Lưới Bủa Vĩ Tuyến
Tiếng còi hú dồn dập của xe tuần tra cảnh sát xé toạc màn sương mù ẩm ướt của đêm muộn ngoại ô, dội thẳng vào khoang đáy phụ chật hẹp dưới gầm chiếc xe tải chở rác y tế.
Gia Bách nằm co quắp trong khoảng không gian chưa đầy bốn mươi xăng-ti-mét. Mùi formaldehyde nồng nặc trộn lẫn với mùi cồn sát trùng và rác thải y tế phân hủy bốc lên từ phía trên thùng chứa, xộc thẳng vào phế quản anh, bỏng rát. Phổi anh co thắt dữ dội, cố cưỡng lại phản xạ ho khan đang chực chờ bùng phát. Mỗi nhịp thở lúc này là một cực hình y sinh thực sự.
Cơ thể Gia Bách đang ở trong trạng thái suy kiệt nghiêm trọng. Vết cứa rách sâu trên cổ—vết tích từ sợi dây thép của sát thủ Bóng Ma—bị lớp bùn đất cống ngầm bám vào, bắt đầu sưng tấy và rỉ ra thứ dịch màu hồng nhạt lạnh ngắt. Ngón tay trỏ bên trái của anh, nơi anh đã tự cắn một vết sâu đè lên vết thương mưng mủ cũ để ức chế phản xạ hắt hơi bằng điểm đau vật lý, đang throbbing—đập liên hồi theo nhịp mạch—đau nhức thấu xương. Lòng bàn tay phải bị bỏng điện rát đỏ từ vụ nổ cầu chì tổng của bệnh viện rỉ dịch vàng, dính bết vào lớp tôn rỉ sét dưới gầm xe.
Chiếc xe tải đột ngột giảm tốc độ. Tiếng lốp xe nghiến mạnh trên mặt đường nhựa rạn nứt phát ra âm thanh kèn kẹt khô khốc, rồi dừng hẳn.
"Chuyện gì thế?" Tiếng Lâm "Đen" thì thầm đầy lo lắng vang lên qua khe hở nhỏ của tấm cabin phía trên. Giọng gã tài xế run rẩy, tay lái gõ nhịp dồn dập vào vô-lăng—một biểu hiện sinh lý điển hình của sự hoảng loạn khi nồng độ adrenaline tăng vọt.
Bên ngoài, tiếng còi hú tắt phụt, thay vào đó là ánh đèn chớp đỏ xanh quét liên tục qua các kẽ hở của tấm tôn bảo vệ gầm xe, nhuộm đỏ cả vũng nước bùn dưới đất.
"Đại úy Lê Văn Bản và Thiếu tá Phạm Khắc Vũ đang lập chốt chặn đột xuất ngay ngã tư vĩ tuyến," tiếng Trần Minh trầm thấp vang lên từ ghế phụ cabin. Cựu cảnh sát hình sự đã kịp thời nhảy lên xe của Lâm "Đen" ngay bìa rừng sậy ngoại ô. Gương mặt phong trần của anh sạm lại dưới ánh đèn flash, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ căng thẳng nhưng lạnh lùng. Anh khẽ vuốt chiếc bật lửa Zippo đồng cũ trong túi áo khoác kaki sờn, cố giữ nhịp thở đều đặn.
"Tụi nó chặn toàn bộ xe từ hướng An Bình ra," Lâm "Đen" rít qua kẽ răng. "Giờ sao đây anh Minh? Quay đầu là tụi nó nổ súng ngay."
"Không được quay đầu. Đưa tao cái cặp táp chứa hồ sơ kiểm dịch," Trần Minh dứt khoát. Anh lôi từ trong túi ra tấm Thẻ căn cước công dân giả dính bùn đất mà anh đã chuẩn bị sẵn cho Gia Bách, kẹp chặt nó vào giữa tập tài liệu vận chuyển chất thải y tế. "Lâm, mày cứ bình tĩnh. Để tao xuống đối phó."
Dưới khoang đáy phụ, Gia Bách nhắm mắt, tập trung toàn bộ thính giác tối đa. Thùy trán của anh, đang hoạt động ở mức Kiểm Sát Thùy Trán (Ký ức 60%) nhờ xung điện từ thiết bị vi mạch sinh học sau gáy kích hoạt, bắt đầu phân tích các nguồn âm thanh bên ngoài thành một sơ đồ không gian 3D chi tiết.
