Nhạc nềnObsession

Cửa Ngõ Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ngoại ô Nam Khánh vào lúc bốn giờ mười lăm phút sáng không mang vẻ thanh khiết của một ngày mới, mà đặc quánh, nhớp nháp và nồng nặc mùi lưu huỳnh bốc lên từ những bãi sình lầy bao quanh Bệnh viện Tâm thần An Bình.


Gia Bách lết những bước chân nặng nề ra khỏi miệng cửa xả của Hệ thống cống thải ngầm phía Đông. Cơ thể anh run lên bần bật dưới lớp áo bảo hộ lao công màu xanh thẫm bết chặt vào da thịt bởi bùn sét và nước thải lạnh buốt. Tác động của ca sốc điện ECT cường độ một trăm hai mươi vôn đêm trước vẫn còn âm ỉ tàn phá hệ thần kinh, khiến thùy thái dương của anh nhói lên từng nhịp đau đớn. Mỗi lần nhịp tim tăng vọt, vết cứa rách sâu trên cổ—hậu quả từ sợi dây thép của sát thủ Bóng Ma—lại rách miệng, rỉ ra dòng máu nóng ấm hòa lẫn với lớp bùn bentonite nhão nhoét.


Ngay trước mặt anh, con Lucky—chú chó béc-giê nghiệp vụ tinh khôn của đội an ninh—đang đứng chặn lối đi. Đôi tai nó dựng đứng, chiếc mũi ướt át hít hà liên tục trong không khí ẩm ướt. Tiếng sủa đanh thép của nó ban nãy đã ngưng bặt, thay vào đó là những tiếng rên rỉ nhỏ trong cổ họng. Khứu giác nhạy bén của con vật đã nhận diện được mùi hương quen thuộc từ những mẩu xúc xích mà Gia Bách lén giữ lại từ bữa ăn để thuần hóa nó trong những buổi tắm nắng phía Nam. Lucky khẽ cụp tai xuống, chiếc đuôi to bản khẽ vẫy nhẹ trong màn sương mù, biểu thị một phản xạ có điều kiện mạnh mẽ vượt qua cả những mệnh lệnh huấn luyện nghiêm ngặt.


"Lucky! Có chuyện gì thế? Phát hiện ra dấu vết à?"


Tiếng hét của chuyên gia truy vết sinh học Nguyễn Tuấn Anh vọng lại từ phía ngã rẽ cống ngầm, kèm theo tiếng bước chân dã chiến nện thình thịch trên nền bê tông ẩm ướt. Ánh đèn pin siêu sáng của gã quét những luồng sáng trắng cắt chéo qua màn sương, chỉ còn cách vị trí của Bách chưa đầy hai mươi mét.


Gia Bách không còn đường lui. Bàn tay trái của anh—với ngón tay trỏ đang bị mưng mủ, nhiễm trùng sưng tấy đau nhức thấu xương do vết cắt từ sắt rỉ sét đè lên vết thương cũ—co quắp lại trong túi quần bệnh nhân dính đầy bùn đất. Ngón tay anh chạm vào bề mặt mát lạnh của chiếc nhẫn cưới bạch kim khắc tên Mai Chi. Mỏ neo tinh thần ấy khơi dậy một luồng xung điện mạnh mẽ từ thiết bị vi mạch sinh học cấy sau gáy, kích hoạt thùy trán hoạt động ở mức Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%). Sự tỉnh táo lạnh lùng quay trở lại.


Bách đưa bàn tay phải—lòng bàn tay bị bỏng điện rát đỏ, rỉ dịch vàng do vụ nổ cầu chì tổng—lên vuốt nhẹ bờ vai con Lucky. Anh thì thầm bằng một tần số âm thanh cực thấp, chỉ đủ để hệ thính giác của loài khuyển thu nhận: "Ngoan, Lucky... Im lặng..."


Con Lucky khẽ liếm vào lòng bàn tay đầy bùn của anh, rồi bất ngờ quay đầu hướng về phía bãi sậy ngược chiều gió, sủa vang lên hai tiếng dập dồn. Phản xạ đánh lạc hướng tự nhiên của chú chó đã đánh lừa hoàn toàn Tuấn Anh. Tiếng bước chân của gã chuyên gia lập tức chuyển hướng lao về phía bãi sậy phía Bắc.


