Lối Thoát Dưới Lòng Đất
Tiếng máy phát điện dự phòng gầm rú như tiếng gầm của một con quái vật sắt thép, đe dọa thắp sáng lại hành lang tối và phơi bày bóng dáng Gia Bách dưới mắt thần camera.
Luồng ánh sáng đỏ từ hệ thống đèn báo động khẩn cấp bắt đầu chớp nháy đều đặn, hắt những vệt sáng ma mị qua khe cửa sắt của trạm biến áp ngầm. Gia Bách đứng bất động trong bóng tối, lồng ngực phập phồng dữ dội. Lòng bàn tay phải của anh vừa bị tia lửa điện từ vụ nổ cầu chì tổng thiêu rụi, giờ đây đỏ rát, phồng rộp và bốc lên mùi da thịt cháy khét lẹt. Cơn đau từ vết bỏng điện như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào hệ thần kinh trung ương, khiến cánh tay phải của anh run rẩy không kiểm soát.
Anh không có thời gian để thương hại bản thân. Theo tính toán ban đầu dựa trên chu kỳ nạp tụ của máy phát điện diesel đời cũ, hệ thống camera giám sát của Đỗ Hữu Tài sẽ mất đúng ba phút để khôi phục hoàn toàn quyền kiểm soát hình ảnh. Nhưng việc rơ-le tự động bypass kích hoạt sớm hơn ba mươi giây đã bóp nghẹt mọi tính toán sai số của anh. Thời gian vàng ngọc giờ chỉ còn vỏn vẹn hai phút mười lăm giây.
Ngoài hành lang, tiếng còi báo động đỏ vẫn hú vang dội, xen lẫn tiếng la hét hỗn loạn từ phía sảnh Khu A. Nhóm Bệnh nhân Kháng cự Phòng 404 dưới sự dẫn dắt của Hoàng Văn Nam đang liều chết tạo ra một cuộc bạo động giả. Tiếng thét của Lê Khắc Ninh và tiếng va đập của những chiếc ghế nhựa bị đập vỡ loảng xoảng dội qua vách tường bê tông dày, thành công thu hút toàn bộ sự chú ý của lực lượng bảo an.
“Tránh ra! Tất cả dồn về sảnh Khu A! Khống chế gã cựu binh ngay!” Tiếng gầm rú của Đội trưởng an ninh Trịnh Tiến Dũng qua bộ đàm vang lên đầy giận dữ.
Bách biết Hoàng Văn Nam đang dùng một cánh tay phải còn lành lặn để làm lá chắn sống cản bước lính gác, chấp nhận chịu đựng chấn thương bả vai trái bị rạn xương đang sưng tấy dữ dội. Sự hy sinh của đồng minh không cho phép Bách do dự. Anh nghiến chặt răng, áp sát người vào mép cửa sắt, lách nhẹ ra ngoài hành lang tối.
Áp dụng kỹ thuật Di Chuyển Không Tiếng Động (Silent Walk), Bách dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên phần ức bàn chân, lướt đi dọc theo bức tường gạch men trắng của hành lang kiểm soát Khu A. Vết thương cứa rách sâu trên cổ anh do sợi dây thép của sát thủ Bóng Ma đêm trước lại rách miệng, dòng máu nóng rỉ ra, thấm đẫm cổ áo bảo hộ lao công màu xanh thẫm. Trên trán anh, vết rách cũ do tự đập đầu đóng vảy cứng nay rỉ ra một chút dịch vàng nhạt, chảy dài qua gò má trái, hòa lẫn với vệt nước mắt màu hồng nhạt từ võng mạc mắt trái bị xuất huyết chưa tan.
Anh không liếc mắt nhìn lại. Thùy trán hoạt động ở mức Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%) liên tục tái dựng sơ đồ kiến trúc của bệnh viện trong đầu dưới dạng không gian 3D. Lối xuống hầm kỹ thuật dẫn về nhà tắm tập thể Khu B nằm ngay ngã rẽ tiếp theo, cách anh mười lăm mét.
