Nhạc nềnObsession

Vết Xước Trên Sàn Gạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ụp xuống Bệnh viện Tâm thần An Bình nhanh như một cái sập bẫy bằng sắt. Khi những rặng thông gầy guộc ngoài ô cửa sổ phòng giam 404 bị nuốt chửng bởi làn sương mù xám đục từ thung lũng bốc lên, căn phòng mười mét vuông chỉ còn lại những mảng sáng tối nhập nhèm, lạnh lẽo.


Gia Bách ngồi bất động trên chiếc giường sắt rỉ sét. Cơn đau từ vết sẹo mổ vi phẫu dài mười xăng-ti-mét sau gáy vẫn âm ỉ cháy, tỏa ra những luồng xung điện buốt nhói dọc theo thùy chẩm lên tận đỉnh đầu. Sau ca phẫu thuật can thiệp thùy thái dương bí mật mà Lê Trí gọi là "chấn thương sau tai nạn xe hơi", bộ não của anh hoạt động như một cỗ máy thiếu dầu. Các liên kết nơ-ron bị hóa chất Aegis-Calm phong tỏa khiến ý thức anh liên tục rơi vào trạng thái sương mù mờ mịt. Nhưng chính trong sự mờ mịt ấy, bản năng của một nhà khoa học thần kinh xuất chúng lại bắt đầu tự thiết lập một hệ thống phòng vệ thầm lặng.


Anh nhắm mắt, điều hòa nhịp thở. Trong không gian yên tĩnh đến đáng sợ của khu điều trị tích cực tầng 4, thính giác của Bách bắt đầu thu nhận những dao động âm thanh nhỏ nhất truyền qua vách tường và sàn bê tông.


"Bộp... sột... bộp... sột..."


Tiếng động rất nhẹ, phát ra từ phía góc hành lang cách phòng giam khoảng mười lăm mét. Đối với một người bình thường, đó chỉ là tiếng ồn trắng vô nghĩa của một đêm mưa gió. Nhưng với Gia Bách, thùy thái dương của anh đang tự động phân tích tần số âm thanh đó thành các thông số vật lý chính xác. Đó là tiếng bước chân của một người đàn ông nặng khoảng sáu mươi hai ký, đi giày đế cao su mềm chuyên dụng của nhân viên y tế. Điểm đặc biệt là gót chân trái của người này luôn kéo lê trên sàn gạch men muộn hơn chân phải khoảng 0.2 giây—một tật đi hơi lệch hông do chấn thương khớp gối cũ.


Nguyễn Minh Hải.


Gia Bách mở mắt, đồng tử co rút lại trong bóng tối. Kỹ năng Nhận Diện Bước Chân Thần Kinh mà anh âm thầm rèn luyện suốt hai tuần qua đang phát đi tín hiệu cảnh báo đỏ. Hải là gã điều dưỡng giám sát ca đêm nổi tiếng xảo quyệt và nghiện rình mò. Gã luôn đi tuần sớm hơn lịch trình trực mười phút, sử dụng đôi giày đế mềm không tiếng động để tiếp cận các phòng giam một cách đột ngột.


Bách liếc nhìn chiếc đồng hồ cát bằng nhựa đặt trên bệ cửa sổ—thứ đồ chơi duy nhất anh được phép giữ. Hải còn cách phòng 404 đúng mười mét. Với tốc độ di chuyển trung bình 1.2 mét trên giây, anh có chính xác tám giây trước khi gã điều dưỡng tiếp cận khe cửa quan sát.


Bách lập tức trượt người xuống khỏi giường sắt. Chuyển động của anh nhẹ đến mức không làm thanh lò xo rỉ sét phát ra tiếng động nào. Anh quỳ rạp xuống sàn bê tông lạnh buốt, luồn nửa thân người gầy guộc xuống gầm giường tối tăm.


Các ngón tay anh, vẫn còn run rẩy do tác dụng phụ của liều thuốc Aegis-Calm nuốt phải một phần sáng nay, rà soát nhanh chóng trên bề mặt những viên gạch lót sàn màu xám xịt bám đầy bụi bẩn. Viên thứ nhất... nhám và lạnh. Viên thứ hai... phẳng lỳ. Đến góc phần tư phía dưới chân giường bên trái, đầu ngón tay trỏ của Bách chạm vào một vết xước sâu, thô ráp dài khoảng hai xăng-ti-mét.


Đây rồi.


Vết xước này được tạo ra bởi một mảnh sắt rỉ từ chân giường, là ký hiệu định vị mà anh đã cố tình khắc sâu vào gạch trong một khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi vài ngày trước. Bách dùng móng tay cái bấm mạnh vào kẽ hở giữa hai viên gạch, dùng lực đòn bẩy từ khớp xương ngón tay để nhấc nhẹ viên gạch lót sàn bị lỏng lên.


