Làm Mù Mắt Thần
“Uu... uu... uu...”
Tiếng còi báo động đỏ từ trạm gác cổng chính số 1 dội qua vách tường bê tông dày của Bệnh viện Tâm thần An Bình, xé toạc màn đêm giông bão. Tiếng loa phóng thanh của Đội trưởng an ninh Trịnh Tiến Dũng vang lên dồn dập, lẫn trong tiếng gió rít gào ngoài cửa sổ nứt nẻ: “Toàn bộ các tổ tuần tra chú ý! Phát hiện sự cố sụt áp đột ngột và tín hiệu nhiễu lạ tại trạm gác cổng chính số 1! Tất cả vào vị trí chiến đấu! Khóa chặt các cửa thoát hiểm Khu A!”
Gia Bách nằm bất động trên chiếc cáng thương bằng inox lạnh ngắt trong phòng trực cấp cứu tạm thời, hai mắt nhắm nghiền. Vết siết rách rỉ máu trên cổ anh—hậu quả từ sợi dây thép của sát thủ Bóng Ma—bỏng rát lên từng cơn nhức nhối. Dòng máu tươi đã đông lại thành một vệt sẫm màu bám chặt vào da cổ, mỗi nhịp thở đều khiến vết rách căng ra đau đớn. Bên dưới móng ngón tay trỏ trái vừa được băng bó, cơn đau nhiễm trùng mưng mủ vẫn giật cục theo nhịp tim. Nhưng điều kỳ lạ là ngay vị trí vết sẹo mổ vi phẫu sau gáy, thiết bị vi mạch sinh học siêu nhỏ cấy sâu dưới da đầu đang nhấp nháy phát ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng cực nhẹ. Luồng nhiệt này kích thích trực tiếp vào thùy trán, giúp anh duy trì một sự tỉnh táo lạnh lùng đến tàn nhẫn ở mức Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%).
Ngay khi tiếng xích sắt khóa cửa phòng trực vang lên từ bên ngoài, Khánh Vy nhanh chóng quay trở lại. Cô khóa chốt cửa trong, gương mặt tái nhợt dưới chiếc mũ y tế màu xanh nhạt. Vy cúi xuống sát cáng thương, bàn tay cô run rẩy nhưng đôi mắt lại ánh lên sự quyết đoán kiên nghị. Cô có thói quen cắn môi dưới mỗi khi căng thẳng tột độ.
“Anh Bách! Lê Trí đã xuống phòng Giám đốc để ký duyệt nốt biên bản bàn giao Khu 501. Trịnh Tiến Dũng đang điều động toàn bộ lính gác xuống cổng chính để xử lý sự cố sụt áp,” Vy nói nhanh, hơi thở dồn dập. “Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Tôi đã giấu miếng Băng gạc tẩm Ether dưới gấu chăn bông rách này, còn Bộ quần áo bảo hộ lao công nằm ngay dưới nệm lót cáng thương. Anh phải hành động ngay!”
Gia Bách khẽ mở mắt, đồng tử co rút lại đầy sắc bén. Anh ngồi dậy, gạt bỏ tấm chăn bông bết mùi ẩm mốc. Cơn sốt nhẹ khiến cơ thể anh hơi run lên, nhưng lý trí đã hoàn toàn làm chủ thể xác. Anh nhanh chóng luồn tay xuống dưới nệm lót, rút ra bộ quần áo bảo hộ lao công màu xanh thẫm và nhanh nhẹn mặc đè lên bộ quần áo bệnh nhân dính máu.
“Vy, cô phải ở lại đây và giả vờ như tôi đã tự mình tỉnh lại và trốn thoát qua đường ống thông gió,” Bách thì thầm, giọng khàn đặc do vết thương ở cổ. “Nếu họ tìm thấy cô ở gần trạm điện, Lê Trí sẽ không buông tha cho cô.”
“Tôi biết cách tự bảo vệ mình,” Vy nghiến răng, tay cô lén thu dọn khay thuốc sát trùng để xóa sạch mọi dấu vết tiêm kháng sinh cho Bách. “Anh đi mau đi. Trạm biến áp ngầm nằm ở cuối hành lang tầng 4, ngay sát lối xuống hầm kỹ thuật. Nhưng hãy cẩn thận, Đỗ Hữu Tài đang trực ở phòng CCTV trung tâm, hắn có thể phát hiện ra anh qua hệ thống camera nhận diện hành vi.”