Bách lách qua góc cua hành lang đúng lúc ba chiếc camera nhận diện khuôn mặt trên trần nhà bắt đầu xoay trở nhẹ nhàng, ánh đèn LED vàng nhấp nháy chuẩn bị chuyển sang màu xanh định vị. Anh khom người, lọt vào góc chết vật lý mười lăm độ dưới chân ống kính tiêu cự cố định theo Quy tắc Góc quét Ống kính.
Cánh cửa dẫn xuống hầm kỹ thuật Khu B hiện ra trước mắt. Bách dùng bàn tay trái—với ngón tay trỏ đang bị mưng mủ, nhiễm trùng sưng tấy đau nhức thấu xương—lén rút chiếc cán thìa inox mài dẹt từ túi áo bảo hộ. Anh tra cán thìa vào khe chốt cửa cơ học, dùng lực cổ tay xoay mạnh.
*Cạch.*
Cửa mở. Bách lướt vào trong, khép chặt cửa ngay khi hệ thống camera hành lang phía sau khôi phục ánh sáng xanh quét dọc lối đi.
Bên trong hầm kỹ thuật, mùi ẩm mốc của bê tông cũ và hơi nước nóng rò rỉ từ đường ống nhà tắm Khu B bốc lên nồng nặc. Bách di chuyển nhanh xuống cầu thang sắt rỉ sét, tiến thẳng vào khu vệ sinh chung của nhà tắm tập thể Khu B. Sàn gạch men nơi đây sũng nước, trơn trượt. Anh tiến sát đến góc phòng tắm, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà thạch cao.
Sử dụng bàn tay phải bị bỏng điện rát đỏ đau đớn, Bách cố bám víu vào cạnh tường, dùng tay trái nạy nhẹ tấm thạch cao lỏng lẻo. Bên trong khoảng trống tối tăm của trần nhà, chiếc Mũ kích sóng nơ-ron tự chế bọc trong túi nilon chống ẩm vẫn nằm an toàn. Anh nhanh chóng lấy chiếc mũ ra, nhét sâu vào túi trong của áo khoác bảo hộ lao công, bên cạnh miếng Băng gạc tẩm Ether chưa sử dụng.
Bách quỳ xuống bên cạnh chiếc bồn cầu rỉ sét ở góc phòng tắm. Dưới đáy bệ xi măng, nắp cống gạch dẫn xuống Hệ thống cống thải ngầm phía Đông đã bị nứt vỡ một phần do sự cẩu thả của thợ sửa nước Trần Văn Đực để lại. Bách dùng cán thìa inox cạy mạnh vào khe gạch lỏng.
*Rắc. Rắc.*
Tấm nắp cống gạch nặng nề bị đẩy lệch sang một bên, lộ ra một khoảng tối đen ngòm bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của amoniac, sulfur và chất thải hữu cơ phân hủy lâu ngày. Đây chính là lối thoát duy nhất không bị bao bọc bởi lưới điện và camera nhận diện khuôn mặt của viện, con đường sinh mệnh được chỉ dẫn bởi Bản đồ cống ngầm cũ An Bình của người tiền nhiệm Bùi Đức Toàn.
Bách không hề chần chừ, thả người trượt xuống lòng cống tối đen.
“Bõm!”
Nước thải bẩn lạnh buốt dâng cao lên đến ngang ngực anh. Luồng nước lạnh đột ngột ép chặt vào lồng ngực khiến Bách ngạt thở, phổi anh co thắt dữ dội trước mùi khí độc formaldehyde tích tụ lâu ngày. Vết thương rách trên cổ và ngón tay trỏ mưng mủ tiếp xúc trực tiếp với nước bẩn lập tức buốt nhói như bị tạt axit. Lòng bàn tay phải bị bỏng điện rát đỏ bốc lên những cơn đau giật cục dữ dội khi anh cố bám vào vách cống trơn trượt để giữ thăng bằng.
Trong đầu Bách, năng lực Eidetic Memory hoạt động như một la bàn định vị. Anh bắt đầu lội ngược dòng nước thải đen ngòm, hướng về phía Đông nơi đường ống thông thẳng ra đầm lầy ngoại ô. Mỗi bước đi dưới lòng đất là một cuộc chiến sinh học thực sự; cơ thể anh run lên bần bật vì hạ thân nhiệt cấp tính dưới làn nước lạnh mười lăm độ C.