Tiếng bước chân dã chiến nện thình thịch trên nền nhựa đường ẩm ướt. Hai người di chuyển từ phía trước chốt chặn.
Một người đi giày da đế cứng, bước chân nặng, kéo lê gót nhẹ—đó là Đại úy Lê Văn Bản. Trọng lượng cơ thể khoảng tám mươi ký, sải bước ngắn, không đều, thể hiện một kẻ lười vận động và mang tâm lý hách dịch nhưng nhát gan.
Người thứ hai di chuyển bằng phần ức bàn chân, bước đi nhẹ, dứt khoát, khoảng cách giữa các bước đều tăm tắp—đó là Thiếu tá đặc nhiệm Phạm Khắc Vũ. Một thợ săn thực sự. Tiếng súng ngắn rulo và báng súng va chạm nhẹ vào đai trang bị thắt lưng của Vũ phát ra âm thanh kim loại đặc trưng.
"Xuống xe! Kiểm tra hành chính đặc biệt!" Tiếng gầm thét của Lê Văn Bản dội vào cabin xe tải.
Trần Minh mở cửa cabin bước xuống, hai tay giơ cao quá vai một cách chuyên nghiệp để giải tỏa tâm lý phòng vệ của cảnh sát: "Chào Đại úy. Tôi là Trần Thế Anh, quản lý nghiệp đoàn môi trường đô thị Nam Khánh. Xe chúng tôi đang vận chuyển rác thải y tế nguy hại từ phân khu An Bình về bãi xử lý trung tâm."
Lê Văn Bản tiến lại gần, gương mặt đầy nếp nhăn gian xảo rạng lên dưới ánh đèn pin. Gã hất hàm, dùng dùi cui gõ mạnh vào mạn sườn xe tải: "Nghiệp đoàn gì giờ này? Có lệnh báo động đỏ từ Bệnh viện An Bình. Có bệnh nhân hoang tưởng cực kỳ nguy hiểm trốn viện. Tất cả các xe tải chở hàng qua vĩ tuyến này phải bị lục soát triệt để."
Thiếu tá Phạm Khắc Vũ đứng cách đó năm mét, tay đặt hờ lên báng súng ngắn, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo quét qua cabin xe và gầm xe tải. Vũ không nói lời nào, nhưng sự im lặng của gã sĩ quan đặc nhiệm tạo ra một áp lực tâm lý cực lớn lên Lâm "Đen" đang ngồi chết lặng sau vô-lăng.
"Báo cáo Thiếu tá, đây là giấy phép vận chuyển đặc biệt và Thẻ căn cước công dân của tôi," Trần Minh bước tới, chìa tập hồ sơ ra trước mặt Vũ, cố tình dùng thân hình cao lớn của mình che khuất tầm nhìn của Bản hướng về phía gầm xe.
Bách nằm dưới gầm xe, cảm nhận dòng formaldehyde rò rỉ bắt đầu thấm qua lớp áo bảo hộ lao công, chạm vào vết bỏng điện ở lòng bàn tay phải. Cơn đau rát như bị axit ăn mòn kích hoạt cung phản xạ tự vệ của tủy sống. Anh phải tự cắn chặt vào bắp tay trái, dùng điểm đau vật lý mới để ức chế dây thần kinh phế vị, ngăn chặn một cơn ho khan chết người.
Thông qua kỹ thuật Đọc Nguội (Cold Reading) dựa trên tông giọng, nhịp thở ngắt quãng và cách Lê Văn Bản liên tục dịch chuyển trọng tâm cơ thể từ chân trái sang chân phải, Gia Bách nhận diện được Bản là một kẻ thực dụng, tham lam tột độ nhưng cực kỳ sợ chết. Gã không muốn tự tay chạm vào những thứ có nguy cơ lây nhiễm sinh học cao.
