng một lượng lớn endorphin tự nhiên giúp anh tạm thời đóng băng phản xạ hắt hơi trong lồng ngực.


Ngay phía trên đầu anh, tiếng Lê Văn Bản gầm ghè đầy hách dịch: “Này! Chỗ này sao lại có vệt dịch lỏng màu đỏ rỉ ra thế kia? Lâm! Mày bước xuống đây soi đèn cho tao gõ nốt khoang đáy!”


“Đại úy Bản! Tránh ra!”


Tiếng hét đanh thép của Trần Minh từ phía cabin vang lên cắt ngang lời Bản, kèm theo tiếng bước chân dã chiến nện thình thịch trên nền nhựa đường dốc. Trần Minh không đợi Bản cúi xuống, anh chủ động bước tới, dùng thân hình cao lớn của một cựu cảnh sát hình sự chen vào giữa Bản và gầm xe, tay lén xoay van xả áp suất phụ của thùng chứa formaldehyde.


Một tiếng “xì... xì...” chói tai bùng phát từ hông xe tải. Luồng khí trắng đục nồng nặc mùi hóa chất tẩy rửa và độc chất y tế phun tỏa ra xung quanh như một làn khói độc.


“Mẹ kiếp! Rò rỉ khí độc! Chạy mau!” Lê Văn Bản hét lên, gương mặt béo múp xám ngoét vì sợ chết. Gã vứt vội chiếc dùi cui, ôm lấy tập hồ sơ kẹp chiếc phong bì dày cộp chứa tiền hối lộ của Trần Minh, ba chân bốn cẳng chạy giật lùi về phía bốt gác ngã tư vĩ tuyến.


Thiếu tá đặc nhiệm Phạm Khắc Vũ đứng cách đó không xa, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo khẽ nheo lại dưới vành mũ dã chiến. Gã nhận ra sự bất thường trong phản xạ quá nhanh của Trần Minh và luồng khí xả đột ngột, nhưng trước khi Vũ kịp rút súng ngắn rulo ra chỉ thị phong tỏa, Lâm “Đen” đã nhạy bén đạp mạnh chân ga.


Chiếc xe tải chở rác y tế rống lên một tiếng gầm rú điên cuồng của động cơ diesel quá tải. Bánh xe quay tít, nghiến mạnh trên mặt đường nhựa rạn nứt, húc văng chiếc rào chắn gỗ cũ kỹ của chốt kiểm soát rồi lao vút đi trong màn đêm sương mù mờ mịt của quốc lộ ngoại ô.


“Đuổi theo! Tụi nó chở thằng trốn viện!” Tiếng Phạm Khắc Vũ vang lên qua bộ đàm dồn dập, kéo theo tiếng rú còi inh ỏi của hai chiếc xe bán tải đặc nhiệm bám đuổi gắt gao phía sau.


Lâm “Đen” bẻ lái điên cuồng, chiếc xe tải nặng nề chao đảo liên tục trên con lộ gồ ghề. Cơn bão ngoại ô đang suy yếu nhưng sương mù từ đầm lầy phía Đông tràn lên mỗi lúc một dày đặc, nuốt chửng tầm nhìn xa lộ xuống dưới năm mét. Phía sau xe, ánh đèn pha led công suất cao của đội đặc nhiệm quét những luồng sáng trắng cắt chéo qua màn sương, loang loáng rọi thẳng vào kính chiếu hậu.


“Anh Minh! Phía trước là đường cụt! Cầu sắt cũ bị phong tỏa rồi!” Lâm “Đen” hét lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Tay lái gã run rẩy dữ dội dưới áp lực truy đuổi tốc độ cao.


“Lao vào con đường đất sạt lở sát khu đầm lầy phía bên phải!” Trần Minh ra lệnh, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát. “Lâm, mày giữ chặt tay lái. Khi xe lún bùn, tao và Bách sẽ bỏ xe chạy trốn bộ vào bãi sậy. Mày cứ việc bỏ xe chạy ngược ra lộ chính khai với cảnh sát là bị chúng tao khống chế bắt cóc!”


Chiếc xe tải đột ngột rẽ ngoặt, lao thẳng xuống con đường đất đỏ sụt lún sát bìa rừng sậy. Lốp xe cỡ lớn nghiến xuống lớp bùn nhão nhoét phát ra những tiếng “xoèn xoẹt” ghê rợn. Xe trượt dài mười mét rồi khựng lại, gầm xe va chạm mạnh vào bệ đá sạt lở, khoang đáy phụ bị xé toác một đường dài.


“Nhảy!” Trần Minh đạp cửa cabin lao xuống bùn.