Một khoang trống nhỏ hẹp, sâu chừng ba xăng-ti-mét hiện ra dưới nền xi măng ẩm mốc.


Bách thọc tay vào sâu trong bóng tối. Đầu ngón tay anh chạm vào một vật thể kim loại tròn, nhẵn và lạnh toát. Một luồng hơi ấm vô hình dường như lập tức chạy dọc theo các dây thần kinh cảm giác truyền thẳng lên vỏ não, kích hoạt phản xạ giải phóng oxytocin tự nhiên.


Chiếc nhẫn cưới bạch kim.


Đó là vật chứng vật lý duy nhất, là mỏ neo tinh thần tối thượng chứng minh sự tồn tại của Mai Chi và con gái Lam Anh—những người mà Lê Trí luôn khẳng định chỉ là ảo ảnh hoang tưởng do bộ não phân liệt của anh tự vẽ ra.


Bách siết chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị rút tay ra khỏi gầm giường, tiếng bước chân ngoài hành lang đột ngột dừng lại.


Cách cửa phòng giam 404 đúng hai mét.


Không có tiếng mở khóa. Không có tiếng gõ cửa. Chỉ có một khoảng lặng chết chóc bao trùm. Bách biết Hải đang làm gì. Gã điều dưỡng xảo quyệt này có thói quen không nhìn trực tiếp qua khe cửa sổ sắt. Gã sẽ rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc gương nhỏ cầm tay, lén luồn góc gương qua khe hở để quét toàn bộ các điểm mù bên trong phòng giam trước khi bước vào, nhằm bắt quả tang bất kỳ hành vi bất thường nào của bệnh nhân.


Bách có đúng hai giây trước khi góc gương của Hải phản chiếu ánh sáng quét xuống gầm giường.


Một phản xạ sinh tồn cực hạn kích hoạt thùy trán. Bách lướt nhanh tay, nhét chiếc nhẫn cưới vào túi trong của chiếc áo bệnh nhân mỏng dính. Cùng lúc đó, anh dùng mu bàn chân trái đá mạnh một lực vừa đủ vào cạnh viên gạch lỏng, khiến nó sụp khít lại vào vị trí cũ dưới gầm giường, che khuất hoàn toàn khoang trống bên dưới.


Anh nhanh chóng thu mình lại, lăn nhẹ một vòng trên sàn gạch rồi bật người ngồi dậy trên giường sắt, kéo chiếc chăn mỏng đắp hờ lên hai chân, đầu cúi thấp, hai vai buông thõng giả vờ đờ đẫn.


"Cạch... kẹt..."


Cánh cửa sắt nặng nề mở ra. Ánh sáng vàng vọt, tù mù từ hành lang chiếu vào phòng giam, kéo dài cái bóng gầy gộc của Nguyễn Minh Hải trên sàn nhà. Hải bước vào, đôi mắt hí đảo liên tục từ trần nhà xuống góc giường, rồi dừng lại trên gương mặt không cảm xúc của Gia Bách. Gã mặc bộ đồ điều dưỡng xộc xệch bám mùi thuốc lá rẻ tiền và chất sát trùng chlorine nồng nặc.


"Chưa ngủ sao, Gia Bách?" Hải cất giọng hỏi, âm điệu rít qua kẽ răng nghe xảo quyệt và đầy dò xét.


Bách không ngẩng đầu. Anh cố tình giữ cho đồng tử giãn rộng, ánh mắt đờ đẫn không tiêu cự nhìn chăm chằm vào một vết ố trên sàn nhà, miệng lẩm nhẩm những chuỗi số vô nghĩa theo đúng biểu hiện của Trạng thái Sương Mù: "Tám... mười ba... hai mươi mốt... ba mươi tư..."


Hải cười khẩy, bước lại gần giường sắt. Tiếng đế giày cao su của gã miết trên sàn gạch nghe rợn người. Gã đặt chiếc khay inox nhỏ lên bệ đầu giường. Trên khay là một chiếc cốc nhựa chứa viên thuốc màu xanh nhạt—Hoạt chất Aegis-Calm—và một cốc nước lọc.


"Đến giờ uống thuốc tối rồi. Ngoan ngoãn uống đi để còn mơ thấy vợ con cậu chứ." Hải mỉa mai, tay cầm viên thuốc đưa sát vào mặt Bách.


Bách từ từ đưa bàn tay run rẩy lên nhận lấy viên thuốc. Anh biết, Hải không giống như gã đồ tể Lê Văn Sáng vốn chỉ thích dùng bạo lực thô bạo. Hải thích sự rình mò tinh vi. Gã sẽ đứng giám sát cho đến khi chắc chắn bệnh nhân đã nuốt trọn viên thuốc mới chịu rời đi.