Gia Bách gật đầu. Anh áp sát tai vào cửa gỗ phòng trực, lắng nghe tiếng bước chân ngoài hành lang. Tiếng kéo lê gót chân trái muộn 0.2 giây quen thuộc của điều dưỡng Nguyễn Minh Hải không xuất hiện—gã có vẻ đã bị điều động xuống cổng chính hỗ trợ. Hành lang lúc này chỉ còn lại tiếng rít gào của gió bão ngoài cửa sổ lồng ghép với tiếng tim đập dồn dập của Bách.
Anh mở hé cửa, thực hiện kỹ thuật Di Chuyển Không Tiếng Động (Silent Walk). Đặt toàn bộ trọng lượng lên phần ức bàn chân, Bách lướt nhẹ nhàng như một bóng ma ra Hành lang kiểm soát khu A. Sàn gạch men trắng phản chiếu ánh sáng đỏ từ đèn báo động chập chờn, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đầy áp chế.
Trong đầu Bách, sơ đồ điện ẩn dưới bức tranh phòng 404 hiện lên rõ mống như một ảnh chụp nhờ năng lực Eidetic Memory. Hành lang dài năm mươi mét này được giám sát bởi ba camera nhận diện khuôn mặt đặt ở các ngã tư chính. Để lách qua chúng, anh bắt buộc phải áp dụng Quy tắc 3 Phút Điểm Mù. Mỗi đêm, cứ vào đúng thời điểm đồng bộ dữ liệu với máy chủ trung tâm, hệ thống camera của Đỗ Hữu Tài sẽ tự động reset trục xoay trong vòng đúng một trăm tám mươi giây.
Bách liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường ở góc hành lang: 03h48. Đúng lúc này, ba chiếc camera đồng loạt cúi đầu xuống, ánh đèn LED xanh chuyển sang màu vàng nhấp nháy.
*Reset bắt đầu. Một trăm tám mươi giây vàng ngọc.*
Bách khom người, áp sát mép tường dưới chân camera để lọt vào góc chết vật lý của ống kính tiêu cự cố định. Anh di chuyển nhanh chóng nhưng cực kỳ nhẹ nhàng, không tạo ra bất kỳ tiếng động va chạm vật lý nào trên sàn gạch men trắng phản chiếu. Bước chân anh trùng khớp với tiếng sấm sét nổ vang bên ngoài cửa sổ, dùng tiếng ồn tự nhiên để che giấu mọi âm thanh di chuyển.
Chỉ còn ba mươi giây cuối cùng của chu kỳ reset, Gia Bách đã tiếp cận được cánh cửa sắt dẫn vào trạm biến áp ngầm tầng hầm 2. Cánh cửa nặng nề được khóa bằng hai lớp bảo mật: một khóa từ mã số cấp 3 và một khóa cơ học dự phòng. Khóa từ lúc này đang bị sụt áp do sự cố ngoài cổng chính, nhưng chốt khóa cơ học vẫn khóa chặt.
Bách lén rút chiếc thìa inox ăn cơm đã được mài mỏng cán từ trong túi áo bảo hộ lao công. Đôi tay anh, dù ngón trỏ trái đang đau nhức dữ dội, vẫn giữ được sự ổn định kỳ lạ. Anh tra cán thìa mài dẹt vào ổ khóa cơ, tai ghé sát ổ khóa, cảm nhận từng nhịp nảy của các chốt bi trong ruột khóa.
*Cạch. Cạch.*
Ổ khóa rỉ sét do nước mưa ẩm ướt cứng ngắc không chịu chuyển động. Thời gian trôi qua từng giây. Đèn LED trên camera hành lang bắt đầu chuyển sang màu xanh lá cây—chu kỳ reset đã kết thúc, mắt thần chuẩn bị xoay trở lại vị trí cũ.
*Mười giây.*
Bách nghiến chặt răng, dùng lực cổ tay xoay mạnh cán thìa inox.
*Rắc!*
Chốt khóa cơ học bật mở đúng khoảnh khắc camera ngẩng đầu lên quét dọc hành lang. Bách nhanh chóng lách người vào bên trong trạm biến áp ngầm, khép chặt cửa sắt. Bóng tối bao trùm lấy anh, chỉ có ánh sáng xanh lam nhạt từ thiết bị vi mạch sau gáy phản chiếu mờ ảo lên các bảng điện cao thế.
Trong không gian chật hẹp của trạm điện, tiếng gầm rú của máy phát điện diesel dự phòng chưa hoạt động, nhưng tiếng rít của gió bão ngoài khe thông gió dội vào tai Bách kịch liệt. Anh tiến sát lại gần bảng điều khiển cầu chì chính của tòa nhà Khu A.