Tận dụng khoảng trống thời gian quý giá, Gia Bách khom người lướt nhanh qua bãi đất trống theo Quy tắc Góc quét Ống kính, lọt vào điểm mù của hệ thống camera giám sát thông minh đang hoạt động chập chờn sau sự cố đoản mạch. Anh tiến sát về phía bãi bốc dỡ rác thải y tế nằm ở góc khuất phía Tây của bệnh viện.


Trong bóng tối nhập nhẹm của làn sương mù và khói xả động cơ, chiếc xe tải chở chất thải nguy hại của Lâm "Đen" đang nổ máy xình xịch. Mùi formaldehyde và cồn sát trùng nồng nặc bốc ra từ thùng chứa phía sau. Lâm "Đen" giả vờ cầm chiếc cờ-lê gõ gõ vào lốp xe để ngụy trang, nhưng đôi mắt gầy guốc, sạm đen vì sương gió của gã liên tục quét qua các góc tường tối.


"Nhanh lên!" Lâm "Đen" thì thầm khi nhìn thấy bóng người phủ đầy bùn đất của Bách tiếp cận. "Thiết đang gác ở cổng chính. Đêm nay nó điên lắm vì vụ mất điện. Chui vào ngăn đáy phụ ngay dưới thùng chứa rác, tao đã lót sẵn tấm chì chống quét nhiệt rồi."


Gia Bách không lãng phí một giây. Anh trườn người vào khoảng không gian chật hẹp dưới gầm xe tải. Ngăn đáy phụ chỉ cao chưa đầy bốn mươi xăng-ti-mét, nằm ngay sát hệ thống ống xả nóng hổi và đáy thùng chứa rác y tế nguy hại. Không gian tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi hóa chất phân hủy hữu cơ. Vết bỏng điện ở lòng bàn tay phải của Bách tì mạnh vào khung sắt gầm xe rít lên đau đớn, nhưng anh nghiến chặt răng, kéo sập tấm nắp tôn bảo vệ lại, khóa chặt mình vào bên trong.


Chiếc xe tải rùng mình chuyển bánh. Tiếng động cơ diesel gầm rú ngay sát tai Bách, truyền những dao động cơ học cực mạnh vào xương sọ anh, khiến vết thương rách trên trán đóng vảy rỉ dịch vàng lại nhức nhối. Trong túi áo bảo hộ lao công dính đầy bùn bẩn, chiếc Mũ kích sóng nơ-ron tự chế ép chặt vào ngực anh, cùng với miếng Băng gạc tẩm Ether chưa sử dụng.


Chiếc xe tải di chuyển chậm rãi trên con đường dốc đá dăm, hướng thẳng về Trạm gác cổng chính số 1—cửa ngõ sinh tử cuối cùng ngăn cách giữa địa ngục An Bình và tự do ngoài vòng pháp luật.


*Két...*


Tiếng phanh xe rít lên chói tai. Chiếc xe dừng lại đột ngột. Qua khe hở nhỏ của tấm tôn khoang đáy, Gia Bách nhìn thấy ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn cao áp của trạm gác hắt xuống nền bê tông rạn nứt.


"Xuống xe! Kiểm tra định kỳ!" Tiếng hét thô lỗ, hách dịch của Bùi Văn Thiết vang lên. Gã lính gác cổng số 1 mặc đồng phục bảo vệ màu xanh đen xộc xệch, tay cầm chiếc gậy cao su gõ cộc cộc vào cabin xe.


Lâm "Đen" bước xuống xe, giả vờ cười xòa, đưa tập hồ sơ vận chuyển rác thải y tế kèm theo một bao thuốc lá ngoại: "Anh Thiết trực đêm vất vả quá. Bão gió thế này mà hệ thống điện của viện lại hỏng, làm tụi em cũng bị trễ giờ giao hàng."


Thiết giật phắt lấy tập hồ sơ, gạt bao thuốc lá sang một bên với vẻ mặt đầy bực dọc: "Đừng có giở trò với tao. Đêm nay có lệnh báo động đỏ từ Đội trưởng Trịnh Tiến Dũng. Có bệnh nhân hoang tưởng nguy hiểm trốn viện. Tất cả các phương tiện ra vào cổng chính phải được kiểm tra mống mắt và soi gầm xe nghiêm ngặt. Đưa giấy phép vận chuyển đặc biệt đây!"