Bách đưa viên thuốc vào miệng.


Quy tắc Tráo Thuốc An Thần bắt đầu được vận hành trong khoang miệng của anh với sự chính xác của một ca phẫu thuật. Khi viên thuốc vừa chạm vào đầu lưỡi, Bách không nuốt ngay. Anh dùng đầu lưỡi đẩy nhanh viên thuốc dạt sang bên trái, luồn sâu xuống dưới gốc lưỡi, ép chặt nó vào vùng niêm mạc dưới hàm—nơi có lưu lượng tuần hoàn máu thấp hơn và ít bị kích thích bởi nước bọt nhất để hạn chế tối đa sự hòa tan của hóa chất.


Anh cầm cốc nước lọc lên, ngửa cổ uống một ngụm lớn.


"Ực."


Tiếng nuốt nước vang lên giòn giã trong cổ họng Bách. Anh cố tình co bóp mạnh các cơ hầu họng để tạo ra một chuyển động nuốt giả hoàn hảo trước tầm mắt của Hải.


"Há miệng ra kiểm tra." Hải ra lệnh lạnh lùng, tay rút chiếc đèn pin đồng tử nhỏ ra bấm sáng.


Bách há miệng, đầu lưỡi hơi nâng lên một chút để che khuất khoang trống dưới gốc lưỡi bên trái, nhưng vẫn giữ cho cơ hàm không bị căng cứng để tránh làm lộ viên thuốc đang bị kẹp chặt bên dưới. Ánh sáng xanh lét từ đèn pin của Hải quét qua quét lại trong khoang miệng anh.


Chính lúc này, một tai biến sinh học xảy ra.


Cạnh sắc của viên thuốc Aegis-Calm chưa tan hết bắt đầu chà sát vào niêm mạc vòm họng nhạy cảm của Bách, tạo ra một vết xước nhỏ. Vị đắng ngắt, tê dại của hóa chất hướng thần lập tức giải phóng, thấm thẳng vào các đầu dây thần kinh cảm giác vị giác, kích hoạt một phản xạ co thắt hầu họng cực kỳ dữ dội.


Lồng ngực Bách thắt lại. Cơ hoành của anh giật mạnh, cố gắng đẩy một luồng khí nén từ phổi lên để thực hiện phản xạ ho khan nhằm tống khứ vật thể lạ ra ngoài. Nếu anh ho lúc này, viên thuốc màu xanh nhạt sẽ bay thẳng ra sàn nhà trước mặt Hải. Toàn bộ kế hoạch tự vệ của anh sẽ sụp đổ, và Lê Trí sẽ lập tức tống anh vào khu biệt giam vĩnh viễn 501.


Nhịp tim của Bách tăng vọt lên 110 nhịp trên phút trên máy đo ẩn.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Bách áp dụng Kỹ thuật Thở sâu 4-7-8 trong tiềm thức. Anh nín thở hoàn toàn, gồng cứng các cơ liên sườn và cơ hoành để chặn đứng luồng khí nén từ phổi. Đồng thời, anh dùng răng cửa cắn mạnh vào đầu lưỡi bị trầy xước từ sáng nay.


Cơn đau vật lý nhói buốt từ đầu lưỡi lập tức phóng một luồng tín hiệu thần kinh đau đớn cực mạnh lên thùy trán, đè bẹp phản xạ co thắt hầu họng của hệ thần kinh thực vật.


Gương mặt Bách vẫn giữ được vẻ đờ đẫn, vô hồn dưới ánh đèn pin của Hải, dù mồ hôi lạnh đã rỉ ra bám đầy trên trán.


Hải tắt đèn pin, nheo mắt nhìn Bách thêm vài giây như cố tìm kiếm một vết gợn nhỏ nhất trên cơ mặt anh. Nhưng kỹ thuật Giả Lập Tâm Thần Phân Liệt của Bách quá hoàn hảo. Ánh mắt anh vẫn trống rỗng, không hề có tiêu cự của một người đang tỉnh táo đấu trí.


"Được rồi. Nằm xuống ngủ đi. Đừng để tôi phải quay lại dùng dùi cui điện." Hải thu hồi khay inox, quay lưng bước ra ngoài phòng giam.


"Cạch... rầm!"


Tiếng cửa sắt đóng sầm lại, kèm theo tiếng xích khóa rít lên khô khốc.