Bỗng nhiên, từ phía sau lưng anh, dọc theo đường ống cống chính, một chuỗi âm thanh trầm đục dội lại qua vách bê tông.
“Bộp... bộp... bộp... sột...”
Tiếng móng vuốt cào mạnh trên nền xi măng ướt và tiếng bước chân dồn dập của một người đàn ông đi giày dã chiến dội lại liên tục.
Nguyễn Tuấn Anh và con Lucky.
Đội trưởng an ninh Trịnh Tiến Dũng đã phát hiện ra sự biến mất của Gia Bách khỏi trạm biến áp và lập tức điều động chuyên gia truy vết sinh học xuất sắc nhất của viện xuống cống ngầm.
“Lucky! Bám vết! Tìm gã mặc đồ lao công!” Tiếng quát lạnh lùng của Tuấn Anh vang lên từ khoảng cách chừng năm mươi mét phía sau.
Bách nghe tiếng sủa trầm đục gầm ghè của chú chó béc-giê Đức tinh khôn. Lucky đã đánh hơi được mùi dung dịch sát trùng và mủ rỉ ra từ ngón tay trỏ trái của Bách dính trên thành cống. Con vật kéo căng xích sắt, lao nhanh về phía trước.
Bách cố gắng tăng tốc độ di chuyển dưới dòng nước thải chảy xiết, nhưng bắp chân anh bị căng cơ nghiêm trọng do hạ thân nhiệt. Trong một khoảnh khắc mất thăng bằng, anh trượt chân ngã sấp xuống dòng nước bẩn. Chiếc nhẫn cưới bạch kim giấu sâu trong túi quần bệnh nhân suýt chút nữa đã bị dòng nước cuốn trôi. Bách kinh hoàng, dùng bàn tay trái sưng tấy mưng mủ chộp lấy túi quần, giữ chặt chiếc nhẫn cưới dính máu tươi—mỏ neo tinh thần duy nhất của anh—trước khi nó chìm vào bùn thải.
Anh gượng dậy, nhưng tiếng xích sắt của Tuấn Anh đã sát sạt ngay ngã rẽ phía sau. Ánh sáng từ chiếc đèn pin siêu sáng của Tuấn Anh bắt đầu quét những luồng sáng trắng cắt chéo qua màn sương mù ẩm ướt của lòng cống.
Bách biết mình không thể chạy đua thể chất với một đặc vụ dã chiến và một con chó nghiệp vụ tinh khôn trong điều kiện thể xác đang suy kiệt hoàn toàn. Anh cũng biết Tuấn Anh đang mang theo thiết bị quét thân nhiệt hồng ngoại cầm tay FLIR—thiết bị có khả năng phát hiện nguồn nhiệt sống ba mươi bảy độ C của cơ thể người nổi bật trên nền xanh lạnh mười lăm độ của vách cống bê tông.
*Bức xạ hồng ngoại. Mình phải triệt tiêu sự chênh lệch nhiệt độ.*
Một suy luận chiến thuật y sinh học bùng lên trong thùy trán của Bách. Lớp bùn sình tích tụ dưới đáy cống ngầm ngoại ô chứa một lượng lớn đất sét bentonite và sét hữu cơ lạnh buốt. Đất sét có khả năng cách nhiệt hoàn hảo nếu được bọc một lớp đủ dày, có thể tạm thời che giấu bức xạ nhiệt của cơ thể trước cảm biến hồng ngoại.
Bách quỳ rạp xuống dòng nước bẩn, dùng bàn tay phải bị bỏng điện đau đớn cào sâu xuống đáy cống, hốt từng vốc bùn sét lạnh ngắt và nhớp nháp. Anh không màng đến vết bỏng điện đang rỉ máu, điên cuồng trét lớp bùn lạnh lên mặt, cổ, tóc, và phủ kín toàn bộ bề mặt bộ quần áo bảo hộ lao công màu xanh thẫm.
Anh lùi sát vào một hốc tối sạt lở của vách cống bê tông, áp chặt người vào lớp xi măng lạnh buốt, giữ nguyên tư thế bất động. Bách áp dụng Kỹ thuật Thở sâu 4-7-8: hít vào nhẹ nhàng trong bốn giây, nín thở giữ khí trong bảy giây để hạ nhịp tim xuống dưới sáu mươi nhịp/phút, ức chế tối đa sự tỏa nhiệt từ hơi thở và lồng ngực, rồi thở ra từ từ qua kẽ răng trong tám giây.