Lâm "Đen" hơi khựng lại, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán gã: "Giấy phép... giấy phép vận chuyển chất thải nguy hại của sở tài nguyên đây anh. Xe này chở toàn kim tiêm với bệnh phẩm nhiễm trùng, anh kiểm nhanh giùm em chứ để lâu mùi nó bốc ra dịch bệnh thì phiền lắm."


Thiết không thèm nghe. Gã tiến lại gần phía hông xe, cúi người nhặt chiếc gương soi gầm xe chuyên dụng cỡ lớn cầm tay. Thanh sắt dài của chiếc gương rít lên kèn kẹt trên nền đất dăm khi gã từ từ đẩy nó vào sâu dưới gầm xe tải.


Trong khoang đáy phụ, tim Gia Bách đập liên hồi lên đến một trăm hai mươi nhịp mỗi phút. Ánh sáng từ chiếc đèn pin gắn trên gương soi quét qua khe hở của tấm tôn bảo vệ, rọi thẳng vào vệt nước mắt màu hồng nhạt bám khô trên gò má trái của anh. Bách nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong mặt gương tròn—một khuôn mặt biến dạng vì bùn đất, máu và sự kiệt quệ thể xác.


*Cộc... cộc...*


Thanh sắt của gương soi va chạm mạnh vào mép tấm tôn khoang đáy phụ, chỉ cách bả vai trái của Bách chưa đầy hai xăng-ti-mét. Tiếng động cơ học vang lên khô khốc trong không gian chật hẹp, khiến màng nhĩ anh đau nhói.


Đúng lúc đó, một túi rác y tế chứa dung dịch formaldehyde sát trùng phía trên thùng chứa bị rách do xe rung lắc, rỉ ra những giọt hóa chất độc hại qua kẽ hở, nhỏ trực tiếp xuống tấm tôn sát mũi Bách. Mùi hóa chất cay nồng, độc hại xộc thẳng vào phế quản của anh.


Hệ thần kinh phế vị của Bách lập tức bị kích ứng mạnh mẽ. Một phản xạ hắt hơi dữ dội bùng lên từ tủy sống, truyền tín hiệu co thắt đến cơ hoành.


Nếu anh phát ra tiếng động dù là nhỏ nhất lúc này, Thiết sẽ phát hiện ra khoang đáy phụ, và tấm Thẻ căn cước công dân giả do Trần Minh chuẩn bị sẽ trở nên vô tác dụng. Anh sẽ bị tống giam vĩnh viễn vào khu biệt giam 501.


Áp dụng kiến thức y sinh học thần kinh lâm sàng, Bách biết phản xạ hắt hơi hoạt động dựa trên đường truyền hướng tâm của dây thần kinh sinh ba (trigeminal nerve); bằng cách tạo ra một kích thích đau vật lý (nociceptive input) cường độ cực mạnh ở một vùng lân cận, anh có thể bẻ gãy và ức chế cung phản xạ này của hành tủy.


Bách đưa bàn tay trái dính máu lên miệng. Ngón tay trỏ đang bị mưng mủ đau nhức thấu xương run rẩy, nhưng anh không màng đến. Anh há miệng, dùng răng nghiến thật mạnh vào phần thịt mềm giữa ngón cái và ngón trỏ của bàn tay trái.


Lực cắn tột cùng của cơ hàm ép chặt. Răng anh ngập sâu vào da thịt, máu tươi rỉ ra ấm nóng trong khoang miệng. Cơn đau vật lý kinh hoàng từ vết cắn truyền một luồng tín hiệu đau đớn cực nhanh lên đồi thị, chặn đứng hoàn toàn phản xạ co thắt của cơ hoành.


Bách nín thở hoàn toàn. Phổi anh nóng rát như bị thiêu đốt bởi formaldehyde, nhưng không có một tiếng động nào phát ra.


Bên ngoài, Thiết vẫn đang nghi ngờ quay xoay chiếc gương soi dưới gầm xe: "Lạ thật... Cái gầm xe này hôm nay trông có vẻ thấp hơn bình thường vài phân. Lâm, mày chở cái gì nặng dưới này à?"