Để làm mù hoàn toàn mắt thần của Đỗ Hữu Tài và tạo cơ hội cho Nhóm Bệnh nhân Kháng cự Phòng 404 bạo động, anh bắt buộc phải thực hiện kỹ năng Tạo Đoản Mạch Cục Bộ. Bách rút sợi dây đồng lõi siêu mảnh—linh kiện dẫn sóng anh đã âm thầm bóc tách từ cuộn cảm của chiếc tivi CRT cũ trong phòng sinh hoạt chung—ra khỏi lõi cuộn giấy vệ sinh giấu trong túi quần.
Đôi ngón tay gầy guộc của anh thoăn thoắt bóc tách lớp vỏ nhựa cách điện bằng tay không, để lộ những sợi đồng mảnh như tơ. Bách nhớ lại sơ đồ điện của tòa nhà: anh cần nối tắt cực dương và cực âm của cầu chì tổng hành lang tầng 4, nơi điều phối dòng điện chính cho toàn bộ hệ thống camera giám sát Khu A.
Anh quấn sợi dây đồng quanh hai cực của cầu chì cao áp 220V. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Bách, nhỏ xuống vết rách ở cổ gây ra cảm giác xót buốt tột cùng. Chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, dòng điện cao thế có thể giật ngược lại và thiêu rụi toàn bộ hệ thống thần kinh thùy trán vốn đang bị tổn thương của anh.
*Đấu nối hoàn tất.*
Bách lùi lại một bước, dùng cán thìa inox cách điện gạt mạnh cần gạt cầu chì phụ để đóng mạch.
“ĐOÀNG!”
Một tiếng nổ lớn vang lên kèm theo một luồng tia lửa điện màu xanh lam phóng ngược ra từ tủ điện, thắp sáng cả trạm biến áp ngầm trong tích tắc. Luồng nhiệt lượng cực mạnh từ vụ nổ cầu chì hắt thẳng vào người Bách. Anh loạng choạng lùi lại, lòng bàn tay phải bị bỏng điện nhẹ, đỏ rát và bốc khói khét lẹt.
Ngay lập tức, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng hành lang và hệ thống camera giám sát của Khu A vụt tắt, nhấn chìm cả tòa nhà vào bóng tối tuyệt đối. Trong phòng trực trung tâm, Đỗ Hữu Tài bàng hoàng nhìn mười hai màn hình camera giám sát đồng loạt chuyển sang màu đen kịt.
“Sự cố mất điện toàn viện! Kích hoạt máy phát điện dự phòng mau!” Tài hét lên qua bộ đàm cho đội an ninh của Trịnh Tiến Dũng.
Cùng lúc đó, tại sảnh sinh hoạt Khu A, Nhóm Bệnh nhân Kháng cự Phòng 404 nghe thấy tiếng nổ và nhìn thấy bóng tối bao trùm, lập tức kích hoạt kế hoạch bạo động giả. Lê Khắc Ninh gào thét lên cơn hoảng loạn kích động đám đông, trong khi Hoàng Văn Nam gồng mình chịu đựng chấn thương bả vai trái rạn xương đau nhức nhối thấu xương, dùng một cánh tay phải còn lành lặn lao vào khống chế hai gã bảo vệ đang cầm đèn pin tuần tra hành lang tối.
Trong trạm biến áp ngầm, Gia Bách tựa lưng vào vách tường sắt rỉ sét, thở dốc, tay phải ôm lấy lòng bàn tay bị bỏng điện rát đỏ. Anh biết mình chỉ có đúng một trăm tám mươi giây trước khi hệ thống lưu điện UPS của camera sập hoàn toàn và máy phát điện dự phòng kích hoạt trở lại.
Nhưng ngay khoảnh khắc anh chuẩn bị lách cửa sắt để tiến xuống hầm kỹ thuật, một tiếng động cơ học kèn kẹt khô khốc vang lên từ phía máy phát điện dự phòng đặt sát góc tường.
“Rắc... rắc... uỳnh... uỳnh...”
Tiếng rống của động cơ diesel bắt đầu vang lên dồn dập. Hệ thống tự động kích hoạt máy phát điện dự phòng thông minh của viện đã tự động bypass hệ thống UPS sớm hơn tính toán của Bách đúng ba mươi giây. Ánh đèn huỳnh quang màu đỏ của hệ thống báo động hành lang bắt đầu chớp nháy trở lại, hắt những luồng sáng đỏ lạnh lẽo qua khe cửa sắt sát mặt Gia Bách.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!