Chỉ ba mươi giây sau, bóng tối của ngã rẽ bị xé toạc bởi luồng ánh sáng đỏ rực từ thiết bị quét thân nhiệt hồng ngoại của Tuấn Anh.
Đặc vụ truy vết sinh học bước tới, một tay cầm súng ngắn chĩa thẳng về phía trước, một tay cầm máy quét FLIR quét dọc theo các đường ống. Con Lucky đi bên cạnh, mũi liên tục hít hà mặt nước, tai dựng đứng cảnh giác.
Trên màn hình hiển thị của máy quét FLIR, toàn bộ không gian cống ngầm hiện lên với một màu xanh lam lạnh lẽo của nước và bê tông. Tuấn Anh quét camera qua hốc tối nơi Gia Bách đang bám người đứng bất động. Lớp bùn sét lạnh phủ trên người Bách đã hấp thụ hoàn toàn bức xạ nhiệt cơ thể anh, biến anh thành một vệt màu xanh lạnh đồng nhất với vách cống xung quanh trên màn hình cảm biến.
Tuấn Anh nhíu mày, hạ máy quét xuống: “Lạ thật... Không có vệt nhiệt lượng nào cả. Lẽ nào nó đã thoát ra ngoài đầm lầy từ trước?”
Con Lucky bất ngờ dừng lại ngay sát hốc tối nơi Bách đang ẩn nấp. Khứu giác nhạy bén của chú chó béc-giê Đức đánh hơi thấy một mùi hương quen thuộc dưới lớp bùn sét nồng nặc—mùi hương của những mẩu xúc xích mà Gia Bách từng lén giữ lại từ bữa ăn để thuần hóa nó trong những ngày tắm nắng phía Nam.
Lucky không sủa báo động. Nó cúi đầu xuống, khẽ vẫy đuôi, đưa chiếc mũi ướt át ngửi nhẹ vào gấu quần bảo hộ dính đầy bùn của Bách. Sự im lặng của chú chó nghiệp vụ trong bóng tối là một phép màu sinh học, minh chứng cho sợi dây liên kết thầm lặng mà Bách đã gieo trồng.
“Lucky! Đi tiếp! Hướng này!” Tuấn Anh giật nhẹ xích sắt, ra hiệu di chuyển về phía lối ra đầm lầy phía Đông.
Lucky quay đầu, khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ rồi bước theo Tuấn Anh, cố tình dẫn gã đặc vụ đi lệch sang nhánh cống phụ phía Bắc.
Chờ cho tiếng bước chân dã chiến của Tuấn Anh khuất hẳn sau khúc cua, Gia Bách mới từ từ thở ra một hơi dài lạnh ngắt. Cơ thể anh run lên cầm cập vì nhiễm lạnh sâu sau hơn hai mươi phút ngâm mình dưới nước thải bẩn. Vết bỏng điện ở lòng bàn tay phải sưng phồng lên, đau nhức tột độ do bị nhiễm trùng nhẹ từ nước cống. Anh gượng dậy, dùng chút sức lực tàn dư lội nhanh về phía cửa xả dẫn ra đầm lầy phía Đông.
Ánh sáng mờ ảo của sương mù ngoại ô bắt đầu lọt qua cửa xả cống rỉ sét phía trước. Tự do chỉ còn cách anh chưa đầy mười mét.
Nhưng ngay khi Gia Bách chuẩn bị đặt chân lên bệ đá cửa cống để trèo ra ngoài, một tiếng xích sắt rít lên kèn kẹt dội ngược lại từ phía sau. Con Lucky, bằng bản năng bảo vệ mục tiêu của một chú chó nghiệp vụ được huấn luyện nghiêm ngặt, bất ngờ giật đứt sợi xích da khỏi tay Tuấn Anh.
Nó lao vút ngược trở lại hành lang cống chính, đứng chặn ngay sát lối ra đầm lầy phía Đông, hướng đôi mắt tinh khôn đầy cảnh giác về phía bóng đen phủ đầy bùn của Gia Bách và bắt đầu sủa vang báo động dập dồn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!