"Xe này chở rác y tế nhiễm trùng cấp độ 4," Trần Minh nói bằng giọng nghiêm trọng, cố tình nhấn mạnh các thuật ngữ y khoa để gây áp lực tâm lý lên Bản. "Có cả mẫu bệnh phẩm lao kháng thuốc và kim tiêm dính máu nhiễm trùng. Nếu Đại úy muốn mở niêm phong kiểm tra trực quan, xin vui lòng ký vào biên bản cam kết tự chịu trách nhiệm cách ly dịch tễ của sở y tế trước."
Lê Văn Bản khựng lại. Gã nhìn chằm chằm vào những thùng nhựa màu vàng dán nhãn nguy hiểm sinh học phía sau xe tải, khẽ nuốt nước bọt. Sự tham lam trong mắt gã bị lấn át bởi nỗi sợ hãi lây nhiễm tự nhiên.
"Đừng có dọa tao," Bản gầm ghè, nhưng bước chân gã đã lùi lại nửa bước—một phản xạ rút lui sinh học vô thức mà Bách đã tính toán chính xác. Gã quay sang nhìn Vũ: "Thiếu tá Vũ, xe chở chất thải độc hại thế này... liệu có khả năng giấu người bên trong không?"
Phạm Khắc Vũ tiến lại gần, ánh mắt không hề rời khỏi Trần Minh: "Mở cửa thùng chứa phía sau ra. Kiểm tra nhanh gầm xe bằng gương soi."
Trần Minh khẽ nheo mắt. Anh biết nếu Vũ tự tay soi gầm xe, tấm chì mỏng lót khoang đáy phụ sẽ không đủ để che giấu hình thể của Gia Bách trước một chuyên gia thực địa. Minh lén thọc tay vào túi áo khoác kaki, rút ra một chiếc phong bì dày cộp chứa tiền hối lộ định kỳ của An Bình, khéo léo kẹp dưới tờ giấy đăng ký kiểm dịch rồi chìa thẳng về phía Lê Văn Bản.
"Đại úy Bản, đây là sổ đăng ký kiểm dịch hành trình của chúng tôi. Xin anh ký duyệt nhanh để chúng tôi kịp giờ thiêu hủy mẫu bệnh phẩm. Trễ một phút, áp suất bình chứa formaldehyde tăng lên sẽ tự động xả khí độc ra môi trường xung quanh đấy," Minh nói, giọng lạnh lùng nhưng đầy ngụ ý.
Bản nhìn thấy góc chiếc phong bì lộ ra dưới tập hồ sơ. Đôi mắt gã sáng lên. Gã nhanh tay giật lấy tập hồ sơ, kẹp chặt chiếc phong bì vào nách với một động tác cực kỳ thuần thục của một cảnh sát tha hóa lâu năm. Gã ho khan một tiếng, quay sang nói với Vũ: "Thiếu tá, tôi thấy giấy tờ của họ hoàn toàn hợp lệ. Xe chở độc chất thế này, có cho kẹo thằng điên trốn viện kia cũng không dám chui vào đâu. Để tụi nó đi đi kẻo rò rỉ khí độc ra đây thì phiền phức lắm."
Nhưng Thiếu tá Phạm Khắc Vũ không dễ bị qua mặt. Gã bước tới sát mạn sườn xe tải, rút chiếc dùi cui thép bên hông ra.
Tiếng kim loại rít lên ghê rợn trong không gian yên tĩnh của đêm bão. Vũ đưa mắt nhìn xuống vệt nước bùn dính máu tươi rỉ ra từ gầm xe—hậu quả từ ngón tay trỏ trái bị hoại tử nhẹ của Gia Bách đang nhỏ giọt qua kẽ hở tấm tôn.
"Chờ đã," Vũ lạnh lùng ra lệnh. Gã chĩa đèn pin siêu sáng thẳng vào vệt nước đỏ nhạt dưới đất. "Có dịch lỏng rò rỉ từ gầm xe. Bản, cầm búa sắt ra đây gõ kiểm tra khoang chứa bí mật cho tôi."
Lê Văn Bản nghe lệnh, gương mặt gian xảo thoáng chút bực dọc nhưng không dám cãi lệnh đặc nhiệm. Gã lầm lũi tiến lại gần hông xe tải, tay rút chiếc dùi cui thép rít lên kèn kẹt trên vách tôn mỏng, chuẩn bị cúi người xuống sát vị trí Gia Bách đang nằm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!