Ngay khi bóng tối bao trùm trở lại, Gia Bách lập tức lao đến chiếc bồn vệ sinh bằng sứ ố vàng ở góc phòng. Anh há miệng, dùng ngón tay trỏ móc sâu vào tận cùng gốc lưỡi, kích hoạt phản xạ nôn để tống khứ viên thuốc Aegis-Calm đã rã ra một phần cùng ngụm nước lọc ra ngoài.


"Oẹ..."


Dung dịch màu xanh nhạt đục ngầu trôi tuột xuống dòng nước xả. Bách nhấn nút xả nước ba lần cho đến khi chắc chắn không còn một vệt màu xanh nào sót lại trong lòng bồn sứ. Anh tựa trán vào bức tường bê tông lạnh ngắt, thở dốc. Cơ vòm họng của anh rát buốt, rỉ máu nhẹ do cạnh sắc của viên thuốc chà sát, vị đắng hóa chất vẫn bám chặt trong cổ họng như một loại độc dược đang cố gặm nhấm ý thức anh.


Nhưng anh đã thắng ca tối nay.


Bách dùng vạt áo bệnh nhân lau sạch khóe môi, rồi chậm rãi rút từ trong túi áo ra chiếc nhẫn cưới bạch kim. Anh bước lại gần ô cửa sổ nhỏ, nơi một vệt trăng nhạt, yếu ớt của đêm bão vừa lách qua những đám mây đen để rọi vào phòng giam.


Anh nâng chiếc nhẫn lên sát mắt.


Dưới ánh trăng mờ ảo, thùy trán của Bách—lúc này đang dần thoát khỏi sự ức chế của hóa chất nhờ ca tráo thuốc thành công—bắt đầu hoạt động ở trạng thái Thức Tỉnh Sơ Cấp (Ký ức 20%). Khả năng liên tưởng không gian đa chiều và thị giác sắc bén của một nhà khoa học thần kinh được kích hoạt lại một phần.


Anh xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới, hướng mặt trong của vòng bạch kim về phía ánh sáng trăng.


Ngón tay Bách run lên.


Trên bề mặt kim loại sáng bóng ở mặt trong của nhẫn, bên cạnh dòng chữ khắc chìm "Mai Chi 14.02" đã bị mờ đi theo thời gian, có một dải xước cực kỳ lạ lùng. Đó không phải là những vết xước ngẫu nhiên do va chạm vật lý thông thường.


Đó là những đường vạch micro siêu nhỏ, được khắc bằng công nghệ laser chính xác đến từng micromet, tạo thành một chuỗi ký tự mật mã nhị phân kéo dài liên tục vòng quanh chu vi mặt trong của chiếc nhẫn.


01101101 01100001 01101001 01100011 01101000 01101001...


Mắt thường của một người bình thường chỉ nhìn thấy đó là một vệt xước mờ do bụi bẩn bám vào. Nhưng dưới sự phân tích logic của bộ não Gia Bách, chuỗi nhị phân này bắt đầu tự dịch nghĩa trong đầu anh.


Đây không phải là một kỷ vật tình yêu đơn thuần.


Đây chính là chuỗi khóa khôi phục nơ-ron gốc—một chiếc cổng sau (backdoor) bảo mật mà chính anh đã cài cắm vào thuật toán xóa ký ức của tập đoàn Aegis Neuro trước khi bị họ tẩy não và tống vào địa ngục An Bình này.


Bách nín thở, cố gắng căng mắt để đọc tiếp chuỗi ký tự nhị phân tiếp theo. Nhưng thùy trán của anh bất ngờ nhói lên một cơn đau dữ dội như có búa bổ. Ánh trăng ngoài cửa sổ đột ngột bị che khuất bởi một đám mây đen lớn, dập tắt nguồn sáng duy nhất giúp anh nhìn rõ các vết khắc siêu nhỏ.


Cùng lúc đó, một âm thanh cực nhẹ vang lên ngoài hành lang.


"Sột..."


Tiếng đế giày cao su miết trên sàn gạch men dừng lại ngay sát cửa phòng giam 404.


Không có tiếng bước chân tiếp cận. Kẻ đứng bên ngoài đã đứng đó từ lúc nào, hoàn toàn im lặng trong bóng tối.


Gia Bách đứng bất động bên bệ cửa sổ, chiếc nhẫn cưới vẫn nắm chặt trong lòng bàn tay. Qua khe hở nhỏ ở chân cửa gỗ, anh nhìn thấy một bóng đen đang che khuất dải ánh sáng vàng vọt từ hành lang hắt vào.


Nguyễn Minh Hải đã quay trở lại. Gã đang đứng im lặng ngoài cửa, nghi ngờ vì sao phòng 404 vẫn chưa phát ra tiếng ngáy đều đặn của một bệnh nhân đã bị ngấm liều cao thuốc an thần Aegis-Calm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!