Lâm "Đen" run giọng: "Dạ... dạ đâu có anh Thiết. Chắc do lốp xe bị non hơi vì lạnh đó anh..."


Thiết nheo mắt, chuẩn bị cúi hẳn người xuống để nhìn trực tiếp vào gầm xe.


Đúng vào khoảnh khắc sinh tử ấy, một tiếng còi báo động khẩn cấp đột ngột rú vang dội từ phía cổng phụ phía Tây của bệnh viện, dội qua vách tường bê tông dày và truyền qua máy bộ đàm đeo bên hông của Thiết.


*Rè... Rè... Báo động! Phát hiện có kẻ thâm nhập hệ thống điện cổng phụ phía Tây! Tất cả lực lượng bảo an dồn về hỗ trợ ngay!*


Đó là Trần Minh. Từ khoảng cách ba trăm mét ngoài bãi sậy sương mù, cựu cảnh sát hình sự đã sử dụng thiết bị phát sóng nhiễu radio tự chế để làm giả tín hiệu báo động khẩn cấp của cổng phụ, bẻ gãy hoàn toàn sự tập trung của hệ thống an ninh.


Thiết giật nảy mình. Gã lính gác nhát gan lập tức buông thanh sắt gương soi, mặt cắt không còn một giọt máu: "Mẹ kiếp! Lại có biến ở cổng phụ!"


Gã vội vàng ký rẹt vào tờ giấy phép vận chuyển của Lâm "Đen", ném trả tập hồ sơ qua cửa kính cabin rồi hét lớn: "Biến ngay! Tao phải qua chốt cổng phụ hỗ trợ!"


Thiết nhanh chóng hạ rào chắn tự động lên, quay người chạy vội về phía dãy nhà hành chính trong sương mù.


Lâm "Đen" không bỏ lỡ một mili giây. Gã nhảy lên cabin, vào số và nhấn ga kịch sàn. Chiếc xe tải chở rác y tế gầm lên một tiếng dữ dội, húc nhẹ vào thanh chắn rào chắn đang từ từ nâng lên, lao vút qua Trạm gác cổng chính số 1.


Bánh xe tải nghiền mạnh trên mặt đường nhựa xa lộ ngoại ô, tốc độ tăng vọt. Luồng gió lạnh buốt từ bên ngoài tràn vào khoang đáy phụ, thổi bay mùi hóa chất formaldehyde độc hại.


Gia Bách từ từ nhả răng khỏi bàn tay trái đầy máu. Anh nằm ngửa người trong bóng tối của ngăn đáy phụ, lồng ngực phập phồng dữ dội để hít thở luồng không khí tự do đầu tiên sau những ngày bị giam cầm trong địa ngục An Bình. Vết sẹo sau gáy không còn nhấp nháy ánh sáng xanh, nhưng mỏ neo tình yêu của chiếc nhẫn cưới bạch kim vẫn ấm nóng trong lồng ngực anh.


Hành trình sinh tồn ở Cấp 1 đã khép lại. Anh đã thoát khỏi bệnh viện tâm thần tư nhân An Bình, nhưng giờ đây anh chính thức là một bệnh nhân tâm thần nguy hiểm trốn viện bị cảnh sát truy nã toàn quốc. Mục tiêu tiếp theo đã được xác lập rõ ràng trong thùy trán của anh: quay trở lại căn hộ cũ tại đô thị Nam Khánh để tìm kiếm những chứng cứ vật lý cuối cùng về sự tồn tại của vợ con.


Chiếc xe tải chở rác y tế lướt nhanh trong màn sương mù dày đặc của xa lộ, hướng thẳng về phía những ánh đèn neon mờ ảo của đô thị Nam Khánh ở chân trời.


Nhưng niềm hy vọng vừa nhen nhóm của Gia Bách lập tức bị dập tắt.


*Oó... Oó... Oó...*


Ngay khi chiếc xe tải vừa đi qua ngã tư quốc lộ vĩ tuyến hướng về trung tâm thành phố, tiếng còi xe cảnh sát tuần tra đột ngột vang lên dồn dập, xé toạc màn sương đêm, bám sát ngay phía sau đuôi xe rác.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!