Gia Bách từ khoang đáy phụ trườn ra ngoài, cơ thể anh đổ sụp xuống vũng nước lạnh ngắt của đầm lầy. Hơi lạnh ẩm ướt bốc lên từ lòng đất ngay lập tức thấm qua lớp áo bảo hộ lao công sờn rách, chạm trực tiếp vào vết mổ vi phẫu sắc lẹm sau gáy. Một cơn nhức nhối thấu xương đột ngột bùng phát từ vùng chẩm, lan nhanh ra thùy thái dương như có hàng ngàn mũi kim châm bằng băng đá cắm sâu vào vỏ não. Bách quỳ rạp dưới bùn, tay phải—với lòng bàn tay bị bỏng điện rát đỏ rỉ dịch vàng bám đầy bùn cát rỉ sét—bóp chặt lấy gáy để kiềm chế cơn đau co giật nơ-ron đang chực chờ bùng nổ.


“Bách! Đi mau! Tụi nó xuống xe rồi!”


Trần Minh lao tới, dùng cánh tay gân guốc xốc nách Gia Bách dậy. Cả hai loạng choạng bước đi, lội sâu vào vùng sương mù dày đặc của bãi sậy ngập nước. Sương mù đầm lầy ngoại ô mờ mịt, đặc quánh như một tấm màn lụa màu xám tro, che khuất hoàn toàn mọi phương hướng vật lý. Không gian xung quanh chìm vào một sự im lặng kỳ quái, chỉ có tiếng gió rít qua những ngọn sậy khô phát ra những âm thanh “u u... rít rít...” buốt óc.


Phía sau lưng họ, cách khoảng hai trăm mét, tiếng động cơ xe đặc nhiệm tắt phụt. Tiếng cửa xe đóng sầm dứt khoát vang lên, theo sau là tiếng bước chân dã chiến nện mạnh trên đất bùn sạt lở.


“Tuấn Anh! Thả xích cho con Lucky dẫn đường! Quét thân nhiệt toàn bộ khu vực bãi sậy phía Đông!” Giọng nói lạnh lùng, chuyên nghiệp của Thiếu tá Phạm Khắc Vũ truyền đi trong sương mù.


Nguyễn Tuấn Anh—Chuyên gia Truy vết Sinh học của tập đoàn Aegis—bước xuống xe dã chiến, tay dắt sợi xích sắt của con béc-giê Đức tên Lucky. Gã đưa tay điều chỉnh chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại đeo trên trán, tay kia bật công tắc thiết bị quét thân nhiệt cầm tay phát ra những tiếng “bíp... bíp...” đều đặn.


“Lucky! Tìm!” Tuấn Anh thả lỏng xích sắt.


Con béc-giê Lucky cúi rạp đầu sát đất bùn, chiếc mũi ướt át hít hà liên tục. Nó đánh hơi thấy mùi gạc tẩm ether cũ bám trên quần áo bảo hộ của Gia Bách và mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương mưng mủ hoại tử nhẹ ở ngón tay trỏ trái của anh. Con vật khẽ dựng đứng hai tai, phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục trong cổ họng rồi lao vút về phía bãi sậy rậm rạp.


Trong bãi sậy tối tăm, Gia Bách bước đi trong trạng thái suy kiệt hoàn toàn. Vết rách rỉ máu dính bùn bẩn trên cổ anh bắt đầu co rút lại dưới tác động của gió lạnh, tạo ra cảm giác nghẹt thở nghẹn ứ. Vệt nước mắt màu hồng nhạt bám khô trên gò má trái bị nước mưa pha loãng, chảy dài xuống cằm lạnh ngắt.


“Bách, sương mù dày quá, tao không định vị được bờ sông ở hướng nào,” Trần Minh thì thầm, tay dùng một cành sậy khô cố gắng xóa dấu chân sụt lún phía sau, nhưng lớp bùn quá ẩm ướt khiến vệt sạt lở vẫn hiện rõ mồn một.


“Đừng dùng cành sậy... vô ích thôi,” Gia Bách khàn giọng nói, hơi thở đứt quãng. “Bùn đầm lầy có độ nhớt cao, việc quét sậy chỉ làm tăng diện tích bề mặt sạt lở, khiến máy quét hồng ngoại dễ nhận diện vệt biến đổi nhiệt của đất hơn.”


Bách nhắm mắt lại. Anh hít một hơi thật sâu, ép thùy trán đang đau nhức hoạt động ở mức tối đa để kích hoạt kỹ năng *Tái Dựng Không Gian Não Bộ 3D*.


Trong bóng tối của tâm trí, Bách bắt đầu cô lập toàn bộ tiếng ồn trắng của gió bão. Thính giác nhạy bén của anh thu nhận tiếng gió rít qua những ngọn sậy. Anh phân tích: âm thanh có tần số cao, sắc mỏng phát ra khi gió luồn qua những bụi sậy rậm rạp có mật độ thân cây dày; âm thanh trầm đục, rền vang phát ra khi gió thổi qua các khoảng sình lún trống trải hoặc mặt nước thoáng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào chân sậy cách họ khoảng tám mươi mét về phía Đông Bắc có chu kỳ 1.2 giây—đó là nhịp sóng của dòng sông hạ lưu đang chảy xuôi dòng.


Chỉ trong vòng năm giây, một sơ đồ địa hình không gian 3D chi tiết về bãi sậy hiện ra rõ mồn một trong vỏ não của Gia Bách, với các điểm sụt lún nguy hiểm được đánh dấu bằng các vùng màu xám nhạt.


“Đi theo tôi. Chếch ba mươi độ về hướng Đông Bắc,” Bách mở mắt, ánh mắt anh khôi phục lại vẻ sắc bén lạnh lùng của một nhà khoa học thần kinh xuất chúng. “Sử dụng phần ức bàn chân để tiếp đất. Phối hợp nhịp nhàng nhịp bước với tiếng gió rít cao để triệt tiêu tiếng động cơ học của bùn nhão.”


Bách và Minh bắt đầu thực hiện kỹ thuật *Di Chuyển Không Tiếng Động (Silent Walk)*. Họ khom người, áp sát đất, di chuyển lướt nhẹ qua những khoảng trống giữa các bụi sậy mà không làm lay động một ngọn lá khô. Sự am hiểu hình học không gian giúp Bách dẫn đường lách qua các hố sụt lún sâu nguy hiểm, cắt đuôi được đội đặc nhiệm tuần tra vòng ngoài đang bị kẹt lại phía sau do liên tục bị sụp bùn.


Tuy nhiên, mối đe dọa sinh học lớn nhất vẫn đang bám sát phía sau.


Tiếng xích sắt lách cách va chạm vào thân sậy mỗi lúc một gần. Tiếng hít hà dồn dập của con Lucky dội qua màn sương ẩm ướt. Con béc-giê Đức đang di chuyển với tốc độ cực nhanh, khứu giác nhạy bén của nó không bị đánh lừa bởi sương mù hay địa hình sụt lún.


“Lucky! Hướng đó! Bám vết!” Tiếng Nguyễn Tuấn Anh hét lên vang vọng, ánh đèn pin siêu sáng của gã quét những luồng sáng trắng loang loáng sát ngay sau lưng họ chỉ khoảng ba mươi mét.


Bách giật mình. Anh nhận ra hướng gió đang thổi từ sông vào đất liền; mùi cơ thể dính máu và ether của anh đang bị đẩy ngược về phía con Lucky, tạo ra một đường mòn khứu giác hoàn hảo cho chú chó nghiệp vụ truy vết.


“Minh... chúng ta phải đổi hướng,” Bách nói gấp, ngón tay trỏ trái bị hoại tử nhẹ giật mạnh đau đớn. “Chúng ta phải đi xuôi chiều gió về phía bờ sông. Để mùi cơ thể bị đẩy ra mặt nước thoáng, sương mù ẩm trên sông sẽ làm loãng và kết tủa các phân tử mùi hương sinh học, đánh lạc hướng khứu giác của con Lucky.”


Cả hai lập tức bẻ hướng di chuyển, lao nhanh về phía bờ sông sạt lở. Nhưng thể xác kiệt quệ của Bách khiến bước đi của anh chậm lại. Vết thương bỏng điện rỉ dịch ở lòng bàn tay phải rát buốt khi anh phải bám vào những thân sậy sắc nhọn để giữ thăng bằng.


“Gâu! Gâu... gừ...!”


Tiếng sủa trầm đục, vang dội của con béc-giê Lucky đột ngột vang lên xé toạc màn sương mù dày đặc ngay sát bờ sông.


Âm thanh đanh thép, đầy cảnh giác nhưng phảng phất sự giằng xé giữa bản năng huấn luyện tàn nhẫn và phản xạ quen thuộc từ những mẩu xúc xích cũ dội thẳng vào màng nhĩ Gia Bách. Con Lucky đứng bất động trên mô đất sát mép nước, đôi mắt tròn tinh khôn của nó nhìn trừng trừng qua làn sương xám, chỉ cách vị trí bụi sậy nơi Gia Bách và Trần Minh đang nấp chưa đầy mười lăm mét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!